giữa mùa ôn dịch cúm Tàu ông cựu VC(!) “thọc gậy bánh xe văn học “Trần Mạnh Hảo nại bàn chuyện triết học Hegel (biện chứng pháp)với Jean-Paul Sartre và Trần Đức Thảo

NHÂN CHUYỆN “ĐÁNH QUẢ TÙ MÙ TRIẾT HỌC”, THỬ BÀN QUA VỀ “NHÀ HEGEL HỌC” TRẦN ĐỨC THẢO

Xin đọc ba “còm” trong bài “Thử đánh quả tù mù triết học” trích trên FB TMH, như sau :

Trần Mạnh Hảo

Du Cao Van

Nước ta có giáo sư Triết Học TRẦN ĐỨC THẢO học ở Pháp theo Bác Hồ về cũng không được dùng , sống trong nghèo đói .Từ đó đến nay , Việt Nam chưa có ai vượt được cụ Thảo .

Tran Manh Hao

Du Cao Van Trần Đức Thảo không chuẩn lắm đâu, thưa bạn. Ông ca ngợi Hegel hết lời, được cho là nhà ” Hegel học”, mà không biết cái phần sai của Hegel đã sinh ra học thuyết Marx ; đó là Hegel đã đưa thiên đường của Chúa xuống trần gian cho Marx xây thiên đường cộng sản.

Tri Van Nguyen

Tran Manh Hao

Cuối cùng, Trần Đức Thảo đã thừa nhận mình sai. Và nói rằng :”Mac đã sai” Tôi rất may mắn học ở Trường Lê Bảo Tịnh q.3 Sài Gòn.( cha Phan Du Vịnh làm hiệu trưởng, Cha Thanh Lãng làm Giám đốc, Cha Tuấn làm Giám học, và một cha nữa làm giám thị… Học từ niên khóa 1965-1971. Lớp 6-11. Lớp 12 trường không có ban Toán. Tôi qua học trường Trường Sơn góc đường Lê Văn Duyệt & Phan Thanh Giản…) ít nhất tôi cũng học giáo lý và được học một chương trình trung học phổ thông hoàn chỉnh, nó được thừa hưởng nền tảng giáo dục của Pháp và sự sáng tạo của các nhà giáo dục Miền Nam Việt Nam . tôi cũng có đọc sách triết lý An Vi của lm. Kim Định, Phạm Công Thiện….)

Nhà phê bình Vương Trí Nhàn có phân tích về giáo dục vnch…

Trân trọng kính chào và kính ngưỡng mộ ông Trần Mạnh Hảo. Với những đóng góp của ông góp phần xây dựng lại hình ảnh văn học ,văn hóa, văn minh , giáo dục, chính trị , xã hội… Lịch sử ( cần thẩm định lại toàn bộ sách vở về lịch sử Việt Nam) V.v

( hết trích)

Trần Đức Thảo ( 1917-1993) nhà triết học Việt Nam nổi tiếng, học trường đại học sư phạm Paris khoa triết. Mặc dù triết gia Thảo mê chủ nghĩa Marx và rất giỏi về biện chứng pháp Hegel, nhưng ông có bằng thạc sĩ triết về hiện tượng luận Husserl ( 1859-1938). Trần Đức Thảo tuy học ở Pháp, thành danh ở Pháp nhưng ông yêu nước Việt, chống Pháp đã bị Pháp bắt bỏ tù ngay tại Paris. Sau này, ông Thảo bí mật về nước theo cộng sản. Tuy bị cộng sản không dùng, cho ngồi chơi xơi nước hay dịch sách, thậm chí đi chăn bò. Xin xem từ điển mạng nói qua về bể khổ của triết gia Thảo, sau khi ông bị kết tội tham gia nhân văn giai phẩm :

“Năm 1957-1958, Ông bị kết án dính líu đến phong trào Nhân văn Giai phẩm khi công bố hai bài báo có bàn đến một số vấn đề về tự do, dân chủ.

Sau vụ Nhân văn-Giai phẩm, theo gợi ý của Chủ tịch Hồ Chí Minh, ông Phạm Văn Đồng và ông Trường Chinh đã bàn với Ban tổ chức Trung ương và Bộ trưởng Bộ giáo dục Nguyễn Văn Huyên bố trí Trần Đức Thảo về công tác tại NXB Sự Thật, để ông tiếp tục nghiên cứu triết học, có điều kiện liên hệ trao đổi khoa học với các nhà triết học các nước, đặc biệt là các nhà triết học Pháp. Từ đây công việc chủ yếu của Trần Đức Thảo là nghiên cứu dịch thuật các tác phẩm kinh điển chủ nghĩa Marx-Lenin, viết các tác phẩm khoa học, để xuất bản tại Pháp và một số nước khác.[3]

Ông bị cho thôi chức Phó Giám đốc trường ĐHSP Hà Nội, chức Trưởng khoa Lịch sử chung cho cả ĐHSP và ĐHTH Hà Nội và không được tiếp tục giảng dạy ở đây. Ông hạn chế liên hệ với người khác, bị cô lập trong cuộc sống[5].

• Thái Vũ kể: “việc gặp thầy Trần Đức Thảo từ nước Pháp tư bản trở về là rất dễ bị quy tội như bên Trung Quốc trong Đại Cách mạng Văn hoá. Gặp thầy lủi thủi đạp chiếc xe đạp mini cộc cạch cũng đành làm ngơ, nhiều khi không dám nhìn.”[6]

• GS Nguyễn Đình Chú giảng viên cao cấp của khoa Ngữ văn (Trường Đại học Sư phạm Hà Nội) viết: “Điều không thể không nói là sau đợt đấu tranh này, quan hệ giữa các thầy bị đấu tranh với mọi người, với các học trò, trong đó có quan hệ giữa thầy Thảo với tôi, coi như phải chấm dứt dù còn ở chung nhà tập thể. Cách đây vài năm, anh Cù Huy Chử cho tôi biết ngày Thầy sống ở Sài Gòn trước khi đi Pháp, có lần Thầy nói với anh: Nguyễn Đình Chú là người ghi bài giảng của Thầy để làm tài liệu học tập cho sinh viên nhiều nhất và tốt nhất nhưng sau cuộc đấu tố, gặp mình mà không chào. Quả có sự thật khốn nạn đó. Hàng ngày vẫn gặp Thầy lên xuống ở cầu thang mà tôi cứ phải cúi mặt xuống không dám chào Thầy vì sợ liên lụy, vì xấu hổ về tội phản Thầy. Chỉ một Đoàn Mai Thi là người duy nhất không sợ gì cả vẫn thường xuyên lui tới săn sóc Thầy trong hoạn nạn, để lại một điểm son về đạo tôn sư trong lòng chúng bạn.”[7]

Photograph of Trương Như Tảng in 1976

Trương Như Tảng

• Trong quyển sách hồi ký nguyên văn bằng tiếng Pháp là Mémoire d’un Vietcong (Hồi ký của một Việt Cộng), Trương Như Tảng có nhắc tới thạc sĩ Trần Đức Thảo (tr.300): “Ông không bị tù hay hành hạ thân xác, nhưng công an bao vây, cô lập ông không cho ai tiếp xúc… Nếu ông Thảo tiếp xúc với ai, chẳng hạn một người bạn trên đường phố, thì người đó sẽ bị bắt giữ để điều tra. Bề ngoài xem ra triết gia sống cuộc đời bình thường. Nhưng thực tế ông sống như Robinson Crusoe, hoàn toàn cô độc, mặc dầu có nhiều người ở xung quanh. Ngay họ hàng thân thích cũng không được phép nói chuyện với ông. Đối với một trí thức như vậy là một sự tra tấn dã man.”

• Françoise Corrèze, người bạn thân của Trần Đức Thảo có hay tới thăm ông ở căn phòng khu tập thể Kim Liên, nhưng chỉ bút đàm, vì phòng bị thu âm.[8]

https://vi.wikipedia.org/…/Tr%E1%BA%A7n_%C4%90%E1%BB…

Tuy sống ngay ở giữa Hà Nội, nhưng triết gia Thảo coi như sống trong tù. Tuy vậy, ông vẫn tỏ ra tôn sùng chủ nghĩa Marx Lenin và răm răm tuân theo lệnh đảng. Trước ngày đảng cho ông sang Pháp, triết gia Thảo còn được đảng sai đánh các bài viết của tiến sĩ Hà Sĩ Phu ( tiến sĩ thật – không phải phong bì) trên báo Nhân Dân : “Dắt tay nhau đi dưới tấm biển chỉ đường của trí tuệ” (1988), “Ðôi điều suy nghĩ của một công dân” (1993), “Chia tay ý thức hệ” (1995).

Ba bài báo của Hà Sĩ Phu như ngọn đuốc soi đường cho trí thức Việt Nam mê ngủ. Triết gia Trần Đức Thảo “tiếc thay tay đã nhúng chàm”, ông đã bênh cái sai và chửi rủa cái đúng.Về chuyện này, tôi đã gọi điện cho anh Hà Sĩ Phu ( hơn tôi 7 tuổi) : chúc mừng anh được triết gia nổi tiếng thế giới đánh tơi bời trên báo đảng. Đây là vết son lớn của đời anh. Tôi ghen tị với anh đấy, có nằm mơ cũng không được đảng sai triết gia Thảo đánh như đánh anh đâu. Nhưng mà ông Trần Đức Thảo đánh cái đúng mà bênh vực cái sai …

Sau khi thực hiện “công tác đặc biệt”với đảng là đánh tiến sĩ Hà Sĩ Phu trên báo đảng, Trần Đức Thảo được đảng cho sang Pháp chữa bệnh. Và một thời gian sau, Trần Đức Thảo bị chết ( một cái chết khó hiểu) ở Paris khi ông tuyên bố cái giáo điều ông tôn thờ cả đời là chủ nghĩa Marx đã sai.

Năm 1941 sau khi phát xít Đức chiếm Paris, đã xảy ra một vụ kiện lớn của triết gia trẻ đang học đại học sư phạm triết với triết gia J.P. Sartre ( người hơn TĐT 10 tuổi) về chủ nghĩa hiện sinh : Sartre và Thảo : ai giỏi hơn ai, có tên là :“Vụ kiện mang tính chất Parisien nhất trong lịch sử Paris”.

May be an image of 1 person and eyeglasses

Jean-Paul Sartre

Sartre chấp nhận cuộc thách đấu kinh hồn của Trần Đức Thảo trên tờ “Esprit” là tờ báo ruột của Sartre, rằng ai, Thảo hay Sartre giỏi hơn trước “chủ nghĩa hiện sinh”. Cuộc tranh luận hút hồn giới trí thức Paris. Trí thức trẻ Paris ủng hộ cuộc lật đổ ngoạn mục này của Thảo.Tuy nhiên, một kẻ Annamite mà dám lật đổ thần tượng trí thức Pháp là xúc phạm nước Pháp, khiến dư luận xoay chiều ủng hộ Sartre.

Thực ra Thảo có lý hơn Sartre, nhưng vì sĩ diện của nước mẹ Pháp quốc, tòa xử cuộc kiện : hòa. Thảo căm hận, gọi Sartre là “ Mauvais philosophe” ( triết học tồi)Trong hồi ký để lại, Trần Đức Thảo đã công nhận cuộc đời ông chỉ đáng đổ xuống sông vì thần tượng của ông là Marx đã sai.

Hegel

Trần Đức Thảo coi biện chứng pháp của Hegel là chân lý. Một lần nữa, triết gia Thảo đã ngộ nhận. Biện chứng Pháp của Hegel được chính Hegel nói rằng tôi lấy học thuyết biện chứng của Heraclitus ( 535 TCN – 475 TCN) làm học thuyết của mình.

Học thuyết Marx lấy 90 % học thuyết Hegel làm của mình. Hegel, cũng như Kant, tuyệt đối tin vào Chúa Trời. Chính Hegel đã âm mưu đánh cắp thiên đường của Chúa, mang xuống trần gian để trao vào tay Marx, để Marx xây dựng thiên đường cộng sản theo ý Hegel : xã hội cộng sản đại đồng sẽ không còn tư hữu, không còn giai cấp, không còn đảng của giai cấp, không còn cả Thượng Đế nữa, nơi biện chứng pháp bị triệt tiêu.,.

Sài Gòn ngày 31-8-2021

Để lại lời nhắn

Điền thông tin vào ô dưới đây hoặc nhấn vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

Trang web này sử dụng Akismet để lọc thư rác. Tìm hiểu cách xử lý bình luận của bạn.