đọc tiếp truyện dài “khi loài sâu biết khóc ” của Hoàng Thị Bích Ti(chương 18/19 và 20)

Hoàng Thị Bích Ti

KHI LOÀI SÂU BIẾT KHÓC

CHƯƠNG MƯỜI TÁM

Tháng hai, ngày lễ Valentine sắp đến. Những cửa hàng hoa đã dán đầy những tấm posters xinh xắn. Mùa tình yêu. Trong những gian hàng, bày biện đủ các thứ quà cáp. Valentine là ngày lễ đầu tiên sau Tết tây. Sự nhộn nhịp mua bán ồn ào hẳn lên sau hơn hai tháng trời im lắng. Con sông lớn chạy suốt bên phố vẫn còn là một khối băng trắng xoá. Trừ những khúc nước chảy xiết quá, mặt sông không đông được thành đá. Ở những chỗ cạn hơn, nước đóng lại một lớp băng dày. Sông biến thành một khaoảng sân chơi rộng lớn. Một người có thể đi bộ từ bờ bên này sang bờ bên kia một cách an toàn. Người ta hay bảo nhau rằng, ngày xưa, có một người con gái da đỏ tên Susquehanna yêu một chàng trai da trắng. Chiến tranh tàn khốc. Người da đỏ và người da trắng giết nhau như chẻ củi. Máu chảy thành sông. Xác chất thành đống. Người cô yêu là kẻ thù của cả dân tộc cô. Một ngày kia, cô quyết đi tìm người yêu. Băng rừng. Vượt suối. Một buổi tối mùa Đông. Vầng trăng vơi lắt lẻo treo mình trên ngọn khô. Ánh trăng leo lên cành đêm, dọi tờ mờ xuống bãi sông phủ đầy tuyết trắng. Người con gái cưỡi ngựa đến bìa rừng bên kia sông. Tuyết rơi lất phất. Trời không một chút gió. Lạnh cóng. Băng phủ trắng cả một dòng sông. Người con gái phóng ngựa thật nhanh. Ra đến giữa giòng, ngựa sa, băng vỡ. Người con gái mãi mãi không bao giờ qua được tới bờ bên kia. Để rồi từ đó, người ta lại thêu dệt rằng vào những đêm tuyết rơi trắng cả rừng phong, có bóng một người con gái lang thang bên bìa rừng, dọc theo bờ sông. Chiếc bóng khi tỏ, khi mờ trong lớp sương tuyết. Lao đao đến tội nghiệp.

Khi chiến tranh vừa dứt, sự giao thông trở thành một nhu cầu; hai chiếc cầu được bắt ngang qua sông. Một chiếc cho những chuyến tàu xe lửa. Và một chiếc dùng cho khách bộ hành và xe cộ. Cả hai chiếc cầu đều mang tên của người con gái da đỏ kia.

Tuy giòng sông là nấm mồ chôn người con gái ấy, nhưng thiên hạ vẫn hay rủ nhau ra chơi trượt đá trên khúc sông cạn, đóng thành từng lớp băng rắn chắc này. Nhìn từ xa, trông họ giống như những chú chim Penguin

Lúc Đính và Ngâu về đến Pensylvania thì trời bắt đầu lất phất những cánh hoa tuyết. Nhỏ bé và mong manh chi lạ. Vậy mà trong vòng hơn nửa tiếng đồng hồ, tuyết đã phủ kín mặt đất.

Căn nhà nhỏ của anh chị Đông tràn ngập không khí của đêm 30 Tết. Bàn thờ thoang thoảng hương trầm. Cành forsythia chi chít nụ do anh Đông cắt sau vườn cả tuần trước bắt đâu điểm những nụ hoa vàng thắm. Mâm ngũ quả đẹp mắt và những cái bánh chưng cùng các thứ mứt bày trên bàn mang đến cả một mùa Xuân trên xứ tuyết.

Bên lò sưởi, bốn người ngồi quanh bàn ăn. Đông luôn miệng xuýt xoa khen món thịt đông độc đáo của vợ trong khi chị Đông thỉnh thoảng gắp thức ăn cho Ngâu mà đôi mắt cứ len lén, ái ngại nhìn Đính đang lặng lẽ hớp từng ngụm rượu. Cạnh chàng, Ngâu vẫn điềm đạm, vui vẻ. Chiếc ghế dường như quá lớn với cái dáng ngồi nhỏ nhắn, dịu dàng của nàng. Vạt tóc che ngang rèm mắt. Mỗi lần Đông ngừng nói, căn phòng lại rơi vào một sự vắng lặng mênh mông. Thỉnh thoảng, Đính quay sang vuốt tóc Ngâu. Đôi mắt trào ra những điều thương yêu, chua xót. Những lần như thế, người con gái giả vờ cắm cúi ăn.

Chuông điện thoại reo vang, làm cho Ngâu giật bắn cả người . Anh Đông buông đủa đứng dậy. Chị Đông nén tiếng thở dài, nói như than:

“Lại điện thoại…”

Rồi quay sang Ngâu, dịu dàng:

“Mình cứ ăn. Chả mấy khi mà tôi siêng năng nấu nướng như hôm nay đâu!”

Đính cười gượng gạo:

“Chị nấu ăn là nhất rồi!”

Người đàn bà nheo mắt:

“Ấy! Lấy nhằm ông chồng …ham ăn thì mình phải lăn vô bếp thôi anh ơi! Lăn miết rồi đâm ra nấu cũng…kha khá đấy anh ạ!”

Đính bật cười, quay sang Ngâu:

“Anh Đông ăn uống khó khăn lắm cưng ạ! Nấu dở là không thèm ăn đâu!”

Chị Đông cười tủm tỉm:

“Bây giờ một phép rồi anh ơi! Loạng quạng là tôi…cúp hết, không thèm nấu! Cho nên dạo này… chàng… ngoan lắm anh ơi!”

Bên ngoài tuyết vẫ không ngừng rơi. Hàng xóm chung quanh tắt đèn đi ngủ đã lâu nhưng bốn người vẫn ngồi lại đón giao thừa … Vợ chồng Đông bày hương án ra mái hiên, co ro khấn vái. Chị Đông quay trở vô nhà, cởi áo lạnh máng vô tủ luôn miệng xuýt xoa:

“Úi chao! Lạnh ơi là lạnh. Giao thừa gì tuyết cứ trắng cả lên! Gớm, sao mà thương… Nhớ hồi ở bên nhà, vui biết mấy!”

Ngồi xuống bên Ngâu, chị cười khanh khách:

“Bọn mình bây giờ đâu có khác gì cái ông Tạ Tốn trên băng đảo của Kim Dung đâu!”

Đính cười, nâng ly rượu mới rót mời chị:

“Chị uống một hớp cho ấm đi!”

Người đàn bà nói cám ơn Đính, nhấp một ngụm rượu nhỏ, ngã vào ghế, giọng mơ màng:

“Ngày xưa vui nhỉ? Đêm giao thừa là cả xóm đều thức lao nhao. Pháo nổ vang rền khắp nơi. Bây giờ …ly tán hết!”

Anh Đông đang lặng lẽ với cái ống pipe của mình từ khi trở vào nhà, cười nhẹ:

“Còn ngồi đây đón giáo thừa là may mắn lắm rồi! Bao nhiêu người ở lại có biết Xuân là cái gì?”

Chị Đông buồn buồn im lặng.

Nửa đêm, tiếng gió vùng vẫy bên ngoài cánh đồng khiến cho Ngâu giật mình tỉnh giấc. Căn nhà chìm trong sự vắng lặng của đêm. Chỉ có tiếng gió hú lên từng hồi. Thê thiết. Và tiếng cành khô, khua gẫy như những tiếng còng đang đập trong đêm khuya, rập rình theo cơn thịnh nộ của trời đất. Hé màn nhìn ra cửa sổ, tuyết vẫn không ngừng rơi. Rừng cây màu đen xám mới hôm qua bây giờ đã biến thành một màu trắng xoá. Từng nhánh như trổ hoa. Những nụ hoa tuyết trắng tinh, sáng ngời trong đêm tối. Bên thành cửa sổ, tuyết dâng cao quá nửa. Trên những mái nhà, tuyết đóng từng lớp dày trông như những chiếc bánh gừng được quết lên một lớp đường trắng thơm ngon. Gió vẫn không ngừng lăn lộn. Mỗi lần cơn gió đi qua, tốc theo lớp tuyết xoắn xuýt trên mái nhà, thổi tung vào góc không gian xám ngắt. Ngọn đèn vàng đứng một mình trong đêm, âm thầm chịu đựng tuyết sương. Màu vàng hiu hắt càng mờ thêm dưới những làn tuyết bay vây bủa. Ngâu ngồi dậy, với tay bật ngọn đèn nhỏ. Vuốt gọn gàng lại mái tóc. Quấn tấm quilt dày lên người, nàng nhẹ nhà bước ra khỏi phòng. Mùi trầm hương còn quanh quẩn. Trong lớp bóng tối dày đặc của phòng khách, đóm lửa nhỏ nhoi trên tay người đàn ông cháy lặng lẽ. Chung quanh chàng, nỗi cô đơn bao trùm như mộ tối. Lòng quặn lên vì thương xót, Ngâu dịu dàng đến ngồi rúc bên chàng. Mở rộng tấm chăn, choàng qua vai người đàn ông mình yêu. Đính kéo nàng vào lòng thì thầm, giọng buồn bã, mệt mỏi:

“Sao nhỏ không ngủ?”

Ngâu ngả đầu vào vai Đính, hỏi ngược lại:

“Sao anh không ngủ?”

Úp mặt vô mái tóc người con gái. Vòng tay ôm, siết chặt. Chàng nén tiếng thở dài:

“Anh không ngủ được!”

Ngâu làm thinh. Giờ phút này, những điều nói ra cũng chỉ bằng thừa. Nàng nhắm mắt, đưa tay vuốt từng thớ da thịt trên mặt người yêu. Người đàn ông vùi mặt vô tóc Ngâu, hôn nhẹ lên vai người con gái, giọng chân thành:

“Em có biết là anh yêu em lắm không?”

Ngâu gật đầu trong bóng tối.

Đính thì thầm:

“Em có hối hận không?”

“Tại sao lại hối hận? Em đã làm gì sai ư? Em chỉ yêu anh thôi mà…”

Đính choàng tay, ôm siết Ngâu vào lòng:

“Nhỏ nhít mà cũng bày đặt bắt chước anh không biết hối hận!”

Ngâu vờ nghiêm trang:

“Ngâu là một nửa của anh mà, dĩ nhiên Ngâu phải giống anh chứ! Bây giờ Ngâu chúc Tết cho anh nghe.”

Đính cười, chờ đợi:

“Chúc anh gì đây?”

Người con gái nghiêng đầu suy nghĩ một giây:

“Chúc anh ba vạn sáu ngàn ngày vui. Một năm mới và nhiều năm mới nữa tràn đầy hạnh phúc.”

Đính siết nhẹ tay Ngâu:

“Anh chúc em mãi mãi vẫn là em của bây giờ. Đẹp từ bàn tay, ngón chân cho đến tâm hồn. Còn hạnh phúc ư?… Anh không cần chúc em đâu!”

Ngâu kêu lên:

“Tại sao?”

Đính kéo Ngâu vào lòng:

“Bởi vì chính tay anh sẽ đem hạnh phúc đến cho em. Chịu chưa?”

Ngâu cười cảm động. Người đàn ông cắn nhẹ lên vành tai Ngâu. Người con gái vít cổ người đàn ông xuống gần. Trong bóng đêm, nụ hôn âu thầm trổ hoa trên da thịt. Và tiếng gió vẫn còn rít lên từng cơn bên cánh rừng hoang. Tuyết âm thầm rơi. Lặng lẽ. Lặng lẽ như những lời câm không bao giờ nói được . Trong căn nhà tối, có hai người yêu nhau; đang cố gắng vun trồng cây trái hạnh phúc của mình bằng những giọt nước mắt yêu thương và tuyệt vọng khôn cùng…

CHƯƠNG MƯỜI CHÍN

Gã da đen dẫn Huệ đi vòng ra phía của khu shopping nhỏ. Những cái thùng rác màu xanh hình chữ nhật bốc mùi tanh tưởi. Tới gần cuối bãi sân rộng, hắn dừng chân chỉ về phía căn phòng nhỏ nằm khuất trong góc:

“Trong đó!”

Huệ nhìn tấm bảng trước cửa viết bằng mực đỏ “Do not enter, high votage”. Huệ nhìn gã dẫn đường bằng cặp mắt nghi hoặc:

“Phòng đó là phòng chứa các ổ điện mà!”

Hắn chậc lưỡi, bàn tay xoè rộng:

“Phải rồi! Ổ điện cho mấy cửa hàng trong plaza nầy đấy! Tôi hay thấy anh ta trong ấy!”

Huệ mở ví móc ra một tờ giấy bạc, đặt nhẹ trên bàn tay gã đàn ông. Hắn nói cám ơn rồi qay người bước đi về phía con đường lớn. Còn lại một mình, Huệ ngại ngùng nhìn cánh cửa khép hờ. Gió thổi mạnh. Cánh cửa đập phập phồng…thổi ra những tiếng kêu nhu một người đang quằn quại rên siết. Huệ quyết định thật nhanh, cô mạnh dạn đi xăm xăm tới. Cô dừng chân trước cửa, khe khẽ gọi:

“Anh Lâm! Anh Lâm!…”

Không một tiếng động nhỏ. Huệ đẩy nhẹ cánh cửa. Ánh sáng bên ngoài luồn vào mờ mờ. Những cái ổ điện treo chằng chịt trên bốn bức tường như những con ốc khổng lồ đang bám mình trên vách đá. Dưới nền xi-măng lạnh buốt, một người đang nằm co ro, trùm kín trong tấm áo dạ. Dưới lưng lót những miếng giấy carton, rách tua tủa. Căn phòng nhỏ xíu như cái chuồng chó. Mùi ẩm ướt, hôi hám xông lên đến ngộp thở. Chưa chắc người nằm đó là ai, nhưng Huệ vẫn run run cúi xuống gọi lớn:

“Nè, nè, dậy đi!”

Cái xác người khẽ cựa quậy. Chiếc áo đang đắp lên tới đầu tụt xuống. Huệ giật mình , lùi lại một bước kinh hãi. Cô kêu lên:

“Trời ơi, anh Lâm!”

Lâm ú ớ như người đang đứng bên bờ vực, nghe tiếng gọi của tiền thân nên giật mình ngã nhào xuống vực thẳm. Hai tay Lâm quơ quơ, vùng vẫy trong cơn mê sảng. Huệ cúi xuống gần hơn, dùng hết sức bình sinh lay thật mạnh. Cô chua xót khi nhận ra mình đang nắm lấy một bả vai gầy nhom, ốm yếu. Huệ gọi lớn:

“Anh Lâm, anh Lâm! Thức dậy mau đi!”

Lâm lem nhem mở mắt ra. Đôi mắt thất thần càng lúc càng mở lớn trên một gương mặt đã hoàn toàn biến đổi. Đôi gò má tóp sâu lên tới tận hai bên thái dương. Quầng mắt sâu hoắm. Hàm răng vô lên. Những sợi tóc dài ngoằng bện vào nhau, bò lê lết trên sàn gạch. Râu tua tủa mọc. Huệ vẫn không ngừng lay gọi:

“Anh Lâm! Tui nè, anh có nhớ không? Dậy đi!”

Lâm nhìn Huệ không chớp mắt. Miệng há hốc. Gương mặt lớ ngớ, ngờ nghệch. Hai hàng răng đều đặn, sạch bóng ngày nào bây giờ chỏng chơ một cách thảm hại. Lâm lồm cồm ngồi dậy, lưng dựa vào tường. Đầu ngoẻo sang một bên. Đôi môi mấp máy. Huệ mừng cuống quýt, cô nói không ngừng nghỉ:

“Anh Lâm! Anh có sao không? Tui kiếm anh gần chết anh có biết không? Tui nghe nói anh bị đuổi nhà. Tui tưởng anh bỏ thành phố này đi rồi. Sao anh không tới kiếm tui? Tại sao bỏ đi bất tử dzậy? Anh cần gì thì phải nói chứ!”

Lâm nhìn Huệ trân trối, đuối lả. Huệ xoay người chồm tới mở toang cánh cửa. Ánh sáng lùa vào. Gió thổi thốc, Lâm cong người vì lạnh, co rúm như con sâu nằm khoanh tròn trong chiếc kén. Miệng thều thào:

“Đói!…”

Huệ bàng hoàng, nói nhanh:

“Đi! Đi theo tui!”

Lâm ngồi yên không nhúc nhích. Huệ vừa gắt vừa dỗ dành:

“Mau lên! Tui kiếm gì cho anh ăn.”

Người thanh niên chệnh choạng đứng dậy. Yếu đuối như một ông già. Người đàn bà đứng lên, bước hẳn ra ngoài. Lâm lủi thủi lê gót theo sau, tay che mặt trời. Bước chân, lần ra tới đường phố…

o O o

Huệ im lặng ngồi nhìn Lâm cắm cúi ăn. Bàn tay sần sùi, vụng về vẻ miếng cá. Những móng tay dài ngoằng, đóng từng lớp đen gớm ghiếc. Làn da đỏ sần, vài đốm trổ màu tím, tươm máu. Trên chiếc ghế kế bên, có vắt sẵn một đồ cũ của Wayne mà khi nảy Huệ đã kiếm cho Lâm. Ăn mới một bát cơm, Lâm đã uể oải buông đũa. Huệ ân cần:

“Sao vậy? Ăn nữa đi!”

Người con trai làm thinh, lắc đầu. Huệ đứng lên, dỗ dành:

“Không ăn nữa thì thôi. Anh vô tắm lấy bộ đồ đó mà thay! Tắm xong, thì đem bộ đồ trong người anh ra bỏ thùng rác phía sau kia kìa! Tui để sẵn cái khăn tắm cho anh trong đó rồi! Để tui vô kiếm cho anh thêm mấy bộ đồ cũ của Wayne nữa! Mau lên! Phòng tắm trong này, vô tui chỉ cho!”

Lâm ngật ngừ đứng dậy, ngoan ngoãn đi theo Huệ. Người đàn bà quay trở ra, dọn dẹp sạch sẽ quanh chỗ Lâm ngồi. Lục lọi trong đống đồ cũ của Wayne, cô loay hoay kiếm vài bộ đồ và một đôi giày ống. Cô cầm đôi giày lên ngắm nghía, chắc lưỡi, nói một mình:

“Giày lớn quá! Thôi…mang đỡ đi…!

Vừa lúc ấy, tiếng ổ khoá lạch cạch mở. Wayne bước vô nhà, sừng sững. Huệ quay ra, ngạc nhiên:

“Wayne cúi người, buông chìa khoá lên bàn. Giọng không được vui:

“Em gọi nói anh chàng Lâm đang ở nhà mình, làm sao anh yên tâm được ! Anh ta điên điên như vậy, đâu biết chuyện gì có thể xảy ra! Anh phải về sớm thôi!”

Huệ háy chồng, cười cười nói lảng sang chuyện khác:

“Wayne, anh tới coi mấy bộ đồ này nè! Em soạn bớt cho anh Lâm…”

Wayne gật đầu:

“Em làm gì thì làm! Mấy bộ đó chật hết rồi cưng!”

Lâm lững thững từ phòng tắm bước ra với bột đồ rộng thùng thình của Wayne. Đầu tóc ướt sũng. Những lọn tóc dơ xoắn bây giờ sạch sẽ, mềm mại. Wayne ngước mặt lên, mắt hơi sựng. Hình ảnh của người thanh niên hôm nào đã biến mất. Quả tình, Lâm đã thay đổi khủng khiếp. Chỉ trong vòng vài tháng, anh đã xanh xao cằn cỗi như một ông già.

“Hi ! Khoẻ không Lâm?”

Lâm đứng ngu ngơ. Bộ đồ dơ cuộn tròn trên tay. Huệ gắt nhỏ:

“Anh Lâm! Ổng hỏi anh có khoẻ không kìa!”

Lâm cười không chút tỉnh táo:

“Khoẻ…!”

“Bộ đồ cũ của anh đâu? Anh làm ơn ra bỏ thùng rác ngoài kia cho tui đi!”

Lâm ngoan ngoãn lững chững mở cửa, ra ngoài. Xong anh quay trở vô, đứng lớ ngớ bên bàn ăn. Huệ kêu:

“Tui kiếm cho anh đôi giày nè! Mang thử coi có vừa hôn!”

Lâm khệnh khạng đón lấy đôi giày trên tay Huệ, lui cui vụng về xỏ chân vô giày. Hai vợ chồng Huệ nhìn nhau. Huệ cười khoả lấp khi trông thấy vẻ mặt không được vui của chồng. Wayne ngó lơ, đứng dậy đi vào phòng tắm. Chưa được hai phút sau, Wayne chạy xông ra bếp, mặt mày đỏ bừng, anh nhào tới bồn rửa chén, mửa thốc. Huệ hoảng hốt, chạy tới bên chồng, hỏi dồn dập:

“Wayne, anh sao vậy? Bị cảm rồi à?”

Wayne thở hổn hển:

“Em không thể nào để anh ta ở nhà mình được! Cái phòng tắm…cái phòng tmắ tanh ói! Trời ơi! Huệ , em điên rồi hả? Nhà mình có con nhỏ, lỡ anh ta bị bệnh hoạn gì…”

Huệ bối rối, níu tay Wayne:

“Wayne, trời lạnh như vậy…làm sao anh ta có thể đi đâu…”

Wayne lắc đầu cương quyêt:

“Đủ rồi cưng! Lỡ hai đứa nhỏ xảy ra chuyện gì, em có gánh nỗi không? Em cứ lo cho anh ta đến bao giờ? Lần trước, em đã bị làm nhục một lần; báo hại anh phải tới bót cảnh sát lúc nửa đêm, em quên rồi sao? Hôm nay lại báo hại anh phải bỏ làm! Em tưởng anh không muốn giúp anh ta à? Em phải hiêu không ai có thể cứu nỗi một người không chịu giúp lấy chính mình.”

Huệ nói như van lơn:

“Wayne, hình như là ảnh đang bịnh ghê lắm! Có thể anh ta cũng không còn biết em là ai!”

Wayne gằn giọng:

“Rồi bây giờ em muốn sao? Em muốn chứa một người bị bệnh tâm thần trong nhà này hả?”

Huệ khổ sở:

“Không, em không muốn gì hết! Em chỉ không muốn đêm nay anh ta phải chết vì đói!…”

Wayne dịu giọng:

“Em đừng lo, anh sẽ cùng với em trông chừng anh ta. Nhưng anh ta không thể ở đây được ”

Nghe giọng nói quyết liệt của chồng, Huệ mím môi quay sang nhìn Lâm, lòng chua xót. Anh như một người đến từ hành tinh khác. Đôi mắt đầy dị mộng. Gương mặt sần sùi., ốm đói. Thân thể xanh xao, bệnh hoạn. Lâm ngồi đó như một bọng cây tàn khô. Sức sống không còn nữa. Linh hồn không còn nữa. Tất cả đã bỏ anh mà đi.

Huệ biết mình không thể làm gì hơn, cô tuyệt vọng buông tay chồng, lê bước đến bên Lâm ngồi xuống. Nét mặt đầy vẻ hoang mang, ân hận:

“Anh Lâm, anh ăn no chưa?”

Lâm se sẻ gật đầu. Huệ cúi đầu, nói nhỏ:

“Anh Lâm…tui đưa anh về chỗ hồi sáng…Mỗi ngày, tui sẽ đến thăm anh, rồi tìm cách nhờ bộ xã hội giúp anh!”

CÀng nói càng thấy nghẹn, Huệ thấp giọng, quay đi:

“Để tui vô kiếm cho anh một cái mền rồi mình…đi!”

Không chờ Lâm có phản ứng gì, Huệ xô ghế đứng lên như cái máy. Wayne nao nao nhìn người thanh niên tiều tụy trước mặt, buông một tiếng thở dài:

“Xin lỗi nghe Lâm! Anh yên tâm đi, vợ chồng tồi sẽ không bỏ anh đâu!”

Lâm cười. Nụ cười thoáng trẻ thơ. Huệ trở ra, gương mặt buồn rười rượi. Một tay ôm tấm chăn cũ và ít quần áo cho Lâm. Chùm chìa khóa xe trong tay kia đong đưa. Cô không nhìn chồng, nói như dỗi:

“Anh Lâm! Mình đi…!”

Huệ quay lưng, mở cửa. Lâm ngoan ngoãn bước khập khễnh theo sau trong đôi giầy ống rộng, như chú bé con. Huệ co rúm người trong tấm áo dạ. Buồn hiu hắt khi nghĩ đến những tháng ngày Lâm lang thang trên khắp các vĩa hè. Lòng dâng lên một niềm hối hận lẫn bất lực khôn xiết, người đàn bà nén một tiếng thở dài…

CHƯƠNG HAI MƯƠI

Mưa. Cơn mưa bắt đầu lúc nửa khuya. Buổi sáng thức dậy, mưa đã đong thành đá. Những con đường trơn trượt. Xe cộ di chuyển nên lớp băng đầy cạm bẫy. Trên hai hàng cột điện và những cành cây khô, phủ một lớp nước đá trong suốt. Mưa chưa kịp ướt đất, bám trên cành khô, đọng thành những giọt thủy tinh nhọn hoắc. Trải qua mấy mùa gió chướng lạnh lẽo, cây cỏ xơ xác. Tuy thế, những rặng tùng bách vẫn không hề hấn gì, mỗi ngày đội tuyết mưa không chút nao núng. Rễ bám chặt vào đất. Cành vẫn đội trời cao. Màu lá không phai. Xanh. Xanh. Kiêu hãnh. Hùng vĩ. Khi mặt trời vừa lên, nắng dọi xuống; những giọt mưa đông trên cành sáng lấp lánh như ngọc châu. Rừng rực sáng. Thứ ánh sáng trong suốt, được kết tụ bằng tất cả tinh khôi, tự nhiên của trời đất. Mùa Đông sắp ra đi. Mưa trở về, mang hơi hướm của đổi mới. Mưa Xuân. Những cơn mưa rất ngắn, rất dịu dàng, nhưng vẫn se sắt. Thời tiết bất chừng, hết mưa, lại nắng. Mưa, nắng làm chảy tan hết những cánh rừng phủ đầy tuyết trăng. Cây hiện nguyên hình hài. Loã lồ. Trơ trụi. Qua một mùa đông, và nhiều giông bão; cây già đi thêm một tí, sần sùi thêm một tí, như một người tù lâu năm, bước ra cánh cửa xà-lim để đi tới vùng có ánh sáng. Mặt trời lên cao, những tia nắng vàng chín ùa ra, giao hoan cùng cây cỏ. Trân trọng. Cuồng nhiệt. Nắng ôm ấp những cành khô, liếm hết những giọt giá băng, chuyền thêm sức sống cho âm dương hoà hợp.

Trong một quán cà-phê ấm áp, nhìn ra vườn cây khẳng khiu, lối đi còn ướt sũng. Đôi tình nhân ngồi bên hai tách cà-phê trong mớ ánh sáng lung linh. Mái tóc đen óng của người con gái trải dài trên màu áo dạ đỏ thắm. Đôi mắt màu nâu đen mở lớn, chăm chú nhìn người đàn ông bên cạnh, đang khe khẽ đọc một đoản văn trong cuốn sách mỏng trên tay. Câu chuyện của một người đàn ông có vợ, nhưng yêu một người đàn bà khác. Tình yêu và con người của họ chết dần mòn trong những ràng buộc khắc nghiệt. Tất cả chỉ vì Đảng, vì luân lý, vì sợ hãi, vì con cái. Cuối cùng, cả hai đều kiệt sức. Họ vĩnh viễn mất nhau. Mất một đời son trẻ. Và bi thảm hơn nữa là mỗi người đều mất lấy chính mình. Bởi vì, hạnh phúc là một trái cấm mà cả hai đều không dám và không đủ sức để hái.

Người đàn ông gấp sách lại, chăm chú nhìn người yêu. Giọng chàng thật thấp như đang nói với chính mình:

“Đấy, nhỏ thấy không? Còn gì đau khổ hơn khi người ta yêu nhau mà không thể có nhau?”

Ngâu chớp mắt, lặng im. Nàng nâng tách cà-phê lên, hớp một ngụm nhỏ. Đính vẫn nhìn nàng không rời. Đôi mắt nồng nàn, đắm đuối. Đôi mắt có những vết chân thời gian. Người con gái hơi nghiêng đầu, giọng ngậm ngùi:

“Em vẫn thích lối viết của bà ta. Người đàn ông trong truyện thật là tội nghiệp!”

Đính thở dài thườn thượt:

“Hai đứa mình cũng tội nghiệp vậy.”

Ngâu cười nhẹ. Đính vói qua, nắm lấy bàn tay nàng, nhíu mày; cố pha trò:

“Ai biểu yêu anh làm chi?”

Ngâu không hưởng ứng, vẻ mặt nghiêm trang:

“Em có điều này cần nói với anh.”

Nét mặt nghiêm trọng của Ngâu khiến nụ cười trên môi Đính vụt tắt. Chàng hơi cau mày nhưng giọng nói vẫn dịu dàng, nhẫn nại:

“Anh đang nghe…”

Ngâu nuốt nước bọt. Giọng nghiêm trang, từ tốn:

“Chúng mình không nên gặp nhau nữa. Khoá học chưa hết, cuối khoá em mới ra trường, cho nên em không thể đi đâu trong thời gian này. Nhưng quả tình, em không muốn ở đây. Còn vài tuần nữa, vợ anh sẽ đến đây. Việc gì phải làm, anh cứ làm đi! Em không bao giờ trách anh. Em cần có thời gian để chỉnh đốn lại đời sống của em..Chuyện gì khác…anh cũng đừng nghĩ tới làm gì…Đó là sự chọn lựa của em, anh có hiểu không?”

Đính sửng sờ nắm tay Ngâu. Người con gái vẫn giữ giọng bình thản:

“Những ngày tháng sắp tới, thật sự em không dám nghĩ đến…Nhưng mà; đã sao?…”

Người con gái đưa tay quấn laị khăn quàng cổ. Không chờ Đính bày tỏ thêm điều gì, cô kéo ghế đứng lên. Đính vội vàng đứng lên theo. Hai người đi bộ trong câm lặng giữa những cành cây bọc thủy tinh sáng lấp lánh. Người con gái co ro. Hơi thở bốc khói. Chiếc mũi đỏ hồng như mới khóc. Chỉ cần một giọt nước mắt rơi xuống vào lúc này, tôi sẽ chảy meo ra như những giọt thủy tinh trên cành kia. Đừng khóc nhé Ngâu và cũng đừng bày tỏ thêm một điều gì nữa cả. Tình yêu là những trận mưa giông, là những cơn gió cuốn. Những cơn mưa rồi sẽ qua, những trận bão lòng rồi sẽ lặng, cứ giữ lòng bình yên như thánh nữ. Thánh nữ không chết vì yêu nên thánh nữ nhẹ nhàng bay tới được thiên đàng. Người đàn ông ngập ngừng đi bên nàng với những bước chân nặng chĩu. Qua tới một ngã tư, đèn xanh, Đính quay sang Ngâu nói như nghẹn lời:

“Dễ dàng như thế sao Ngâu? Như chưa bao giờ yêu anh…”

Ngâu chẳng một lần quay lại nhìn Đình. Ngọn đèn trước mặt nhấp nháy. Đèn vàng. Đèn đỏ. Đèn xanh. Em yêu anh có ngọn đèn làm chứng. Người con gái lặng yên, mệt mỏi bước xuống đường. Mệt mỏi một mình trong nỗi đau nặng trĩu. Cô lướt đi trong những tiếng còi xe rú rợn, bỏ lại người đàn ông chơ vơ một mình giữa phố thị. Đừng quay lại và đừng khóc nghe Ngâu. Tất cả những giọt nước mắt đã rơi xuống vì anh xin cho tôi để lại bên ngã tư đưòng. Kể từ giớ phút này, tôi không còn có anh.

Không có anh, tôi chỉ còn chút quá khứ tội nghiệp. Một quá khứ mù loà, đầy điên loạn. Người con gái đút tay vào trong vạt áo, vuốt nhẹ lên bụng. Hai hàng lệ nóng trào ra không cách gì kềm hãm nổi…

(còn tiếp)

Hoàng Thị Bích Ti

Để lại lời nhắn

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.