(thầy) Chu Mộng Nong viết về trẻ trâu làm báo”Thả thính siêu dính mà dính cái chi ?”văn nghệ hiếp dâm !!

THẢ THÍNH SIÊU DÍNH: DÍNH GÌ?

Tôi có ông bạn vong niên, mỗi ngày có dăm bài thơ khoe trên FB. Nghe nói ông ta nổi tiếng trong giới đào hoa. Tôi vào xem thấy những câu thơ đại loại như: “Em là bướm, anh là chim/Chim chim bướm bướm đi tìm mùa xuân”, “Mùa xuân hoa nở tưng bừng/Anh làm ong nhỏ hút từng nhuỵ hoa”, “Núi đồi nào ở đâu xa/ Khe kia ở giữa ngã ba lên đồi/Anh xin làm trẻ mồ côi/Tìm vui bất tận ở đồi khe em”… Tôi cứ hình dung, các em đọc loại thơ này thì một ngày rụng trứng một lần. Quả nhiên, nhìn vào nút like, có hàng trăm em thả tim và nhiều bình luận khen nức nở. Ông ta thành nhà thơ thứ thiệt. Không chừng ra vài tập thơ là thành hội viên hội thơ trung ương, được dân yêu, đảng mến và được phong thần.

Một lần ông ta khoe “đã dính một em tuổi trăng tròn!” Ông ta đưa điện thoại cho tôi xem, cái mặt như đứa trẻ con, lại chu cái mỏ ra như cá sắp đớp mồi. Tôi bảo: “Ông câu cá thiếu nhi à? Nó nhỏ hơn tuổi con ông thì dính kiểu gì?” Ông ta cười đắc ý: “Hẹn gặp nhau rồi nhé!” Tôi thở dài: “Nó mà dính bầu là ông mắc tội ấu dâm đấy!” Nói ấu dâm cho nhẹ, chứ tôi nghĩ, nếu mà gặp thì con bé coi chừng bị hiếp.

Ít hôm sau nghe đồn cô ta ngồi café đèn mờ với ông ta và bị ông ta mút tay rồi đè cổ hôn đến sưng mỏ. Bạn của cô ta xúi cô ta kiện, nhưng cô ta không dám vì bị khống chế. Có làm nô lệ tình dục sau đó không thì tôi không biết. Ở xứ sở này, điều gì cũng có thể xảy ra. Chính quyền, đoàn thể luôn thu xếp mọi thứ cho “êm đẹp”, làm ra xấu chàng hổ đảng. Đó là lý do loại tội phạm cưỡng hiếp vẫn hoành hành, còn nạn nhân thì ôm mối hận cho đến khi xuống mồ. Đối với nhà thơ thì còn được phong thần, các nhà soạn sách còn chủ trương dạy văn tích hợp với dạy đạo đức bằng cách dạy trẻ noi gương nhà thơ.

Khi đọc toàn bộ nội dung tường thuật, tường trình vụ Lương Ngọc An, Phó Tổng biên tập Báo Văn nghệ, Hội Nhà văn Việt Nam, đã cưỡng hiếp và bắt cô phóng viên trẻ yêu thơ Dạ Thảo Phương làm nô lệ tình dục, tôi chẳng chút ngạc nhiên. Không ngẫu nhiên mà giới văn nghệ sĩ, trừ một số nữ nhà thơ bênh vực cho Lương Ngọc An, còn lại, ngoài nhà thơ Vương Trọng kết tội Dạ Thảo Phương bị tâm thần, tất cả gần như im re. Lòng vả đâu nỡ đá lòng sung? Chỉ thấy đau xót cho thân phận những cô gái trẻ ngây ngô vì yêu thơ, tưởng thơ là tiếng nói của thi thần mà không biết đó là lời của ma quỷ.

Tôi chúa ghét đám giáo sư xem văn chương là “đền thiêng”. Một lần có hội viên mới, tôi thấy một giáo sư viết lời chúc mừng: “Thêm một người bước vào đền thiêng văn học!” Tôi bình: “Vào miễu cô hồn thì có!” Vị giáo sư ấy block tôi ngay!

Tôi dạy văn nhưng chưa bao giờ xem văn chương là cái đền thiêng. Ở bất cứ thành phần nào trong xã hội đều có người tốt người xấu, nhưng riêng trong giới văn chương, kẻ xấu chiếm đa số. Họ sống bản năng động vật nhưng đánh bóng cái bản năng ấy thành lời hoa mỹ, thần thoại Hy Lạp gọi là “lời có cánh”, để bịp những kẻ ngây thơ. Thà là như Lev Tolstoy tự thú, rằng cướp, giết, hiếp gì ông cũng từng làm, đừng phong thánh ông. Đó là sự hư hỏng một cách chân thực. Vì biết mình hư hỏng mà nhà văn trở thành vĩ đại. Văn của họ như lời tự thú, lời sám hối, khác với đám văn chương tự ngợi ca mình để được người đời ngợi ca.

Tôi nghĩ, khi đã bị tố đến tường tận từng chi tiết, Lương Ngọc An nên tự thú, sám hối đi, còn có chút được gọi là “hư hỏng một cách chân thực”. Còn nếu vẫn tiếp tục cái bài tố ngược nạn nhân vu khống như anh ta từng làm vào 23 năm trước thì anh ta đáng gọi là tên ma cô bịp bợm, con lợn nọc được các ông chủ bảo kê để đi gieo giống cưỡng hiếp.

Hãy nghĩ đến sự tổn thương đầy ám ảnh, day dứt, hoảng loạn cả đời của nạn nhân mà tự thú đi! Ở Việt Nam, nếu một sự vụ hiếp dâm được cho là hết hiệu lực pháp lý sau nhiều năm, thì cũng nên cô lập anh ta lại, như ở Mỹ, dù hết hạn tù vẫn phải bị cô lập, để tránh nguy cơ tội phạm tiếp tục xâm hại đến người khác.

Nếu Dạ Thảo Phương cố tình bịa đặt, làm hại ông An, thì ông An được quyền khởi kiện tội vu khống. Sự vu khống này đang diễn ra, không liên quan gì đến hiệu lực pháp lý. Dạ Thảo Phương viết rõ, cô và chồng, luật sư, nhân chứng sẽ cùng nhau hầu toà với ông An. Có dám không hay ác quỷ thì sợ ánh sáng?

Chu Mộng Long

——

Đọc nội dung tố cáo tại trang của nạn nhân: https://www.facebook.com/dathaophuongvn

Phụ đính

Bùi Mai Hạnh‘s phê tê bốc

April 13 at 4:40 AM  · 

“AI CÓ TAI THÌ NGHE”

1. Đó là thời điểm chúng tôi mới tốt nghiệp trường viết văn Nguyễn Du được 1,2 năm gì đó. Một cậu bạn đồng môn, gọi cho tôi vào giờ khá muộn, bảo đang trực muốn nói chuyện cho đỡ buồn. Chẳng nhớ là nói chuyện gì, rồi thôi. Chỉ biết, khi tôi đang thiu thiu ngủ lại, thì nghe tiếng gõ cửa. Đấy là Lương Ngọc An.

Tôi ngạc nhiên hỏi có chuyện gì quan trọng không hay chỉ có nhu cầu nói chuyện tiếp. Có thể cậu đang giằn vặt chuyên yêu đương cần người tâm sự?

Tôi mở cửa, bởi tôi vẫn thường xuyên mở cửa cho bọn thơ thẩn lớp tôi vào chơi, dù có hơi khuya. Q. là cậu em trong lớp, cũng từng đến nhà tôi ngủ lại. Tôi và con trai ngủ trên giường. Q ngủ dưới nền nhà. Sáng dậy cậu nhăn nhở cười “Chị may đấy vì tôi là thằng tử tế, tôi không làm gì chị”.

Tôi mở cửa, bởi An và tôi là đồng môn, học cùng nhau 4 năm trời. Không thân nhưng cũng chẳng xa lạ. Tôi mời cậu bạn vào nhà. Nhà tôi là gian bếp của mẹ, nhỏ xíu chỉ kê đủ một giường mét hai và 1 bàn làm việc.

Cửa mở. Cậu ào vào. Lảm nhảm gì đó, và xô tôi ngã xuống giường, đè lên tôi. Tôi kinh hãi khe khẽ kêu lên phản đối. Khe khẽ vì sợ con trai thức giấc, khe khẽ vì sợ ảnh hưởng gia đình chị gái ngay sát vách, mẹ và anh trai ngay trước cửa. “Buông tôi ra”. Tôi nói với cậu kiểu năn nỉ. Tôi cố coi đây là một trò đùa nhảm. Cậu không buông. Tôi chống cự mạnh mẽ hơn với ý thức làm sao không chạm vào con. Miệng tôi liên tục nói cho cậu hiểu tôi không hề muốn cậu. Tôi gằn giọng. “Dừng lại đi. Tôi đang có kinh”.

Cậu vẫn không chịu dừng lại.

Vậy là không thể dùng lý lẽ. Tôi sợ hãi nghĩ cách thoát khỏi cậu mà không phải đánh nhau nhỡ ngã vào con. Bất ngờ, cậu buông tôi ra, kêu lên : “Kinh thật!”. Và chồm dậy. Tôi cũng lập tức bật dậy.

Cậu biến ra khỏi nhà tôi trước khi tôi kịp hiểu chuyện gì xảy ra. Thực hay mộng? Cái gì đã cứu tôi vậy?

Cậu đã nhận ra tôi có máu kinh, có “kinh thật” chứ tôi không nói dối? Hoặc là, cậu kinh sợ việc phải hiếp một phụ nữ đang có kinh? Dù sao thì cậu cũng đã dừng lại. Lúc này, viết lại những dòng này, tôi đang run, không thể xác định được ý nghĩa của hai từ “Kinh thật” phát ra từ miệng cậu bạn đồng môn. (Bạn đọc có kiến giải nào không?).

Tôi thoát. Kinh nguyệt, thứ làm tôi luôn mệt mỏi khó chịu, đêm ấy đã cứu tôi.

25 năm trôi qua. Tôi chỉ gặp lại An 1 lần khi ra mắt tập thơ của tôi. Tại Hà nội. Cậu đến nhận tập thơ rồi ra về ngay.

2. Tôi không thể nhớ hết mình đã bao nhiêu lần bị “quấy rối”, từ bé tí. Ví dụ như: bị động chạm thân thể (bị vuốt má, bị đập tay vào ngực, bị sờ soạng trong rạp phim, bị sờ ngực khi đi may quần áo, bị dí cái ấy vào mông khi trên xe bus hoặc xếp hàng đong gạo). Lớn tí nữa thì bị bất ngờ hôn trộm, bị vỗ Mông ôm eo… bị ôm chặt tưởng gẫy xương. Hay là bị tấn công bằng lời (Tán tỉnh xa xa gần gần hoặc đề nghị thô bỉ kiểu rủ về nhà hay đi khách sạn). Thậm chí bị sàm sỡ kiểu vồ lấy, đè ngửa ra. Hầu hết tôi bị bất ngờ. Khi tôi phản kháng thì họ dừng lại. Họ là những bậc khả kính tài năng nổi tiếng, họ là thầy, là bạn, là cộng tác viên, là hàng xóm, là người quen biết. Tôi không mảy may đề phòng. Tôi dễ dàng cho qua với cách nghĩ chắc họ chỉ đang quá chén. Không làm chủ được cơ thể nên … ngã. Hoặc họ chọn lầm đối tượng. Hoặc tôi nói gì khiến họ hiểu tôi có cảm tình với họ chăng?

Nếu đàn bà không muốn, đàn ông chẳng thể làm được, thì làm gì có tội hiếp dâm. Đúng hơn, nếu một khi đàn ông đã muốn, với lợi thế sức mạnh, họ sẽ tìm mọi cách làm được. Thế với đàn ông có phẩm cách thì sao? Khi họ không muốn thì đàn bà có là yêu tinh thần nữ cách nào cũng chẳng thể … bẫy được họ. Phải không?

Tránh bị quấy rối, giống như là tránh … sống. Khi mà, 95% thủ phạm hiếp dâm là người trong gia đình và người quen. Có thể tránh được không? Không lẽ phải nhìn đàn ông như những kẻ hiếp dâm tiềm năng? Sống trong sợ hãi đề phòng thì còn gì là vui sống nữa!

3. Chị bạn Úc của tôi bảo, cô hãy dạy con trai cô, trước khi chạm vào người bọn con gái ở đây, phải xin phép nhé. Nếu nó nói Không, thì phải dừng lại ngay. Hầu hết đàn ông đều hiểu cái nguyên tắc làm người tối thiểu là không được cưỡng ai làm theo ý mình.

Có lần, tôi nhận được một cú điện thoại lúc nửa đêm của cậu bạn Tây. Cậu bảo, “Tôi đang gọi cho cô ở một bốt điện thoại ngoài đường. Trời mưa quá, cô cho tôi vào nhà cô trú mưa được không?”. Tôi bảo: “Ok được thôi. Chỉ có điều, tớ nói trước, cái giường là của tớ, còn cái nền nhà là của cậu, nếu mưa suốt đêm cậu nhé”. Cậu ấy đồng ý. Nhưng cậu không bao giờ đến. Có lẽ … mưa đã tạnh.

Đời thực mà như mộng. Nếu hôm sau, người nhà tôi không nhắc nhở, lần sau đừng để bạn trèo cổng (có khóa) vào nhà khuya khoắt thế, thì có lẽ, tôi đã nghĩ cái đêm “kinh thật ” ấy chỉ là ác mộng. Và cả cú điện thoại lúc nửa đêm của cậu bạn ngoại quốc, cũng chỉ là mơ thôi.

4. Gần hai năm trước, có một vụ hiếp dâm làm rúng động nước Úc. Sau liên hoan, cô Brittany Higgins cùng đồng nghiệp nam lên taxi về nhà vì tiện đường cho cả hai. Trong trạng thái nửa mơ nửa tỉnh, cô thấy đồng nghiệp đang hiếp mình. Sáng hôm sau, cô tỉnh dậy trong trạng thái nửa dưới trần truồng, nằm trên sô pha, tại một sảnh nào đó của Tòa nhà quốc hội, nơi cô làm việc. Cô đã báo bà sếp nhưng vụ việc đã bị chìm xuồng. Cô và thủ phạm đều được chuyển công tác. Gần hai năm sau, tình cờ xem tivi, cô thấy ngài thủ tướng Úc tuyên dương một cô gái, vì cô này đã dũng cảm tố cáo tệ nạn quấy rối tình dục công sở. Brittany lập tức tố cáo sự việc của mình lên công luận.

Sếp nữ trực tiếp của cô tuyên bố trên tivi rằng bà không hề biết sự việc. Sau lưng cô, bà gọi cô là “con lợn dối trá”. Hình như mọi người đều biết chuyện của cô trừ ngài thủ tướng và đảng đối lập. Ngài giận dữ cho điều tra. Bà sếp đã phải ra công luận xin lỗi vì chính bà mới là kẻ nói dối. Bà ta phải công khai xin lỗi nạn nhân và bị phạt tiền vì tội xúc phạm đồng nghiệp cũ. Đích thân Ngài thủ tướng lên truyền thông xin lỗi nạn nhân.

Kẻ thủ ác nhận thêm vài lá đơn tố cáo. Nạn nhân liên tục bị dọa giết. Phiên tòa, đến tháng 6 này, hi vọng sẽ có phán quyết cuối cùng.

Vâng. Úc là một quốc gia văn minh, mà còn xảy ra những chuyện khủng khiếp khó tin như vậy! Kết án được tội hiếp dâm cần rất nhiều thời gian và chứng cớ.

4. Tôi viết stt này từ nỗi đau tột cùng của một phụ nữ từng bị quấy rối tình dục và chịu đựng di chứng tâm lý, hệ lụy của nó đến tận lúc này. Không phải tự nhiên mà một đứa con gái là tôi 19 tuổi viết bài thơ Hồn xác, có câu thơ:

“Hồn đắm chìm trong ban mai tinh khiết

Xác lê la ngập ngụa giữa dòng đời”

Ai sẽ cứu giúp những đứa con gái, những thiếu nữ, những đàn bà đơn thân như tôi, khỏi cảm thấy mình bị ngập ngụa nhầy nhụa??? Chúng tôi có sai lầm nào đó, nhưng không có nghĩa là có thể đổ mọi tội lỗi lên đầu chúng tôi??? Và buông một câu tàn nhẫn “Nó phải thế nào thì mới bị thế, chứ tao đây có đứa nào dám đâu!”

Hôm nay, dưới ánh sáng nhận thức của một life coach về các mối quan hệ và chữa lành, tôi ủng hộ việc nói ra sự thật, dù đó là việc khó hơn rời non lấp bể. Nói ra sự thật không nhất thiết để đòi công lý, hay vì muốn kẻ ác phải bị trả giá. Nói ra phải do tự nguyện, đầu tiên phải vì lợi ích của người nói. Và, trên tất cả, NÓI SỰ THẬT vì quyền của sự thật.

Tôi cất lời, bởi nếu không phải tôi nói thì là ai? Tôi cất lời, bởi tôi không nói vào lúc này thì còn chờ khi nào? (Không nhớ ai đã nói câu KHÔNG PHẢI TÔI THÌ LÀ AI? KHÔNG LÚC NÀY THÌ KHI NÀO?)

Tôi không muốn mang sự thật này xuống mồ. Không muốn thấy mình đang phản bội lại giá trị sống mà tôi theo đuổi. Đó là sự cho đi – Bí mật của hạnh phúc.

5. Tôi có nói chuyện với chồng tôi, rằng trong quá trình dạy về coaching và chữa lành, tôi muốn kể những câu chuyện riêng tư của chúng tôi ra để làm ví dụ, anh có đồng ý không? Trước đây tôi từng đặt vấn đề viết tự truyện, có liên quan đến anh, thì anh rất ngần ngại. Anh không muốn. Nhưng lần này, anh đồng ý. Anh nói: “ Nếu câu chuyện của chúng ta được kể ra có thể giúp cho ai đó, với ý nghĩa cho đi, thì anh đồng ý. Vì đó là giá trị sống của em và cũng là giá trị sống của anh”. Anh vui vẻ ủng hộ, khen tôi can đảm. Anh chỉ lo, tôi bị thị phi đàm tiếu. Tôi cười phá lên bảo, từ lâu rồi em thấm nhuần chân lý: “ NHỮNG GÌ NGƯỜI KHÁC NÓI VỀ TÔI KHÔNG LIÊN QUAN ĐẾN TÔI, CHỈ LIÊN QUAN ĐẾN HỌ LÀ AI”.

Là một life coach, tôi có niềm tin rằng, tôi là người phải chịu trách nhiệm chính, nếu không muốn nói là chịu trách nhiệm 100% về kết quả cuộc đời tôi ở hiện tại. Tôi không muốn đổ lỗi.

Tôi ngu ngốc vì đã mở cửa cho An vào nhà.

Tôi ngu ngốc vì đã tin vào sự trong sáng của An như tin vào chính sự trong sáng của tôi.

Tôi ngu ngốc vì vô tình khiến An hiểu lầm rằng tôi mở cửa nghĩa là tôi “bật đèn xanh”.

Vâng, tôi thiếu kinh nghiệm về An. Tôi không học thuộc bài cha tôi dạy “Nam nữ thụ thụ bất thân”, nên tôi phải chịu. Tôi đã nguyền rủa mình… cho đáng đời!

May sao, đến lúc này, tôi không còn oán trách bản thân bởi những gì xảy ra trong quá khứ, vì tôi đã làm tốt nhất những gì có thể, ở khoảnh khắc đó. Nếu tôi biết một cách khác tốt hơn thì tôi đã làm nó. Dù quá khứ của tôi có bất như ý đến mức nào, tôi vẫn muốn nhớ về nó với lòng bao dung, tha thứ và thương yêu chính mình. Bởi điều này tốt cho tôi. Tôi đã tha thứ và yêu thương được bản thân, thì chắc chắn, tôi sẽ tha thứ và yêu thương được kẻ khác. Life coaching – Khoa học về hành vi của con người, và tâm lý học tích cực – dạy tôi thế.

6. Khi Putin bắt đầu tấn công Ukraina. Tôi nhận thấy ảnh Pu có nét gì rất giống An. Bèn chọn lựa, cắt cúp, làm chúng thành ảnh đen trắng, đặt chúng cạnh nhau. Với ý nghĩ, chắc hẳn 2 người này có chung tổ tiên?

Có lẽ. Vũ trụ đã gửi thông điệp nào đó cho tôi. Và tôi xin kể lại.

“Ai có tai thì nghe” (lời kinh thánh).

Life coach: Bùi Mai Hạnh

PS: 1. Xin đừng inbox, tôi sẽ block bất kỳ ai hỏi thêm tôi về việc này. Thế là quá đủ.

2. Nhắn LNAn: Thực lòng bất đắc dĩ tôi phải lên tiếng ở đây, vì sẽ không có một phiên toà mà tôi sẵn lòng ra làm chứng. Nếu cảm thấy muốn, cậu hãy can đảm nói lời xin lỗi. Không phải với tôi mà với những người cần nghe. Để cậu có thể tha thứ. Cho chính cậu.

3. Nghiêm cấm sao chép đăng tải bài viết dưới mọi hình thức mà chưa được phép.

4. Tôi quyết định thay hai cái mặt lạnh giá bằng những bông hoa ấm áp vườn nhà.

Bùi Mai Hạnh

Nhà thơ Dạ Thảo Phương tố cáo bị cưỡng hiếp: Ý kiến ‘bất bình, thận trọng’ từ nhiều bên

7 tháng 4 2022

Bản photocopy tường trình vụ việc ngày 14/4/2000
Chụp lại hình ảnh,Bản photocopy tường trình vụ việc ngày 14/4/2000

Nhà thơ Dạ Thảo Phương, đang sống ở Cyprus và là cựu phóng viên của báo Văn Nghệ (trực thuộc Hội Nhà văn Việt Nam), vừa đăng thư ngỏ tối 06/04 tố cáo trực diện Phó tổng biên tập báo Văn Nghệ Lương Ngọc An về hành vi “cưỡng hiếp” từ năm 2000.

MeTooVN: ‘Tôi đã bị quấy rối tình dục 5 lần’

Làm sao chống lại nạn quấy rối tình dục?

Thư ngỏ trên Facebook được gửi đến Ban Chấp hành Hội Nhà văn Việt Nam, nhà thơ Nguyễn Quang Thiều – Chủ tịch Hội Nhà văn Việt Nam, Ban biên tập báo Văn Nghệ.

Sự kiện chính trong thư tố cáo diễn ra vào ngày 14/4/2000. Theo nhà thơ Dạ Thảo Phương tố cáo, khi đó bà bị ông Lương Ngọc An cưỡng hiếp không thành và được nhiều người chứng kiến.

Nói về lý do lại tố cáo vụ việc một lần nữa vào năm 2022 này, mặc dù đã có đơn năm 2000, bà Dạ Thảo Phương viết trong đơn ngày 3/4/2022:

“Gần đây, tôi có theo dõi một số vụ nạn nhân bị xâm hại tình dục đứng ra tố cáo. Đọc những bình luận tiêu cực như làn mưa dao trút xuống họ và người thân, tôi bàng hoàng. Con quỷ là tệ nạn xâm hại tình dục đã cán vụn vỡ cuộc đời của cô gái trẻ là tôi 23 năm trước đến giờ vẫn không ngừng săn đuổi các nạn nhân tiếp theo của nó. Xu hướng tấn công, đổ lỗi cho nạn nhân của một bộ phận thiếu hiểu biết trong xã hội vẫn vô tình dung dưỡng cho con quỷ này, làm nó ngày càng trở nên hung hiểm.”

“Thực trạng này cần phải thay đổi. Tôi không muốn có thêm bất cứ nạn nhân nào phải trải qua những nỗi thống khổ tôi từng trải.”

Bản tường trình năm 2000, có chữ ký của họa sĩ Nguyễn Lê Tâm, họa sĩ Nguyễn Thành Chương, phóng viên Phong Điệp, phóng viên Nhật Hà...
Chụp lại hình ảnh,Bản tường trình năm 2000, có chữ ký của họa sĩ Nguyễn Lê Tâm, họa sĩ Nguyễn Thành Chương, phóng viên Phong Điệp, phóng viên Nhật Hà…

Trong vòng chưa tới 24 giờ, bài đăng trên Facebook cá nhân của Dạ Thảo Phương đã nhận được hơn 35.000 lượt tương tác, hàng ngàn lượt chia sẻ và bình luận.

Cộng đồng mạng đang chia sẻ mạnh mẽ với các hashtag: “#đứngbênPhương” và “#ngưngđổlỗinạnnhân”.

Nói với báo Dân Việt, bà Dạ Thảo Phương cho hay: “”Trước mắt, tôi đã gửi qua đường email đến Ban Chấp hành Hội Nhà văn Việt Nam. Ngay sau đó, anh Nguyễn Quang Thiều cũng đã gọi điện cho tôi chia sẻ với tư cách cá nhân.”

Phản ứng của ông Lương Ngọc An

Tại Hà Nội, trang Infonet liên hệ ông Nguyễn Quang Thiều, Chủ tịch Hội Nhà văn Việt Nam, ông Thiều nhắn lại “Hội sẽ sớm có ý kiến”.

Cũng trả lời Infonet, ông Lương Ngọc An cho biết “tôi không có ý kiến gì, vì cũng chưa biết việc này sẽ đi đến đâu và làm như thế nào”.

“Do đó, cho nên tôi không có ý kiến gì cả,” ông Lương Ngọc An nói.

Ông An nói thêm: “Theo quan điểm cá nhân thì những lời viết này không phải đúng hoàn toàn đâu” nhưng “như thế nào thì chưa nói vội”, theo Infonet.

Ý kiến một luật sư

Ngày 07/04, BBC News Tiếng Việt đã trao đổi với luật sư Ngô Anh Tuấn, về góc nhìn pháp l‎ý của vụ việc.

“Hiếp dâm được quy định là tội đặc biệt nghiêm trọng, theo điều 27 Luật Hình sự thì thời hạn truy cứu trách nhiệm hình sự là 20 năm từ khi xảy ra hành vi phạm tội, nếu xác định được đó là hành vi phạm tội và người đó không bị truy nã.”

“Sự việc này mang tính giáo dục và truyền thông nhiều hơn, còn khởi tố trách nhiệm hình sự thì khó như lên trời và gần như không thể làm được.”

“Ngay cả khi có kết luận rằng những lời tố cáo đó là có thật, và người bị tố cáo có hành vi phạm tội thì cũng không thể xử lý hình sự họ được mà chỉ bằng các biện pháp khác thôi vì luật là luật mà.”

Trả lời câu hỏi về bản tường trình với nhân chứng k‎ý tên có đủ sức nặng hay không, luật sư Lê Anh Tuấn nói những lời khai chỉ là căn cứ một chiều. Những căn cứ vật chất sẽ là cơ sở để cơ quan thẩm quyền xác định xem có hành vi xâm hại tình dục hay không. Nếu những căn cứ vật chất không có hoặc đã mất đi thì chỉ lời khai là không đủ để buộc tội người bị tố cáo.

“Cá nhân tôi chưa gặp một trường hợp nào tương tự. Đối với các vụ việc hiếp dâm, cưỡng dâm đã diễn ra lâu năm thì các nạn nhân cần chuẩn bị những chứng cứ vật chất. Việt Nam có quy định không thể lấy duy nhất lời khai của bị can hoặc bị cáo.”

“Việc tố cáo hiếp dâm có nhiều trường hợp khác nhau, bao gồm đã hoàn thành hoặc chưa hoàn thành. Trường hợp chưa hoàn thành thì khó chứng minh hơn, vì nạn nhân không kịp quay clip chẳng hạn, và đa số là không có nhân chứng vì chỉ một số ít người quấy rối tình dục nơi công cộng, còn đa số các hành vi hiếp dâm, cưỡng dâm diễn ra chỉ có hai người. Trường hợp đã hoàn thành và để lại dấu vết DNA trên người như vết cào xước trên cơ thể, vết tinh dịch…, thì dễ xử l‎ý hơn.”

“Ở Việt Nam vấn đề này còn rất nhạy cảm và nạn nhân rất sợ, e ngại việc tố cáo. Tôi nghĩ sự việc này chắc có uẩn khúc gì đó.”

“Tôi ghi nhận và rất đánh giá cao sự dũng cảm của người tố cáo (nhà thơ Dạ Thảo Phương), nhưng thời điểm tố cáo và chứng cứ vật chất rất quan trọng.”

Mạng xã hội xôn xao

Mặc dù sau 24 tiếng, chỉ một vài tờ báo chính thống đưa tin về tố cáo, nhưng vụ việc dường như đang gây “chấn động” trong nhiều người, nhất là giới nhà báo và văn nghệ sĩ ở Việt Nam.

Bác sỹ Lê Phương, người nói rằng mình là bác sĩ từng chữa trị tâm lý cho Dạ Thảo Phương, viết: “Tôi tin cô ấy. Vì không ai nói dối thầy thuốc của mình cả. Tôi đã điều trị trầm cảm cho cô ấy trong một thời gian. Và chứng kiến những dằn vặt, đau khổ của cô ấy. Như một thầy thuốc, tôi giữ kín câu chuyện này đến hôm nay. Vì đó là bí mật bất khả tiết lộ của mọi bệnh nhân. Khi cô ấy quyết định đưa vụ việc ra ánh sáng, tôi sẵn sàng ra toà làm chứng về những tổn thương tinh thần mà cô ấy đã chịu đựng – như một bác sĩ.”

Ông Hoàng Nguyên Vũ viết: “Nỗi sỉ nhục lớn nhất của làng văn nghệ: Nữ nhà văn tố cáo kẻ cưỡng hiếp cô 23 năm trước tại trụ sở báo Văn nghệ và muôn vàn kẻ còn đi tấn công nạn nhân! Trước nay tôi vẫn nghĩ, giới văn chương với không ít kẻ quen thói bỡn cợt với phụ nữ, với những kiểu đùa vô duyên và không ít sự bẩn bựa, nhưng việc tấn công tình d.c một nữ nhà văn, ngay tại trụ sở làm việc của một tờ báo tập trung các “tinh hoa văn học”, là chuyện không thể tưởng tượng nổi.”

Nhà báo Đinh Thu Hiền bày tỏ: “Dạ Thảo Phương đã phải trải qua quãng đời trầm cảm, phẫn uất với nhiều lần tự tử bất thành. Nhưng dù nói mọi việc ra muộn vẫn còn hơn không bao giờ. Mình đứng về phía Dạ Thảo Phương trong vụ việc này. Mong Phương đón những tháng ngày bình an phía trước.”

Tố cáo của bà Dạ Thảo Phương đang được chia sẻ nhiều qua Facebook
Chụp lại hình ảnh,Tố cáo của bà Dạ Thảo Phương đang được chia sẻ nhiều qua Facebook

Nhà báo Hà Quang Minh viết trên Facebook: “Nếu 23 năm trước DTP lên tiếng, chắc chắn rồi kiểu gì chị cũng tìm được công lý. Tôi tin là vậy. Chị có bè bạn đứng bên cạnh mình, không chỉ những người làm chứng như anh Lê Tâm, anh Thành Chương mà còn cả những bạn bè báo chí sẵn sàng cất lên tiếng nói đồng vọng đòi công lý, đủ tạo áp lực để không nén bạc nào đâm toạc được tờ giấy. Tiếc cho 23 năm chấp nhận tủi hờn của DTP nhưng cũng phải cảm ơn chị đã cất lên tiếng nói muộn màng, vì nó sẽ là một tham chiếu hành động cho rất nhiều nạn nhân nữ khác của ngày hôm nay, ngày mai.”

Nhà báo, bình luận viên bóng đá Trương Anh Ngọc bày tỏ sự quan tâm: “Mình đọc một số comment ở nhà nhiều người lên tiếng ủng hộ Phương, thấy có bạn nói rằng làm sao có thể đòi công lý được nữa, sau ngần ấy năm. Lại có bạn đặt ra câu hỏi về việc tại sao lâu thế mới lên tiếng. Và có cả những bình luận vô cảm và khả ố theo hướng đổ lỗi cho nạn nhân. Đọc câu chuyện đời Phương, thấy thương cho chị. Đọc comment nhiều người cũng thấy thương và giận họ khi thiếu đi một trái tim, một sự thấu cảm. Liệu họ có hiểu rằng, chính vì còn những kẻ như họ, với một tư duy như vậy, mà nhiều nạn nhân không dám lên tiếng tố cáo thủ phạm?… Chúng ta không thể im lặng. Chuyện của Phương không chỉ của riêng Phương, mà cũng là câu chuyện của rất nhiều người phụ nữ khác đã từng bị xâm hại.”

Nhà báo Đinh Đức Hoàng nêu quan điểm: “Làm ơn đi, nghĩ kỹ một chút và nhận ra rằng trong đầu mình – ngay cả khi bạn là nữ giới – vẫn còn định kiến giới, vẫn còn cái tư tưởng nhìn phụ nữ từ trên xuống và nghĩ ‘cũng phải như nào thì thằng kia mới thế’. Bạn có quyền khách quan, và nói thẳng ra rằng lời tố cáo này với tôi không đáng tin – nó chỉ là cáo buộc – và ủng hộ nguyên tắc suy đoán vô tội cho anh kia. Nhưng khách quan không đồng nghĩa với bình phẩm. Không đồng nghĩa với tấn công nạn nhân.”

Tuy nhiên, cũng có những người tỏ ý thận trọng.

Quyên Trần, một Facebooker có nhiều người theo dõi, nói rằng: “Chắc chắn án này mình cũng quan tâm và đứng về phe phụ nữ, nhưng chỉ thắc mắc một điều tại sao một phụ nữ đã trưởng thành mà để cho một thằng cưỡng bức trong suốt nhiều năm được? … Án này đã hơn 20 năm, thiết nghĩ phải điều tra rõ để không bên nào thiệt hại, vì hiện ai cũng đã có gia đình đàng hoàng, không muốn ai bị oan.”

Đến cuối ngày 7/4, báo Văn Nghệ và Hội Nhà văn Việt Nam chưa cung cấp thông tin hay quan điểm về tố cáo của bà Dạ Thảo Phương.

Để lại lời nhắn

Điền thông tin vào ô dưới đây hoặc nhấn vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

Trang web này sử dụng Akismet để lọc thư rác. Tìm hiểu cách xử lý bình luận của bạn.