ông thich lon Vo Nhat Thu đọc thơ “thời đồ đểu ” của Lưu Quang Vũ

thich lon Vo Nhat Thu

ÔI TIẾNG VIỆT NHƯ BÙN VÀ NHƯ LỤA

ÓNG TRE NGÀ VÀ MỀM MẠI TIẾNG TƠ

May be an image of 1 person, standing and text that says 'LƯU QUANG VU "Chúng ta đã từng sống qua các thời kỳ: kỳ Đồ Đá Đồ Đồng và Đồ Sất Còn bây giờ thì chúng ta đang số‘ng giữa thời kỳ Toàn Đồ đều!!!'

Câu thơ ni một thời dậy sóng khi là đề thi tốt nghiệp năm 2016. Lúc đó có ý kiến ruồi bu bảo là đề sai. Câu đúng phải là:

Ôi tiếng Việt như đất cày như lụa

Óng tre ngà và mềm mại tiếng tơ

Hồi nớ báo chí, mạng miết cãi nhau dữ lắm! Tui cũng cãi. Đây là bài cãi của tui:

CÓ MỘT TỪ BÙN TRONG THƠ LQV

Tui đọc lại bài thơ Tiếng Việt của Lưu Quang Vũ, để xét xem ổng dùng từ bùn hay đất cày?

Dĩ nhiên trong bài thơ gốc (bút tích thì bùn rồi) nhưng lắm ý kiến là người ta cố tình sửa chữ “đất cày” thành “bùn” và cho là bôi bác, là làm giảm giá trị của bài thơ và có xu hướng là làm giảm giá trị nhân văn của… một dân tộc!

Lưu Quang Vũ gốc Quảng Nam, sinh ra từ Phú Thọ lớn lên trong cảnh “hạt thóc bẻ đôi, chiến trưởng chia nửa” nên ổng chắc chắn cũng lớn lên từ lớp bẩn của bùn.

Bởi rứa, trong bài thơ, tui đố ai tìm ra cái nét chi là thị thành, thậm chí là có yếu tố mang tính liên minh công nông? không có cái chi là muôn năm, là nhiệt liệt trong nớ! Thậm chí không với tay đụng trời như

“Bàn tay ta làm nên tất cả, với sức người sỏi đá cũng thành cơm”

Người thị thành, hay có thể người sinh ra và lớn lên trong tháp ngà của giai cấp công nông làm sao ngửi được mùi bùn khu khú mà thật thương trong bài thơ ni được? Họ chỉ thấy một đất cày trong “bàn tay ta làm nên tất cả… ” để đâu đó có cái màu cờ của giai cấp công nông.

Hãy đọc khổ thơ trong bài thơ í:

Tiếng mẹ gọi trong hoàng hôn khói sẫm

Cánh đồng xa cò trắng rủ nhau về

Có con nghé trên lưng bùn ướt đẫm

Nghe xạc xào gió thổi giữa cau tre.

Chữ bùn bắt đầu như rứa đó! Nó dung dị, hiền hòa mà thiệt thương. Nó có màu sẫm của nhọc nhằn, gian khổ nhưng thơm lừng với thời gian!

Ai nói màu bùn trong khổ thơ ni là dơ bẩn? Ai nói mùi bùn trên lưng nghé là mùi hôi?

Người Việt vươn lên từ lúa nước, từ mùi bùn nhọc nhằn để thành nhân. Lưu Quang Vũ đã có gien bùn của quê hương đất Quảng truyền từ trong huyết quản của cha mình, nhà viết kịch Lưu Quang Thuận. Sinh ra, lớn lên cũng rất là bùn, câu thơ chảy ra từ bùn thì mắc chi ổng không gửi màu bùn, mùi bùn vào thơ?

Ôi tiếng Việt như bùn và như lụa

Óng tre ngà và mềm mại như tơ.

Hai câu thơ, hay tất cả bài thơ, tuốt tuồn tuột là không gian của những miền quê Việt Nam một nắng hai sương, hiền hòa và thân thiện!.

Tui cũng lớn lên từ bùn, tuổi thơ tui cũng đầy bùn, bùn của quê hương, bùn của anh, của chị, của cha và của mẹ. Bùn đã cho tui khôn lớn, cho tui cảm nhận được mùi thơm của bùn mà lớp thị thành cho là thúi. Bùn đã theo tui bằng những hoài niệm ngọt ngào và lòng biết ơn sâu đậm khi nghĩ về một vùng quê…

Bởi rứa, khi đọc lại, nhất là xem lại bút tích của nhà thơ tui trân trọng lắm cái từ bùn.

Ai miệt thị: bùn cũng đòi hóa phù sa?

Với tui, màu phù sa, vị phù sa, hương phù sa chưa chắc gì bằng cái chất rất bùn trong từ “bùn” của Lưu Quang Vũ.

Kết lại cùng tui nghe lời thơ như câu hát của mẹ ngày còn tuổi vào nôi:

Ôi tiếng Việt suốt đời tôi mắc nợ

Quên nỗi mình quên áo mặc cơm ăn

Trời xanh quá môi tôi hồi hộp quá

Tiếng Việt ơi tiếng Việt xót xa tình…

Vo Nhat Thu

Để lại lời nhắn

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.