“các anh viết tôi là tác giả”(như khoa học gia dỗm hoàng hậu CS Elena Ceausescu bị xử bắn cùng chồng Giáng Sinh 1989): gian lận học thuật là ngành kinh doanh lớn tại VN/XHCN !!/

Thiên hạ sự mùa ôn dịch

Tại Việt Nam gian lận học thuật là ngành kinh doanh lớn. Viết thuê, đạo văn tràn lan


Phóng viên báo Asia Sentinel

Lúc bốn giờ sáng tại thành phố Hồ Chí Minh mới đây, một phụ nữ tự xưng là Nguyễn đã cố gắng để không đánh thức đứa con trai sơ sinh. Cô đang có một bài thi trực tuyến môn Kinh Doanh Căn Bản ở Úc, phải làm trong một giờ nữa – không phải buổi thi của cô, chỉ là bài kiểm tra cuối khóa mà cô được thuê làm. Trong một giờ, một người lạ sẽ sao chép các câu hỏi của đề thi vào một văn bản Google Doc và gửi cho cô. Nguyễn có hai tiếng rưỡi để làm bài và gửi lại câu trả lời.

Nguyễn là một người trong đội quân viết thuê (ghostwriters) đang biến trò gian lận học thuật thành một ngành kinh doanh lớn ở Việt Nam, vượt xa những hành vi gian lận và hối lộ thông thường. Và nhờ phép thuật điện tử của internet, gian lận học thuật đã vượt ra ngoài biên giới Việt Nam, không chỉ đến Úc mà còn tới Hoa Kỳ, Vương quốc Anh và nhiều nơi khác, nơi sinh viên và học giả thích móc ví trả tiền hơn là chong đèn học tập, nơi sinh viên yếu kỹ năng ngôn ngữ nhưng có cha mẹ giàu.

Thuê người khác viết hộ một bài báo hoặc một luận án sao cho có vẻ thực là chuyện dễ và gần như ăn chắc, nhưng không hề rẻ. Báo chí Việt Nam gần đây đưa tin thị trường “mua bán chất xám” sôi động chưa từng thấy. Có thông tin rằng những người đã tốt nghiệp tiến sĩ nhưng khó kiếm sống bằng công việc của nhà nghiên cứu tại các cơ sở công lập đang ngày càng chuyển sang nghề viết thuê. Khách hàng sẽ trả từ 1.400 đến 9.000 đô la Mỹ cho một bài báo được đăng trên một tạp chí học thuật.

Tất nhiên, gian lận không phải chỉ có ở Việt Nam. Tôi thường nghe nói rằng “Ồ, ở Trung Quốc còn tệ hơn nhiều.” Một đồng nghiệp đã chia sẻ cách một người viết thuê ở Singapore bảo vệ chi tiết “nghề nghiệp” của anh ta. Một người bạn ở châu Âu viết rằng “lừa đảo có tổ chức… đặc biệt mạnh ở Trung Đông/Tây Á.”

Nhưng một phần của hiện tượng này là do văn hóa. Nhiều, nếu không muốn nói là hầu hết, sinh viên châu Á chỉ đơn giản không coi hành vi đạo văn (plagiarism) là điều không thể chấp nhận được. Như một bài báo của Đài Tiếng nói Hoa Kỳ đã chỉ ra, chuyện quá thường xuyên là sinh viên đến Hoa Kỳ học tập mà không hiểu gì về đạo văn và cách tránh sử dụng tác phẩm của người khác. Theo Trung tâm Nghiên cứu Giáo dục WholeRen, tỷ lệ sinh viên Trung Quốc bị trục xuất vì không trung thực trong học tập và đạo văn đã tăng lên hàng năm, đạt 33,5% vào năm 2017.

FILE - Students attend a new student orientation at the University of Texas at Dallas in Richardson, Texas, Aug. 22, 2015.


Some Students Not Well-Schooled About PlagiarismInternational students in the United States are more susceptible to plagiarism — using someone else’s academic w…

Cô Nguyễn đã đọc lướt qua sách giáo khoa và tất cả các slide mà học sinh gửi cho cô qua người đại diện trên mạng trực tuyến của cô. Vì thời gian gấp rút nên cô được trả tiền gần gấp đôi mức thông thường. Khách hàng còn hứa sẽ có thêm tiền thưởng nếu anh ta đạt 75/100 điểm trở lên.

“Tôi thậm chí còn căng thẳng hơn là khi tôi thi đại học vào 10 năm trước,” cô Nguyễn nói.

Viết thuê chuyên nghiệp là một công việc linh hoạt về thời gian. Cuối ngày hôm đó, cô Nguyễn sẽ phân tích một vở kịch của Anh dài 2.500 từ cho một sinh viên chuyên ngành văn chương Anh tại một trường đại học danh tiếng ở Hà Nội. Cái khó của cô là phải làm bài với năm “phiên bản” khác nhau cho năm khách hàng trong cùng một lớp. Giúp các sinh viên kém đạt được điểm cao hiện là nguồn thu nhập chính của cô Nguyễn. Cô nhận đơn đặt hàng qua email từ nhiều đại lý khác nhau mà cô chưa từng gặp mặt.

Cô Nguyễn tốt nghiệp Đại học Kinh tế Quốc dân năm 2013. Sáu năm sau, khi mang thai đứa con thứ hai và cần thêm thu nhập, cô nhớ tới một người bạn cùng lớp đại học đã quảng cáo cho nghề “gia sư dạy viết”. Dù cô hình dung mình chỉ giúp đỡ các sinh viên đang khó khăn bằng việc chỉnh sửa bài làm của họ, hoặc chỉ làm gia sư trực tuyến, cô biết rằng bạn học cũ của cô là người trung gian giữa các đại lý nhận đơn đặt hàng của sinh viên và người viết thuê.

Nguyễn hiện làm việc cho vài đại lý khác nhau. Có ngày cô viết đến 5.000 từ tiếng Anh. Mặc dù không tiết lộ thu nhập từ nghề viết thuê, Nguyễn khẳng định việc “gian lận theo hợp đồng” (contract cheaters) thì ít căng thẳng hơn và được trả lương cao hơn so với công việc hành chính từ chín giờ sáng đến năm giờ chiều mà cô làm trước đây.

Trên các mạng chuyên nghiệp hoặc các nhóm Facebook, các đại lý tìm kiếm những kẻ gian lận theo hợp đồng dưới chiêu bài hỗ trợ làm bài (assignment support) với lời hứa về làm việc hoàn toàn từ xa, tiền lương tiền thưởng cao và có cơ hội trau dồi kỹ năng tiếng Anh. Có lần cô Nguyễn đóng giả làm một khách hàng tiềm năng để hỏi cái giá thực của một bài báo. Cô kết luận: “Mặc dù các đại lý lấy 30% phí, hoặc đôi khi hơn thế nữa, nhưng số tiền là quá cao khiến tôi không thể bỏ qua.”

Phần lớn khách hàng là những người ghi danh theo học chương trình tiên tiến, được gọi là “nâng cao” ở Việt Nam với mức học phí cao hơn nhiều so với các trường đại học nhà nước, học theo giáo trình nước ngoài, có giáo viên nước ngoài và chủ yếu dạy bằng tiếng Anh. Các khách hàng khác bao gồm sinh viên Việt Nam tại các trường đại học Úc và học sinh Việt Nam tại các trường trung học Bắc Mỹ.

Du học Mỹ trước hết

Hưng khởi nghiệp với nghề viết thuê trong thời gian du học ở Mỹ và sau đó về Việt Nam, thành lập công ty viết thuê của riêng mình trên nền tảng Facebook cách đây 10 năm. Trung bình mỗi tháng anh nhận được 100 đơn đặt hàng. Đôi khi anh hợp tác với các đại lý khác để không mất bất kỳ khách hàng nào. Theo anh, hầu hết các đơn đặt hàng đều đến từ những khách hàng quen thuộc. Một số yêu cầu làm bài tập cho cả học kỳ cho một hoặc nhiều môn học.

“Sau lần đặt hàng đầu tiên, các khách hàng đó thường quay lại nhiều lần cho đến khi họ tốt nghiệp,” Hưng nói. Anh đang tự mình làm luận án cao học quản trị kinh doanh (MBA) do một sinh viên Việt Nam tại Đài Loan đặt hàng; anh làm mọi việc từ đề xuất nghiên cứu đến bản văn cuối cùng. Đây là nhiệm vụ cuối cùng của anh cho một khách hàng đã thuê dịch vụ của anh suốt bốn năm qua. Hưng cho biết khách hàng thậm chí còn giao tài khoản email cho anh để anh có thể trao đổi trực tiếp với người hướng dẫn của cậu ta.

“Tôi sắp đưa bản tiếng Anh trang web của mình lên Facebook,” Hưng nói thêm và cho biết cơ sở khách hàng của anh đã được mở rộng qua phương thức truyền miệng. Anh đã nhận được bốn đơn đặt hàng từ các sinh viên Trung Quốc.

Với vai trò là đại lý, Hưng đặt giá tùy thuộc vào mức quen thuộc của khách hàng, quốc tịch của họ, mức độ khẩn cấp và khó khăn của công việc, và tùy vào việc có sẵn hay không những người viết thuê có năng lực hoàn thành công việc một cách tỉ mỉ và đúng hạn. “Một bài tập về chính trị quốc tế chắc chắn tốn nhiều tiền hơn một bài luận về tiếp thị”, Hưng nói. Hầu hết những người viết và cộng tác viên của anh đều có kiến ​​thức về tài chính và kinh doanh, những chuyên ngành rất được sinh viên Việt Nam ưa chuộng.

Hưng chỉ giao nhiệm vụ cho cộng tác viên khi các thành viên nòng cốt không đáp ứng kịp nhu cầu. Anh có biện pháp khen thưởng những cây bút viết thuê giành được điểm cao cho khách hàng và hoàn thành nhiều bài tập. Những người viết mà khách hàng không thành công sẽ nhận được ít đơn đặt hàng hơn hoặc được trả ít tiền hơn.

Đại lý giao việc cho cô Nguyễn nói thực với cô rằng cô phải cạnh tranh với những người viết thuê khác đang làm việc cho công ty của ông ta. Họ chuyển đơn đặt hàng của khách cho tất cả các cây bút; người đầu tiên trả lời và xác nhận có khả năng thực hiện sẽ được chọn.

Người viết thuê hiếm có thời gian nghỉ ngơi. Họ phải duy trì kết nối thường xuyên để nhận đơn đặt hàng mới và sẵn sàng sửa bài tập cho khách hàng cũ, theo ý kiến phản hồi của giáo viên của khách hàng hoặc yêu cầu của chính khách hàng. Đơn đặt hàng được coi là chưa hoàn thành cho đến khi khách hàng nhận được điểm số.

“Các đại lý không bao giờ đứng về phía người viết. Họ sợ bị giáp mặt khách hàng trên mạng trực tuyến và mất lượng khách hàng của mình,” cô Nguyễn nói.

Đôi khi khách hàng giả vờ thất bại để đòi lại tiền. Cô Nguyễn kể, có lần cô ấy viết một bài tập về phát triển giáo dục ban đầu cho trẻ. Công việc đòi hỏi cô phải đọc và nghiên cứu rất nhiều. Khách hàng của cô từ chối bài làm, nói rằng nó không đạt yêu cầu và đòi lấy lại tiền. Đại lý của Nguyễn đã nhanh chóng hoàn tiền đầy đủ. Vài tháng sau, một khách hàng khác từ cùng trường đại học đã yêu cầu một công việc giống như vậy. Cô Nguyễn đưa cho họ cái bài làm đã bị từ chối. Ngay sau đó, sự việc hóa ra là người khách hàng cũ, người đã được hoàn lại tiền, trên thực tế đã nộp cái bài làm do cô Nguyễn viết. Sau đó, khi đại diện của cô Nguyễn tiếp cận với người khách hàng gian xảo, anh phát hiện ra rằng tài khoản email của người đó đã bị xóa.

Việc sinh viên nước ngoài dựa vào người viết thuê được cho là tràn lan ở các trường đại học Úc. Kathryn Powley, người quản lý quan hệ truyền thông tại Đại học La Trobe ở Melbourne cho biết tất cả sinh viên mới nhập học – bao gồm cả sinh viên quốc tế – đều phải hoàn thành khóa đào tạo về tính liêm chính trong học tập và thường xuyên được nhắc nhở về những rủi ro liên quan đến gian lận dưới mọi hình thức. “Bài làm thuê theo hợp đồng có thể được xác định bằng cách đánh giá sự khác biệt về phong cách hoặc năng lực [của sinh viên], hoặc bằng cách phát hiện các bài làm, luận văn được sử dụng lại”, cô Kathryn nói.

Cô Nguyễn thừa nhận đã được hưởng lợi về mặt trí tuệ từ công việc viết thuê có lợi nhuận cao và rủi ro thấp của mình. “Công việc đó cho tôi nhiều cái nhìn sâu sắc vào các hệ thống giáo dục khác biệt rất nhiều so với Việt Nam. Khi còn học đại học, tôi chưa bao giờ được dạy cách tạo danh sách tài liệu tham khảo hoặc cách trích dẫn một bài báo. Tôi chỉ cắt-dán các tài liệu hoặc diễn đạt lại mà không biết rằng mình đang thực sự phạm tội đạo văn. Bây giờ, viết thuê cho khách hàng, tôi phải đảm bảo rằng ‘chỉ số giống nhau’ không được quá 15%,” cô Nguyễn nói.

Nguyễn thích các bài tập đa phương tiện hơn. Các bản trình bày bằng video hoặc trình chiếu Powerpoint không bị kiểm tra tự động xem có đạo văn hay không, vốn là cách kiểm tra chuẩn mực ở các trường đại học Úc, nơi hầu hết khách hàng của cô đang theo học. Cô tuyên bố cô không có bất kỳ sự e ngại nào về mặt đạo đức đối với công việc viết thuê bài làm cho sinh viên. Cô nói cô sẽ tiếp tục làm việc đó cho đến khi tìm được một công việc toàn thời gian được trả lương cao hơn. Suy cho cùng, điều đó không có gì mới; cô đã thấy gian lận trong học tập ngay từ khi cô bước chân vào trường đại học.

Các trường trung học và đại học của Việt Nam tràn ngập nạn đạo văn dưới mọi hình thức. Câu nói “học thật, bằng giả” chỉ những người vượt qua gánh nặng điểm kém bằng cách xuất trình bằng cấp giả mạo khi đi xin việc, trong khi “học giả, bằng thật” ám chỉ văn bằng thật nhưng có được bằng cách ghi danh theo học nhưng thường xuyên trả tiền để các tay viết thuê làm bài tập, viết luận văn thay cho mình.

Đạo văn đầy rẫy trong giới quan chức

Một báo cáo của Giáo sư Nguyễn Tiến Dũng, ĐH Toulouse, nói Bộ trưởng Phùng Xuân Nhạ tự đạo văn

Báo chí Việt Nam thường đưa tin về tình trạng các quan chức cấp cao và học giả đạo văn và bị phanh phui. Năm 2018, hàng trăm sinh viên tố cáo ông Viện trưởng Viện Ngôn Ngữ học Nguyễn Đức Tồn đạo văn. Họ nói ông ta đã xuất bản một cuốn sách bao gồm các bài làm của sinh viên như là tác phẩm riêng của ông và còn buộc tội chính những sinh viên đó khi họ trích dẫn sách ấy mà không ghi công xứng đáng cho ông. Dù vậy, Tồn vẫn được phong hàm giáo sư thực thụ, không phải vì tài năng nghiên cứu mà vì “nhân đạo và lòng vị tha”. Mặc dù các đồng sự của ông đã gửi một lá thư ngỏ lên Thủ tướng Chính phủ yêu cầu một cuộc điều tra đầy đủ nhưng Tồn chỉ bị phạt chấm dứt hợp đồng với Viện.

Kỳ thi tốt nghiệp trung học phổ thông quốc gia sẽ quyết định một số ít may mắn nào sẽ trúng tuyển vào các trường đại học công lập. Đó là một quy trình được bảo vệ chặt chẽ, nhưng trong năm 2018, khoảng 347 bài thi ở ba tỉnh biên giới phía Bắc đã bị phát hiện là giả mạo, gây ra một vụ náo động lớn. Mười một quan chức Bộ Giáo dục đã bị bắt.

Cũng trong năm 2018, Bộ trưởng Bộ Giáo dục Phùng Xuân Nhạ đã bị Tiến sĩ Nguyễn Tiến Dũng của Đại học Toulouse (Pháp) tố cáo đạo văn và trích dẫn giả mạo. Tiến sĩ Dũng đã gửi một bản báo cáo dài 10 trang lên Hội đồng Chức danh Giáo sư Nhà nước Việt Nam. Báo cáo lan truyền trên mạng, dẫn đến những lời kêu gọi Bộ trưởng Nhạ từ chức.
GS ở Pháp: Bộ trưởng Nhạ ‘tự đạo văn, không xứng đáng với chức vụ nào’Giáo sư Nguyễn Tiến Dũng tại Đại học Toulouse, Pháp, gửi báo cáo đến Hội đồng Chức danh Giáo sư Nhà nước của Việ…

Cuối năm 2020, Bí thư Tỉnh ủy Đắc Lắc Bùi Văn Cường bị một giảng viên Đại học Tôn Đức Thắng tố cáo đạo văn trong luận án tiến sĩ của ông ta. Sau đó, thay vì chuyển vấn đề đến một nhóm chuyên gia độc lập xem xét, một bộ phận của Trung ương Đảng đã bác bỏ lời cáo buộc là hoàn toàn vô căn cứ. Bùi Văn Cường sau đó được thăng chức. Trong khi đó, người tố cáo Cường được cho là đã gửi khoảng 200 lá thư tố cáo ông ta đến các cơ quan thông tấn và báo chí. Đầu tháng này, anh ta bị bắt vì tội phỉ báng.

Nói chung, công chúng Việt Nam nghe những chuyện này và chỉ nhún vai. Trong lĩnh vực giáo dục cũng như các lĩnh vực khác, những vụ lùm xùm như vậy là những chuyện thường ngày quá quen thuộc.
nguồn: viet-studies.net 

Nguyên văn: Surrogate Scholars are Big Business in Vietnam

ASIA SENTINEL


24-1-22

Surrogate Scholars are Big Business in Vietnam

Ghostwriters, plagiarism abound

Our Correspondent

At 4 am recently in Ho Chi Minh City, a woman who identifies herself only by the name Nguyễn tried her best not to wake up her newborn son. She had an online exam on Business Fundamentals in an hour in Australia – not her own, but rather a final exam she had been paid to take. In an hour, a stranger would copy and paste all his exam questions onto a Google doc file and send them to her. Nguyễn would have two and a half hours to send back the answers.

Nguyễn is one of an army of ghostwriters that make academic fraud a big business in Vietnam, one going far beyond routine cheating and bribery – and, through the electronic voodoo of the internet, also going far beyond Vietnam’s borders not only to Australia but to the United States, the UK and to other destinations where students and academics prefer to shell out rather than swot — wherever there are students whose language skills are weak and whose parents are wealthy.

Hiring someone else to write an apparently authentic term paper or thesis is easy and seems to be almost foolproof, but it isn’t cheap. Vietnamese media have reported lately that the market for “buying and selling grey matter” has been unprecedentedly dynamic. It’s said that PhD graduates, finding it hard to make a living as researchers at public institutions, are increasingly turning to ghostwriting. Clients will pay from US$1,400 to US$9,000 for a report that’s published in an academic journal.

The cheating isn’t unique to Vietnam, of course. I have often been told “Oh, it’s much, much worse in China.” A colleague shared a Singapore ghostwriter’s detailed defense of his “profession”. A friend in Europe wrote that “organized cheating…is especially strong in the Middle East/West Asia.”

But part of it is cultural. Many, if not most, Asian students simply don’t consider plagiarism unacceptable. As a Voice of America article pointed out, too often, students come to the United States without an understanding of plagiarism and how to avoid using another’s work. The percentage of Chinese international students expelled specifically because of academic dishonesty and plagiarism has increased every year, reaching 33.5 percent in 2017, according to the WholeRen Education Research Center.

Nguyễn had skimmed through the textbook and all the slides sent to her by the student via her online agent. It was at short notice, so she’d been paid almost double the usual rate. The client had promised a bonus if he scored 75/100 or better.

“I was even more stressed than when I took my own college exams 10 years ago,” she said.

Professional ghostwriting is a flex-time job. Later that day she would analyze a British play in 2500 words for students majoring in English literature at a prestigious university in Hanoi. The challenge was to write five different versions because her five clients were all in the same class. Enabling bad students in quest of good grades is now her major source of income. She receives orders by email from various agents that she has never met.

Nguyễn graduated from the National University of Economics in 2013. Six years later, pregnant with her second child and needing extra income, she recalled a college classmate who had advertised for “writing tutors.” Although she imagined she would support struggling students by proofreading and editing their work, or perhaps doing online tutoring, she learned that her former classmate was an intermediary between the agents who take orders from students and ghostwriters.

Nguyen now works for several different agents. Some days she writes 5,000 words in English. Although she would not disclose her income from ghostwriting, Nguyễn insists that contract cheating is less stressful and better paid than her previous nine-to-five administrative job.

On professional networks or Facebook groups, agents look for contract cheaters under the guise of assignment support, with promises of totally remote work, high compensation, and an opportunity to shore up English skills. Nguyễn once posed as a potential client to inquire about the real price for an article. “Even though the agents take 30 percent of the fee, or sometimes even more, the money is too good for me to give up,” she concluded.

The vast majority of clients are enrolled in chương trình tiên tiến, so-called ‘state of the art’ degree programs in Vietnam that charge much higher fees than at state universities, follow a foreign curriculum, have foreign teachers and are mostly taught in English. Other clients include Vietnamese students at Australian universities and Vietnamese students at North American high schools.

First study in the US

Hưng started as a ghostwriter during his study in the USA and then, back home in Vietnam, launched his own Facebook-based ghostwriting agency 10 years ago. Every month on average he receives 100 orders. Sometimes he cooperates with other agents in order not to lose any clients. Most of his orders, he says, come from regular clients. Some order a whole semester’s assignments for one or more subjects.

“Once they make the first order, those clients typically come back again and again until they graduate,” Hưng said. He’s working himself on an MBA thesis ordered by a Vietnamese student in Taiwan, managing everything from the research proposal to the final text. It’s his last assignment for a client who has hired his service for four years. Hưng said his client even gave him his email account so that he could exchange directly with the student’s supervisor.

“I am about to put an English version of my website on Facebook,” Hưng added, saying his client base has expanded by word of mouth. He is already filling four orders from Chinese students.

Acting as an agent, Hưng sets his price depending on his familiarity with clients, their nationality, the level of urgency and difficulty of assignments, and the availability of writers who are capable of completing the assignments meticulously and punctually. “An assignment on international politics surely costs more than a marketing essay,” he said. Most of his writers and collaborators have a background in finance and business, majors that are very popular among Vietnamese students.

Hưng assigns tasks to collaborators only when core members are unable to keep up with demand. He makes a point of rewarding writers who earn high grades for clients and complete many assignments. Writers who allow clients to fail receive fewer orders or are paid less.

The agent who assigns work to Nguyễn told her frankly that she’s in competition with other ghostwriters who work for his agency. They forward clients’ orders to all writers. The first to reply and confirm availability will be selected assigned to do the task.

Rarely do ghostwriters have time off. They have to stay connected to receive new orders and to be at old clients’ disposal to revise assignments, based either on the feedback of clients’ teachers or clients’ own requests. An order is not completed until the client receives a grade.

“The agents are never on the side of writers. They are afraid of being exposed online by clients and losing their customer base,” said Nguyễn.

Sometimes clients pretend to fail in order to claim their money back. Once, Nguyễn related, she wrote an assignment on early child education development. It required a lot of reading and research. Her client refused to take it, saying that it was not up to par and insisting on getting her money back. Nguyen’s agent promptly issued a full refund. A few months later, another client from the same university requested exactly the same assignment. Nguyễn gave her the one that had been rejected. It soon turned out that the previous client, the one who’d been refunded her fee, had in fact submitted the ghostwritten assignment. Later, when Nguyễn’s agent reached out to the cunning client, he found that her e-mail account had been deleted.

Reliance on ghostwriters by foreign students is reportedly rampant in Australian universities. Kathryn Powley, who manages media relations at La Trobe University in Melbourne, says all entering students – including international ones – are required to complete academic integrity training and are regularly reminded of the risks associated with cheating in all forms.

“Contract papers can be identified by assessment of variations in style or capability,” she says, “or by detecting recycled papers and content. Penalties range from failing the subject to expulsion.”

Nguyễn admits that she has benefited intellectually from her low-risk and profitable ghostwriting job. “It has given me a lot of insight into education systems that differ greatly from Vietnam’s. When I was at university,” she explained, “I was never taught how to create a list of references or to cite an article. I just copy-pasted or rephrased materials without knowing that I was actually committing plagiarism. Now, writing for clients, I have to make sure that the similarity index is no more than 15 percent.”

Nguyễn prefers multimedia assignments. Powerpoint presentations or videos aren’t subject to the automated plagiarism checks that are standard in the Australian universities where most of her clients are studying. She claims to have no moral qualms about ghostwriting students’ work. She’ll keep doing it, that, she says, until she can find a better-paid full-time job. After all, it’s nothing new; she’s been seeing academic fraud ever since she entered college.

Vietnam’s schools and universities are rife with plagiarism of various kinds. The saying học thật, bằng giả (real study, fake degrees) refers to people who overcome the burden of poor grades by presenting fake degrees when they apply for jobs, while học giả, bằng thật (fake study, real degrees) alludes to real credentials acquired by nominal enrollment and frequent payments to a ghostwriter.

Plagiarism also rife in officialdom

Vietnamese media frequently feature reports of high-ranking officials and scholars whose plagiarism has been exposed. In 2018, hundreds of students accused the head of the Academy of Linguistics, Nguyễn Đức Tồn, of committing plagiarism. They said he’d published a book made up of students’ work as his own and had accused those same students of citing his work without giving him proper credit. Even so, Tồn was promoted to the rank of full professor, not for his scholarship but for “humanitarian cause and altruism.” Although his peers urged a thorough investigation in a public letter to the Prime Minister, Tồn’s only punishment was discontinuation of his contract with the Academy.

National high school graduation exams decide which fortunate few will win admission to the nation’s elite public universities. It’s a tightly guarded process, but in 2018 some 347 exams in three northern border provinces were found to have been tampered with, prompting a massive uproar. Eleven Education Ministry officials were arrested.

Also in 2018, Minister of Education Phùng Xuân Nhạ was himself accused of plagiarism and bogus citations by a University of Toulouse (France) professor, Dr. Nguyễn Tiến Dũng. Dũng sent a 10-page report to the Vietnam’s State Council for Professorship. It circulated on the Internet, leading to calls for Minister Nhạ’s resignation.

In late 2020, Đắc Lắc City Communist party chief Bùi Văn Cường was accused by a former lecturer at Tôn Đức Thắng University of plagiarism in his PhD dissertation. Later on, rather than refer the matter to an independent expert group, an arm of the Party’s Central Committee dismissed the accusation as completely groundless. Bùi Văn Cường was later promoted. Cường’s accuser, meanwhile, reportedly sent some 200 letters denouncing him to news media and official agencies. Early this month, he was arrested on a charge of defamation.

By and large, the Vietnamese public hears of these matters and shrugs. In education as in other spheres, such scandals are a familiar story.

Để lại lời nhắn

Điền thông tin vào ô dưới đây hoặc nhấn vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

Trang web này sử dụng Akismet để lọc thư rác. Tìm hiểu cách xử lý bình luận của bạn.