chuyện dài văn nghệ hiếp dâm của hội viên Hội “Bao cao su đã qua sử dụng/HNV-VN(TMH)-Dạ Thảo Phương

Hit/Putin VN

Dạ Thảo Phương

April 10 at 7:11 AM  · 

UPDATE 17.4.2022: TÀI KHOẢN FB CỦA TÔI ĐANG BỊ TẤN CÔNG DỮ DỘI.

– Post “Đứa con đầu tiên của tôi đã bị report và remove. Tôi xin đăng bổ sung dưới đây.

– Những phát ngôn của tôi về sự việc này, tôi chịu trách nhiệm vĩnh viễn trước pháp luật, công luận và lương tâm mình. Tôi sẽ không xoá, ẩn.

– Nếu bạn thấy tài khoản FB này bị biến mất hoặc không hoạt động, có post nào bị xoá, nghĩa là tôi đã bị tấn công.

1. TOÀN BỘ SỰ THẬT VỀ QUAN HỆ GIỮA TÔI VÀ LƯƠNG NGỌC AN

(Ảnh: Biên bản cuộc họp với tôi do Ban Chấp Hành Công đoàn Báo Văn Nghệ thực hiện ngày 24.2.2003. Link bản đánh máy https://app.box.com/s/v4beyd77fpm3pi94n5uhqzn5jk65rr2n)

* Xin dừng đọc nếu bạn dưới 16 tuổi mà chưa có sự cho phép của phụ huynh.

* Tôi chưa bao giờ có quan hệ tình cảm, tình dục đồng thuận với Lương Ngọc An.

* Lương Ngọc An đã c.ưỡng h.iếp tôi như thế nào.

* Lương Ngọc An đã thao túng tôi trong thời gian dài như thế nào.

Tôi chưa bao giờ có bất cứ một quan hệ tình cảm, tình dục đồng thuận nào với Lương Ngọc An. Tôi khẳng định điều này và hoàn toàn chịu trách nhiệm trước pháp luật.

Tất cả các suy diễn, đồn thổi về một mối quan hệ tình cảm của tôi và Lương Ngọc An đều là hoàn toàn sai sự thật.

Nếu không biết chắc chắn, không có bằng chứng, thì trước khi phát ngôn hãy giả định nếu người thân của bạn rơi vào hoàn cảnh của tôi. Hãy ngừng những suy diễn vô căn cứ, những lời lẽ ác ý xâm hại danh dự và truy sát an ninh tinh thần của các nạn nhân đã rất tổn thương vì bị xâm hại tình dục như tôi.

CHỈ LÀ ĐỒNG NGHIỆP BÌNH THƯỜNG

Từ tháng 9.1996, tôi bắt đầu làm việc với tư cách phóng viên, biên tập viên ở tờ Văn nghệ Trẻ (thuộc báo Văn nghệ, Hội Nhà văn Việt Nam).

Lương Ngọc An về báo trước tôi nhiều năm, là nhân viên phòng Hành chính. Anh ta chuyên mua sắm cho cơ quan, lái xe, giúp việc cho ông Trương Vĩnh Tuấn, Phó Tổng biên tập (TBT) phụ trách hành chính của báo Văn nghệ.

Khoảng cuối năm 1998, ngoài phụ trách hành chính của báo Văn nghệ, ông Trương Vĩnh Tuấn kiêm thêm chức vụ phụ trách nội dung tờ Văn nghệ Trẻ. Lương Ngọc An cũng được đưa về Văn nghệ Trẻ làm báo.

Khi đó, một trong các công việc chính của tôi tại Văn nghệ Trẻ là đảm trách toàn bộ mảng văn hoá nghệ thuật. Tôi hay ở lại cơ quan làm việc muộn vì phải đi dự các sự kiện văn hoá nghệ thuật hoặc phỏng vấn, viết bài. Nhạc sĩ Phú Quang, nhạc sĩ Phó Đức Phương, nhạc sĩ Anh Quân, ca sĩ Mỹ Linh v.v… đều từng hẹn trả lời phỏng vấn của tôi tại toà soạn vào buổi tối. Việc tôi ở lại cơ quan muộn luôn luôn vì đòi hỏi đặc thù của công việc. Nhiều nhân viên báo Văn nghệ cũng ở lại cơ quan làm việc muộn như vậy.

Thời gian này, Lương Ngọc An cũng thường xuyên ở lại báo sau giờ hành chính, đi loanh quanh giữa các tầng, dùng điện thoại cơ quan gọi cho ai đó, nói chuyện rất dài (hồi ấy internet và điện thoại di động còn chưa phổ biến và phí rất đắt). Thỉnh thoảng, Lương Ngọc An cũng ngồi ở phòng biên tập khi tôi ở đó viết bài. Có lần có cả các đồng nghiệp khác, có khi chỉ có anh ta và tôi.

Thời điểm đó ai cũng biết Lương Ngọc An vừa có vợ, vừa đồng thời yêu một phóng viên ở báo khác (tôi cũng biết chị). Anh ta nói: “Hết giờ làm chẳng biết đi đâu về đâu”. Anh ta bảo không muốn về nhà với vợ, cũng không gặp được người yêu vì chị phải dành thời gian buổi tối cho gia đình.

Lương Ngọc An tỏ vẻ khá chua chát về hoàn cảnh của mình, và so sánh với tôi: “Anh thì học hành lõm bõm, công việc lêu bêu, về đến nhà là nghe than phiền nhức hết đầu. Đâu phải như em, vừa nứt mắt xuất hiện đã giải nhất thơ toàn quốc, học hành bài bản, gia đình chiều chuộng, công việc hanh thông. Đúng là đời!”. Anh ta kể mình là người lăn lộn từng trải mọi giới ngoài xã hội, và gọi tôi là loại “hoa tủ kính”.

Tôi thấy tính cách và lối sống của Lương Ngọc An khác biệt với những giá trị của mình. Tuy không đánh giá cá nhân anh ta cao, tôi vẫn thân thiện và lịch sự với anh ta như với một đồng nghiệp bình thường.

Khoảng hai, ba lần, khi tôi xong việc, Lương Ngọc An rủ tôi đi gặp nhóm bạn là phóng viên ảnh. Tôi nhận lời vì đây là dịp tốt để một phóng viên trẻ mới vào nghề như tôi xây dựng mạng lưới công việc. Để tiện, tôi đi chung xe máy của Lương Ngọc An vì anh ta đi xe phân khối lớn tốc độ nhanh, còn xe của tôi là xe cub nhỏ, đường phố buổi tối tôi cũng không thông thạo. Mặc dù vậy, thời gian đó, Lương Ngọc An luôn cư xử đúng mực, tôi và anh ta không thân thiết, không có chút cảm tình giới tính nào.

Việc cùng đi gặp gỡ người trong giới là hoàn toàn bình thường với người làm báo. Tôi (cũng như các đồng nghiệp nữ khác) khi đi đến những cuộc gặp tương tự cũng có lúc đi chung xe với các đồng nghiệp nam vô tư khác như Nguyễn Quang Thiều, Nguyễn Thành Phong, Phạm Ngọc Tiến,v.v… Cho rằng một vài lần đi chung xe như vậy nghĩa là có tư tình, là một cách suy diễn hủ lậu và thiếu thiện ý.

BỊ ĐÁNH ĐẬP,CƯỠNG HIẾP

Có một lần, vào khoảng tháng 7.1999, sau khi tôi làm việc xong, Lương Ngọc An than “chán đời” và rủ tôi “đi loanh quanh bên ngoài cho anh đỡ buồn”. Tôi đồng ý. Anh ta chở tôi tới một quán chè chén nhỏ ngoài vỉa hè gần cầu Thăng Long. Hành xử của anh ta đến lúc này vẫn hoàn toàn bình thường.

Trên đường về nhà tôi, đến khu Hoàng Quốc Việt, Lương Ngọc An chợt kêu chóng mặt và dừng xe ngay trước một dãy nhà nghỉ. Anh ta bóp trán kêu đau đầu, làm tôi rất lo lắng. “Vào đây nghỉ tí cho anh đỡ chóng mặt đã” – Anh ta nài nỉ, kéo tay tôi vào nhà nghỉ. Tôi kiên quyết: “Không, em không vào. Anh mệt anh vào đi, em tự về”. Anh ta nhăn nhó: “Trời tối em về một mình anh yên tâm sao được, anh chóng mặt đi ngã lăn quay ra thì chết. Em để anh một mình lúc anh đau đầu thế này à. Vào nghỉ tí thôi, anh không làm gì em đâu. Gớm, anh coi mày như cô em gái ở cơ quan, ai thèm làm gì mày”.

Mặc dù còn bán tín bán nghi không biết sức khoẻ anh ta có gì nguy hiểm không, tôi vẫn phản đối quyết liệt. Nhưng anh ta nhất định không buông tay. Chúng tôi giằng co nhau trước cửa nhà nghỉ, nhân viên bắt đầu nhìn ra, người đi đường nhìn vào. Việc đi với Lương Ngọc An lúc trước tôi thấy là hoàn toàn bình thường, giờ khi bị mọi người để ý, tôi chợt thấy đó là điều bố mẹ tôi không bao giờ chấp nhận.

Tôi trở nên hoảng hốt, lo sợ nhỡ có người quen đi đường nhìn thấy tôi đang giằng co trước cửa nhà nghỉ với một người đàn ông. Tôi tiếp tục giằng tay khỏi anh ta: “Buông tay em ra, mọi người nhìn kìa”. Lương Ngọc An nhận ra nỗi sợ bị nhòm ngó của tôi, bèn được thể kéo tôi vào trong sảnh, bảo: “Sợ bị nhìn thì vào đây. Nghỉ chút cho anh đỡ đau đầu thôi rồi về, không ai làm gì đâu”.

Trong một vài phút ngắn ngủi đó, tôi bị mắc kẹt trong một tình huống hoang mang- vừa sợ bước vào trong, vừa sợ nếu cứ giằng co ở ngoài thì sẽ bị mọi người nhòm ngó. Lợi dụng khoảnh khắc tôi đang bấn loạn bối rối như vậy, Lương Ngọc An vừa túm chặt tay tôi, vừa nhanh chóng nhận chìa khoá, đẩy tôi vào phòng, sập cửa.

Anh ta lập tức xô tôi ngã xuống giường, dùng vũ lực c.ưỡng h.iếp. Tôi sợ hãi cực độ, vừa hết sức chống cự, vừa cố gắng van nài: “Anh dừng lại ngay đi, chúng ta là đồng nghiệp cơ mà. Anh dừng lại đi, ít nhất cũng là vì người yêu của anh. Người yêu anh sẽ buồn lắm đấy”.

Vừa van vỉ, tôi vừa vật lộn dữ dội chống lại Lương Ngọc An, đạp, cắn, cào, cấu anh ta, đập đầu anh ta vào thành giường. Chúng tôi đánh nhau cật lực một lúc, đột nhiên, Lương Ngọc An dừng lại, nằm thở mệt. Vì tôi mải đánh nhau, và thời gian anh ta xâm phạm vào trong cơ thể tôi quá ngắn ngủi, tôi thậm chí còn không biết anh ta đã hoàn thành hành vi c.ưỡng h.iếp. Tôi tưởng mình đã tự vệ thành công. Tôi chạy ngay ra cửa thoát thân, Lương Ngọc An đuổi theo, xin lỗi tôi.

Tối hôm đó, Lương Ngọc An gọi điện về nhà tôi nói rằng, khi bố anh ta hỏi về những vết thâm tím trên mặt mũi, anh ta đã nói: “Bị người yêu cắn”. Nghe vậy, tôi vô cùng tức giận, nói: “Anh là thằng khốn nạn c.ưỡng h.iếp tôi, tôi không phải là người yêu của anh”.

Hôm sau, đến cơ quan, Lương Ngọc An lại xin lỗi tôi và nói: “Hôm trước anh bậy quá, em đừng giận anh nhé. Anh thề không bao giờ làm thế nữa”. Còn tôi, trong lòng vô cùng sợ hãi, hoang mang vì những điều khủng khiếp đã xảy ra. Tôi không dám nói chuyện bị cưỡng hiếp với bố mẹ, bạn bè, cơ quan, cũng không thể tự dưng bỏ việc. Việc bị c.ưỡng h.iếp càng làm tôi có tâm lý bất lực, mất tự tin vào bản thân.

Không biết làm gì để bảo vệ mình, tôi chỉ biết sợ hãi tránh mặt anh ta mọi lúc có thể.

BỊ ĐEO BÁM, THAO TÚNG

Sau đó mấy ngày, cuối giờ trưa, khi tôi đang ngồi ở phòng tiếp cộng tác viên của Văn nghệ Trẻ cho yên tĩnh để viết bài, thì Lương Ngọc An xô cửa vào. Anh ta dùng sức mạnh khống chế, ôm hôn, nói nhớ tôi không chịu được. Tôi chửi mắng và chống cự quyết liệt, cố gắng xô anh ta vào tủ tài liệu, dùng cây bút bi đang viết bài đâm vào người anh ta. Tôi nói: “Anh không dừng lại, tôi sẽ kêu cứu, sẽ báo cáo với cơ quan!”. Lương Ngọc An nhếch mép giễu cợt: “Để anh kêu hộ em cho to hơn nhé, cứu tôi với, cứu tôi với, làng nước ôi, cơ quan ôi, tôi đang bị hiếp này!”. Thái độ nhơn nhơn trơ tráo đó của Lương Ngọc An khiến tôi vừa hoảng sợ, vừa hoang mang tột độ. Tôi nghĩ rằng Lương Ngọc An đâu có sợ bị cơ quan biết, tôi có kêu cứu thì chỉ mình tôi mang tiếng thiệt thân.

Tôi là một phụ nữ vóc dáng nhỏ bé, cả đời chưa phải làm việc nặng. Trong khi đó, Lương Ngọc An là một nam thanh niên ngoài 30 tuổi, là cựu lính tăng và từng là lái xe nhiều năm ở báo Văn nghệ. Tôi không đủ sức khoẻ chống lại nổi anh ta. Tôi đã bị anh ta đánh đập rồi làm nhục.

Sau đó, Lương Ngọc An còn cưỡng bức tôi thêm một vài lần nữa ở toà soạn. Lần nào anh ta cũng ra sức đánh đập, vặn tay, thúc gối vào bụng, giật tóc, khiến tôi tối tăm mặt mũi, choáng váng sợ hãi. Lần nào tôi cũng phản đối rõ ràng bằng lời nói và đánh trả quyết liệt hết sức mình. Tôi cắn, đấm, đá, dùng bút đâm anh ta, rút tay nắm cửa bằng sắt của phòng tiếp cộng tác viên (đã bị long ra từ trước) đánh vào đầu anh ta, cào chảy máu mặt anh ta.

Cách anh ta dùng bạo lực khiến tôi có cảm giác chủ đích của anh ta là làm nhục tôi, chứ không phải vì nhu cầu tình dục. Đáp lại, tôi chỉ có uất ức, căm thù, nhưng bất lực.

Anh ta thậm chí còn bí mật đeo bám, tìm đến nhà riêng của tôi để tấn công.

Khi đó, bố mẹ tôi có mua thêm một căn hộ nhỏ trong dãy nhà tập thể ở gần chợ Bưởi, tôi ở đây một mình một thời gian trông nhà cho bố mẹ. Lương Ngọc An đến vào giờ khuya, đập cửa gọi tên tôi ầm ĩ. Thấy tôi kiên quyết không mở cửa, anh ta đỗ xe ở ngay trước nhà, nằm dài trên yên xe cả tiếng đồng hồ, trơ tráo mặc mọi người đi qua đi lại nhìn ngó và nhắc đỗ gọn xe không chiếm lối đi. Đến khi hàng xóm phải mắng mỏ, tôi sợ mang tiếng cho gia đình nên đành mở cửa đuổi anh ta về. Anh ta liền dùng sức mạnh xô cửa vào, dùng vũ lực tấn công.

TẠI SAO TÔI KHÔNG DÁM KÊU CỨU

Lương Ngọc An đã luôn chọn địa điểm và thời gian mà tôi không thể không có mặt. Anh ta lợi dụng tâm lý “sợ mang tiếng”, “sợ gây chú ý”, “sợ mất danh dự” của một cô gái trẻ để thao túng, khống chế, đe doạ rồi dùng bạo lực c.ưỡng h.iếp tôi.

Khi xảy ra sự việc, tôi chỉ là một cô gái mới ra trường, ngoài 20 tuổi, chưa chồng, mỏng vốn sống, thiếu bản lĩnh. Sinh ra trong một gia đình gốc Bắc truyền thống, tôi lớn lên với những quan niệm thủ cựu về giới tính, về danh dự gia đình.

Chính vì thế, khi bị tấn công, điều tôi lo nghĩ nhất không phải là bản thân mình mà là gia đình mình. Lúc đó, tôi sợ nếu mình bị đàm tiếu liên quan đến người khác giới, bố mẹ tôi sẽ cho đó là nỗi nhục nhã chôn vùi danh dự gia đình. Tôi đã suy nghĩ một cách rất cổ hủ rằng tôi cần phải bảo vệ gia đình mình khỏi nguy cơ “mang tiếng” bằng mọi giá, kể cả cái giá đó là sự khổ nhục thầm lặng của tôi. Tôi đã thiếu coi trọng bản thân đến mức nghĩ rằng, bản thân tôi không đáng giá bằng cái gọi là “điều tiếng xung quanh” hão huyền đó.

Tôi còn lo sợ rằng nếu tôi kêu cứu, cũng chẳng ai tin tôi vô tội. Họ sẽ cho rằng tôi tự chuốc hoạ vào thân khi con gái chưa chồng lại chọn một nghề phải đi lại nhiều như nghề báo, khi đi làm về muộn, khi dám một mình đi với người khác giới. Họ sẽ cho rằng tôi phải là một đứa con gái thế nào, phải làm gì sai trái nên mới bị quấy rối và tấn công như vậy. Tôi thậm chí tin rằng kể cả khi họ biết tôi là nạn nhân, thiên hạ cũng sẽ coi tôi là một đứa con gái đã bị vấy bẩn, vô giá trị. Chỉ nghĩ đến đó tôi đã muốn tự giết chính mình cho xong.

Chính vì những nỗi sợ hãi do thiếu hiểu biết này, tôi đã chưa bao giờ dám nghĩ đến kêu cứu hay kể cho ai biết.

Là một người dày dạn kinh nghiệm, Lương Ngọc An nhanh chóng nắm được điểm yếu của tôi. Anh ta biết tôi còn non trẻ. Anh ta biết tôi đã bị sự sợ hãi bắt làm con tin, hay đúng hơn, danh dự của tôi và gia đình đã trở thành con tin của anh ta. Vậy nên anh ta rất ngang nhiên và thách thức. Anh ta là kẻ thủ ác, nhưng lại làm chính tôi sợ hãi, không dám lộ ra tội ác của anh ta. Một đồng nghiệp ở cơ quan hỏi về vết xước trên trán anh ta (do bị tôi cào khi chống cự lại anh ta). Ngay trước mặt tôi, anh ta liếc tôi có ý đe doạ, rồi cười nhạt bảo: “Mèo dữ cào”.

Lương Ngọc An lúc ấy đã làm ở báo được khoảng 10 năm, có quan hệ cộng sinh với nhiều người có thế lực. Tôi là một phóng viên mới vào nghề, chỉ say mê công việc, không thân thiết vây cánh với ai.

Yêu văn chương, gắn bó với cơ quan, nghĩ đó như gia đình thứ hai sẽ theo mình suốt cuộc đời, chuyện bỏ việc với tôi khi đó cũng khó như bỏ gia đình vậy.

Tôi không biết phải làm gì để thoát khỏi hoàn cảnh khốn đốn của mình.

2. ĐỨA CON ĐẦU TIÊN

(Ảnh: Biên bản cuộc họp của đại diện Công đoàn và các phòng ban liên quan của Báo Văn nghệ, ngày 26.2.2003.

Link bản đánh máy https://app.box.com/s/hhpinfssd1s3bwgajoj7xpm5mh0ybo55) *

* Đau đớn dứt quyền làm mẹ

* Tiếp tục bị đeo bám

* Trong vực thẳm cô đơn và hoảng loạn

* LƯƠNG NGỌC AN, HÃY NHẬN TỘI!

Lần đầu tiên bị c.ưỡng h.iếp, tôi chỉ tập trung vào việc đánh nhau để thoát thân. Cảm giác sự xâm phạm của Lương Ngọc An vào vào cơ thể tôi chỉ yếu ớt và thoáng qua, nên tôi tưởng hắn chưa kịp hoàn thành hành vi c.ưỡng h.iếp.

Khi mất kinh, tôi nghĩ vì mình bị đột ngột khủng hoảng tinh thần. Tôi không hề biết mình có thai, cho đến khi đứa con trong bụng tôi đã 12 tuần tuổi.

Vâng, tôi của 23 năm trước đã rất ngu ngốc, thiếu hiểu biết. Tôi chưa bao giờ được gia đình và trường học giáo dục giới tính hoặc cách xử lý khi bị bạo hành. Khi đó, internet chưa phổ biến và hiểu biết chung của xã hội về vấn đề này còn rất lạc hậu. Khi mọi việc xảy ra, tôi bàng hoàng đến tê dại, không bình tĩnh như giờ đây ngồi trước màn hình máy tính, tỉnh táo biết được những bước xử lý đúng cách như tôi của bây giờ.

ĐAU ĐỚN DỨT QUYỀN LÀM MẸ

Ngay từ khi vừa biết có thai, tôi đã yêu con bằng tất cả bản năng của người mẹ. Tôi từng lập kế hoạch trốn nhà đến một vùng quê héo lánh, làm mẹ đơn thân. Tôi thậm chí đã mua cho con những đôi tất len xinh xắn. Tôi yêu con nhiều đến mức sẵn sàng đánh đổi tất cả cuộc đời tôi từng có, sẵn sàng thành một người mẹ đơn thân, miễn được sống cùng con.

Nhưng, tôi nghĩ đến việc bé sẽ phải đối mặt với dư luận khắc nghiệt của xã hội, và bé sẽ cảm thấy thế nào khi biết mình là kết quả của một vụ c.ưỡng d.âm, biết mình chung dòng máu với một kẻ đốn mạt như Lương Ngọc An. Tôi thấy không có quyền để con mình phải sinh ra cùng nhường ấy khổ nhục đau đớn, nỗi khổ nhục đau đớn bị hoà vào tận máu.

Nhận nỗi đau về mình, tôi quyết định n.ạo thai.

Sợ bị bắt gặp sẽ bị dị nghị, sợ phải từ bỏ con, sợ vĩnh viễn không bao giờ được làm mẹ nữa,v.v… Mỗi bước chân đến viện, đối với tôi chẳng khác nào mỗi bước chân hai mẹ con tôi ôm nhau tới nơi người này phải nhìn người kia bị hành quyết.

Ba, bốn lần đến viện rồi không nỡ, lại khóc tức tưởi, quay về. Cuối cùng, tháng 11.1999, khi thai đã được 15 tuần tuổi, không thể chần chừ hơn nữa, tôi buộc phải đi phá thai ở viện C (phá chui, vì tôi sợ phải đưa giấy tờ tuỳ thân, sợ bất cứ ai biết tôi là ai, sợ câu chuyện lọt ra ngoài thì tôi sẽ chôn vùi “danh dự” bản thân và gia đình).

Trong cơn quẫn bách và hoảng sợ, tôi nguyền rủa với Lương Ngọc An là vì anh ta đã c.ưỡng h.iếp tôi, khiến tôi có thai và không thể giữ đứa con đầu đời của mình. Lương Ngọc An đề nghị đưa tôi đi viện, hẹn ngày, hỏi giá tiền. Nhưng đúng trước ngày hẹn, Lương Ngọc An nói không ở Hà Nội, tôi tự lo đi, rồi tắt máy.

Tôi cần tiền n.ạo thai. Khi đó, là một phóng viên trẻ báo văn chương, tôi mơ mộng và nghèo. Không dám vay tiền ai vì sợ mọi người hỏi lý do, tôi phải bán tất cả những gì có thể bán, kể cả chiếc dây chuyền kỷ niệm từ nhà bà ngoại và những cuốn sách tôi yêu thương.

Tôi đã không thể giữ đứa con đầu tiên của mình.

Những gì diễn ra ở bệnh viện giày xéo ám ảnh tâm tưởng tôi đến tận hôm nay, tôi xin giữ lại nó cho mình, cho đến ngày tôi được đấng cao xanh giải thoát.

Rời bệnh viện, tôi cảm thấy cuộc sống đáng sợ hơn cái chết.

TIẾP TỤC BỊ ĐEO BÁM

Ngày tôi đi làm lại, Lương Ngọc An lại tiếp tục tấn công tôi, mặc tôi kêu van vừa n.ạo thai còn chưa cầm máu, mặc tôi vừa chống trả vừa nài xin hắn đừng xúc phạm đến đứa con mới mất của tôi.

Hắn nói: “Lúc đầu, thấy em đỏng đảnh, kiêu ngạo, anh ngứa mắt thì làm vậy thôi. Nhưng từ khi nhìn thấy em yêu con thế nào, vật vã vì mất con thế nào, anh mới bắt đầu thấy yêu em. Nỗi đau khổ lại làm em đẹp lạ lùng mới chết chứ. Anh nghiện em mất rồi”. Tôi căm phẫn uất ức: “Anh là đồ bệnh hoạn. Anh khiến tôi buồn nôn”.

Hắn liên tiếp gọi điện thoại về nhà, chặn tôi trên đường, lởn vởn quanh bàn tôi làm việc, đe doạ, thao túng tôi. Đến cơ quan, ngồi làm việc trong phòng biên tập, tôi phải chịu đựng chung không gian với hắn, bị hắn nhìn chòng chọc hoặc kiếm cách đụng chạm. Chạy sang phòng tiếp cộng tác viên để ngồi một mình, khoá cửa trong thì hắn cũng mở được. Lương Ngọc An có một biệt tài khó hiểu là bất kể tôi khoá cửa phòng nào của cơ quan hắn cũng có thể nhanh chóng mở được. Khi tôi phải chạy xuống phòng đọc báo chung của Văn nghệ để ngồi viết bài, hắn cũng theo vào, làm tôi sợ hãi và ghê tởm. Trên khuôn mặt hắn, tôi như thấy máu oan ức của con khóc gọi tôi.

Sau cú sốc mất con, không có tiền bồi dưỡng sức khoẻ, tinh thần suy sụp, lại bị Lương Ngọc An đeo bám hành hạ, tôi bị suy nhược cơ thể, thiếu máu, hay đau dạ dày, đau đầu, nhức xương, chóng mặt. Cân nặng từ 48 kg xuống còn 41 kg.

TRONG VỰC THẲM CÔ ĐƠN VÀ HOẢNG LOẠN

Quá đau đớn vì mất con mà vẫn bị hắn đeo bám không thôi, tôi tìm số điện thoại nhà riêng của Lương Ngọc An ở danh bạ cơ quan, gọi điện về nhà cho mẹ hắn. Tôi không dám nói hết mức độ sự việc, chỉ nhờ bác khuyên can hắn chấm dứt quấy rối tôi. Mẹ hắn nói: “Cháu phải tự tìm cách bảo vệ mình thôi, chứ thằng An thì bác chịu, không dạy nổi nó từ lâu rồi. Bác từng nghe nó nói chuyện với mấy thằng bạn về những cô gái khác… Toàn một lũ mất dạy, khủng khiếp lắm, cháu hãy cẩn thận”. Khi tôi gọi điện cầu cứu lần nữa, bác nói: “Bác không thể làm gì giúp cháu”.

Tôi liên lạc với người yêu của Lương Ngọc An. Chị vô cùng ngạc nhiên, bảo: “Ơ, vẫn nịnh chị lắm mà! Em không phải sợ nữa nhé, để chị bảo thôi quấy rầy em”. Sau đó Lương Ngọc An để tôi yên được mấy ngày, rồi lại tiếp tục.

Tôi điện thoại tiếp cho người yêu của hắn, lần nữa nhờ chị giúp đỡ. Chẳng biết hắn đã bịa đặt lừa phỉnh những gì mà chị kinh ngạc: “Chị đã cho một trận, tưởng phải chừa rồi chứ”. Rồi chị gọi lại, nói với tôi, Lương Ngọc An khẳng định tôi bịa chuyện vì xích mích công việc. Thực tế, công việc của tôi và Lương Ngọc An hoàn toàn không liên quan đến nhau. Tôi đề nghị đối chất ba người ở quán cà phê, chị bảo: “Chị còn có gia đình, không muốn những chuyện đôi co ầm ĩ ở ngoài. Chuyện của em chị không giải quyết nữa đâu”.

Lương Ngọc An tiếp tục đeo bám, nói những lời yêu đương trơ trẽn, hành hạ tôi một cách bệnh hoạn.

Tôi chỉ ước có phép tàng hình để được ở một mình với nỗi đau bí mật về đứa con đã mất. Sợ mọi người xung quanh biết, tôi vẫn phải cố gắng cư xử bình thường. Nhưng bên trong, tôi tột cùng rã rời, hoang mang, bế tắc, tan nát tâm can.

Tôi mua một điện thoại có băng ghi âm, định là khi Lương Ngọc An gọi điện tán tỉnh, tôi sẽ có bằng chứng cho người yêu của hắn biết. Lục tung cả Hà Nội chỉ tìm được một chiếc điện thoại không hiện đại gì cho lắm, là loại ghi âm lại cuộc gọi khi đi vắng chứ không phải ghi âm bí mật. Cứ mấy giây cái băng ghi âm lại kêu “tít”, “tít”. Lương Ngọc An gọi, vừa nói một câu đã chột dạ, hỏi: “Em ghi âm hả”?

Nghe giọng hắn, tôi mất hết bình tĩnh, quên luôn ý định ghi âm làm gì, chỉ khóc nức nở và chất vấn: “Tại sao anh c.ưỡng h.iếp tôi, tại sao anh c.ưỡng h.iếp tôi, hả! Đó là đứa con đầu tiên của tôi, tôi yêu nó”.

Lương Ngọc An cảnh giác, lặng im nghe tôi chất vấn hồi lâu, rồi gác máy.

Tôi không muốn ai biết mình đã bị c.ưỡng h.iếp và phải nạo thai, nên không biết sử dụng chiếc băng ghi âm này làm gì. Tôi mang giấu nó ở tủ để tài liệu cá nhân của tôi ở toà soạn. Ít lâu sau kiểm tra lại, cái băng chỉ còn là băng trắng, làm tôi tưởng mình đã lỡ tay xoá. Mãi sau này tôi mới biết Lương Ngọc An, bằng cách nào đó, đã mở được tủ của tôi, lấy cắp cái băng.

Lương Ngọc An không gọi điện thoại về nhà riêng cho tôi nữa.

Sau sự việc Lương Ngọc An c.ưỡng h.iếp tôi không thành 14.4.2000, tôi đã làm đơn tố cáo nhiều lần dựa trên sự việc có nhân chứng ấy mà không báo cáo toàn bộ câu chuyện với cơ quan. Một phần, tôi không có chứng cứ. Một phần, mất con là nỗi đau quá lớn và thiêng liêng với tôi, tôi không muốn ai chạm đến. Và một phần khác, là nỗi lo sợ bản thân và gia đình bị đàm tiếu, thị phi. Tôi đã nghĩ chẳng có một cô gái trẻ, chưa chồng nào lại muốn nói với cả thế giới là mình đã bị đánh đập, c.ưỡng h.iếp đến mức phải nạo thai.

Cô gái trẻ là tôi của 23 năm trước quả thật đã quá non nớt, thiếu kinh nghiệm sống và bản lĩnh, bị ràng buộc bởi nhiều định kiến hủ lậu của xã hội thời đó quá. Cô gái ấy đã quay cuồng thầm lặng trong vực thẳm cô đơn và hoảng loạn.

LƯƠNG NGỌC AN, HÃY NHẬN TỘI!

Bao nhiêu lần muốn đi theo con mà không được, có lẽ con đã xin với cao xanh bắt tôi ở lại để thay con cất tiếng đòi lại Sự Thật cho con.

Con tôi đã không được ra đời không phải vì mẹ nó không yêu thương nó thật nhiều, hay không dám làm mẹ đơn thân. Không. Con tôi không được ra đời, vì khởi đầu của đời con là kết quả của một vụ c.ưỡng h.iếp. c.ưỡng h.iếp không thể bị tráo đổi bản chất thành “xô xát” do “ghen tuông”.

Lương Ngọc An, hãy nhận tội!

Mọi tội lỗi đến một thời điểm nào đó đều có thể được tha thứ, kể cả tội giết người.

Tội lỗi của Lương Ngọc An cũng thế. Nhưng chỉ là khi, ít nhất, kẻ phạm tội đã chịu nhận trách nhiệm về tội lỗi mình gây ra- đó là biểu hiện đầu tiên của sự chuyển biến nhận thức, biết đó là tội lỗi, biết sẽ không được phép lặp lại, gây hại cho xã hội.

Tôi cùng đứa con không được ra đời của tôi muốn kêu gọi:

LƯƠNG NGỌC AN, HÃY NHẬN TỘI C.ƯỠNG H.IẾP VÀ VU KHỐNG TÔI TRƯỚC ĐÂY.

Nếu Lương Ngọc An thâý mình bị tố cáo oan, hãy kiện tôi! Hãy để câu chuyện này thoát khỏi cái vòng kim cô “quá thời hiệu xử lý”, để sự thật này được mang ra xét xử công khai trước pháp luật.

Nếu Lương Ngọc An không lên tiếng, không dám đối chất với tôi trước các đại diện cơ quan chức năng, chồng tôi và các luật sư, nếu anh ta tiếp tục im lặng- nghĩa là anh ta đã gián tiếp công nhận những gì tôi tố cáo là có thật.

DẠ THẢO PHƯƠNG

******

*** Xin lưu ý, tôi đã gửi đơn khiếu nại ngay sau sự việc ngày 14.4.2000, nhưng những cuộc họp này chỉ đến năm 2003 mới được diễn ra).

*** (Tôi sẽ tiếp tục kể sự thật câu chuyện của mình)

+ Thư ngỏ tố cáo hành vi hiếp dâm, vu khống

+ Ánh sáng (tại sao tôi tố cáo)

Để lại lời nhắn

Điền thông tin vào ô dưới đây hoặc nhấn vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

Trang web này sử dụng Akismet để lọc thư rác. Tìm hiểu cách xử lý bình luận của bạn.