Tìm hiểu “Hồi Giáo/Islam”

Bách khoa toàn thư mở

Hồi giáođạo Hồi hay đạo Islam[note 1](tiếng Ả Rập: الإسلام al-‘islām) là một tôn giáo khởi nguồn từ Abrahamđộc thần, dạy rằng chỉ có một Thiên Chúa (tiếng Ả Rập: Allah), và Muhammad là sứ giả của Thượng đế.[1][2] Đây là tôn giáo lớn thứ hai thế giới[3] với hơn 1 tỷ người theo tương đương 15% dân số thế giới,[4] và họ thường được gọi là người Hồi giáo.[5] Hồi giáo chiếm phần lớn dân số ở 50 quốc gia.[3] Hồi giáo dạy rằng Thiên Chúa là lòng thương xóttoàn năng và độc nhất,[6] và Chúa đã hướng dẫn loài người qua các sứ giả, thánh thư được tiết lộ và các dấu hiệu tự nhiên.[2][7] Kinh sách chính của Hồi giáo là Kinh Qur’an, được người Hồi giáo xem là lời nguyên văn của Thiên Chúa, và các giáo lý và ví dụ quy phạm (được gọi là sunnah, bao gồm các ghi chép được gọi là hadith) của Muhammad (570 – 8 tháng 6 632).

Người Hồi giáo tin rằng Hồi giáo là phiên bản hoàn chỉnh và phổ quát của một đức tin nguyên thủy đã được tiết lộ nhiều lần trước đây thông qua các tiên tri bao gồm Adam, Abraham, Moses và Jesus.[8][9][10] Người Hồi giáo coi Kinh Qur’an trong tiếng Ả Rập gốc của nó là sự mặc khải không thay đổi và cuối cùng của Thiên Chúa.[11] Giống như các tôn giáo Abraham khác, Hồi giáo cũng dạy về một ngày phán xử cuối cùng với người tốt sẽ được lên thiên đường và người xấu sẽ bị trừng phạt tại địa ngục.[12][13] Các khái niệm và thực hành tôn giáo bao gồm Năm trụ cột Hồi giáo, là những hành vi tôn giáo bắt buộc và tuân theo luật Hồi giáo (sharia), ảnh hưởng đến hầu hết mọi khía cạnh của cuộc sống và xã hội, từ ngân hàng và phúc lợi cho phụ nữ và môi trường.[14][14][15] Các thành phố MeccaMedina và Jerusalem là nơi có ba địa điểm linh thiêng nhất trong đạo Hồi.[16]

Bên cạnh những câu chuyện mang tính thần học,[14][17][18] Hồi giáo được lịch sử cho là có nguồn gốc từ đầu thế kỷ thứ 7 sau CN tại Mecca,[19] và đến thế kỷ thứ 8 các vua Nhà Omeyyad kéo dài từ Iberia ở phía tây đến Sông Indus ở phía đông. Thời đại hoàng kim Hồi giáo đề cập đến thời kỳ truyền thống có niên đại từ thế kỷ thứ 8 đến thế kỷ 13, trong thời đại Abbasid Caliphate, khi phần lớn thế giới Hồi giáo trong lịch sử đang trải qua thời kỳ hưng thịnh về khoa học, kinh tế và văn hóa.[20][21][22] Sự mở rộng của thế giới Hồi giáo liên quan đến nhiều caliphate khác nhau, như Đế chế Ottoman, thương nhân và việc chuyển đổi sang Hồi giáo bằng các hoạt động truyền giáo (dawah).[23]

Hầu hết người Hồi giáo là thuộc một trong hai giáo pháiSunni (75-90%) [24] hoặc Shia (10-20%).[25] Khoảng 13% người Hồi giáo sống ở Indonesia, quốc gia đa số Hồi giáo lớn nhất;[26] 31 % người Hồi giáo sống ở Nam Á,[27] dân số Hồi giáo lớn nhất thế giới;[28] 20 % tại Trung Đông, Bắc Phi,[29] nơi đây là tôn giáo thống trị;[30] và 15% ở châu Phi cận Sahara.[31] Các cộng đồng Hồi giáo có quy mô cũng được tìm thấy ở Châu Mỹ, Kavkaz, Trung Á, Trung Quốc, Châu Âu, Đông Nam Á lục địaPhilippines và Nga.[32][33] Hồi giáo là tôn giáo lớn phát triển nhanh nhất trên thế giới.[34][35][36]

Nguồn gốc

Trong lịch sử, đạo Hồi ra đời vào thế kỷ 7 tại bán đảo Ả Rập, do Thiên sứ Muhammad nhận mặc khải của thượng đế truyền lại cho con người qua thiên thần Jibrael (Gabriel). Đạo Hồi chỉ tôn thờ Thánh Allah Đấng Tối cao, Đấng Duy Nhất (tiếng Ả Rập: الله Allāh). Đối với tín đồ, Muhammad là vị Thiên Sứ cuối cùng được Allah mặc khải Thiên Kinh Qur’an (còn viết là Koran) qua Thiên thần Jibrael.

Islam theo tiếng Ả rập có nghĩa là phục tùng, vâng mệnh, tuân theo, ngoài ra Islam còn là danh từ ghép từ 2 chữ Ikhlas & Salam (Bình an, Thuần khiết). Theo Hồi giáo, danh từ Islam được Allah dùng để gọi tôn giáo mà Ngài ban xuống được tìm thấy trong kinh Quran nên người Hồi giáo sử dụng tên này cho tôn giáo của mình

Các tên gọi và cụm từ liên quan

Nguyên nghĩa của Hồi giáo trong tiếng Ả Rập là ‘Islam’ và có nghĩa là “vâng mệnh, quy phục Thượng đế“. Người theo Islam, trong tiếng Ả Rập gọi là ‘Muslim’, do đó có các chữ muslimmoslem tiếng Anh và musulman tiếng Pháp, nghĩa là “người từ Mosul“. Danh từ “Hồi giáo” xuất xứ từ dân tộc Hồi HộtHồi Hột là nước láng giềng phương bắc của Trung Quốc từ năm 616 đến 840. Lúc rộng lớn nhất lãnh thổ họ đông đến Mãn Châu, tây đến Trung Á [37], và họ đã giúp nhà Đường dẹp được loạn An Lộc Sơn. Với thời gian, cách gọi đổi thành “Hồi Hồi“. Tài liệu xưa nhất dùng danh từ “Hồi Hồi” là Liêu Sử, soạn vào thế kỷ 12.[38] Đời nhà Nguyên (1260 – 1368), tại Trung Quốc, cụm từ “người Hồi Hồi” được dùng để chỉ định người Trung Á, bất luận theo tín ngưỡng nào. Đến đời Minh (1368 – 1644), cụm từ “người Hồi Hồi” mới dần dần đổi nghĩa để chỉ định tín đồ Islam.[38]

Trước đó, người Hán thường gọi Islam là Đại Thực giáo hay đạo A-lạp-bá.[39] “A-lạp-bá” (阿拉伯, bính âm: Ālābó, đọc từ Arabo) là phiên âm tiếng Hán của danh từ “Ả Rập“. “Đại Thực” là phiên âm của chữ “Tazik” (大食, tiếng Hán trung cổdhɑ̀ jhiək), tiếng Ba Tư dùng gọi người “Ả Rập” (nhiều khả năng cũng có thể liên quan đến bộ tộc Tajik), vì Tazik là tên một bộ tộc người Ả Rập tiếp xúc nhiều với Ba Tư thời xưa.[40]

Do “Hồi Hồi” là tên gọi chủng tộc, không phải là dịch nghĩa của chữ Islam hay một tôn chỉ của Islam, nên một số người hạn chế dùng danh từ “Hồi giáo” hay “đạo Hồi”. Trường hợp các tên “Đại Thực” hay “A-lạp-bá” cũng thế. Bởi thế, tại Trung Quốc, ngay từ năm 1335, thời nhà Nguyên, đã có người đề ra cụm từ Thanh Chân giáo (清真教) để thích nghi hơn với tiếng Hán[41]. Đề nghị này được hưởng ứng rộng rãi nên ngày nay Thanh Chân giáo là cụm từ được ghi trong nhiều từ điển tiếng Hán [42]. Tại Trung Quốc ngày nay cũng có nhiều “Thanh Chân tự” (清真寺) (thánh đường Islam) và “Thanh Chân thực đường” (清真菜堂) (quán ăn, nhà ăn halal).

Ngày nay tại Trung Quốc người ta cũng thường gọi Islam theo phiên âm là Y Tư Lan giáo (伊斯蘭教 Yīsīlán jiào).[43]. Cơ quan đại diện Islam chính thức tại Trung Quốc có tên là “Hiệp hội Y Tư Lan giáo Trung Quốc” (中国伊斯兰教协会 Zhōngguó Yīsīlánjiào xiéhuì) được ra đời ngày 11 tháng 5 năm 1953, trực thuộc chính quyền và có trụ sở tại Bắc Kinh. Wikipedia Trung văn cũng dùng danh từ Y Tư Lan giáo.

Nhiều tài liệu, văn bản trong tiếng Việt từ nhiều năm nay cũng dùng danh từ đạo Islam hay đạo Ixlam. Tuy nhiên, nhiều tín hữu Islam nói tiếng Việt vẫn dùng danh từ Hồi giáo vì đã quen nghĩ đến, nói đến danh từ này một cách tôn kính.

Giáo lý

Tuy cùng một hệ thống nhất thần của các tôn giáo khởi nguồn từ Abraham nhưng giáo lý Hồi giáo không chịu ảnh hưởng tư tưởng của Ki tô giáo và Do Thái giáo. Thể hiện rõ trong kinh Koran (trong 6219 câu của kinh này đã thể hiện nội dung của kinh Cựu Ước và Tân Ước). Không như những tôn giáo bạn, đạo Hồi chỉ có duy nhất một quyển thiên kinh Qur’an, gồm có 114 chương, 6236 tiết. Đối với các tín đồ Hồi giáo, thiên kinh Qur’an là một vật linh thiêng, vì đó chính là lời phán của Allah Đấng Toàn Năng.

Người Hồi giáo tin tưởng các vị sứ giả đến trước sứ giả Muhammad, kể từ Adam đến Jesus xuyên qua NoahAbrahamMoise, v.v. Họ cũng tin tưởng Cựu ước và Tân ước là kinh sách của Allah nhưng họ không thi hành theo vì sự “lệch lạc” do người Do Thái giáo và Thiên Chúa giáo tạo ra và thiên kinh Qur’an được Allah mặc khải xuống để điều chỉnh lại những gì đã sai trái ở hai kinh sách đó.

  • Jesus đối với người Hồi giáo là một sứ giả rất được kính mến, nhưng họ không tin Jesus là con của Thiên Chúa (Allah), đối với họ Jesus chỉ là một con người, một sứ giả như mọi sứ giả khác vì theo quan điểm của Hồi giáo thì Thiên Chúa không có con, như Thiên kinh Qur’an đã phán:Allah là Đấng Tạo Thiên Lập Địa! Làm thế nào Ngài có con khi Ngài không hề có người bạn đường? Chính Ngài là Đấng đã sáng tạo và thông hiểu tất cả mọi vật.” (trích 6:101)
  • Hồi giáo không chấp nhận tội tổ tông, việc làm của Adam và Eve không phải là nguồn gốc tội lỗi của loài người. Và không có một ai có quyền rửa tội cho một ai khác; ngoại trừ Allah.

Sự khác nhau giữa Cựu ƯớcTân Ước và Thiên Kinh Qur’an trên quan điểm Đấng Toàn Năng như sau:

Cựu Ước:Thiên Chúa sáng tạo con người theo hình ảnh mình.

sách Sáng Thế 1:27.

Tân Ước:Ta và Cha ta là một.

Tân ước Gioan 10:30.

Thiên Kinh Qu’ran:Ngài là Đấng Duy Nhất. Allah Đấng Độc Lập và Cứu Rỗi. Ngài chẳng sinh ra ai và cũng chẳng ai sinh ra Ngài. Không một ai đồng đẳng với Ngài.

Thiên Kinh Qu’ran 112: 1-4.

Đạo Hồi không có Mười Điều Răn như đạo Ki Tô nhưng kinh Qur’an cũng liệt kê mười điều tương tự:

  1. Chỉ tôn thờ một Thiên Chúa (tiếng Á Rập là Allah).
  2. Vinh danh và kính trọng cha mẹ.
  3. Tôn trọng quyền của người khác.
  4. Hãy bố thí rộng rãi cho người nghèo.
  5. Cấm giết người, ngoại trừ trường hợp đặc biệt (*).
  6. Cấm ngoại tình.
  7. Hãy bảo vệ và chu cấp trẻ mồ côi.
  8. Hãy cư xử công bằng với mọi người.
  9. Hãy trong sạch trong tình cảm và tinh thần.
  10. Hãy khiêm tốn

(*) Trường hợp đặc biệt được phép giết người mà không bị trọng tội là:

1) Trong khi kháng cự hoặc chiến đấu chống lại những kẻ lùng giết người đạo mình nhằm cưỡng bách bỏ đạo. Nhưng nếu chiến thắng, phải noi gương thiên sứ Muhammad, tha thứ và đối xử nhân đạo với phần đông kẻ bại trận.

2) Giết những tên sát nhân để trừ hại cho dân lành.

Ngoài ra tín đồ Hồi giáo có một số luật lệ:

  • Một lần trong đời, họ phải hành hương về thánh địa Mecca, nhưng với điều kiện họ không vay mượn hay xin phí tổn. Trước khi đi, họ phải lo cho gia đình vợ con đầy đủ những nhu cầu cần thiết trong thời gian họ vắng mặt hành hương.
  • Nghiêm cấm ăn máu, thịt con vật đã chết trước khi được cắt tiết theo nghi thức; không được ăn thịt lợn vì lợn là con vật ô uế.[44]
  • Nghiêm cấm uống rượu và các thức uống lên men.
  • Nghiêm cấm cờ bạc.
  • Nghiêm cấm gian dâm và trai gái quan hệ xác thịt trước khi cưới hỏi.
  • Nghiêm cấm ăn những con vật ăn thịt sống hay ăn tạp (như chómèochuột, v.v.).
  • Người Hồi giáo chỉ được ăn thịt halal, tức là thịt đã được giết mổ theo nghi thức của đạo Hồi. Tuy nhiên, trong trường hợp tuyệt đối không có gì ăn, họ được ăn mọi thứ để duy trì sự sống.
  • Hàng năm phải thực hiện tháng ăn chay Ramadan để tưởng nhớ và biết thương xót người nghèo. Tháng này tính theo lịch Mặt Trăng. Trong tháng này, khi còn ánh sáng Mặt Trời, họ không được ăn và uống, đến đêm thì mới ăn. Cũng trong tháng này, con người phải tha thứ và sám hối, vợ chồng không được gần nhau vào ban ngày nhưng ban đêm vẫn có thể ân ái với nhau. Trẻ em và phụ nữ có mang không phải thực hiện Ramadan.
  • Hồi giáo nghiêm cấm kỳ thị chủng tộc và tôn giáo, tín đồ Hồi giáo không được phép chỉ trích cũng như phán xét người khác. Đó là việc của Allah Đấng Toàn Năng

Trên phương diện khoa học nhân văn, Hồi giáo là một tôn giáo ra đời vào thế kỷ thứ 7, dựa trên những nền tảng có sẵn của Do Thái giáo và Kitô giáo. Đôi khi người ta cũng gọi Hồi giáo là đạo Muhammad (Muhammadanism), theo tên của đức sáng tổ.

Tuy nhiên, với những tín đồ Hồi giáo, đạo của họ là đạo thường hằng trong vũ trụ, do Thượng đế tạo ra, và vì Thượng đế vốn bất sinh bất diệt nên đạo của Ngài cũng bất sinh bất diệt; còn Muhammad đơn thuần chỉ là một người “thuật nhi bất tác”, thuật lại cho mọi người những mặc khải của Thượng đế mà thôi. Trong quan niệm của các tín đồ, Hồi giáo không khởi sinh từ Muhammad. Với họ, con người đầu tiên do Thượng đế tạo ra, tức Adam, là tín đồ Hồi giáo đầu tiên, và ngay từ thuở hồng hoang, khắp đất trời đã là một vương quốc Hồi giáo. Không chỉ người mà thôi, mà tất cả muông thú, cỏ cây đều tuân theo Hồi giáo cả. Sở dĩ Adam và loài người được kiến tạo là để thay mặt Thượng đế cai quản các loài thảo cầm ở nhân gian. Và vì đẳng cấp của loài người cao như thế tự do ý chí nên vấn đề nảy sinh từ đây. Sự tự do ý chí đôi khi dẫn đến những lầm lạc, lầm lạc dẫn đến rời bỏ Thượng đế, và xa dần chính đạo. Khi Adam, con người đầu tiên và cũng là Thiên Sứ đầu tiên, lìa trần, con cháu ông, không còn ai chỉ bảo, càng lún sâu vào con đường tối. Do thế mà Thượng đế lại phải gửi xuống nhân gian những vị Thiên Sứ mới để nhắc lại Thiên Đạo, đưa loài người về đúng nẻo ngay. Trước Muhammad, đã có hằng trăm ngàn Thiên Sứ giảng lời mặc khải ở trần thế, trong đó có NoahAbraham (Ibrohim), Moses (Musa), David (Dawud) và Jesus (Ysa)… Tuy nhiên, một là do loài người u mê chưa tỉnh ngộ, hai là do sự ngoan cố, tự cao, tự đại của con người, mà chính đạo vẫn bị bóp méo như thường. Rốt cuộc, đến thế kỷ 7Thượng đế khải thị cho Muhammad, và biến ông trở thành vị Thiên Sứ hoàn hảo nhất trước nay, hơn hẳn những Thiên Sứ tiền nhiệm. Do đó mà đạo của Muhammad truyền bá cũng là hoàn hảo nhất, không thể bị bóp méo như trước kia. Muhammad là vị Thiên Sứ cuối cùng, và bất cứ ai dám xưng Thiên Sứ sau Muhammad đều là kẻ tà giáo. Như đã thấy ở trên, Abraham (Ibrohim) cử xuống cho Do Thái Giáo, và Giêsu (Ysa) cử xuống cho Kitô giáo, đều có vị trí Thiên sứ trong Hồi giáo. Như vậy, Thiên Chúa mà ba tôn giáo này thờ phượng chỉ là một.

Từ Allah trong tiếng Ả Rập mang nghĩa là Thượng đế. (Những Kitô hữu người Ả Rập khi cầu nguyện cũng gọi Đức Chúa Cha là Allah). Thượng đế dĩ nhiên phải cao hơn Thánh và là duy nhất, vả lại trong đạo Hồi chính thống hoàn toàn không có khái niệm Thánh. Người Do Thái giáo và Thiên Chúa giáo cũng được tín đồ Hồi giáo tương đối coi trọng và gọi là Giáo Dân Thánh Thư (People of The Book). Kinh Thánh Kitô giáo cũng là sách thiêng trong Hồi giáo, có điều người ta coi nó không đầy đủ và hoàn thiện như Koran.

Năm cột trụ của Hồi giáo

Năm điều căn bản của đạo Hồi:

  1. Tuyên đọc câu Kalimah Sahadah: Ash Ha Du Allah Ila Ha Il Lallah Wa Ash ha du an na Muhammader rosu Lullah, có nghĩa là Tôi công nhận Allah là thượng đế duy nhất và ngoài ra không có ai khác cả và tôi công nhận Muhammad là vị sứ giả cuối cùng của Ngài
  2. Cầu nguyện ngày năm lần: Buổi bình minh, trưa, xế trưa, buổi hoàng hôn và tối.
  3. Bố thí.
  4. Nhịn chay tháng Ramadan.
  5. Hành hương tại Mecca.

Sự phân chia Hồi giáo

Phân bố của các nhánh Hồi giáo

Đến nay Hồi giáo đã chia ra làm nhiều nhánh với những giáo lý và quan điểm chính trị khác biệt.

Sunni

Bài chi tiết: Sunni

Hồi giáo dòng Sunni chiếm 75%–90% số người theo Đạo Hồi.[45] Dòng Sunni cũng có tên Ahl as-Sunnah nghĩa là “người truyền thống [của Muhammad]”.[46]

Người theo Sunni tin rằng bốn Khalip đầu tiên là những người thừa kế hợp pháp của Muhammad; vì Chúa không chỉ định bất kỳ lãnh đạo đặc biệt nào để kế thừa ông và những người này được bầu ra. Người theo Sunni tin rằng bất cứ ai là người công chính và chỉ có thể là một khalip nhưng họ phải hành động theo kinh Qur’an và Hadith (tuyển tập lời dạy của Muhammad).

Sunni theo Quran, sau đó là Hadith. Sau đó, các vấn đề pháp lý không được tìm thấy trong Kinh Qur’an hoặc Hadith, họ theo bốn madh’habs (trường phái tư tưởng): HanafiHanbaliMaliki và Shafi’i, được thành lập xung quanh những lời dạy tương ứng của Abū HanifaAhmad bin HanbalMalik ibn Anas và al-Shafi’i.

Tất cả bốn chấp nhận tính hợp pháp của nhau và Đạo Hồi có thể chọn bất kỳ một để theo.[47] Salafi (hay Ahl al-Hadith (Arabic: أهل الحديث; The people of hadith), hoặc từ miệt thị Wahhabi theo cách gọi của đối thủ họ) là một phong trào Hồi Giáo cực kỳ đề cao sự “chính thống” đã đưa lớp người Hồi Giáo đầu tiên là một hình mẫu điển hình.[48]

Shia

Bài chi tiết: Shia

Shi’a chiếm 10–20% số người theo đạo Hồi và là nhánh lớn thứ 2.[25]

Trong khi Sunni tin rằng Muhammad không chỉ định một người kế nhiệm và do đó kế nhiệm ông sẽ được chọn bởi cộng đồng thì Shia tin rằng trong lần hành hương cuối cùng của Muhammad đến Mecca, ông đã chỉ định con nuôi của ông là Ali ibn Abi Talib, làm người kế vị trong Hadith of the pond of Khumm. Và thế là họ tin rằng Ali ibn Abi Talib là Imam (lãnh đạo) đầu tiên, và bác bỏ tính hợp pháp của các khalip Hồi giáo trước Abu BakrUthman ibn al-Affan và Umar ibn al-Khattab.

Hồi Giáo Shia có nhiều nhánh, nhánh lớn nhất là Twelvers phát triển phần lớn ở IranIraqAzerbaijanBahrainẤn ĐộPakistan và Liban. Tiếp theo là Zaidis và Ismaili. Sau cái chết của Imam Jafar al-Sadiq (cháu lớn của Abu Bakr và Ali ibn Abi Talib) được xem là lãnh tụ thứ sáu của người Shia, Ismailis bắt đầu theo con trai ông Isma’il ibn Jafar và Twelver Shia’s (Ithna Asheri) bắt đầu theo con trai khác của ông Musa al-Kazim làm Imam thứ 7. Zaydis theo Zayd ibn Ali, chú của lãnh tụ Jafar al-Sadiq, là lãnh tụ thứ 5.

Các nhóm khác nhỏ hơn gồm Bohra và Druze,[49] cũng như Alawites và Alevi.

Bài chi tiết: Sufism

Sufism là một nhánh Hồi giáo thiên về chiều hướng thần bí, nội tâm của Islam nhằm mục đích đạt được sự hoàn thiện về đạo đức,sự hành đạo và đức tin (al-ihsan) và gần gũi với Đấng Tối cao Allah. Do đặc tính linh hoạt và nghiên về chiều hướng thần bí nên Sufism là nhánh Hồi giáo tiên phong mở đường trong công cuộc truyền bá Islam

Theo quy định của hồi giáo, mỗi giáo dân ít nhất một lần trong cuộc đời phải hành hương về thánh địa Mecca bằng chính kinh phí của bản thân mình và trước khi đi phải chuẩn bị đồ ăn thức uống cho người thân (những người ở nhà, không đi hành hương) trong thời gian mà họ đi vắng. Vào tháng Ramadan, người Hồi giáo hành hương về đây (và chỉ có người Hồi giáo mới được về đây).[50][51] Sau khi hành hương đến Mecca, tín đồ đạo Hồi sẽ có được danh hiệu là “Haj” hoặc “Haji”.

Năm điều căn bản của đạo Hồi:

  1. Tuyên đọc câu Kalimah Sahadah: Ash Ha Du Allah Ila Ha Il Lallah Wa Ash ha du an na Muhammader rosu Lullah, có nghĩa là Tôi công nhận Allah là thượng đế duy nhất và ngoài ra không có ai khác cả và tôi công nhận Muhammad là vị sứ giả cuối cùng của Ngài
  2. Cầu nguyện ngày năm lần: Buổi bình minh, trưa, xế trưa, buổi hoàng hôn và tối.
  3. Bố thí.
  4. Nhịn chay tháng Ramadan.
  5. Hành hương tại Mecca.

Phân bố của các nhánh Hồi giáo

Thánh địa Mecca

Theo quy định của hồi giáo, mỗi giáo dân ít nhất một lần trong cuộc đời phải hành hương về thánh địa Mecca bằng chính kinh phí của bản thân mình và trước khi đi phải chuẩn bị đồ ăn thức uống cho người thân (những người ở nhà, không đi hành hương) trong thời gian mà họ đi vắng. Vào tháng Ramadan, người Hồi giáo hành hương về đây (và chỉ có người Hồi giáo mới được về đây).[50][51] Sau khi hành hương đến Mecca, tín đồ đạo Hồi sẽ có được danh hiệu là “Haj” hoặc “Haji”.

  • Hành hương tại Mecca, Ả Rập Saudi
  • Thánh địa Mecca năm 1850
  • Tín đồ đi lễ quanh đền Kaaba

Chỉ trích

Bức tranh minh họa Inferno (thế kỷ 19) của William Blake cho thấy Muhammad đang phanh ngực đã bị một con quỷ rạch đôi để tượng trưng cho vai trò của ông là một ” tiên tri giả “.[52]

Sự chỉ trích Hồi giáo đã tồn tại từ giai đoạn hình thành của Hồi giáo. Những lời chỉ trích ban đầu đến từ các tác giả Kitô giáo, nhiều người trong số họ xem Hồi giáo là một dị giáo của Kitô giáo hoặc một hình thức thờ hình tượng và thường giải thích nó bằng những từ ngữ khải huyền.[53] Sau đó xuất hiện những lời chỉ trích từ chính thế giới Hồi giáo, và cả từ các nhà văn Do Thái và từ các Kitô hữu thuộc giáo hội.[54][55][56] Các vấn đề liên quan đến tính xác thực và đạo đức của Kinh Qur’an, cuốn sách thánh Hồi giáo, cũng được các nhà phê bình thảo luận.[57][58]

Hình ảnh phỉ báng Muhammad, bắt nguồn từ những mô tả đầu thế kỷ thứ 7 của Nhà thờ Byzantine,[59] xuất hiện trong bài thơ sử thi thế kỷ 14 Hài kịch thần thánh của Dante Alighieri.[60] Trong tác phẩm, Muhammad xuất hiện trong vòng tròn địa ngục thứ tám, cùng với Ali. Dante không đổ lỗi cho đạo Hồi nói chung, nhưng buộc tội Muhammad về việc ly giáo, bằng cách thành lập một tôn giáo khác sau Kitô giáo.[60] Mặt khác, Giám mục Chính thống Hy Lạp Paul of Antiorch chấp nhận Muhammed là một nhà tiên tri, nhưng không phải nhiệm vụ của ông là phổ quát. Vì luật của Chúa Kitô vượt trội hơn luật Hồi giáo, Muhammad chỉ được lệnh tới khu vực người Ả Rập, khu vực mà chưa một nhà tiên tri nào được gửi đến.[61]

Các bài viết xin lỗi, được cho là của Abdullah Ibn al-Muqaffa, không chỉ bảo vệ thuyết Manichae chống lại Hồi giáo, mà còn phê phán khái niệm Hồi giáo về Thiên Chúa. Theo đó, vị thần trong kinh Qu’ran bị coi là một thể ma quỷ bất công, chuyên chế, phi lý và xấu xa, người “chiến đấu với con người và tự hào về chiến thắng của mình” và “ngồi trên ngai vàng, từ đó Ngài giáng trần”.[62][63]

Kể từ sự kiện ngày 11 tháng 9 năm 2001, Hồi giáo đã phải đối mặt với những lời chỉ trích về kinh sách và giáo lý của nó là một nguồn đáng kể của chủ nghĩa khủng bố và tư tưởng khủng bố.[64][65]

Những chỉ trích khác tập trung vào câu hỏi về quyền con người ở các quốc gia đa số Hồi giáo hiện đại, và đối xử với phụ nữ trong luật pháp và thực hành Hồi giáo.[66][67] Trước xu hướng đa văn hóa gần đây, ảnh hưởng của Hồi giáo đối với khả năng đồng hóa của người Hồi giáo ở phương Tây đã bị chỉ trích.[68] Cả trong cuộc sống công cộng và cá nhân của mình, những người khác đều phản đối đạo đức của Muhammad, do đó cũng phản đối sunnah như một hình mẫu.[56][69]

Người Tatars theo Tengri giáo chỉ trích Hồi giáo là một tôn giáo semitic, mà đã buộc người Thổ Nhĩ Kỳ phải phục tùng một nền văn hóa ngoại lai. Sự khuất phục và khiêm nhường, hai thành phần quan trọng của tâm linh Hồi giáo, bị coi là những thất bại lớn của Hồi giáo, không phải là phẩm chất tốt. Hơn nữa, vì Hồi giáo đề cập đến lịch sử semitic như thể đó là lịch sử của cả nhân loại, nhưng coi thường các thành phần của các nền văn hóa và tâm linh khác, cách tiếp cận quốc tế của Hồi giáo được coi là một mối đe dọa. Nó cũng cho Imams một cơ hội để tuần hành chống lại chính người dân của họ dưới biểu ngữ của Hồi giáo quốc tế.[70]

Chú thích
  1. ^ John L. Esposito biên tập (2009). “Islam. Overview”. The Oxford Encyclopedia of the Islamic World. Oxford: Oxford University Press. doi:10.1093/acref/9780195305135.001.0001ISBN 9780195305135Profession of Faith […] affirms Islam’s absolute monotheism and acceptance of Muḥammad as the messenger of God, the last and final prophet.
  2. a b John L. Esposito biên tập (2009). “Allāh”. The Oxford Encyclopedia of the Islamic World. Oxford: Oxford University Press. doi:10.1093/acref/9780195305135.001.0001ISBN 9780195305135the Muslims’ understanding of Allāh is based […] on the Qurʿān’s public witness. Allāh is Unique, the Creator, Sovereign, and Judge of humankind. It is Allāh who directs the universe through his direct action on nature and who has guided human history through his prophets, Abraham, with whom he made his covenant, Moses, Jesus, and Muḥammad, through all of whom he founded his chosen communities, the ‘Peoples of the Book.’
  3. a b “The Global Religious Landscape”. ngày 18 tháng 12 năm 2012.
  4. ^ Chú thích trống (trợ giúp)
  5. ^ According to Oxford Dictionaries, “Muslim is the preferred term for ‘follower of Islam,’ although Moslem is also widely used.”
  6. ^ Campo, Juan Eduardo (2009). “Allah”Encyclopedia of Islam. Infobase Publishing. tr. 34. ISBN 978-1-4381-2696-8.
  7. ^ Ibrahim Kalin biên tập (2014). “Environment”. The Oxford Encyclopedia of Philosophy, Science, and Technology in Islam. Oxford: Oxford University Press. doi:10.1093/acref:oiso/9780199812578.001.0001ISBN 9780199812578When Meccan pagans demanded proofs, signs, or miracles for the existence of God, the Qurʾān’s response was to direct their gaze at nature’s complexity, regularity, and order. The early verses of the Qurʾān, therefore, reveal an invitation to examine and investigate the heavens and the earth, and everything that can be seen in the environment […] The Qurʾān thus makes it clear that everything in Creation is a miraculous sign of God (āyah), inviting human beings to contemplate the Creator.
  8. ^ “People of the Book”Islam: Empire of Faith. PBS. Truy cập ngày 18 tháng 12 năm 2010.
  9. ^ Reeves, J.C. (2004). Bible and Qurʼān: Essays in scriptural intertextuality. Leiden [u.a.: Brill. p. 177
  10. ^ Moghul, Haroon. “Why Muslims celebrate a Jewish holiday”. CNN. Truy cập ngày 18 tháng 1 năm 2018.
  11. ^ Bennett (2010)
  12. ^ “Eschatology – Oxford Islamic Studies Online”http://www.oxfordislamicstudies.com (bằng tiếng Anh). Truy cập ngày 18 tháng 1 năm 2018.
  13. ^ “Paradise (Jannat)”Al-Islam.org. ngày 26 tháng 4 năm 2016.
  14. a b c Esposito (2002b)
  15. ^ “British & World English: sharia”. Oxford: Oxford University Press. Truy cập ngày 4 tháng 12 năm 2015.
  16. ^ Trofimov, Yaroslav (2008), The Siege of Mecca: The 1979 Uprising at Islam’s Holiest Shrine, New York, tr. 79, ISBN 978-0-307-47290-8
  17. ^ Esposito, John (1998). Islam: The Straight Path (3rd ed.). Oxford University Press. tr. 9, 12. ISBN 978-0-19-511234-4.
  18. ^ Peters, F.E. (2003). Islam: A Guide for Jews and Christians. Princeton University Press. tr. 9ISBN 978-0-691-11553-5.
  19. ^ Watt, William Montgomery (2003). Islam and the Integration of Society(bằng tiếng Anh). Psychology Press. tr. 5. ISBN 9780415175876.
  20. ^ George Saliba (1994), A History of Arabic Astronomy: Planetary Theories During the Golden Age of Islam, pp. 245, 250, 256–257. New York University PressISBN 0-8147-8023-7.
  21. ^ King, David A. (1983). “The Astronomy of the Mamluks”. Isis74 (4): 531–555. doi:10.1086/353360.
  22. ^ Hassan, Ahmad Y (1996). “Factors Behind the Decline of Islamic Science After the Sixteenth Century”. Trong Sharifah Shifa Al-Attas (biên tập). Islam and the Challenge of Modernity, Proceedings of the Inaugural Symposium on Islam and the Challenge of Modernity: Historical and Contemporary Contexts, Kuala Lumpur, August 1–5, 1994. International Institute of Islamic Thought and Civilization (ISTAC). tr. 351–399. Bản gốc lưu trữ ngày 2 tháng 4 năm 2015.
  23. ^ The preaching of Islam: a history of the propagation of the Muslim faith By Sir Thomas Walker Arnold, pp. 125–258
  24. ^ Lỗi chú thích: Thẻ <ref> sai; không có nội dung trong thẻ ref có tên Sunni-eb
  25. a b See
    • “Mapping the Global Muslim Population: A Report on the Size and Distribution of the World’s Muslim Population”Pew Research Center. ngày 7 tháng 10 năm 2009. Truy cập ngày 24 tháng 9 năm 2013. The Pew Forum’s estimate of the Shia population (10–13%) is in keeping with previous estimates, which generally have been in the range of 10–15%. Some previous estimates, however, have placed the number of Shias at nearly 20% of the world’s Muslim population.
    • “Shia”. Berkley Center for Religion, Peace, and World Affairs. Bản gốc lưu trữ ngày 15 tháng 12 năm 2012. Truy cập ngày 5 tháng 12 năm 2011. Shi’a Islam is the second largest branch of the tradition, with up to 200 million followers who comprise around 15% of all Muslims worldwide…
    • “Religions”The World Factbook. Central Intelligence Agency. Truy cập ngày 25 tháng 8 năm 2010. Shia Islam represents 10–20% of Muslims worldwide… Lỗi chú thích: Thẻ <ref> không hợp lệ: tên “Shia” được định rõ nhiều lần, mỗi lần có nội dung khác
  26. ^ “10 Countries With the Largest Muslim Populations, 2010 and 2050date = ngày 2 tháng 4 năm 2015”Pew Research Center’s Religion & Public Life Project. Truy cập ngày 7 tháng 2 năm 2017.
  27. ^ Pechilis, Karen; Raj, Selva J. (2013). South Asian Religions: Tradition and Today (bằng tiếng Anh). Routledge. tr. 193ISBN 9780415448512.
  28. ^ Diplomat, Akhilesh Pillalamarri, The. “How South Asia Will Save Global Islam”The Diplomat (bằng tiếng Anh). Truy cập ngày 7 tháng 2 năm 2017.
  29. ^ “Middle East-North Africa Overview”Pew Research Center’s Religion & Public Life Project (bằng tiếng Anh). ngày 7 tháng 10 năm 2009. Truy cập ngày 18 tháng 1 năm 2018.
  30. ^ “Region: Middle East-North Africa”The Future of the Global Muslim Population. Pew Research Center. ngày 27 tháng 1 năm 2011. Truy cập ngày 22 tháng 12 năm 2011.
  31. ^ “Region: Sub-Saharan Africa”The Future of the Global Muslim Population. Pew Research Center. ngày 27 tháng 1 năm 2011. Truy cập ngày 22 tháng 12 năm 2011.
  32. ^ “Muslim Population by Country”The Future of the Global Muslim Population. Pew Research Center. Bản gốc lưu trữ ngày 9 tháng 2 năm 2011. Truy cập ngày 22 tháng 12 năm 2011.
  33. ^ “Islam in Russia”http://www.aljazeera.com.
  34. ^ “Main Factors Driving Population Growth”Pew Research Center’s Religion & Public Life Project (bằng tiếng Anh). ngày 2 tháng 4 năm 2015. Truy cập ngày 23 tháng 10 năm 2018.
  35. ^ Burke, Daniel (ngày 4 tháng 4 năm 2015). “The world’s fastest-growing religion is…”. CNN. Truy cập ngày 18 tháng 4 năm 2015.
  36. ^ Lippman, Thomas W. (ngày 7 tháng 4 năm 2008). “No God But God”. U.S. News & World Report. Truy cập ngày 24 tháng 9 năm 2013. Islam is the youngest, the fastest growing, and in many ways the least complicated of the world’s great monotheistic faiths. It is based on its own holy book, but it is also a direct descendant of Judaism and Christianity, incorporating some of the teachings of those religions—modifying some and rejecting others.
  37. ^ “Manuel d’Histoire, de Généalogie et de Chronologie de tous les Etats du Globe depuis les temps les plus reculés jusqu’à nos jours”, Stokvis A.M.H.J., tr 184-186.
  38. a b “Islam in Traditional China. A short history to 1800.” Donald. D. Leslie, tr. 196.
  39. ^ “Trung Quốc Sử Lược”. Phan Khoang.
  40. ^ “Le Prophète de l’Islam, sa vie, son oeuvre”, Muhammad Hamidullah, tr. 329.
  41. ^ “Musulmans de Chine – Une anthropologie des Hui du Henan”, Elisabeth Allès, tr. 31.
  42. ^ Từ điển Hán – Việt, Nhà xuất bản ngoại văn Bắc Kinh, 1994, tr. 547.
  43. ^ Từ điển Hán – Việt, Nhà xuất bản ngoại văn Bắc Kinh, 1994, tr. 780.
  44. ^ Thịt heo qua Cựu ước-Tân ước-Qur’an và y học
  45. ^ See:
  46. ^
  47. ^ See:
    • Esposito (2003, tr. 275,306)
    • “Shariah”. Encyclopædia Britannica Online.
    • “Sunnite”. Encyclopædia Britannica Online.
  48. ^ Salafi Islam GlobalSecurity.org. Truy cập 2010-11-09.
  49. ^ See:
  50. ^ Peters, Francis E. (1994). The Hajj: The Muslim Pilgrimage to Mecca and the Holy Places. Princeton University Press. tr. 206ISBN 0-691-02619-X.
  51. ^ Esposito, John L. (2011). What everyone needs to know about IslamOxford University Press. tr. 25. ISBN 9780199794133Mecca, like Medina, is closed to non-Muslims
  52. ^ “Divine Comedy (Longfellow 1867)/Volume 1/Canto 28 – Wikisource, the free online library”. ngày 4 tháng 10 năm 2018. Bản gốc lưu trữ ngày 4 tháng 10 năm 2018.
  53. ^ Erwin Fahlbusch (1999). The Encyclopedia of Christianity, Volume 2. Wm. B. Eerdmans Publishing. tr. 759. ISBN 9789004116955.
  54. ^ Warraq, Ibn (2003). Leaving Islam: Apostates Speak Out. Prometheus Books. tr. 67ISBN 978-1-59102-068-4.
  55. ^ Kammuna, Ibn (1971). Examination of the Three Faiths. Berkeley and Los Angeles: Moshe Perlmann. tr. 148–149.
  56. a b Oussani, Gabriel. “Mohammed and Mohammedanism”Newadvent.org. Catholic Encyclopedia. Truy cập ngày 16 tháng 4 năm 2006.
  57. ^ Bible in Mohammedian Literature., by Kaufmann Kohler Duncan B. McDonald, Jewish Encyclopedia. Truy cập ngày 22 tháng 4 năm 2006.
  58. ^ Spencer, Robert (2002). Islam Unveiled: Disturbing Questions About the World’s Fastest Growing Faith. Encounter Books. tr. 22–63. ISBN 978-1-893554-58-0.
  59. ^ Minou Reeves, P. J. Stewart Muhammad in Europe: A Thousand Years of Western Myth-Making NYU Press, 2003 ISBN 9780814775646 p. 93-96
  60. a b G. Stone Dante’s Pluralism and the Islamic Philosophy of ReligionSpringer, 12.05.2006 ISBN 9781403983091 p. 132
  61. ^ Hugh Goddard A History of Christian-Muslim Relations New Amsterdam Books, 05.09.2000 ISBN 9781461636212 p. 65
  62. ^ Tilman Nagel Geschichte der islamischen Theologie: von Mohammed bis zur Gegenwart C.H. Beck 1994 ISBN 9783406379819 p. 215
  63. ^ Camilla Adang, Hassan Ansari, Maribel Fierro, Sabine Schmidtke Accusations of Unbelief in Islam: A Diachronic Perspective on Takfīr’ BRILL, 30.10.2015 ISBN 9789004307834 p. 61
  64. ^ “Islam and the Patterns in Terrorism and Violent Extremism”http://www.csis.org. Truy cập ngày 2 tháng 4 năm 2019.
  65. ^ “How Many Muslims Still Support Terrorism?”http://www.telospress.com. Truy cập ngày 2 tháng 4 năm 2019.
  66. ^ “Saudi Arabia – Country report – Freedom in the World – 2005”. ngày 13 tháng 1 năm 2012.
  67. ^ Timothy Garton Ash (ngày 5 tháng 10 năm 2006). “Islam in Europe”The New York Review of Books.
  68. ^ Modood, Tariq (ngày 6 tháng 4 năm 2006). Multiculturalism, Muslims and Citizenship: A European Approach (ấn bản 1). Routledge. tr. 29. ISBN 978-0-415-35515-5.
  69. ^ Warraq, Ibn (2000). The Quest for Historical Muhammad (ấn bản 1). Amherst, MA: Prometheus Books. tr. 103ISBN 978-1-57392-787-1.
  70. ^ Dudolgnon Islam In Politics In Russia Routledge, 05.11.2013 ISBN9781136888786 p. 301-304

Nhà tiên tri Muhammad: Người sáng lập đạo Hồi

Quốc Hùng (Theo Ancient Origins)

04/03/2019 07:09

Hiện nay có khoảng 1,6 tỷ người trên thế giới theo đạo Hồi, tôn sùng giáo lý của nhà tiên tri Mohammed. Điều này khiến Hồi giáo trở thành tín ngưỡng lớn thứ hai trên giới, sau Thiên Chúa giáo. Mohammed gặp Thiên thầnGabriel - người được phái xuống để thông báo rằng ông đã được chọn làm sứ giả củaThiên Chúa. Ảnh: WikimediaMohammed gặp Thiên thần Gabriel – người được phái xuống để thông báo rằng ông đã được chọn làm sứ giả củaThiên Chúa. Ảnh: Wikimedia
Nhà tiên tri Muhammad là một nhân vật bí ẩn, bởi vì có rất ít thông tin cụ thể về cuộc đời của ông được viết trong kinh Qu’ran. Để biết nhiều hơn về Muhammad, chúng ta phải tìm đến thể loại văn học sira – các tác phẩm viết về tiểu sử bằng tiếng Ả Rập. Nhiều tác phẩm trong số này có niên đại vào thế kỷ thứ 8 hoặc 9, tức là khoảng một hoặc hai thế kỷ sau khi Muhammad qua đời. Tiểu sử đầu tiên và chi tiết nhất nói về Muhammad được viết bởi Ibn Ishaq.
Mặc dù nhà tiên tri Muhammad được coi là người sáng lập đạo Hồi, nhưng các tín đồ Hồi giáo tin rằng tôn giáo của họ tồn tại từ khi thời gian bắt đầu, vào nó dần được tiết lộ cho nhân loại thông qua một loạt các nhà tiên tri. Người Hồi giáo tin Muhammad là vị sứ giả cuối cùng mà Thượng Đế gửi xuống để dẫn dắt nhân loại [hoặc nhà tiên tri cuối cùng], và thông qua ông, sự mặc khải đầy đủ về đức tin của đạo Hồi đã được thực hiện. Tuy nhiên, Muhammad được biết đến với danh nghĩa nhà tiên tri khá muộn, khi ông 40 tuổi [vào năm 619].
Giai đoạn đầu đời của Muhammad
Trước khi trở thành nhà tiên tri, Muhammad đã có một cuộc sống khá bình thường. Theo các tài liệu còn sót lại, Muhammad sinh năm 570 tại thành phố Mecca, thuộc bán đảo Ả Rập. Cha của ông tên Abdullah, một thương nhân, và mẹ của ông là Aminah. Muhammad là thành viên của gia tộc Hashim thuộc bộ tộc Quraysh – bộ tộc quyền lực nhất ở Mecca.
Do cha của Muhammad chết trước khi ông được sinh ra nên ông nội của nhà tiên tri tương lai, Abd al-Muttalib, ban đầu đảm nhận trách nhiệm nuôi dạy đứa trẻ. Mẹ của Muhammad chết khi ông lên sáu tuổi và hai năm sau Abd al-Muttalib cũng qua đời. Sau đó, Muhammad đến sống với người chú Abu Talib.
Khi 25 tuổi, Muhammad làm thuê cho một nữ thương nhân giàu có tên là Khadijah, người lớn hơn ông 15 tuổi. Do ấn tượng với tài năng của Muhammad nên Khadijah đề nghị được kết hôn với ông, và nhà tiên tri tương lai đã đồng ý.
Sứ giả của Thiên Chúa
Muhammad thường tìm đến những ngọn đồi xung quanh Mecca để chiêm nghiệm về cuộc sống. Vào năm 610, khi đang ngồi tĩnh tâm, Muhammad được cho là đã nhận được sự mặc khải thiêng liêng đầu tiên của mình. Thiên thần Gabriel xuất hiện trước Muhammad và nói: “Hãy thuật lại: Nhân danh Chúa, là đấng đã tạo ra loài người từ một khối máu. Hãy thuật lại: Thiên Chúa hào phóng vô cùng. Ngài dùng ngòi bút để dạy dỗ loài người, về những gì loài người chưa biết”. Những lời này đã trở thành đoạn thơ mở đầu chương 96 trong kinh Qu’ran.
Muhammad ban đầu cảm thấy sợ hãi và mất bình tĩnh trước sự việc này nhưng nhanh chóng được người vợ Khadijah trấn an. Ba năm sau đó, Muhammad nhận được nhiều điều mặc khải hơn từ Thiên thần Gabriel. Muhammad dần tin rằng mình được Thiên Chúa trao sứ mệnh để cứu độ một phần nhân loại.
Mohammed bắt đầu truyền bá đạo Hồi tại Mecca với những điều căn bản như: noi gương các sứ giả đời trước; tránh xa việc cúng lạy các pho tượng là tác phẩm của bàn tay con người; giúp đỡ người nghèo khó, cô quả; tránh tích lũy tài sản, cho vay nặng lãi; hiếu thảo với cha mẹ; làm điều thiện và tránh gây tội ác vì mọi hành động của mỗi cá nhân đều được thiên thần ghi chép, ai phần phước nhiều hơn phần tội sẽ được lên Thiên Đàng và trái lại sẽ bị đọa Địa Ngục.…
Do nhận thấy thông điệp của nhà tiên tri đi ngược lại với tín ngưỡng tổ tiên [dâng hương cúng các tượng thần] và lợi ích kinh tế của Mecca, nên một số người của bộ tộc Quraysh bắt đầu có phản ứng mạnh mẽ để ngăn cản sự phát triển của đạo Hồi. Khi Mohammed giảng đạo, họ châm biếm, chế nhạo, chửi rủa và ném đá. Tuy nhiên, họ không thể làm gì nhiều để chống lại Muhammad, vì ông được vợ và chú của mình ủng hộ. Cả hai đều là những nhân vật quyền lực tại Mecca.
Sau cái chết của người vợ Khadijah và người chú Abu Talib vào năm 619, cuộc sống của Muhammad thay đổi. Thủ lĩnh mới của gia tộc Hashim là một người chú khác của Muhammad, Abu Lahab. Không giống như Abu Talib, người chú Abu Lahab không ủng hộ Muhammad và rút lại sự bảo vệ của gia tộc đối với nhà tiên tri. Điều này nghĩa là Muhammad giờ đây có thể dễ dàng bị tấn công, cũng như có thể gặp nguy hiểm ở Mecca. Do đó, vào năm 622, Muhammad và những tín đồ theo ông thực hiện một cuộc hành trình từ Mecca đến Medina, sau khi nhà tiên tri nhận được cam kết bảo vệ của đại diện người dân đang sống ở Medina. Đây chính là năm đầu tiên của lịch Hồi giáo.
Tại Medina, Muhammad được các tín đồ mới đón tiếp nồng nhiệt. Ông nhanh chóng trở thành lãnh tụ của đa số người dân thành phố này. Trong khi đó, phe bảo thủ ở Mecca không bằng lòng để các tín đồ Hồi giáo rời đi trong yên bình. Họ luôn cố gắng sát hại Muhammad và những người theo ông. Trong khoảng thời gian từ năm 624 đến năm 628, một số trận chiến đã diễn ra giữa hai bên.
Năm 628, kinh tế của Mecca bị kiệt quệ do chiến tranh và nạn đói đe dọa. Muhammad bèn ra lệnh xuất công quỹ giúp đỡ một số người nghèo túng ở Mecca, bán thực phẩm cho Mecca, và để cho người của phe bảo thủ Mecca tự do đi ngang qua vùng kiểm soát của Medina để buôn bán với Syria và Palestine. Sau một số hành động của Muhammad bày tỏ thiện ý muốn hòa bình với Mecca, hai bên đã xây dựng Hiệp ước Hudaibiyyah, không chỉ cho phép Muhammad và những người theo ông hành hương đến thành phố Mecca, mà còn thiết lập một nền hòa bình kéo dài trong 10 năm.
Khi phe bảo thủ Mecca phá vỡ Hiệp ước Hudaibiyyah, Muhammad đã hành quân tấn công thành phố Mecca năm 630. Không lâu sau, Mecca bị người Hồi giáo chinh phục. Muhammad sống thêm hai năm nữa. Trong thời gian đó, đạo Hồi được truyền bá đến phần còn lại của bán đảo Ả Rập. Muhammad qua đời vào tháng 6 năm 632 tại Medina. Quốc Hùng (Theo Ancient Origins)

Để lại lời nhắn

Điền thông tin vào ô dưới đây hoặc nhấn vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

Trang web này sử dụng Akismet để lọc thư rác. Tìm hiểu cách xử lý bình luận của bạn.