“ghế đá công viên”(người già em bé” thời hoà bình nhưng chống dịch như chống giặc”

ghế đá công viên thời giặc covid-19

Ghế đá công viên, dời ra đường phố

Người già co ro, chiều thiu thiu ngủ

Người già co ro, buồn nghe tiếng nổ

Em bé loã lồ, khóc tuổi thơ đi

Ghế đá công viên, dời ra đường phố

Người già co ro, buồn trong mắt đỏ

Người già co ro, nhìn qua phố chợ

Khi chiến tranh về, đốt lửa quê hương

Người già co ro, em bé loã lồ

Từng hạt cơm khô, trong miếng hững hờ

Ruộng đồi quê hương, dấu vết bom qua

Từng bàn tay thô, lấp kín môi cười

Từng cuộn dây gai, xé nát da người

Đạn về đêm đêm, đốt cháy tương lai

Ghế đá công viên, dời ra đường phố

Từng hàng cây nghiêng, chìm trong tiếng nổ

Từng bàn chân quen, chạy ra phố chợ

Em bé loã lồ, giấc ngủ không yên

Ghế đá công viên, dời ra đường phố

Người già ho hen, ngồi im tiếng thở

Từng vùng đêm đen, hoả châu thắp đỏ

Em bé loã lồ, suốt đời lang thang

Để lại lời nhắn

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.