chuyện dài vớ vẫn mùa cúm Tàu :”đĩnh cao trí tuệ loài người”phán “bánh mì(Tây) không phải là lương thực !!!

SÀI GÒN NGÀY PHONG TOẢ THỨ MƯỜI HAI.CHUYỆN Ổ BÁNH MÌ VÀ NỖI LO CÒN ĐÓ.

Đỗ Duy Ngọc

Trên mạng xã hội và dư luận ở Việt Nam ngày hôm qua, có lẽ từ bánh mì và lương thực là từ được nhắc đến nhiều nhất. Và nhân vật Trần Lê Hữu Thọ, Phó Chủ tịch UBND phường Vĩnh Hòa, tỉnh Khánh Hòa bỗng dưng nổi tiếng như cồn. Nổi đến độ giờ đây lên google gõ “bánh mì không phải là lương thực”sẽ cho ra kết quả 25.900.00 tin liên quan trong 0,57 giây.

Nó bắt nguồn từ việc một ông quan bé cấp phường tên Thọ ở tỉnh Khánh Hoà bắt một anh thanh niên trẻ ra đường mua thức ăn trong ngày giãn cách. Anh mua bánh mì. Luật không cấm người đi mua lương thực, thực phẩm và hàng hoá thiết yếu. Thế nhưng, anh quan bé này cho rằng bánh mì không phải là lương thực nên bắt anh nhỏ về đồn sau một hồi nói qua nói lại. Clip từ lúc câu chuyện bắt đầu xảy ra ở ngoài đường cho đến khi vào văn phòng phường đều do chính anh Thọ này ghi lại làm bằng chứng tâng công nên có độ chân thực tuyệt đối và Thọ cũng không ngờ clip đó lại khiến dư luận phẫn nộ chống lại mình. Gậy ông lại đập lưng ông, chẳng còn chi để chối cãi và lãnh đạo cũng không còn cách gì để bênh vực thuộc hạ của mình như đã từng xử lý lâu nay.

Không chỉ bảo bánh mì không phải là lương thực để bắt phạt, giam xe, thu giấy tờ của cậu nhỏ. Anh phó phường này còn xúc phạm người khác khi mỉa mai cho rằng cậu nhỏ ở trên núi à, trên núi mới xuống hả? Có ý chê cậu này quê mùa không biết bánh mì không phải là lương thực. Ở đâu ra cái thói khinh miệt, phân biệt dân của cán bộ thế? Lại còn hăm doạ tác động để đuổi việc cậu nhỏ. Sau đó cậu bị đuổi thật. Hèn thế!

Dân Việt Nam từ Bắc vào Nam, từ quê đến tỉnh, từ vùng núi cho đến đồng bằng không ai là không biết đến bánh mì. Nó là loại thực phẩm phổ biến ở nhiều nơi trên thế giới, trong đó có Việt Nam. Đó là loại bánh được chế biến từ bột mì hoặc ngũ cốc nướng lên. Và đích thị nó được nằm trong danh mục lương thực và thực phẩm.

Khi tên quan bé cấp phường tên Thọ nói rằng:”‘Bánh mì đâu phải lương thực, thực phẩm. Lương thực là gạo, rau củ, muối cá, thịt… những cái thức ăn. Bánh mì là món ăn luôn rồi! Từ ngữ lương thực không phải vậy. Em lên google search ra mới hiểu được”. Hắn đang giảng điều ngu ngốc mà cứ tưởng là hay lắm, trí tuệ lắm. Người ta thường bảo dốt thì ưa nói chữ là thế. Thật ra trong vụ này, nổi bật lên không phải ở chỗ sự thiếu não của ông quan bé mà thể hiện sự lạm quyền, ưa sách nhiễu nhân dân, muốn tỏ quyền uy, hạch sách người khác của đại bộ phận quan chức, cán bộ từ nhỏ đến to trong hệ thống công quyền ngày nay. Với lối định nghĩa bánh mì không phải là lương thực, tên Thọ cho thấy y là người vô học, thái độ cư xử của người dân như thế thể hiện y là kẻ ỷ mạnh hiếp yếu, đê hèn, ưa thể hiện quyền lực. Giao cho một kẻ vô học, thất phu như thế có chút quyền hành thì chỉ khổ dân thôi. Một kẻ trong đầu rỗng không, vừa dốt vừa không có tâm mà lại có quyền thì nó hung hăng lắm, muốn chứng tỏ uy quyền ghê lắm. Khổ thay trong xã hội ta lúc này lúc nhúc những đám người như thế này. Mùa dịch, phong toả, giãn cách là một biện pháp để ngăn ngừa và chống dịch. Là người dân, ai cũng phải có trách nhiệm chấp hành. Nhưng cuộc sống phải có những nhu cầu sinh hoạt cho nên bắt buộc có người phải ra đường để giải quyết. Nhiệm vụ của người được giao quyền lực là ngăn chận nhưng trong cái lý phải còn cái tình, không vì cố phạt cho được để thu tiền dân mà nên giải thích cho dân hiểu và cũng tuỳ trường hợp mà xử lý. Cái thói lạm quyền ăn sâu vào trong đầu của mấy ông nội được ban cho chút quyền nên cứ như Hồng vệ binh ở bên Tàu. Và cũng từ chuyện bánh mì của ông quan Thọ này, người ta tự hỏi sao trong hệ thống chính quyền của nhà nước này lại thu nạp một kẻ tướng tá, tác phong, ngôn ngữ như dân xã hội đen, như tay đứng bến xe, bến đò, như mấy kẻ đòi nợ thuê nhan nhản ở khắp phố phường thời nay. Xem mấy tấm hình của y, người ta không nghĩ đây là một viên chức hành chánh của nhà nước đang quản lý và điều hành một phường ở một thành phố khá lớn và nổi tiếng của Việt Nam. Người ta cứ nghĩ đó là một tay giang hồ. Mà suy cho cùng, tổ chức của xã hội ta giờ có khác chi chốn giang hồ. Không thiếu kẻ thi hành pháp luật hành xử như tên Thọ này. Nỗi lo vẫn còn đấy.Tội nghiệp cậu nhỏ, lúc đầu cậu cũng cứng cỏi lắm. Nhưng rồi bị thu giấy tờ, giam xe, doạ nạt cậu đành nhẫn nhục, xuống nước. Ngồi nghe giảng biết kẻ đang nói ngu bỏ mẹ mà vẫn cứ phải gật đầu thấy thương. Cái thế của dân ta bây giờ là vậy thôi, biết sai mà đố dám cãi. Thật tội cho dân mình khi phải bị trị bởi những quan ngu. Rồi cậu ta bị đuổi việc. Nhưng xã hội bất bình, ra tay giúp cho cậu ta sớm có việc làm. Rồi trước áp lực của dư luận, công ty cũ của cậu ta lại nhận cậu nhỏ về làm việc lại. Ít ra cũng còn chút lẽ phải để vui trong mùa dịch vật này.Cũng hôm qua được xem một clip về một anh chủ nhà mặt tiền giúp cho một cậu thanh niên chạy Grab bị hư điện thoại. Clip chỉn chu quá, hình ảnh tốt quá lại có phụ đề ở dưới khiến nhiều người xem cho là dàn dựng. Ừ, có thể là chuyện thực mà cũng có thể là dàn dựng. Nhưng một câu chuyện hư cấu đầy tính nhân văn, một vở kịch dạy cho người ta làm điều thiện, một cuộn phim cho người xem một bài học ứng xử tốt với đồng bào mình cũng là điều cẩn thiết chứ. Tất cả cũng là diễn đấy thôi.Đọc tin một gia đình ở quận 10, đã có ba sinh mạng tử vong chỉ trong vòng nửa tháng vì cúm Tàu. Xót xa quá.

Một sinh linh vừa chào đời đã mất. Hai bà nội, bà ngoại đến chăm cháu vì cha mẹ cháu bị đi cách ly tập trung do vướng virus cũng lần lượt lìa đời vì nhiễm bệnh. Và rồi cả nhà, họ hàng, anh em đều dương tính cả. Buồn quá. Mà nghĩ cũng lạ, nhà nước ta dùng chữ kỳ thật chứ. Đã cách ly mà lại tập trung, hai từ ấy chỏi nhau quá mạng. Y như kinh tế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa vậy. Ghép hai cái mâu thuẫn, đối chọi nhau vào một cụm, diễn dịch ra tiếng nước ngoài đố thằng Tây nào hiểu nổi.Phong toả đã qua đến ngày thứ mười một, tin trên báo đài, phát biểu của quan chức đều cho là đã kiểm soát được dịch bệnh, bệnh viện đầy đủ thiết bị để chữa bệnh, siêu thị đầy ắp hàng hoá trên ti vi. Nhưng dân nghi nghi, thấy có gì sai sai vì cũng trên các báo, phần cuối các tin là lời kêu gọi nhân dân hỗ trợ để mua các thiết bị y tế cho các khu tập trung, cho các bệnh viện dã chiến? Người dân cũng khó tìm được những mặt hàng thiết yếu trong các siêu thị dù phải xếp hàng chờ đợi và phải mua với giá cao. Tình hình chắc chắn phải kéo dài thêm nhiều ngày nữa, mỗi người dân tiếp tục kiên nhẫn chịu đựng và tự mỗi người phải tự bảo vệ mình và gia đình mình.

Dính bệnh là một bất hạnh mà dính vào thời điểm này lại càng bất hạnh hơn vì tất cả đã quá tải. Sức lực của đội ngũ y tế đã kiệt quệ sau một thời gian dài phục vụ. Các bệnh viện đã đầy ắp bệnh nhân. Xe cứu thương không đủ để phục vụ. Toàn xã hội đang trong cơn stress và di chứng đó sẽ còn tồn tại mãi sau cơn đại dịch này. Mong bình yên cho tất cả.

20.7.2021

Sài Gòn lockdown ngày thứ mười hai.

DODUYNGOC

cán bộ THỌ BÁNH MÌ NHA TRANG

chê cậu bé trên núi xuống còn mình thì “chuồng bò” mà ra !!

Không ngạc nhiên chuyện ‘Bánh mì không phải là thực phẩm’

  • Song May
  • BBC

Bánh mì

Chiều thứ Hai 19/7, dân mạng cười ra nước mắt với câu chuyện “Bánh mì không phải là thực phẩm”.

Thư Sài Gòn 3: Cảm xúc chuyện phụ nữ Hà Tĩnh gửi nhút ‘cứu đói’ miền Nam

Vì sao hàng nghìn trẻ em Việt Nam phải ‘cách ly tập trung’ thời Covid?

Một tấm hình không rõ ai là tác giả đã được dân mạng truyền nhau là định nghĩa mới về danh từ “Bánh Mì”: Bánh mì là một loại gì đó ăn được nhưng nhất quyết không phải là thực phẩm. Mắc cười nhất là dưới định nghĩa này có dòng ghi chú: #kho từ điển đóng phạt. Có lẽ những ngày phong tỏa chống dịch Covid-19 theo chỉ thị 16 ở Việt Nam sẽ còn đẻ ra lắm chuyện cười ra nước mắt như vậy!

Học tập Sài Gòn, thành phố Nha Trang tỉnh Khánh Hòa mới đây cũng áp dụng chỉ thị 16, chỉ cho phép người dân ra ngoài mua đồ thiết yếu. Chiều 18/7, khi ông Trần Văn Em, một công nhân xây dựng của dự án Vega City, ra ngoài mua bánh mì và nước uống đã bị tổ công tác phường Vĩnh Hòa chặn xe xét giấy tờ. Dù ông Em đã xuất trình “giấy xác nhận yêu cầu công việc” do công ty ký vẫn bị tổ công tác giữ giấy tờ, giữ xe gắn máy và yêu cầu về phường làm việc vì cho rằng “bánh mì không phải là đồ thiết yếu”. Một người trong nhóm cán bộ dừng xe người dân đã dùng lời lẽ miệt thị, xưng hô “mày, tao” và cho rằng người dân ở trên núi xuống, lại còn dọa sẽ gọi điện cho chỗ làm việc đuổi việc ông. Sau đó, tại phường, lý luận của ông Trần Lê Hữu Thọ, Phó chủ tịch phường Vĩnh Hòa: “Bánh mì không phải là đồ thiết yếu, bánh mì không phải là thực phẩm” đã khiến dân mạng phản ứng, bàn tán. Đa số là ngạc nhiên hoặc cười bò, chỉ có thiểu số là giận dữ.

Trong nhiều bình luận tôi đọc trên mạng chiều ngày 19/7, tôi chú ý nhất đoạn bình luận của một Facebooker tên Thái Hạo.

“Cả một đất nước bị bắt đi xây dựng một cái mà không biết cái đó là cái chi, tiến lên một nơi mà không biết tiến lên bằng đường nào, và tất nhiên là không biết hết thế kỷ này có đến được chỗ đó hay không thì chuyện “bánh mì không phải thực phẩm”, có chi để ngạc nhiên lắm vậy? Một cái chỗ đứng trên bục giảng mua tiền trăm, một cái ghế ngồi mất tiền tỉ… thì chuyện bánh mì không phải thực phẩm, có chi để ngạc nhiên lắm vậy? Làm người mà đến quyền nói ra cái vui, cái buồn, cái nghĩ của mình cũng không có thì chuyện bánh mì không phải thực phẩm, có chi để ngạc nhiên lắm vậy? Ngạc nhiên tức cười”.

Các đại biểu dự lễ đặt vòng hoa tại Lăng Chủ tịch Hồ Chí Minh trước kỳ họp thứ nhất, Quốc hội khóa XV tại Hà Nội, Việt Nam ngày 20 tháng 7 năm 2021
Chụp lại hình ảnh,Các đại biểu dự lễ đặt vòng hoa tại Lăng Chủ tịch Hồ Chí Minh trước kỳ họp thứ nhất, Quốc hội khóa XV tại Hà Nội, Việt Nam ngày 20 tháng 7 năm 2021

Tác giả Thái Hạo viết hoàn toàn đúng. Sự ngu ngốc của ông Thọ không dừng lại ở câu nói trên mà còn ở chỗ cho nhân viên quay video khi đang làm việc với ông Em để làm bằng chứng và trở thành “Gậy ông đập lưng ông”!

Ngày 19/7, dưới sức ép của dư luận, ông Nguyễn Sỹ Khánh – Chủ tịch UBND TP Nha Trang – phải chỉ thị chính quyền phường Vĩnh Hòa trả lại phương tiện và giấy tờ cá nhân cho ông Em, đồng thời phải chấn chỉnh rút kinh nghiệm. Trên thực tế, điều đó cũng chỉ tạm thời xoa dịu sự bất bình của dư luận, chứ chẳng có chút thực tâm nào cả, bởi trong công văn ra cùng ngày của Sở Công Thương tỉnh Khánh Hòa, khi liệt kê cái gọi là “Hàng hóa thiết yếu” hoàn toàn ngó lơ, không nhắc đến tên bánh mì và không xếp bánh mì vào bất cứ mục nào, cho dù là hàng công nghệ phẩm, cho dù là sản phẩm từ bột, tinh bột!

Dạ, cho dù không ngạc nhiên thì từ câu chuyện này, ta có thể thấy người dân ai cũng có thể trở thành nạn nhân từ việc hành xử tùy tiện của cán bộ thuộc cơ quan công quyền. Sau sự việc này, các cán bộ phường Vĩnh Hòa chỉ bị rút kinh nghiệm, nhưng ông Em, một nạn nhân của việc hành xử tùy tiện, thì đã bị mất việc, với lý do đi ra ngoài sợ lây nhiễm cho người khác. Có vẻ như ông Em đã tìm được công lý nơi dư luận nhưng không thể biện hộ được cho mình trước quyết định của công ty nơi ông làm việc! Rõ ràng, quyết định đuổi việc ông Em là sai, nhưng chắc công ty xây dựng đó đang tìm cách bảo vệ mình, bởi không ai muốn bị mang tiếng chống lại chính quyền!

Trước vụ ông Em, tại Sài Gòn sau vài ngày phong tỏa theo chỉ thị 16, dân mạng lan truyền một clip quay cảnh đội công tác ở Sài Gòn chặn một phụ nữ và đòi xem thuốc mà bà ấy mua. Khi bà đưa ra mấy hộp bao cao su mua ở nhà thuốc tây, một người trong đội đã nói bao cao su không phải là hàng hóa thiết yếu, thế là bà cãi lại: “Không dùng bao cao su, mang bầu rồi đẻ sao cha?”. Khi người cán bộ nói sẽ điện thoại xin ý kiến, người phụ nữ vẫn cãi: “Xin ý kiến cái gì, bộ trong đó không ai cần bao cao su hả?”. Xem xong, thật không biết nên cười hay nên khóc!

Những tranh cãi về hàng hóa thiết yếu sẽ không dứt ở Sài Gòn và các tỉnh thành phía Nam khác khi chỉ thị 16 còn có hiệu lực. Và tôi, hay bất kỳ người dân nào cũng có thể trở thành nạn nhân!

Ngày thứ 11 Sài Gòn bị phong tỏa theo chỉ thị 16, nhiều người dân Sài Gòn vẫn đang thèm bánh mì, thèm nghe tiếng rao hàng “Bánh mì Sài Gòn, 5 ngàn một ổ, đặc ruột thơm bơ”. Có những điều bình dị vẫn diễn ra ở Sài Gòn hơn 100 năm qua giờ đã trở thành điều ước và giấc mơ của dân Sài Gòn. Có những món quà ngon mà người dân ai cũng mua được để lót dạ bất cứ lúc nào trong ngày giờ bỗng trở thành món xa xỉ! Mặc xác cán bộ không nghĩ bánh mì là thực phẩm, món bánh mì kẹp ở Sài Gòn chẳng đã từng lọt vào top các món ăn vặt trên thế giới đó sao, và cho dù chẳng lọt top nào thì bánh mì vẫn luôn là thứ quà ngon dễ ăn vào mỗi sáng, mỗi chiều tối đối với nhiều người, nhiều gia đình ở Sài Gòn.

Sống ở cái đất nước này, với nhiều người, thật ra nỗi sợ công an, nỗi sợ cán bộ hành xử tùy tiện, bất chấp luật lệ, còn lớn hơn nỗi sợ chết, thật đấy!

Để lại lời nhắn

Điền thông tin vào ô dưới đây hoặc nhấn vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

Trang web này sử dụng Akismet để lọc thư rác. Tìm hiểu cách xử lý bình luận của bạn.