Trích đoạn hồi ký của Đỗ Trung Quân về Ông Khai Trí Nguyễn Hùng Trương,chủ nhà sách Khai Trí Sàigòn xưa(nay là Fakasa trên đường Hàm Nghi)

Đỗ Trung Quân

Hồi ký [ trích ]

Ông Khai Trí Nguyễn Hùng Trương

Ngôi nhà nhỏ trên đường Điện biên Phủ Quận 3

Đây là nơi ông tạm trú mỗi khi về Việt Nam.

Người đàn ông tóc bạc , đi đứng chậm vì tuổi tác và có lẽ vì sức khỏe hao mòn những ngày lao tù , cải tạo.

Ông tội gì ? tôi không thể biết , cái tôi biết ông là một người làm sách .

Một người góp phần trong giáo dục

Người Sài Gòn gọi ông là ông Khai Trí

Tên thật ông là Nguyễn Hùng Trương.

Nhà sách lúc nào cũng đông , kệ sách cho ấn phẩm dành cho thiếu nhi , tuổi mới lớn mang tên Tuổi Hoa ở ngay cửa ra vào cho thuận tiện các độc giả “ đọc cọp “ tại chỗ nếu không có tiền mua.

Tôi đã thi xong Tú Tài 1

Khu vực sách của tôi thường là khu vực sách văn học [ tránh xa kệ sách toán học ]. Mỗi chiều tôi thường nhảy xe buýt , đi bộ một quãng trên hè phố tới Khai Trí

Và chúi mũi vào những cuốn sách, tác phẩm văn chương có khi còn thơm mùi mực. “ đọc cọp “ nghĩa là đứng đọc tại chỗ tới giờ về thì gấp một góc sách làm dấu, mai đến đọc tiếp.

Tiểu thuyết [ Tự Lực Văn Đoàn ] thì đọc kiểu ấy

Thơ các tác giả tiền chiến thì chỉ còn một cách duy nhất : học thuộc lòng.

Sao vất vả thế ?

Sao khổ thế ?

Rất đơn giản nếu không đủ tiền mua .

Và cho dù học thuộc lòng có những tập thơ tôi thèm mang về tới nỗi phải ĂN CẮP NÓ . không còn cách khác.

Ăn cắp một lần trót lọt

Hai lần trót lọt

Lần ba không còn vận may

thế là bị nhân viên nhà sách túm gọn. a lê hấp ! mời chú mày lên tầng 2 nơi giám đốc Nguyễn Hùng Trương ngồi

Cuộc thẩm vấn diễn ra ngắn gọn

– Cậu học lớp mấy ? trường nào ? sao ăn cắp sách ?

Đứa học trò sợ tái mặt, tội ăn cắp rất lớn , không còn danh dự , không còn gì cả nếu nó được báo về nhà , về trường…

– Cháu không có tiền mua, xin Bác tha cho…

– Ông Khai Trí im lặng quan sát đứa học trò mặt đang cúi gằm xuống chân không dám nhìn thẳng . Ông ôn tồn “ thôi được ,coi tên cậu không có trong sổ này , cậu vi phạm lần đầu tôi tha cho , chỉ dặn cậu được đi học thì đừng ăn cắp !

Ông già gầy gò với mái đầu bạc phơ chậm rãi mở ra cuốn sổ ông chép sẵn một bài thơ . bài “ Quê Hương “

– Xin anh ký tên vào cho . xin cảm ơn nhà thơ !

Tôi nhìn ông và hỏi “ Bác không nhớ cháu ư ? cháu là đứa ngày xưa ăn cắp sách , phải gặp bác trên tầng 2…” ông lắc đầu “ xưa nhiều cậu lấy sách lắm tôi làm sao nhớ nổi . xin nhà thơ ký cho tôi nhé ! “

Tôi ký tên trong nỗi niềm thổn thức và ôm lấy vai ông

“ “ ĐƯỢC ĐI HỌC THÌ ĐỪNG ĂN CẮP ! “

HIẾM CÓ LỚI RĂN DẠY NÀO ĐI THEO TÔI SUỐT ĐỜI NHƯ THẾ THƯA ÔNG !

Vài năm sau ông qua đời …

Để lại lời nhắn

Điền thông tin vào ô dưới đây hoặc nhấn vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

Trang web này sử dụng Akismet để lọc thư rác. Tìm hiểu cách xử lý bình luận của bạn.