Nguyên tắc chống dịch cúm Tàu :”dân chịu gì thì quan”kách mệnh(gọi là) vô sản(??!!)chịu nấy !!

Ý kiến ý cò

Nguyên tắc chống dịch tốt nhất: Dân chịu gì, quan phải chịu nấy

Để các quan không còn xem dân là chuột bạch cho những chính sách thất bại.

on 19/09/2021

YÊN KHẮC CHÍNH

Người dân tại TP. Hồ Chí Minh xếp hàng dài chờ lấy mẫu xét nghiệm để có giấy thông hành vào tháng 7/2021. Ảnh: Zing News.

Sau bốn tháng áp dụng các biện pháp chống dịch, Việt Nam đang có tỷ lệ tử vong vì dịch bệnh cao hơn mức trung bình của thế giới. [1] Những người nghèo thì lâm vào cảnh khốn cùngđi không được, ở lại cũng không xong. [2] [3] Trong khi đó, hầu hết các doanh nghiệp đã kiệt quệ, thậm chí là “chết lâm sàng”. [4]

Thảm họa được minh chứng thêm qua vị trí đứng chót của Việt Nam, thứ 121 trong số 121 quốc gia, ở bảng xếp hạng năng lực phục hồi sau đại dịch của tờ tạp chí Nikkei Asia vừa được công bố cuối tháng 8/2021. [5] Ở kết quả xếp hạng vào tháng Bảy trước đó, Việt Nam cũng đứng chót bảng. [6]

Rõ ràng các biện pháp chống dịch cực đoan của chính quyền đã khiến tình hình tồi tệ lại càng tồi tệ thêm.

Vì sao bất chấp những cảnh báo, phản đối và sự thống khổ của người dân trong suốt một thời gian dài, các nhà lãnh đạo của đất nước vẫn liên tục phất cờ hiệu triệu phải chống dịch “quyết liệt”, “quyết liệt hơn”, “quyết liệt hơn nữa”? [7] [8] [9]

Lý do có rất nhiều, nhưng điều dễ thấy nhất là những người cầm quyền ở Việt Nam không phải chịu trách nhiệm và hậu quả gì với những chính sách họ đưa ra.

Nói cách khác, các quan chức lãnh đạo của đất nước “miễn dịch” với những quyết định của chính mình.

Chính quyền có thể dễ dàng phong tỏa cả một thành phố, tùy tiện cẩu bê tông hay dùng nguyên thùng container rào chết các khu vực vì bản thân quan chức và người nhà của họ không sống trong các khu phố bị chốt chặn đó. [10] [11]

Các lãnh đạo có thể vô tư yêu cầu người dân “ai ở đâu ở yên đó” vì bản thân họ không phải chịu cảnh thất nghiệp, cạn tiền và thiếu ăn. [12] Họ cũng không ở trong tình cảnh có tiền mà không mua được thức ăn, bị nhốt chặt trong nhà mòn mỏi chờ lời hứa “đi chợ hộ” trong tuyệt vọng. [13]

Không có trải nghiệm bị nhốt chết trong nhà suốt nhiều tháng trời, không ở trong cảnh bản thân hoặc người nhà bị bệnh không được cứu chữa kịp thời, không phải loay hoay tìm cách xử lý những vấn đề sinh hoạt bị quy là “không thiết yếu” như bếp hỏng, tủ lạnh hư, hay ống nước bể, vậy nên không có gì ngạc nhiên khi các quan chức có thể dễ dàng quy mọi trường hợp ra đường đều là “không cần thiết” để xử phạt. [14]

Các lãnh đạo có thể áp đặt quy định buộc người dân xét nghiệm thường xuyên, thậm chí là đòi shipper xét nghiệm mỗi ngày, đơn giản vì họ không phải là đối tượng bị chọc mũi liên tục. [15] [16]

Các lãnh đạo có thể mạnh miệng đòi “bóc tách F0 ra khỏi cộng đồng”, lôi những người nhiễm bệnh hoặc có nguy cơ ra khỏi nhà, kể cả những đứa bé vẫn chưa cai sữa, vì bản thân họ và người thân của mình không phải ngủ dưới nền đất lạnh lẽo, không phải dùng những nhà vệ sinh công cộng bẩn thỉu, và không phải chịu nguy cơ bệnh nặng thêm vì điều kiện sinh hoạt tồi tệ trong nhiều khu cách ly. [17] [18]

Và trong khi bản thân được ưu tiên lựa chọn tiêm vaccine từ rất sớm, các lãnh đạo nhà nước lại luôn miệng hô hào kêu gọi người dân “không kén chọn vaccine”, [19] thậm chí đe dọa xử phạt những ai không chịu tiêm, [20] bất chấp thực tế nhiều người không muốn tiêm vaccine Trung Quốc, vốn là lựa chọn duy nhất mà chính quyền một số nơi đưa ra. [21]

Có thể thấy trong hầu hết các quyết sách chống dịch của chính quyền, chỉ có người dân là chịu tác động trực tiếp và phải gánh hậu quả, các quan chức thì không.

Điều này vi phạm một trong những nguyên tắc nền tảng nhất của mọi xã hội văn minh: nguyên tắc đối xử công bằng (equal treatment principle).

Ở những nước phát triển, nguyên tắc này thường được dùng để bảo vệ các nhóm thiểu số gặp nhiều bất lợi, giúp họ có thể đòi quyền lợi chính đáng, được đối xử ngang bằng như những người khác.

Ở những nước như Việt Nam, một tình thế trớ trêu là một nhóm thiểu số, theo thiết kế của thể chế, nghiễm nhiên có đặc quyền đặc lợi, ăn trên ngồi trốc so với phần còn lại.

Khi xã hội xuất hiện khủng hoảng, sự bất bình đẳng này càng lộ rõ.

Ở các nước tôn trọng nhân quyền, trong đó có nguyên tắc công bằng, mọi biện pháp chống dịch đều phải được áp dụng bình đẳng. Đó là lý do mà lãnh đạo những nước này không thể tùy tiện áp đặt các chính sách chống dịch cực đoan, vì bản thân họ cũng phải chịu hậu quả từ quyết định của mình. Các quan chức không thể ép buộc người dân làm những thứ mà bản thân họ không muốn, không dám, hoặc không thể làm.

Trong khi đó, các lãnh đạo Việt Nam bình thường đã không phải chịu trách nhiệm với dân, trong khủng hoảng lại càng có cơ hội biến dân thành chuột bạch với những chính sách tùy tiện của mình.

Nói một cách đơn giản, các quan chức chính quyền nhởn nhơ bơi ngoài vòng pháp luật mà chính họ đặt ra để giới hạn người khác.

Điều này được minh họa sinh động qua câu phát biểu nổi tiếng của Bộ trưởng – Chủ nhiệm văn phòng Chính phủ Mai Tiến Dũng vào năm 2017, rằng “dân sai thì dân phải chịu trách nhiệm trước pháp luật”, còn nếu quan sai thì quan sẽ “xin lỗi dân”. [22]

Những quan chức tự đặt mình lên trên pháp luật không khác gì các thùng phuy chứa đầy xăng. Khi đất nước có khủng hoảng, thứ duy nhất họ biết làm là thêm dầu vào lửa, khiến mọi thứ càng bùng cháy. Ngọn lửa khủng hoảng từ đó càng lan rộng, chỉ ngừng lại khi nó không còn gì để thiêu đốt.

Để Việt Nam có thể sống sót qua các cuộc khủng hoảng, trong hiện tại lẫn tương lai, nguyên tắc đầu tiên phải làm là buộc lãnh đạo sống chung vũng nước với người dân.

Dân phải nhận lấy hậu quả gì từ các chính sách, quan cũng phải gánh chịu hậu quả tương ứng.

Ý thức chống dịch: dân trí thấp hay quan trí lỏng?

Quy định phòng chống dịch dường như chỉ để phạt dân.

Published 2 weeks ago 

on 16/09/2021

ByYÊN KHẮC CHÍNH

Hình ảnh hoạt động của các lãnh đạo cấp cao Việt Nam trong thời kỳ dịch bệnh. Ảnh: VGP/ Nhật Bắc, Vietnamnet, Báo Ấp Bắc, Cổng thông tin điện tử tỉnh Phú Thọ.

Chính sách phòng chống dịch COVID-19 ở Việt Nam, từ việc rào chốt nhốt chặt đến kiên quyết truy tố phạt tù những ai vi phạm, có thể được xếp vào loại hà khắc nhất thế giới.

Lý do được viện dẫn nhiều nhất cho việc áp dụng các quy định cực đoan là “dân trí thấp”, rằng người Việt Nam không có tinh thần tự giác như ở các quốc gia phát triển, nên cần phải mạnh tay đưa vào khuôn khổ.

Dân trí của người Việt Nam thấp hay cao là đề tài cần được đào sâu nghiên cứu. Tuy nhiên, đặt bên cạnh những biểu hiện ngồn ngộn của “quan trí”, khó có lý do để tin rằng phần đông người dân lại có tư chất thấp hơn các quan chức chính quyền, nhất là khi so sánh với những lãnh đạo đứng đầu đất nước.

Thủ tướng: gặp người lạ, kể cả trẻ em, vẫn bắt tay vỗ vai

Thủ tướng Phạm Minh Chính là một trong những quan chức thường xuyên yêu cầu “các địa phương phải thực hiện nghiêm quy định 5K”, liên tục nhấn mạnh tầm quan trọng của việc “nâng cao ý thức trách nhiệm của người dân, động viên, tuyên truyền cho người dân thực hiện nghiêm các quy định về phòng, chống dịch.” [1]

Ông cũng là một trong những quan chức hay bỏ qua các quy định sơ cấp nhất về phòng chống dịch.

Trong chuyến tham quan tại Thái Nguyên vào ngày 3/9 vừa qua của thủ tướng, có thể thấy hầu hết các quy định phòng chống dịch đều bị phớt lờ.

Tại tất cả các cuộc gặp gỡ, từ nhân viên nhà máy, học sinh cấp 2 cho đến các trẻ em mầm non, thủ tướng không những không giữ khoảng cách mà còn chủ động có những cử chỉ va chạm, tiếp xúc trực tiếp với người lạ. [2]

Các hoạt động của Thủ tướng Phạm Minh Chính trong buổi tham quan tại Thái Nguyên vào ngày 3/9/2021. Ảnh: VGP/ Nhật Bắc.

Ông hồn nhiên vỗ vai nhân viên nhà máy, khoác vai các học sinh, nắm tay thân mật những đứa trẻ.

Bản thân ông thủ tướng đã được tiêm vaccine phòng covid (dù người dân không ai được biết cụ thể khi nào và loại gì). Nhưng rất nhiều người bị ông tiếp xúc, thuộc nhóm đối tượng dưới 18 tuổi, chắc chắn chưa được tiêm vaccine. Cho đến thời điểm hiện tại, toàn tỉnh Thái Nguyên có tỷ lệ tiêm vaccine chỉ dưới 10%. [3]

Cũng trong chuyến tham quan trên, tại buổi họp trong một phòng học của trường nội trú cấp 2, Thủ tướng Phạm Minh Chính là người duy nhất gỡ khẩu trang khi phát biểu.

Thủ tướng Phạm Minh Chính phát biểu trong cuộc họp với các quan chức Thái Nguyên vào ngày 3/9/2021. Ảnh: VGP/ Nhật Bắc.

Đó không phải là lần duy nhất các quy định phòng chống dịch bị người đứng đầu chính phủ bỏ qua. Trong những chuyến thị sát làm việc tại địa phương của ông, những người tham gia đứng túm tụm sát rạt nhau, [4] còn ông thủ tướng lúc thì vô tư nắm tay đứa trẻ gặp ngoài đường, [5] khi lại hồn nhiên vỗ vai nhân viên y tế trong lúc mình đeo khẩu trang ngược. [6]

Ý thức bản thân thì như vậy, nhưng Thủ tướng Phạm Minh Chính vẫn không ngừng ra các mệnh lệnh yêu cầu “xử lý nghiêm theo pháp luật các trường hợp vi phạm quy định về phòng, chống dịch bệnh.” [7]

Tổng bí thư: Khẩu trang thích thì đeo, không thích thì gỡ

Trong thời kỳ dịch bệnh, Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng không xuất hiện nhiều trước công chúng như các lãnh đạo khác, nhưng những lần ông lộ diện người dân đều thấy được các ngoại lệ.

Lần gần nhất, vào ngày 2/9 vừa qua, trong chuyến tham quan Khu di tích Chủ tịch Hồ Chí Minh tại Phủ Chủ tịch ở Hà Nội, các hình ảnh cho thấy tổng bí thư đã không tuân thủ các quy định phòng chống dịch. [8]

Ông đeo khẩu trang lúc tham quan bên ngoài, nhưng khi ở trong căn phòng tưởng niệm lại tháo khẩu trang ngồi xuống ghế trò chuyện với các cán bộ đi cùng. [9]

Những bức ảnh ông tổng bí thư không đeo khẩu trang đã bị xóa khỏi các trang tin tức chính. Riêng đoạn video hiện vẫn còn lưu giữ. [10]

Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng trong chuyến tham quan Khu di tích Chủ tịch Hồ Chí Minh vào ngày 2/9/2021. Ảnh: VOV TV, Báo Ấp Bắc.

Đó không phải lần đầu tiên người đứng đầu Đảng Cộng sản phớt lờ các quy định phòng chống dịch.

Vào đầu tháng 2/2021, tại một hoạt động chúc Tết, trong suốt hành trình từ lúc gặp gỡ các quan chức cho đến các đại diện người dân, ông Trọng đều không đeo khẩu trang. [11]

Đáng chú ý là trong sự kiện đó, hầu hết các quan chức đi cùng ông, bao gồm Vương Đình Huệ (vào thời điểm trên vẫn còn giữ chức bí thư Thành ủy Hà Nội) và Chu Ngọc Anh (chủ tịch thành phố Hà Nội) cũng không chấp hành quy định đeo khẩu trang và giữ khoảng cách nơi công cộng.

Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng và các quan chức đi cùng trong hoạt động chúc Tết vào ngày 11/2/2021. Ảnh: Vietnamnet.

Một tuần sau đó, trong chương trình trồng cây tại Khu di tích Hoàng thành Thăng Long, ông Trọng cũng là một trong số ít người không đeo khẩu trang, kể cả khi va chạm tiếp xúc gần với rất nhiều người xung quanh. [12]

Trong khoảng thời gian trên, đầu tháng 2/2021, trên khắp cả nước, từ Hà Nội, [13] Huế, [14] Đà Nẵng đến Đà Lạt hay Vũng Tàu, [15] [16] [17] rất nhiều người dân đã bị xử phạt vì hành vi không đeo khẩu trang nơi công cộng.

Quy định phòng chống dịch: Quan thì miễn nhiễm?

Thủ tướng và tổng bí thư không phải là những quan chức cấp cao duy nhất xem thường các quy định phòng chống dịch.

Chủ tịch nước Nguyễn Xuân Phúc không ít lần đặt mình làm ngoại lệ trong các hoạt động thu hút đông người.

Ông không đeo khẩu trang, tiếp xúc va chạm trực tiếp với nhiều người, kể cả khi đó là trẻ em hay người lớn tuổi.

Trong một bức ảnh chụp khi đi thăm và tặng quà gia đình chính sách trên địa bàn Hà Nội vào ngày 29/4/2021, ông Phúc không đeo khẩu trang mà ngồi cạnh bắt tay, vỗ vai một cụ bà. [18] Bà cụ và các cán bộ đi cùng, bao gồm Chủ tịch thành phố Hà Nội Chu Ngọc Anh, cũng không đeo khẩu trang.

Trước đó, vào ngày 21/4/2021, nhân dịp giỗ tổ Hùng Vương, rất đông cán bộ và người dân đã tụ tập xung quanh khi ông Phúc đến xã Tứ Xã, huyện Lâm Thao, tỉnh Phú Thọ. [19] Trong hàng trăm người chen chúc khi đó, số người đeo khẩu trang chỉ đếm trên đầu ngón tay (trong đó không có ông chủ tịch nước).

Chủ tịch nước Nguyễn Xuân Phúc tại xã Tứ Xã, huyện Lâm Thao, tỉnh Phú Thọ vào ngày 21/4/2021 (ảnh trên), và tại Hà Nội vào ngày 29/4/2021 (ảnh dưới). Nguồn: Cổng thông tin điện tử tỉnh Phú Thọ, Báo Hà Nội Mới.

Ở cùng thời điểm, vào ngày 26/4/2021, trang thông tin của Chính phủ đăng bài viết với tiêu đề “Lễ hội đông người nếu không đeo khẩu trang cần quyết liệt xử phạt”. [20] Chính quyền các địa phương ở Hà Nội lẫn TP. Hồ Chí Minh khi đó đều “thẳng tay” xử phạt những người không đeo khẩu trang. [21] [22]

Nhìn vào tấm gương ý thức của các lãnh đạo cao nhất nước, không có gì ngạc nhiên khi cán bộ chính quyền các cấp đều xem thường những quy định phòng chống dịch mà chính họ áp đặt xử phạt người dân.

Tại TP. Hồ Chí Minh thời gian qua, khi các hoạt động giao hàng bị hạn chế nghiêm ngặt, các shipper phải xét nghiệm thường xuyên và tuân thủ yêu cầu giao hàng không tiếp xúc, thì những hoạt động có tính chất tuyên truyền của chính quyền lại không cần tuân theo những quy định chống dịch tương tự.

Các hình ảnh trao nhận quà của các tổ chức chính quyền. Ảnh trên: Vietnamnet (trái), Pháp Luật. Ảnh dưới: Tuổi Trẻ.

Bất kể đó là khi bộ đội “đi chợ hộ” hay cán bộ địa phương giao hàng, [23] [24] khi Thành đoàn tặng quà cho sinh viên ở ký túc xá hay lúc Thành đoàn nhận quà tặng từ cơ quan báo chí, các quy tắc nghiêm ngặt áp đặt cho thường dân đều trở nên vô nghĩa. [25] [26]

Trong khi đó, các phương tiện truyền thông của nhà nước ngày ngày vẫn tuyên truyền về tình trạng “thiếu ý thức” của người dân, cho đó là nguồn cơn làm lây lan dịch bệnh. [27]

Để lại lời nhắn

Điền thông tin vào ô dưới đây hoặc nhấn vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

Trang web này sử dụng Akismet để lọc thư rác. Tìm hiểu cách xử lý bình luận của bạn.