“Ta đi “(vọng âm bài thơ “Ta về” của Tô Thuỳ Yên)-Vi Khuê

TA ĐI

[Vọng âm bài Ta Về của Tô Thùy Yên]

cố nữ sĩ Vi Khuê

Biển rừng im tiếng nghe ta khóc

Ta nào mơ ước cảnh giàu sang

Từ con thuyền nhỏ ra tàu lớn

Ta gạt tay chùi má phấn phai

Mở mắt ra nhìn xem thế sự

Đảo điên từ ngựa giữa dòng thay

Thôi nhé, xin chào non nước mộng

Mẹ hiền chưa đợi giấc ngàn thu

Năm mươi năm quyện câu hò Huế

Giờ tiễn con, thầm nguyện cố sơ

Ta đi, bước ngập ngừng theo gió

Thả ống quần cho dính cỏ may

Ngơ ngác nhìn chim hôm bỏ tổ

Sao tàn cuộc chiến lại còn bay?

Ta đi. Rừng biển im, ta khóc

Dặm khổ muôn trùng sóng xác xao

Bước một bước đau lòng một bước

Còn nguyên, dẫu áo vẫn nguyên màu

Ta đi, chẳng hẹn cùng mây nước

Đời khác chi cây gió chuyển mùa

Xanh mướt ngày Xuân chưa kịp ước

Đã chiều Đông giá tuyết phơ phơ

Nào ai biết được từ thơ dại

Lớn sẽ quê nhà bỏ – mấy khi

Ngắm những vì sao tan đáy biển

Đau lòng nát dạ, chỗ nào ghi?

Tàu lắc lư theo từng lượn sóng

Một câu khấn nguyện bốn phương trời

Ô kìa, những kẻ nằm co ngủ

Giữa chốn xô bồ sao lẻ loi!

Bỗng nhớ những ngày êm ả cũ

Những ngày nắng ửng mặt con sông

Chiến tranh từ thuở dăng dây thép

Vẫn đó đây vang điệu hát mừng

Ta đi, như thể chim lìa tổ

Như lá lìa cành tự tối nay

Một tiếng tiễn đưa là tiếng sét

Oan khiên là cuộc chiến tranh này

Ôi tiếng cười khan hay tiếng khóc

– Hổ ngươi là tiếng khóc người ta –

Một đi không hẹn không hò nhỉ

Thì ngại ngùng thêm mỗi bước xa

Ta đi, trời ạ, tàu trôi giạt

Bốn phía vây quanh chẳng phải đời

Vớt nhánh rong nhìn không thấy Phật

Ba ngàn bể khổ đó, người ơi!

Hải âu bay lượn trên đầu sóng

Người khát gào lên khắp đó đây

Bờ bên Tự Do nào thấy bóng

Đành nâng nhắp cạn chén ai mời

Một đêm say sóng bao nhiêu đợt

Mặn chát môi đầy hơi muối hanh

Phật độ Chúa che còn đến vậy

Số Trời đã định há ai can?

Quê hương, ừ nhỉ, muôn đời đẹp

Nhớ thuở thanh bình mới ló ra

Tố khổ tố giàu trăm thứ tố

Phồn vinh cười mỉa nước non ta

Ta đi, chẳng gọi người đi trước

Cho thiếp đi cùng, chỉ muốn quên

Mộ chị mồ em, nhà với cửa

Chẳng còn mong đắp móng xây nền

Một liều, ba bảy thôi liều vậy

Tựa cánh diều dây đã đứt. Ơ!

Thì có mong chi ngày trở lại

Quỳ bên gối mẹ dạ và thưa

Ta đi, sống chết cầm như bỏ

Tóc biếc, lòng son, phận gái ơi

Tình tự còn chi trăng bến nước

Qua cầu cổi áo tặng cầu thôi!

Ta đi, lệ đẫm khăn cầm nhỏ

Giữa biển ngồi mơ một mái nhà

Bến Ngự tàn cây còn có bóng

Trùng dương chỉ có biển trời xa!

Cảm ơn Mẹ nhắc khi lâm biệt

“Phận gái không cầm nổi nhánh dâu”

Con nguyện dẫu chân trời góc biển

Nhớ về Mẹ nắng dãi mưa dầu

Ngoảnh lại quê hương nhòa khói sóng

Biết rồi cơm cháo có làm nên

Chút gì trên đất người xa lạ

Mà đổi đời cho cuộc biến thiên?

Ôi sao mắt nhắm còn tuôn lệ

Lệ cứ trào hoen vạt áo bông

Lại nhớ Cha xưa vào cuộc chiến

Máu đào cũng thấm dải non sông.

Rồi lịm hồn trong cơn sóng dữ

Lời kinh trút xuống biển đen sâu

Những bàn tay níu khung tàu mục

Sống chết xin Trời cho có nhau

Tàu đi. Chẳng thấy mình di động

Một chỗ ngồi co chị với em

Trái đất tưởng đâu là khoảng trống

Mặt trời biến mất, chỉ còn đêm.

Ừ nhỉ, còn trăng đâu mất nữa

Chưa lên khỏi núi đã trăng tà?

Cửa trần gian khép từ nay lại

Thì có mơ gì một bến xa!

Bến xa chưa thấy. Đây lòng biển

Nào có gì cho một chút vui

Hải tặc còn thêm bầy quỉ hiện

Ào ào. Để biển réo khôn nguôi…

Thiếp đi. Thoắt thấy người xa lạ

Nắm lấy bàn tay, bảo: “Cố quên!

Đã tới đây thì, thôi ở lại

Đất lành chim đậu sẽ thành quen!”

Đến nơi… chưa phải là nơi đến

Nhưng chẳng còn cá lặn sao mờ

Đèn sáng hoa giăng đầy mọi lối

Như thần thoại vẽ tự nghìn xưa…

Biết đâu Cha vẫn theo từng bước

Để biển trời gom tụ ước ao

Con khóc, hỡi ôi, còn khóc được

Mẹ già, hỡi Mẹ, mấy gầy hao!

Ta đi. Ta đến. Ta về chứ!

Đi. Đến. Về. Ôi! Đất nước mình

Muôn nẻo chia xa rồi hợp lại

Một ngày, ai biết rạng uy danh…

Hai mươi năm nhắc ngày xa xứ

Vang bóng, ồ thôi, chuyện một thời

Nước rẽ trăm con về rốn biển

“Kiều thu hề Tố” hãy rong chơi…

Ta đi lầu Hạc còn nguyên đó

Mong đợi ta về ghé bước qua

Bến Hán Châu Anh cây cỏ biếc

Xin hồi sinh với cõi lòng ta.

Vi Khuê

May be an image of 2 people, people standing and outdoors

Vi Khuê

Để lại lời nhắn

Điền thông tin vào ô dưới đây hoặc nhấn vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

Trang web này sử dụng Akismet để lọc thư rác. Tìm hiểu cách xử lý bình luận của bạn.