“đảng cử dân bầu kiểu Pháp “: cậu học trò(trong truyện vòng tay học trò Pháp) Ma Cà Rông(Macron) của “En marche ” tái đắc cử Tờ Thờ(ngôn ngữ NXP) Pháp

tài liệu ,tin tức tìm quên

FILE PHOTO: Former French economy minister Emmanuel Macron (R) and his wife Brigitte Trogneux attend a political rally for his political movement, En Marche !, or Forward !, in Le Mans, France, October 11, 2016. REUTERS/Stephane Mahe/File Photo – RTS134RW

Macron tái đắc cử trong cuộc bầu Tổng thống 2022 ở Pháp

Vũ Ngọc Yên

26-4-2022

Tổng thống Pháp Emmanuel Macron tái đắc cử nhiệm kỳ 2. Nguồn: WSJ

Gần 48,7 triệu cử tri Pháp được kêu gọi đi bỏ phiếu vòng 2 vào Chủ Nhật 24-4-2022 để bầu ra người lãnh đạo đất nước trong 5 năm tới. Theo kết quả chính thức của cuộc bầu cử, Tổng thống đương nhiệm Emmanuel Macron, 44 tuổi của Đảng Cộng hoà Tiến lên (La Republik en Marche-LREM) đã tái đắc cử với 58,55% (18.779.641 phiếu bầu) trong khi ứng cử viên cánh hữu đối nghịch Marine Le Pen, 53 tuổi, Tập hợp Quốc gia (Rassemblement National-RN) nhận được 41,45% (13.297.760 phiếu bầu).

Trong cuộc bầu lần này, Macron đã nhận được số phiếu bầu ít hơn so với cuộc bầu cử Tổng thống cách đây 5 năm (66,1%). Le Pen nhận được nhiều phiếu bầu hơn, nhưng không đủ để vượt qua Macron. Tỷ lệ cử tri không đi bầu khoảng 28%, chiếm gần một phần ba tổng số cử tri đã không bỏ phiếu vì họ không thể xác định được sự chọn lựa giữa Marine Le Pen và Emmanuel Macron. Ngoài ra còn có 8% bỏ phiếu trắng “vote blanc“ để phản đối.

Trước ngày bầu cử, nhiều đảng phái và tổ chức kêu gọi ngăn cản chiến thắng của Le Pen và bỏ phiếu cho Macron trong vòng hai của cuộc bầu cử Tổng thống Pháp. Nhiều cử tri đã hành xử theo lời kêu gọi – ngay cả khi họ thật sự không hài lòng với các chính sách của Macron.Không chỉ vì thái độ chống châu Âu của Le Pen, cuộc bầu cử cũng được quốc tế quan sát một cách đầy lo ngại, đặc biệt tại Brussels và Berlin. Một số chính trị gia hàng đầu của châu Âu đã gián tiếp kêu gọi bầu Macron. Trong một bài viết đăng trên báo Le Monde, Thủ tướng Đức Olaf Scholz và những người đồng cấp từ Tây Ban Nha và Bồ Đào Nha, Pedro Sánchez và António Costa đã ngầm kêu gọi công dân Pháp bỏ phiếu cho Emmanuel Macron: “Các công dân Pháp đang phải đối mặt với một sự lựa chọn quan trọng – cho nước Pháp và cho mỗi người trong chúng ta ở châu Âu. Đây là sự lựa chọn giữa một ứng cử viên dân chủ, người biết rằng sức mạnh của Pháp đang tăng lên trong một Liên minh châu Âu độc lập và hùng mạnh. Và một ứng cử viên cực hữu công khai thể hiện tình liên kết với những kẻ đang tấn công tự do và dân chủ của chúng ta“.

Phản ứng sau kết quả bầu cử

Cuộc bầu cử được công luận nhận xét không chỉ là một cuộc bỏ phiếu định mệnh cho EU, mà còn quyết định về phương hướng chính trị cho cả Pháp. Cử tri Pháp cũng sẽ phải chọn lựa giữa hai mô hình xã hội và hai đề xuất chính trị rất tương phản.

Nếu ứng cử viên cực hữu Marine Le Pen trở thành tổng thống, không chỉ Pháp sẽ là một quốc gia khác, mà châu Âu cũng sẽ là một lục địa khác. Le Pen muốn lợi ích quốc gia hơn lợi ích của châu Âu và Pháp rời khỏi cơ cấu chỉ huy quân sự của NATO. Le Pen muốn đàm phán lại các hiệp ước châu Âu và bảo vệ lợi ích của Pháp trước các hiệp ước châu Âu. Le Pen muốn đặt luật quốc gia lên trên luật châu Âu, đàm phán lại khu vực giao lưu tự do Schengen và chấm dứt tất cả các dự án vũ trang với Đức.

Về nội chính, Le Pen hướng tới chính sách cứng rắn chống người nhập cư và hạn chế phúc lợi xã hội dành cho người nước ngoài. Le Pen hứa với cử tri của mình, rằng sẽ giảm thuế giá trị gia tăng VAT đối với điện, khí đốt và dầu sưởi từ 20% xuống 5,5%.

Tổng thống đương nhiệm Emmanuel Macron, chủ trương đấu tranh cho dự án châu Âu tự chủ, độc lập thông qua tăng cường đối tác Pháp – Đức để thúc đẩy dự án này tiến lên. Macron muốn định vị lục địa châu Âu như một cường quốc địa chính trị so với Mỹ và Trung Quốc. Về nội chính Macron muốn sẽ thực hiện nhiều cải cách, tăng tuổi hưu từ 62 lên 65 và coi việc bảo vệ môi trường là mối ưu tiên đối với một chính phủ tương lai.

Với sự thắng cử, Macron đã cứu nước Pháp và châu Âu tránh được một trận động đất chính trị.

Charles Michel, Chủ tịch Hội đồng Liên minh Âu châu (EU) cảm thấy nhẹ nhõm về việc Macron tái đắc cử khi viết trên Twitter “Chúng tôi có thể trông đợi vào Pháp trong 5 năm nữa. Trong thời điểm hỗn loạn này, chúng ta cần một châu Âu mạnh mẽ và một nước Pháp can dự hoàn toàn cho một Liên minh châu Âu có chủ quyền và chiến lược hơn“. Ursula von der Leyen, Chủ tịch Ủy ban EU cũng chúc mừng Macron tái đắc cử: “Tôi rất vui khi có thể tiếp tục sự hợp tác tốt đẹp của chúng ta và cùng nhau, chúng ta sẽ thúc đây phát triển Pháp và châu Âu“.

Trong bài phát biểu mừng thắng cử đọc trước những người ủng hộ tụ tập trong công viên Champ-de-Mars gần tháp Eiffel, Macron nói: “Những năm tới chắc chắn sẽ khó khăn, nhưng sẽ trở nên lịch sử và chúng ta cùng nhau viết những trang sử này cho các thế hệ mới. Cử tri đã quyết định cho một dự án nhân bn, cộng hoà, xã hội và sinh thái dựa trên lao động và sáng tạo. Một dự án nhằm giải phóng sức mạnh học thuật, văn hóa và kinh doanh của chúng ta. Chúng ta phải đề ra yêu cầu cao và nhiều ước vọng. Chúng ta có quá nhiều việc phải làm và cuộc chiến ở Ukraine hiện nay nhắc nhở rằng chúng ta đang ở trong thời kỳ bi thảm mà Pháp phải tìm con đường cho chính mình“.

Macron hứa sẽ không bỏ rơi bất kỳ ai phía sau: “Chúng ta cũng phải nhân từ và tôn trọng lẫn nhau bởi vì đất nước của chúng ta đang chìm sâu trong sự nghi ngờ và chia rẽ. Chúng ta phải mạnh mẽ lên“. Macron nói sẽ lưu tâm giải quyết những bất bình của các cử tri bỏ phiếu cho đối thủ của ông, cũng như của nhnữg người không đi bầu.

Phản ứng ban đầu về kết quả bầu cử, Le Pen đã tỏ ra gay gắt khi phát biểu trước những người ủng hộ: “Cuộc đấu tranh vẫn chưa kết thúc. Vì bây giờ  cuộc vận động bầu cử quốc hội mới bắt đầu. Tập hợp Quốc gia mở cửa chào đón tất cả những những ai muốn đoàn kết chống lại Macron“. Theo bà, kết quả bầu cử đã minh chứng cho “một sự bất tín nhiệm lớn của nhân dân Pháp đối với những người nắm quyền ở Pháp và châu Âu“. Le Pen hứa sẽ không kết thúc sự nghiệp chính trị của mình: “Tôi sẽ tiếp tục dấn thân cho nước Pháp và người Pháp bằng nghị lực, lòng kiên nhẫn và tình cảm mà mọi người biết từ tôi

Về kết quả cục bầu cử, ứng cử viên Tổng thống cánh tả Jean-Luc Mélenchon nói: “Le Pen và Macron thậm chí không đại diện cho một phần ba số cử tri đã đăng ký”. Tuy nhiên, Mélenchon mô tả, thất bại của Le Pen là “tin rất tốt cho sự đoàn kết của nhân dân“.

Mélenchon muốn trở thành thủ tướng trong cuộc bầu cử Quốc hội dự kiến vào tháng Sáu năm nay. Ông kêu gọi cử tri không bầu Macron “chọn một con đường khác“, hãy bỏ phiếu cho các ứng viên phe tả. Bản thân ông sẽ sẵn sàng thách thức Macron với tư cách là người đứng đầu một chính phủ đối lập.

Những thách thức cho MacronEmmanuel Macron hiện phải tìm cách thống nhất đất nước này, vốn đang bị phân hoá một cách kỳ lạ sau 5 năm kể từ chiến thắng của ông vào tháng 5/2017. Nó được chia thành ba khối chính trị, trong đó, bên cạnh đảng cầm quyền Tập hợp Cộng hoà tiến lên LREM trung tâm, còn có hai đảng ở rìa trái và phải – cánh hữu Tập hợp Quốc gia (RN) của Marine Le Pen và chính đảng Nước Pháp bất khuất (La France insoumise – LFI) của Jean-Luc Melenchon.

Còn có một khối thứ tư bao gồm 28% cử tri đã không đi bầu và 9% cử tri bỏ phiếu trắng “vote blanc”, một lá phiếu đã cố tình làm vô hiệu. Về mặt số lượng và so với kết quả của cuộc bỏ phiếu vòng một thì khối này sẽ là đảng mạnh nhất của Pháp, của những người không còn tin vào sự cạnh tranh dân chủ.

Macron, Tổng thống mới cũng là người đương nhiệm đã ý thức được đa số người dân vẫn còn bất mãn với đường lối cầm quyền của ông trong nhiệm kỳ qua. Ông hứa vào buổi tối kết thúc ngày bầu cử: “Kể từ hôm nay, tôi sẽ không còn là ứng cử viên của một phe nữa mà là ứng cử viên của tất cả người Pháp”.

Muốn trở thành Tổng thống của toàn thể nhân dân Pháp, cho đến nay điều này thật không đơn giản đối với Macron. Ông vốn bị nhiều cử tri nhận xét là Tổng thống của giới giàu, đại gia và thượng lưu tư sản – Những người không phải lo sợ về cuộc sống như tầng lớp lao động.

Macron đã công bố một cách thức quản lý mới để lôi kéo người dân tham gia nhiều hơn vào các dự án và kế hoạch cải cách trong các lãnh vực giáo dục, y tế. Ông hứa sẽ cải cách hệ thống chính trị và áp dụng luật bầu cử theo tỷ lệ. Để phong phú bối cảnh chính trị, Macron có thể bổ nhiệm một thủ tướng và các thành viên trong nội các đến từ một chính đảng khác. Công luận phỏng đoán, Macron sẽ phải làm điều gì đó để bù đắp công bằng cho 42% cử tri cánh tả LFI của Mélenchon, đã  dồn phiếu cho Macron ở vòng chung kết.

Macron đã mê hoặc nhân dân 5 năm trước với lời hứa thay đổi chính trị, giờ phải chứng minh cho người Pháp rằng ông hiểu lá phiếu của họ và quyết tâm thực hiện  một cách nghiêm túc. Đây là nhiệm kỳ cuối cùng của Macron theo quy định của Hiến pháp. Nhưng nhiệm kỳ này sẽ quyết định, liệu Macron có thể phục hồi sự đoàn kết và phục hưng nước Pháp được không? Hay liệu Macron có phải là người mở đường cho những người theo chủ nghĩa dân túy cánh hữu lên nắm quyền trong 5 năm tới?

Macron có thể trở thành một Tổng thống sẽ làm nên lịch sử. Điều mà Macron mơ ước. Trong bài phát biểu ngắn của mình, để cám ơn cử tri, ông nói về một dự án cộng hòa, xã hội và hứa hẹn sự tiến bộ cho giới trẻ Pháp: “Những năm tới chắc chắn sẽ khó khăn, nhưng chúng sẽ mang tính lịch sử và chúng ta cùng nhau viết chúng cho các thế hệ mới“.

Vũ Ngọc Yên

Nhà văn Thuận ở Pháp: Tôi không thể ‘sang chảnh’ để mà không đi bầu

24/04/2022

L’OBS

Tác giả: Thuận

Joaquin Nguyễn Hòa, biên dịch

22-4-2022

Những người ủng hộ ứng cử viên Emanuel Macron. Nguồn ảnh: BBC

Lời người dịch: Chủ Nhật, ngày 24/4/2022, cử tri Pháp sẽ bầu chọn tổng thống vòng cuối, chọn lựa giữa hai ứng viên Emmanuel Macron và Marine Le Pen. Bà Le Pen có khuynh hướng cực hữu, chống di dân. Nhiều cử tri Pháp cũng ghét Macron và nói họ sẽ không đi bầu, và điều đó tạo thêm cơ hội cho bà Le Pen.

Chuyện tương tự xảy ra ở Mỹ vào năm 2016, tạo điều kiện cho Trump thắng cử. Bài sau đây của bà Thuận, một nhà văn Pháp gốc Việt, phản đối hành động không đi bầu đó.

***

Lần đầu tiên tôi đi bầu cử tổng thống vào năm 2002. Lúc ấy tôi 35 tuổi, trước đó ít lâu, tôi có quốc tịch Pháp, và tôi chưa bao giờ đi bầu trong đời. Ở Việt Nam không có chuyện bầu cử, đến bây giờ vẫn không có. Đảng cộng sản quyết định hết, họ chọn ai là người điều khiển quốc gia. Tôi muốn nhắc những người bạn Pháp của tôi, họ nói sẽ không đi bầu vào Chủ Nhật (ngày 24/4/2022), rằng quyền bầu cử là một quyền vô cùng quý giá.

Tôi nhớ vào năm 2002, có một cuộc biểu tình rất lớn, chống Mặt trận quốc gia (sau này đổi thành Tập hợp quốc gia, vào năm 2018). Tôi cũng đi biểu tình, và đó cũng là lần đầu tôi đi biểu tình. Chính ở Pháp, nơi tôi tị nạn vào năm 1991, tôi biết được khái niệm về biểu tình.

Ở Việt Nam không có chuyện biểu tình, đến bây giờ cũng không có, và ngay cả cái từ ‘biểu tình’ cũng không có. À có, đôi khi báo chí nhà nước nói về chuyện biểu tình bên Pháp, cho rằng đó là cái thú vị, buồn cười, rất đặc thù của nước Pháp, và rất có hại cho sự ổn định về kinh tế và chính trị của đất nước. Tuy nhiên ở Việt Nam cũng có những người phản đối những vụ bê bối về môi trường, nhưng nhà nước không gọi đó là biểu tình, mà là bọn gây rối.

Tôi nghe nhiều người nói rằng, Chủ Nhật (24/4/2022) họ sẽ không đi bầu, hoặc bỏ phiếu trắng, vì Macron, cũng như Le Pen đều là bọn độc tài cả. Tôi là một người lớn lên trong chế độ độc tài, tôi có thể nói với các bạn rằng độc tài không phải thế. Tôi là một người lớn lên trong chế độ độc tài, tôi không có được cái sang chảnh như họ để mà không đi bầu.

Đối với tôi, sự lựa chọn rất rõ ràng. Tôi không ưa chính sách thị trường cực đoan của Emmanuel Macron, như ông ta giảm các dịch vụ công cộng mà các trường đại học sẽ bị ảnh hưởng nặng. Chuyện đó làm tôi giận dữ và buồn cho tương lai của nước Pháp. Nhưng mà ở đây, ở Pháp, ít nhất tôi có thể nói rằng tôi chống những chính sách của chính phủ, tôi có thể viết, có thể biểu tình để chống chính phủ. Ở Việt Nam không thể như thế. Bạn có thể ở tù nếu bạn chỉ trích chính phủ.

Cuốn tiểu thuyết áp chót của tôi, có tên “Chỉ còn bốn ngày là hết tháng tư”, bị cấm xuất bản ở Việt Nam. Trong sách đó, tôi nói về ngày 30/4/1975, ngày mà người Việt hải ngoại gọi là ngày Sài Gòn sụp đổ, và ở Việt Nam người ta gọi là ngày “giải phóng”. Còn rất nhiều sách vở như thế bị cấm ở Việt Nam, chẳng hạn như quyển 1984, của George Orwell.

Bạn hãy cẩn thận ngôn từ, một chế độ độc tài không có gì giống với nước Pháp hiện nay cả. Chúng tôi, gia đình tôi, có thể là những chuyên gia về chế độ độc tài. Hãy để tôi giải thích cho các bạn.

Cha tôi là một nhà toán học ở miền Bắc Việt Nam. Năm 14 tuổi, ông khai gian tuổi để tham gia Việt Minh, chống lại người Pháp, ông từng đánh nhau ở Điện Biên Phủ. Sau đó ông đi học tiếp, lúc đó vẫn còn chiến tranh, ở Bucarest, dưới chế độ của Ceausescu. Ở miền Bắc Việt Nam, sau năm 1954, người ta không thể đi Pháp hay Mỹ, vì phương Tây được xem là bọn xấu, người ta chỉ có thể học tập ở các nước… “anh em”, có nghĩa là các nước cộng sản.

Nhưng ở Bucarest, cha tôi lại làm bạn với một người Mỹ, thế là ông bị tố cáo và gửi trả về Việt Nam. Đó (từng là) một nỗi xấu hổ của gia đình. Cha tôi chưa bao giờ muốn tham gia đảng cộng sản, và điều đó bị nhà cầm quyền xem là rất xấu. Ông không thể chịu nỗi cái không khí đàn áp của miền Bắc, bà con gia đình cứ người này tố cáo người kia. Sau “giải phóng” miền Nam Việt Nam, chúng tôi vào Nam sống. Tôi nhớ, ở trường chúng tôi hát những bài tuyên truyền và mặc những cái áo sơ mi đỏ (có lẽ tác giả viết nhầm khăn quàng đỏ: ND).

Người ta tẩy não chúng tôi. Chúng tôi biết thế vì cha tôi ăn nói rất tự do ở nhà. Nhưng ông cũng rất lo sợ, một trong những người bạn của ông bị tố cáo bởi chính con cái của người ấy. Ông cứ nhắc đi nhắc lại, “bố hy vọng, các con không tố cáo bố nhé!”. Ở trường học, chúng tôi cảm thấy chúng tôi khác, như là chúng tôi bị giam vậy.

Vào năm 1980, vì một lỗi nhỏ, cha tôi bị tố cáo và bị ở tù một năm. Nhưng chính vì ở tù ông biết được nhiều điều, ông biết về những người bất đồng chính kiến, những thuyền nhân bị bắt giam. Ông kể lại với chúng tôi sau khi ra tù. Ông bị đuổi việc, và trở thành một kẻ bị tình nghi.

Ở trường, tôi học tiếng Nga, nhưng ở nhà chúng tôi lén học tiếng Pháp. Đối với cha tôi, đó là thứ tiếng của tự do, một ngôn ngữ phương Tây. Sau năm 1975, người ta hủy bỏ một khối lượng khổng lồ sách vở phương Tây. Nhiều người tự động bỏ đi các sách vở đó vì họ sợ bị tố cáo. Và thế là tôi tìm thấy ở chợ đen những tác giả như là Sartre, Sagan, Balzac, Andre Gide, … với giá vô cùng rẻ. Những quyển sách đó đại diện cho tự do.

Tôi học giỏi ở trường, nên tôi được cho đi học ở Nga vào năm 18 tuổi, năm 1986, ngay lúc “perestroika” (chính sách mở cửa của Gorbachev) được tiến hành. Tôi có cảm giác là, ngược với không khí xã hội lạnh giá ở Việt Nam, tôi đã thấy tự do. Và thật là lạ lùng là bây giờ nước Nga lại lùi lại, trở lại như trước, với một bức màn sắt, và còn nhiều tuyên truyền hơn trước nữa.

Năm 1991, tôi trốn qua Pháp, thay vì trở về Việt Nam. Chồng tôi cũng thế. Anh là một họa sĩ, và chúng tôi gặp nhau ở Paris. Anh có một học bổng ở trường nghệ thuật. Cha anh là một người bất đồng chính kiến. Ông từng tham gia Việt Minh, một người rất có lý tưởng. Ông đã cùng các bạn thành lập một nhóm tự do biểu đạt, tự do nghệ thuật. Ông luôn bị nhà cầm quyền cộng sản quấy nhiễu.

Trong 10 năm đầu ở Pháp, chúng tôi không xin quy chế tị nạn vì cha chồng tôi vẫn ở Việt Nam. Với quy chế đó chúng tôi không thể về Việt Nam được. Thế là chúng tôi là những di dân thay vì tị nạn, và rất khổ sở. Năm nào cũng phải xin gia hạn quy chế di dân, những cơn ác mộng, rất là nhục nhã. Việc đó hằn lại những dấu ấn trong tâm khảm chúng tôi.

Những người sẽ không đi bầu vào Chủ Nhật, ngày 24/4/2022, có rất nhiều lý do. Tôi thì tôi nói thế này, tôi không phải là đứa nhỏ õng ẹo được cưng chiều mà bỏ cái quyền đó. Đối với Marine Le Pen, tôi chỉ là một người Pháp trên giấy tờ, một người Pháp hạng hai.

Trong 10 năm xin gia hạn quy chế di dân, tôi lúc nào cũng có nỗi lo bị trục xuất. Nếu bà ta thắng, tôi và những đứa con tôi phải đi đâu? Qua Đức ư? Tôi đâu có nói tiếng Đức. Tôi không muốn nghĩ tới nữa.

Năm 1997, chúng tôi về Việt Nam dự đám tang bố chồng tôi. Chúng tôi bị hoảng loạn trong suốt khoảng thời gian ở đó, vì lo sợ họ bắt giam chúng tôi. Sự sợ hãi đó vẫn còn ở trong đầu tôi bây giờ, giống như Kundera mô tả trong quyển sách của ông: “Sự vô tri”. Nhân vật chính, một di dân, cứ có những cơn ác mộng là cô ở trên một chiếc máy bay, và nó sẽ đáp ở một phi trường vô danh nào đó, rồi cảnh sát Tiệp Khắc sẽ đến bắt cô ấy.

Chúng tôi đã chọn nước Pháp để không có những cơn ác mộng đó. Tôi không hiểu được những người muốn thử… Marine Le Pen, xem sao. Làm sao chúng ta thử một chế độ phát xít được. Nền dân chủ rất mong manh các bạn ơi.

Năm 2000, tôi và chồng tôi xin quốc tịch Pháp, từ bỏ quốc tịch Việt Nam. Đó là một sự lựa chọn rất khó khăn, vì tôi có cảm xúc hoàn toàn là một người Việt Nam, tôi viết tiểu thuyết bằng tiếng Việt nữa. Nếu tôi có quốc tịch Pháp, tôi sẽ được bảo vệ nhiều hơn khi tôi có chuyện rắc rối gì đó ở Việt Nam vì tôi “thực sự” là một công dân Pháp. Sau việc cấm quyển sách “Chỉ còn bốn ngày là hết tháng tư”, nhà xuất bản của tôi nói với tôi rằng, tốt nhất đừng về Việt Nam trong vài tháng.

Những người không muốn đi bầu ca cẩm về chế độ độc tài, mà họ chẳng biết độc tài là gì.

Tôi lấy ví dụ nhé, những người đó có thể chửi rủa Macron trên mạng xã hội. Thử làm chuyện tương tự ở Việt Nam xem. Đúng là ở Việt Nam có thể vào Facebook, nhưng mà Facebook chuyển thông tin cho nhà cầm quyền, thế là ai viết cái gì đó trên mạng mà nhà cầm quyền không thích, sẽ bị tố cáo ngay. Để làm điều đó, bộ công an có một nhóm gọi là “lực lượng 47” mà dân chúng gọi là bọn bò đỏ, một loại cảnh sát văn hóa, sẽ báo cáo và quấy rối những ai chỉ trích, kể cả khi người đó ở nước ngoài.

Hồi Tết, nhà văn Phạm Thị Hoài có viết một bài về bánh chưng trên mạng xã hội, theo kiểu rất tiếu lâm và cay độc của bà, thế là bà bị bọn bò đỏ tấn công, nhân danh lòng yêu nước. Bà Hoài sống ở Đức hơn 20 năm nay, và chính quyền Việt Nam rất ghét bà ấy. Có kẻ còn báo cho Facebook rằng bà Hoài kích động lòng thù hận. May là Facebook ở Đức không giống Facebook ở Việt Nam.

Quyền tự do biểu đạt rất quý báu. Việc đầu tiên mà Marine Le Pen sẽ làm nếu bà ta đắc cử là, sẽ dẹp hết bọn báo chí và nhà văn, giống như gã bạn của bà ta là Viktor Orban ở Hungary. Có phải chúng ta không biết trước đâu. Tôi chọn nước Pháp vì đó là nơi tôi có tự do biểu đạt. Các bạn ơi, để bảo vệ quyền tự do đó, vào Chủ Nhật này, các bạn hãy bầu cho Macron, dù có đau đớn, để chặn Marine Le Pen.

Để lại lời nhắn

Điền thông tin vào ô dưới đây hoặc nhấn vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

Trang web này sử dụng Akismet để lọc thư rác. Tìm hiểu cách xử lý bình luận của bạn.