tạm quên Cô Vy tìm về những O Huế ngày xưa !-Bùi Kim Chi

KHOẢNH KHẮC HAI TRƯỜNG Đồng Khánh Quốc Học Huế

O Đồng Khánh ngày xưa Bùi Kim Chi

con đường tình ngày xưa



          Trời cuối thu. Rất đẹp. Lá phượng vàng bay đầy đường. Tôi đang trong tâm trạng náo nức của một thoáng hương xưa với con đường Bộ Học (nay là Hàn Thuyên) của một thời mà thời gian này thuở ấy tôi đã cắp sách đến trường. Thời con gái của tôi thênh thang trở về với “cặp sách, nón lá, tóc xỏa ngang vai, đạp xe đạp …” Mắt rưng rưng.. để rồi..


Từ ngôi nhà với vườn xưa đầy hoa lá ở đường Bộ Học, tôi mượn xe đạp, đạp ra cửa Thượng Tứ, qua cầu Trường Tiền, quẹo phải xuống đường Lê Lợi. Lang thang một mình mong tìm lại một chút cảm giác đáng yêu của ngày ấy – ngày tôi là nữ sinh Đồng Khánh. Con đường học trò nhộn nhịp hơn xưa. Hai bên đường cây xanh rợp lá xôn xao trong nắng “đợi bóng tình nhân” vẫn dễ thương như độ nào. Con đường áo lụa nên thơ, duyên dáng ; con đường áo trắng quần tây xanh dáng thư sinh điềm đạm đang vờn quanh tôi. Xao xuyến. Rạo rực. Đạp xe gần đến trường xưa – ngôi trường hồng con gái nổi tiếng một thời. Tim tôi rộn rã. Đây là “Trường em” – Đồng Khánh, trường tôi. Cổng trường duyên dáng hiện ra. Trong phút chốc lòng tôi bỗng chựng lại. Nơi mà ngày xưa chỉ dành riêng cho giáo sư và khách ra vào thì nay học trò con trai, con gái với quần tây, áo chemise trắng lao xao đạp xe ra vào. Cảm giác xót xa chợt đến. Ôi, con trai cũng vào học trường của mình. Giật mình bởi như có tiếng ai đó đang khúc khích cười vọng lại từ xa… “Ui cha, dị chưa tề. Trường chi của mi ?”. Tiếng vọng chợt đến, chợt đi. Tôi mỉm cười, bẻn lẻn. Ừ. Trường chi của mình hè ! Nhưng mà … không, con gái tụi mình ngày ấy vẫn thường hãnh diện và có ý nghĩ như rứa : Trường của mình. Cứ được vào học trường Đồng Khánh là Trường của mình. “Trường của mình”. Nghe dễ thương chi lạ. Tôi ngừng xe. Mắt hướng vào trường. Đôi mắt buồn xa xăm của một “thiếu nữ lớn tuổi” đã trên lục tuần. Đứng nhìn trường xưa mà lòng buồn rười rượi. Đảo mắt tìm một tà áo dài trắng học trò. Không có. Tuyệt nhiên không. Con trai, con gái quần tây, áo chemise trắng qua lại trên những con đường nhỏ trong sân trường. Nét duyên, nét thơ, đằm thắm, dịu dàng của con gái Đồng Khánh dưới nắng sân trường đã mất. Mất thật rồi. Ngậm ngùi, nuối tiếc. Ôi ! Trường em – Đồng Khánh của tôi.


Sát với Trường em là con đường nhỏ yên ắng, Nguyễn Trường Tộ – giới hạn với Trường anh, Quốc Học. Anh và em chỉ cách nhau một con đường. Con đường nho nhỏ, dễ thương dành riêng cho con gái Đồng Khánh nghỉ chân trước giờ trường mở cổng. Đường thì của chung nhưng ngày ấy không có bóng dáng của một anh Quốc Học nào dám bước chân đi vào “khoảng trời riêng của em”. Tôi từ từ đạp xe đi vào khoảng trời riêng của mình ngày xưa và nhớ về ngày ấy… Dễ thương nhất vẫn là những giây phút đợi giờ cổng trường mở. Nghỉ hai giờ đầu. Học hai giờ sau. Các nàng thường đi học sớm, đứng dọc hai bên lề đường, dưới bóng cây xanh. Nón nhấp nhô. Áo trắng bay nhẹ dưới nắng sáng, nắng chiều. Kín đáo nhìn nhau. “Con gái ngắm con gái”. Vẫn là một cái thú riêng của nữ sinh Đồng Khánh. Tôi thường đứng cặp khi thì Bùi Hồng Xuân, khi thì Trần Bích Hà to to, nhỏ nhỏ. Bích hà, nước da trắng hồng, xinh xinh, tinh nghịch, nhí nhảnh rất dễ thương. Hà là tầm ngắm của các anh Y khoa Huế và Pilot – một thời sáng giá của thập niên 60. Hồng Xuân đẹp, có duyên với chiếc răng khểnh. Mắt nâu đa tình, thu hút người nhìn. Những mẫu chuyện bên lề đường Nguyễn Trường Tộ của chúng tôi bao giờ cũng rộn rã : “Chiều ni, được nghỉ học một giờ sau về Tây Thượng ăn bánh bèo nghe”. “Ừ. Chiều ni mình ăn mười chén”. Hồng Xuân nheo mắt nhìn tôi với nụ cười thật duyên. Bích Hà chen vào : “Mình sẽ ăn mười lăm chén. Chồng chén của mình sẽ cao hơn chồng chén của ấy”. “Ừ. Có sức thì cứ ăn. Chiều ni mình đải”. Tôi nói. Hồng Xuân đánh nhẹ vào tay tôi : “Ê, ấy nhìn Lâm Kim Cúc xinh chưa tề”. “Ừ. Đẹp. Mà ấy cũng đẹp lắm !”. “Mình đẹp mà không ai nhìn”. Cười. “Không, cũng có nhiều người nhìn ấy lắm đó. Chẳng hạn như Bích Hà và mình đây”. Cả ba đứa cùng cười…


Qua khỏi giới hạn với Trường em là Quốc Học – Trường Anh. Tôi dừng xe trước cổng trường anh. Trường anh bề thế, vững chải. Cũng màu hồng như trường em nhưng sậm màu hơn và Quốc Học rất đổi đàn ông. Tôi đạp xe thêm một đoạn ngắn dọc đường Lê Lợi và đi vào con đường bên hông trường Quốc Học – đường Phan Bội Châu. Con đường này có cổng phụ dành cho các anh Quốc Học ra vào trường. “Khoảng trời riêng của anh”. Con đường mà ngày xưa các em Đồng Khánh không bao giờ dám bước chân vào. Nay, tôi đàng hoàng đi vào con đường ấy mà không “sợ”, không “dị” chi cả. Đúng 46 năm tôi rời trường Đồng Khánh ở lứa tuổi biết yêu, biết sợ, biết dị … Đứng nhìn cổng ra vào dành cho học sinh Quốc Học, tôi thật sự bàng hoàng khi trước mắt tôi, học trò Quốc Học con trai, con gái đang nối đuôi nhau người đi vào, kẻ đi ra. Nữ sinh quần tây có, áo dài trắng có, tay áo xăn lên đến khuỷu tay, vạt áo quấn quanh người đang đạp xe ra khỏi trường. Một nữ sinh áo dài trắng đàng hoàng đứng bên lề sát cổng trường đợi người thân đến đón. Hai tà áo bay trong gió. Mắt tôi bỗng sáng lên. Tim rạo rực. Nhưng … cô nàng đầu trần, tóc demi-garcon, vai đeo túi xách màu đỏ đựng sách vở. Lạ quá ! Học trò con gái cũng học trường Quốc Học, học trò con trai cũng học trường Đồng Khánh. Tôi bùi ngùi, thương cảm và tiếc thầm. Giá như cô gái này có đầu tóc xỏa ngang vai với chiếc nón nghiêng che theo chiều nắng và cặp sách trên tay thì duyên dáng, đằm thắm, dễ thương biết chừng nào – hình ảnh đặc trưng của nữ sinh Đồng Khánh một thời. Tôi bỗng nhớ ngày xưa, khoảng gần cuối thế kỷ 50, trường nữ Trung học Đồng Khánh chưa có lớp Đệ Nhất, các chị Đồng Khánh phải qua học nhờ ở Trường anh – Quốc Học nhưng các chị vẫn áo dài trắng, nón lá cặp sách duyên dáng, mềm mại vô cùng. Học nhờ ở Trường anh đến năm 1963, trường Đồng Khánh mở được lớp Đệ Nhất với đầy đủ các ban A, B, C thì cảnh học nhờ của các chị không còn. “Anh không còn cưu mang em nữa”. Nghe mà dễ thương quá !…


Tôi đang đứng trầm ngâm giữa khung trời mùa thu xứ Huế mà bùi ngùi thầm tiếc về ngôi trường nữ và ngôi trường nam nổi tiếng một thời. Hai ngôi trường đẹp bên bờ sông Hương, có bề dày lịch sử và lớn nhất của Huế. Trong nỗi niềm nuối tiếc đó tôi mong Huế sẽ phục hồi lại được một ngôi trường nam, một ngôi trường nữ như xưa “Ngày ấy. Hôm nay. Mãi mãi”…


Mùa thu Huế vẫn còn đây với gió nhẹ, lá vàng bay. Con đường học trò vẫn duyên dáng với hai hàng cây có lá xanh um chụm đầu thì thầm bên nhau nhưng nét Huế trong học trò như nữ sinh Đồng Khánh, nam sinh Quốc Học ngày xưa đã không còn. Huế ơi ! Tiếc quá đi thôi. Tôi cũng như bất cứ người Huế nào của một thời đã từng học ở hai trường Quốc Học và Đồng Khánh khi xa Huế đều nhớ thưở học trò dưới hai mái trường nữ và nam xinh, duyên và đẹp của Huế mà chúng tôi vẫn gọi một cách trìu mến và lãng mạn là “Trường anh – Trường em”.


Ơi ! Huế của một thời.

NHỮNG NGƯỜI ĐẸP “KHÔNG TUỔI” CỦA HUẾ

Tôi đang ở phương nam. Đang thả hồn về Huế – Huế của thập niên 60. Rất nhớ. Rất thương. Nhớ nhất vẫn là cảnh đẹp và những người đẹp của Huế. Mùa thu. Huế dịu dàng buông mình trong nắng, đón gió về nhè nhẹ cuốn chân em. Tà áo em bay nghiêng trong nắng, nón che nghiêng thấp thoáng nhan sắc nàng. Một Huế nên thơ và lãng mạn vô cùng dưới mắt tôi. Lãng đãng trong sương sớm hay lúc về chiều khi mây vội vàng đuổi nắng để thay áo mới là những tà áo dài lụa nền nả, thướt tha bay trong gió. Nét đẹp vừa trang nhã vừa quí phái của con gái Huế đã cuốn hồn người và được giữ lại “êm đềm” trong tâm thức của người Huế, nhất là “đàn ông Huế” với sự ngưỡng mộ và trân quí…

Huế có nhiều người đẹp – đẹp người, đẹp nết. Hai vẻ đẹp cao quí nhất của gái Huế ngày xưa. Trong số những người đẹp mà tôi biết, vừa được gặp lại tôi bỗng giật mình bởi nhan sắc ấy trong một chừng mực nào đó vẫn còn “níu giữ” được và “rất trẻ” so với tuổi đời – U80, U90. Ở đây, tôi muốn ca ngợi và giới thiệu đến những người yêu Huế nhưng không phải Huế cũng như giúp những người Huế xa quê hương nhớ về những người đẹp của Huế một thời mà sau hơn nửa thế kỷ nhìn lại “người ấy” vẫn còn “trẻ’ và “đẹp” – những người đẹp không tuổi của Huế. Thời gian thì vẫn cứ trôi nhưng nhan sắc của nàng thì chậm lại. Ngẩn ngơ. Ngưỡng mộ. “Những bóng hồng của Huế đang thách thức thời gian” – một người bạn phương nam của tôi bảo thế khi được nhìn ngắm các nàng. Tôi vui và hãnh diện vô cùng…

Chiều Vỹ Dạ nghiêng nghiêng nắng đổ. Bên hiên nhà, khóm Tường Vy lao xao khiêu vũ trong tiếng nhạc gió tỏa hương dịu nhẹ, thanh khiết. Đây là ngôi nhà cổ một thời có nàng Tôn Nữ yêu kiều, bóng hồng của thôn Vỹ Dạ. Không gian mờ mờ ảo ảo trong sương sớm, thôn Vỹ đã làm đắm say hồn người và đi vào thơ ca cùng những người đẹp. Nàng Tôn Nữ của ngôi nhà cổ rất đẹp. Ngày ấy, nhắc đến tên nàng mọi người đều tấm tắc khen để rồi biệt danh Liz – Taylor (một nữ minh tinh màn bạc đã làm say hồn người bởi đôi mắt và những nét đẹp sắc sảo nhưng hài hòa trên gương mặt trái soan xinh đẹp) ra đời chỉ để dành riêng cho nàng Tôn Nữ Vỹ Dạ. Nàng có gương mặt đẹp tây phương trong phong cách, dáng dấp của một gái Huế truyền thống. Vì vậy mà nhan sắc nàng trở nên đặc biệt. Thời sinh viên, nàng là hoa khôi của trường Đại Học Sư Phạm. Các anh tha hồ thả thơ bay. Tốt nghiệp, người đẹp nhận nhiệm sở ở trường Quốc Học. Giáo sư và học trò xôn xao vui mùng đón cô giáo dạy Triết xinh đẹp. Một hoa khôi và cũng là một giáo sư khả kính của trường – cô Tôn Nữ Diệu Trang, một trong rất ít “người đẹp không tuổi” của Huế. Hôm nay, được nhìn lại cô, không ai nghĩ nàng Tôn Nữ của Vỹ Dạ ngày xưa đã trên bát tuần (85 tuổi) nhưng nàng vẫn còn đẹp và “rất trẻ”. Cô đang sống cùng thầy – một giáo sư có dáng vẻ phong lưu, lãng tử, một candidat đã trúng tuyển trong mắt người đẹp để được dẫn hồn nàng vào cõi mơ xa trong ngôi nhà hạnh phúc có “khung cửa hẹp khép đời chung quanh” (1). Thăm cô qua điện thoại. Giọng nói của cô vẫn trẻ, khỏe, đằm thắm, tươi vui. Tôi mừng và ái mộ cô vô cùng – một trong những người đẹp không tuổi còn lại của Huế.

…Xóm Hạnh Hoa thôn có nàng Phan Thị, một người đẹp của Huế. Gương mặt cân đối, hài hòa từ mắt, mũi, miệng. Nước da trắng hồng. Thu hút mắt nhìn của đối phương vẫn là nụ cuồi xinh và rạng rỡ của nàng. Nàng Phan Thị cũng là một bóng hồng của trường Đại Học Sư Phạm. Con trai Huế thời đó nhiều anh “mê” bởi nàng Phan có vẻ đẹp là lạ, đằm thắm, duyên dáng kèm một chút “kiêu sa”. Rời trường Sư Phạm, nàng là giáo sư Pháp Văn của trường Đồng Khánh – cô Phan Thị Bích Đào. Xinh đẹp, sang trọng, quí phái trong chiếc auto Standard màu xanh ngọc cô đã làm cho học trò Đồng Khánh ngày ấy vô cùng ngưỡng mộ. Con gái Đồng Khánh thưở ấy vẫn thích nhìn ngắm cô giáo đẹp để “mà nhớ, mà thương, tôn làm thần tượng của riêng mình”. Thế là nàng Phan có nhiều học sinh “mê”. Có lẽ điểm đặc biệt góp phần làm cho nét đẹp và sự trẻ trung của cô càng thăng hoa do tốt nghiệp đi dạy, có gia đình với hai con nhỏ nhưng cô vẫn đi học như thuở đôi mươi. Đại học Văn Khoa Huế năm ấy đón một người đẹp vừa là giáo sư dạy Pháp Văn cơ bàn cho tất cả sinh viên các khoa năm thứ nhất của Viện Đại Học, vừa là cô sinh viên xinh đẹp bước chân vào học năm thứ nhất của lớp Cử nhân Giáo khoa Anh Văn. Nàng Phan – gái hai con vẫn “trông mòn con mắt”. Thế là cô Bích Đào có ba văn bằng ( ĐHSP, Cử Nhân G.K Pháp Văn , Cử Nhân G.K Anh Văn ). Sau này, cô Bích Đào là Nữ Hiệu Trưởng cuối cùng của trường Đồng Khánh. Năm 2017 (80 tuổi), vào Sài Gòn dự Lễ Kỷ niệm 100 năm Thành lập trường Đồng Khánh xuất hiện trong tà áo dài lụa Hà Đông màu đỏ với mái tóc cắt ngắn duyên dáng, cô Bích Đào đã làm cho cả hội trường của buổi lễ ngẩn ngơ trước độ trẻ trung , khả ái của cô. Năm nay, cô Bích Đào đã vào tuổi 85. Mùa thu vừa rồi, gặp cô. Cô vẫn còn rất trẻ, rất xinh và linh hoạt. Huế lại có thêm một người đẹp không tuổi.

…”Về đây nghe em, về đây nghe em. Về đây cùng hát trên sông nước này. Chở lòng người trở về quê hương. Chở hồn người vào dòng suối mát… Hạnh phúc khi đã gặp nhau…” (2). Ôi, xúc động quá. Xinh xắn trong tà áo tím nền nà, đằm thắm. Dáng người thon thả, vòng eo đẹp như thiếu nữ, cùng giọng hát mượt mà, truyền cảm, chị Hoàng Lan đã hớp hồn chúng tôi – thầy và trò trường Trung Học Hàm Nghi Huế lắng hổn để trở về Huế xưa. Nơi đây một thời có nhiều người đẹp, dáng yêu kiều. Gặp lại chị Lan trong ngày Thầy trò Hàm Nghi Hội Ngộ tại tỉnh Tây Ninh vào tháng 3/2021, tôi không khỏi ngỡ ngàng vì chị Hoàng Lan vẫn còn quá trẻ với nét đẹp mặn mà và có duyên. Thầy và trò vui mừng vây quanh chị để cùng “trầm trồ” hâm mộ nhan sắc không tuổi của chị. Tâm sự cùng chị Hoàng Lan cũng là chuyện thường tình của phụ nữ về “sắc đẹp” với những băn khoăn, khắc khoải của giai đoạn bước vào “tuổi lá vàng”. Cô giáo “trẻ” khiêm tốn với nụ cười hiền. “Chị tập thể dục thường xuyên, tâm hồn thanh thản, hay cười hay hát và nhất là đạp xe đạp từ Đập Đá về Phú Thượng (huyện Phú Vang) để dạy miễn phí Anh Văn cho học sinh nghèo đã mười lăm năm nay. Vui cùng con trẻ nên chị cũng trẻ và khỏe ra”. Chị cười hồn nhiên. Qua hình ảnh trẻ trung, xinh xắn của chị Lan, ta có thể nhớ và nhìn lại được nét đẹp nền nả xưa của gái Huế cách đây trên 50 năm… “Một chiều lang thang bên giòng Hương giang. Tôi gặp một tà áo tím. Nhẹ thấp thoáng trong nắng vương. Màu áo tím ôi luyến thương. Màu áo tím ôi vấn vương…” (3). Tiếng hát của chị Hoàng Lan như vọng lại đâu đây… Hồn tôi bỗng chững lại. Chị Lan đang nhẹ nhàng gọi tiếng lòng tôi, thúc giục tôi thả hồn về Huế để được sống lại với “bóng chiều xưa”. Giật mình. Chị Hoàng Lan chuẩn bị bước vào bát tuần (79 tuổi).
 

Hàng Me ngày xưa có nhiều người đẹp. Một trong những bóng hồng của Hàng Me là nàng thơ Nguyễn Thị Như Mai – “người em sầu mộng” của trường Văn Khoa. Ngày ấy, nét đẹp nguyên trinh, yêu kiều của nàng thơ đã làm cho nhiều anh phải “long đong” mà nàng thì vẫn âm thầm lặng lẽ “gửi gió cho mây ngàn bay”. Đúng là mẫu gái Huế của ngày xưa. “… Em là gái trong khung cửa. Anh là mây bốn phương trời. Anh theo cánh gió chơi vơi. Em vẫn nằm trong nhung lụa… Em chỉ là em gái thôi. Người em sầu mộng của muôn đời…” (4). Dáng người mảnh mai, đằm thắm, dịu dàng với gương mặt thanh tú rất đẹp chị Như Mai đã làm tôi ngẩn ngơ khi tôi gặp lại chị trong một lần về thăm Huế cách đây năm năm. Lúc này, chị Mai đã 70 tuổi nhưng nàng thơ vẫn còn rất trẻ và đẹp với đôi mắt “buồn vời vợi” gọi hồn người. Rồi, tôi từ giã Huế mang theo hình ảnh đẹp của chị Như Mai. Thời gian và không gian Huế với những đặc thù riêng luôn dẫn hồn người xa quê hương “quẩn quanh” trong nỗi nhớ. Tôi là một trong những người Huế “dễ thương” đó. Mới đây, tôi lại được trở về Huế. Tôi nói, “được” bởi có “duyên” mới “được”.Tôi nghĩ thế. Tìm đến nàng Mai . Vẫn là một thiếu nữ – “thiếu nữ lớn tuổi” rất “trẻ’ và “đẹp”. Vẫn đằm thắm, dịu dàng và quyến rũ. Một phụ nữ Huế U80 trẻ đẹp. Nàng Mai đà bình thản băng qua 75 mùa xuân của đời người và ở thời khắc giao mùa năm nay 2022, nàng vẫn giữ lại được cho riêng mình một mùa xuân nữa đầy hương sắc để tiếp tục trang điểm cho đời. Một nhan sắc Huế “vượt thời gian”. Tôi vô cùng ái mộ nét đẹp cổ điển trong dáng vẻ của một phụ nữ Huế hiện đại nhưng nền nả, trang đài của người đẹp Như Mai.

… Cuối thập niên 60, cuối phố Trần Hưng Đạo xuất hiện Pharmacie Minh Hương. Cashier và cũng là chủ của nhà thuốc tây là nàng Lâm – Lâm Thị Kim Cúc, một trong những người đẹp của Huế. Thuở còn con gái Cúc là người đẹp Gia Hội, người đẹp Đồng Khánh. Tốt nghiệp Tú Tài, nàng Lâm trở thành cô chủ xinh đẹp của Pharmacie Minh Hương – tên Cúc Minh Hương ra đời từ đó dành cho người đẹp. Dáng cao, thân hình cân đối, mái tóc dày và đen mượt, xuyên qua vai, đằm thắm ngang lưng, Cúc Minh Hương đã réo gọi tiếng lòng nhiều người kể cả con gái. Cúc đẹp lắm. Rất quyến rũ với đôi mắt và miệng cười có duyên ngầm. Các anh ngày ấy nhiều người “trồng cây si” trước Pharmacie để được “nghễ” nhan sắc nàng. Một chút xúc cảm khi tôi được dùng lại từ “nghễ” của các anh con trai Huế. Nghe vui vui và rất “dễ thương”. Chỉ có Huế mình mới có những tử ngữ “lạ lùng mà dễ thương” như vậy. Không nơi nào có được. Trước cửa Pharmacie, có anh từ chỗ “ngẩn ngơ” phút chốc bỗng trở thành “ngớ ngẩn” nhưng mà dễ thương… “Nhìn em mái tóc che nghiêng mắt cười. Suốt đời giây phút này thôi. Lắng nghe em nói một trời thơ bay” (5). Thế là can đảm vì, chỉ có “giây phút này thôi”. Anh mạnh dạn bước chân vào nhà thuốc với tên của một loại thuốc sẽ mua vừa mới nghĩ ra. “Sẽ được ngắm nàng, sẽ được nghe tiếng nói của nàng”… Trời đất, cái tên thuốc tự nhiên “theo gió bay xa”… Không còn nhớ gì nữa. Tim lỗi nhịp. Cô chủ xinh đẹp phải hỏi han kỹ lưỡng, giới thiệu cho anh một tên thuốc mới. Dĩ nhiên là anh vui mừng đồng ý. “Hạnh phúc có thật”. Mỉm cười. Anh lấy lại tư thế và tha hồ “thả thơ bay”. Ôi, con trai Huế của một thời. Sau này, tôi vẫn thường xuyên gặp Kim Cúc. Gương mặt đầy đặn, duyên dáng. Vẫn đẹp, khỏe và rất trẻ so với tuổi 75 của nàng. Ngày xưa, thời con gái Đồng Khánh “Em ngang qua gỗ đá cũng ngẩn ngơ nhìn”. Hôm nay, sau hơn 50 năm nhìn lại, mọi người vẫn “ngưỡng mộ và trầm tư trước em”. Bởi “em” vẫn níu giữ được nét xuân trên gương mặt cùng vóc dáng khỏe và linh hoạt của “em”…
 

Nắng phương nam vào những tháng cuối mùa của năm cũ có những khoảnh khắc “nắng đùa trong gió”. Những lúc như thế tôi bỗng cảm nhận được rất rõ cảm xúc của tôi về Huế với những “giọt nắng cuối năm”. Xuất hiện “khẽ khàng” nhưng vẫn “duyên dáng”, “đằm thắm” mời gọi…Thời điểm nầy, các “nàng thơ” của Huế thường theo mẹ đi chợ Tết. Con trai Huế của ngày xưa, đa số các anh đều có một “nàng thơ” của riêng mình để chờ, để đợi, để ngắm nàng theo mẹ ra chợ. Có thể quen và không quen. Còn nàng thì làm dáng với chiếc nón “nghiêng che”.Ôi, Huế của tôi một thời là như thế. Thương quá Huế ơi! Người ơi, hãy trở về – những người của hơn 50 năm xưa cũ xin hãy trở về cùng Huế. Bởi Huế có sông Hương “trôi giòng” nhưng vẫn “âm thầm lặng lẽ”- “nhìn về xa xăm”… Huế còn có núi Ngự Bình – “muôn đời đứng đợi”… và nhất là Huế… có em – “những thiếu nữ lớn tuổi” nhưng “không có tuổi”…
 

BÙI KIM CHI

________

Ghi chú:
(1) Thơ Viên Linh
(2) Nhạc Trần Quang Lộc
(3) Nhạc Hoàng Nguyên
(4) Thơ Lưu Trọng Lư
(5) Thơ Lê Nhược Thủy

biên tập ôn tra Huế

Để lại lời nhắn

Điền thông tin vào ô dưới đây hoặc nhấn vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

Trang web này sử dụng Akismet để lọc thư rác. Tìm hiểu cách xử lý bình luận của bạn.