báo chí(phản động !!) quốc tế nói gì về bầu cử(độc đảng) tại Việt Nam

Việt Nam vẫn bầu Quốc hội trong lúc Covid-19 ‘gây lo ngại’

23 tháng 5 2021

Việt Nam
Chụp lại hình ảnh,Kiểm tra thân nhiệt cử tri tại một điểm bỏ phiếu ở Hà Nội hôm 23/5/2021

Việt Nam vẫn tiến hành cuộc bầu cử Quốc hội và hội đồng nhân dân các cấp trong lúc có các quan ngại về dịch Covid-19, một bài viết đưa tin về sự kiện chính trị này tại Việt Nam trên Tân Hoa Xã nhìn nhận.

Hôm 23/5/2021, một bài viết trên mục thời sự châu Á – Thái Bình Dương của thông tấn xã nhà nước Trung Quốc từ Hà Nội viết:

“Hơn 69 triệu cử tri trên khắp Việt Nam đang bỏ phiếu vào Chủ nhật để bầu ra đại biểu Quốc hội (và đại biểu Hội đồng nhân dân các cấp.

Trang cập nhật trực tuyến của BBC về cuộc bầu cử

Nhìn từ Đức: Bầu cử ở VN ‘gây ngạc nhiên và thất vọng’

Bầu cử VN: Thế hệ 8x, 9x và 2k nghĩ gì và bầu cho ai?

Để bầu cử Việt Nam trở thành một ngày hội

Nghịch lý bầu cử Việt Nam: Cử tri đi bầu chỉ để cho xong?

“Được tổ chức 5 năm một lần, cuộc bầu cử năm nay bắt đầu lúc 7 giờ sáng Chủ nhật theo giờ địa phương tại khoảng 80.000 điểm bỏ phiếu trên toàn quốc, Thông tấn xã Việt Nam đưa tin.”Tổng số 866 ứng cử viên tranh cử 500 ghế tại Quốc hội khóa 15 và 3.726 đại biểu sẽ được chọn từ 6.199 ứng cử viên vào Hội đồng nhân dân cấp tỉnh, 22.952 đại biểu Hội đồng nhân dân cấp huyện và 242.312 đại biểu Hội đồng nhân dân cấp xã. Các Hội đồng, theo Hội đồng Bầu cử Quốc gia của Việt Nam.”

‘Đang diễn biến phức tạp’

Việt Nam
Chụp lại hình ảnh,Người dân đeo khẩu trang và giữ khoảng cách khi xếp hàng vào một địa điểm để bỏ phiếu

Về bối cảnh của cuộc bầu cử, Tân Hoa Xã viết:

“Cuộc bầu cử năm nay diễn ra trong bối cảnh COVID-19 trong nước đang diễn biến phức tạp. Các nhà chức trách đã yêu cầu cử tri tuân thủ nghiêm ngặt các quy trình phòng ngừa và kiểm soát COVID-19, bao gồm đeo khẩu trang và duy trì sự giãn cách xã hội tại các điểm bỏ phiếu.”Theo Bộ Y tế, tất cả thời gian tham gia của cử tri phải được ghi lại để sử dụng cho việc theo dõi liên lạc nếu một trường hợp dương tính hoặc một trường hợp nghi ngờ nhiễm COVID-19 được phát hiện.”Hội đồng bầu cử cho biết các thùng phiếu đặc biệt đã được đưa đến bệnh viện, cơ sở cách ly và khu vực khóa để đảm bảo quyền bầu cử của người dân. Các thùng phiếu sẽ được khử trùng trước và sau khi bỏ phiếu, và được đánh dấu là có khả năng nguy hiểm để cảnh báo nguy cơ lây nhiễm và được giữ riêng.”Kết quả cuộc bầu cử dự kiến ​​sẽ được công bố trong vòng 20 ngày, theo thông cáo báo chí của hội đồng bầu cử. Cuộc bầu cử dự kiến ​​kết thúc lúc 7 giờ tối, giờ địa phương vào Chủ nhật.”

Cập nhật các thông tin về tình hình Covid tại Việt Nam và liên quan cuộc bầu cử, Tân Hoa Xã viết thêm:”Tính đến sáng Chủ nhật, Việt Nam đã báo cáo tổng cộng 5.119 trường hợp nhiễm COVID-19 và 42 trường hợp tử vong, với 2.066 trường hợp lây truyền tại địa phương và 7 trường hợp tử vong được ghi nhận kể từ đợt bùng phát mới nhất vào cuối tháng Tư.”Kỳ họp cuối cùng của Quốc hội khóa 14 đã thay thế một số vị trí lãnh đạo cao nhất của đất nước. Ngày 31/3/2021, ông Vương Đình Huệ được bầu làm tân Chủ tịch Quốc hội, trước khi ông Nguyễn Xuân Phúc được bầu làm tân Chủ tịch nước và ông Phạm Minh Chính trở thành tân Thủ tướng vào ngày 5/4.”

ng viên độc lập giảm một nửa

Tổng Bí thư ĐCSVN Nguyễn Phú Trọng (giữa, tóc bạc)
Chụp lại hình ảnh,Tổng Bí thư ĐCSVN Nguyễn Phú Trọng (giữa, tóc bạc) đi bỏ phiếu tại một địa điểm bầu cử hôm 23/5/2021 tại Hà Nội

Đưa tin về cuộc bầu cử hôm Chủ Nhật, hãng tin Anh Reuters nhận xét có ít ứng cử viên độc lập hơn, mà cụ thể là chỉ còn bằng một nửa so với những năm trước trong cuộc bầu cử hôm Chủ nhật:

“Người Việt Nam đeo khẩu trang đi bỏ phiếu vào ngày Chủ nhật, với hàng chục triệu người dự kiến sẽ chọn một cơ quan lập pháp được bầu hình thức trong bối cảnh bùng phát dịch COVID-19 đang lan nhanh.

“Có ít ứng cử viên độc lập hơn trước đây đang ứng cử vào Quốc hội 500 ghế, được tổ chức 5 năm một lần và thường là sau khi Đảng Cộng sản cầm quyền tổ chức đại hội để chọn ra các nhà lãnh đạo mới.

“Mặc dù ngày càng có sự cởi mở hơn trong thay đổi xã hội ở quốc gia Đông Nam Á này cùng rất nhiều thỏa thuận thương mại tự do, Đảng Cộng sản – một trong những đảng cộng sản cầm quyền cuối cùng trên thế giới – vẫn kiểm soát chặt chẽ Việt Nam và các phương tiện truyền thông đại chúng của nước này, đồng thời rất ít khoan dung với giới bất đồng quan điểm.

“Gần 69,2 triệu cử tri đã đăng ký cũng sẽ bỏ phiếu cho các thành viên của hội đồng nhân dân cấp tỉnh và cấp huyện…

“Khoảng 92% ứng cử viên đại biểu Quốc hội là đảng viên Đảng Cộng sản, về hình thức cũng là những ứng ‘cử viên độc lập’.

“Số ứng cử viên không phải là đảng viên trong năm nay đã giảm xuống còn 74 từ con số 97 trong cuộc bầu cử trước đó vào năm 2016. Truyền thông địa phương cho biết số đại biểu quốc hội không phải là đảng viên đã giảm một nửa trong ba cuộc bầu cử gần nhất.

“Dữ liệu chính thức cho thấy 99 % trong số 67,5 triệu cử tri đã đăng ký của Việt Nam đã tham gia vào các cuộc bầu cử năm 2016.

“Lá phiếu được giấu tên, nhưng tên, tuổi, nghề nghiệp, dân tộc và địa chỉ của mỗi cử tri được đăng bên ngoài các trung tâm bỏ phiếu.

“Cuộc bầu cử đang diễn ra khi Việt Nam phải đối mặt với một đợt bùng phát COVID-19 mới đã lây lan nhanh chóng, lây nhiễm cho 2.066 người kể từ khi nó xuất hiện vào cuối tháng Tư.”

Có thực chất tự do, công bằng?

Ông Lê Trọng Hùng
Chụp lại hình ảnh,Ứng cử viên độc lập từ Hà Nội, ông Lê Trọng Hùng, người có vợ khiếm thị, bị chính quyền bắt giam với cáo buộc tuyên truyền chống phá Nhà nước

Hôm thứ Tư, tạp chí mạng The Diplomat, một chuyên trang về châu Á – Thái Bình Dương, cũng có bài viết bình luận về cuộc bầu cử, trong đó đặt ra một số vấn đề về thực chất ‘tự do, công bằng’, tạp chí viết:

“Cuộc bầu cử ngày 23 tháng Năm được thiết kế để ‘đóng dấu cao su’ về tính chính danh cho sự độc quyền quyền lực chính trị của Đảng Cộng sản Việt Nam.

“Như trong các cuộc bầu cử trước, Đảng Cộng sản Việt Nam điều hành một trong số ít các quốc gia độc đảng còn lại trên thế giới, dự kiến sẽ thống trị các cuộc thăm dò và kéo dài thời gian cầm quyền trong 5 năm tới. Tỷ lệ cử tri đi bỏ phiếu trong ngày bỏ phiếu dự kiến cũng sẽ cao, nếu các cuộc bầu cử trước đó vẫn diễn ra, bất chấp cuộc đàn áp nhân quyền gia tăng trong vài năm qua.

“Cuộc bầu cử sẽ tự do và công bằng? Câu trả lời là Không. Việt Nam đang thiếu tiêu chuẩn đó một cách đáng kể. Các cuộc thăm dò tự do và công bằng phải đáp ứng một loạt các tiêu chí, bao gồm một quá trình bầu cử có trách nhiệm, công bằng và minh bạch, phản ánh ý chí của người dân và việc bỏ phiếu không bị đe dọa trong một môi trường tôn trọng nhân quyền.

“Tương tự như nước láng giềng Lào, Việt Nam là một quốc gia độc đảng do đảng Cộng sản lãnh đạo, kiểm soát chặt chẽ quá trình bầu cử. Không có cơ quan độc lập nào giám sát cuộc bầu cử và một quá trình dài để lựa chọn các ứng cử viên đảm bảo rằng những người được coi là bất lợi cho đảng sẽ được lọc ra, ngăn cản công dân tự do tham gia vào các công việc chung và bất kỳ tiếng nói đối lập thực sự nào được lắng nghe.

“Chẳng hạn Ủy ban Bầu cử Quốc gia, do Quốc hội thành lập và chịu trách nhiệm tổ chức cuộc bầu cử, do Chủ tịch Quốc hội, một thành viên cấp cao của đảng, người cũng đang tham gia cuộc bầu cử trong tháng này đứng đầu.”

“Quá trình ứng cử được kiểm tra chặt chẽ bởi các tổ chức đoàn thể do ĐCSVN lãnh đạo, Mặt trận Tổ quốc Việt Nam, thông qua nhiều vòng hiệp thương, trong đó Mặt trận sử dụng một quy trình không rõ ràng để xem xét và loại bỏ những ứng cử viên được coi là “không đủ tiêu chuẩn”. Năm nay, trong số 868 ứng cử viên, chỉ có chín người tự ứng cử, sáu người trong số họ được cho là đảng viên ĐCSVN.

“Hơn nữa, với các vị trí lãnh đạo chủ chốt và thành phần tổng thể của Quốc hội sắp tới, bao gồm hạn ngạch ghế cho các thành viên Ủy ban Trung ương và các nhóm khác, đã được xác định trước vài tuần trước cuộc thăm dò, cử tri không có sự lựa chọn có ý nghĩa tại hòm phiếu.”

Tại sao có quá ít ứng viên độc lập?

Việt Nam
Chụp lại hình ảnh,Bên trong một điểm bỏ phiếu tại Hà Nội, hôm 23/5/2021

Tạp chí The Diplomat cũng đặt ra câu hỏi tại sao cuộc bầu cử ở Việt Nam có quá ít ứng cử viên độc lập và bình luận:

“Ngoài một quá trình kiểm tra ủng hộ các thành viên ĐCSVN, ít nhất hai ứng cử viên độc lập đã bị bắt và một số người khác bị đe dọa, vì liên quan đến cuộc bỏ phiếu sắp tới, bao gồm một nhà bảo vệ nhân quyền đã được thực hiện để ký một tuyên bố hứa sẽ không cạnh tranh trong các cuộc bầu cử.

“Cả hai ứng cử viên Lê Trọng Hùng và Trần Quốc Khánh đều bị truy tố theo Điều 117 Bộ luật Hình sự về tội “làm, tàng trữ hoặc truyền bá thông tin, tài liệu hoặc vật phẩm” chống nhà nước, có hình phạt lên đến 20 năm giam cầm.

“Những người tương tự bày tỏ ý định tranh cử hoặc thảo luận về cuộc bầu cử trên Facebook, đã bị cảnh sát thẩm vấn và hành hung nhiều ngày.

“Sự trả đũa như vậy làm suy yếu quyền tham gia bầu cử mà không sợ hãi hoặc đe dọa, cũng như tính hợp pháp của cuộc bỏ phiếu.

“Ngay cả khi những chiến thuật này không đủ để khiến các ứng cử viên rút lại đề cử của họ, thì không chắc họ sẽ vượt qua được quy trình kiểm duyệt nghiêm ngặt, như đã thấy trong việc từ chối hầu hết trong số 77 ứng cử viên tự ứng cử của năm nay.

“Đây là sự phản ánh sự không khoan dung của đảng cầm quyền đối với những quan điểm và chỉ trích đối lập…

“Các hành động của các nhà chức trách trong việc giam giữ, phong tỏa các nhà chỉ trích và làm im tiếng nói độc lập, trong một hệ thống bầu cử đảm bảo cho ĐCSVN chiến thắng, chỉ củng cố thực tế rằng cuộc bầu cử sẽ không có ý nghĩa, và đúng hơn là một quá trình được sử dụng để phục vụ lợi ích của chế độ và đảm bảo tính liên tục nắm quyền của họ.

“Chính danh chỉ có thể đạt được khi người dân được phép lựa chọn lãnh đạo của mình thông qua các cuộc bầu cử tự do và công bằng, một điều đòi hỏi, trong số những thứ khác, phải trả tự do vô điều kiện cho tất cả các tù nhân chính trị, chấm dứt sự quấy rối không ngừng đối với những người thực thi nhân quyền của họ một cách ôn hòa, cải cách luật bầu cử, và mời các quan sát viên độc lập giám sát các cuộc bầu cử. Chỉ khi đó, tính hợp pháp mà ĐCSVN tìm kiếm mới thực sự chính đáng,” tạp chí chuyên về thời sự châu Á – Thái Bình Dương này nhận định.

Vietnam’s National Assembly Vote: A Futile Gesture

The May 23 election is designed to affix a rubber stamp to the Vietnamese Communist Party’s monopoly on

See the source image

political power.

By Mu Sochua

May 19, 2021   

Vietnam’s National Assembly Vote: A Futile Gesture
The facade of the National Assembly of Vietnam in Hanoi.Credit: Wikimedia Commons/Grayswoodsurrey

On May 23, Vietnam will hold elections to elect members of the 15th National Assembly, and the People’s Councils at the local level. A total of 868 candidates will contest 500 seats in the National Assembly.

As in previous elections, the Vietnamese Communist Party (VCP), which runs one of the few remaining single-party states in the world, is expected to dominate the polls and extend its rule for the next five years. Voter turnout on polling day is also expected to be high, if previous elections are anything to go by, despite an intensified crackdown on human rights over the last few years.

Will the election be free and fair?

No. Vietnam falls drastically short of that standard. Free and fair polls must fulfil a range of criteria, including an accountable, fair, and transparent electoral process that reflects the will of the people, and the casting of votes without intimidation in an environment that respects human rights.

Similarly to its neighbor Laos, Vietnam is a single-party state led by the VCP, which tightly controls the electoral process. There is no independent agency overseeing the election, and a lengthy process for selecting candidates ensures that those deemed unfavorable to the party are filtered out, preventing citizens from freely participating in public affairs and any real opposition voices from being heard.

For example, the National Election Commission, established by the National Assembly and responsible for organizing the election, is headed by the Chair of the National Assembly, a high-ranking party member who is also contesting this month’s poll. The candidacy process is closely vetted by the VCP-led mass organization, the Vietnamese Fatherland Front, through several rounds of consultations, in which  it uses an opaque process to review and reject candidates who are considered “unqualified.” This year, of the 868 candidates, only nine are self-nominated, six of whom are reportedly VCP members.

Moreover, with key leadership positions and the overall composition of the upcoming National Assembly, including seat quotas for Central Committee members and other groups, already predetermined several weeks before the poll, voters do not have a meaningful choice at the ballot box.

Why are there so few independent candidates?

In addition to a vetting process that favors VCP members, at least two independent candidates have been arrested, and several others intimidated, for their involvement in the upcoming vote, including a human rights defender who was made to sign a statement promising not to compete in the election. Both candidates, Le Trong Hung and Tran Quoc Khanh, have been charged under Article 117 of the Criminal Code for “making, storing, or spreading information, materials, or items” against the state, which carries a penalty of up to 20 years’ imprisonment. Others who had similarly expressed their intention to run as a candidate, or discussed the election on Facebook, have been subjected to days of police questioning and physical assault.

Such reprisals undermine the right to take part in the elections without fear or intimidation, as well as the legitimacy of the vote. Even if these tactics are not enough to scare candidates from withdrawing their nomination, it is unlikely they will make it through the strict vetting process, as seen in the rejection of most of this year’s 77 self-nominated candidates. This is a reflection of the ruling party’s intolerance to opposing views and criticisms.

What can we expect on voting day?

Based on previous polls, on election day we can expect an extremely high voter turnout of close to 100 percent. While the vote is essentially a non-event in Vietnam, one explanation for the high participation is due to the practice of proxy voting, whereby one person can vote for an entire family, defying the concept of universal and equal suffrage. According to a 2015 report, the national average of such a practice in village elections is 28 percent, with women being more than twice as likely as men to have someone else vote on their behalf.

As the VCP is keen to create the perception of an almost unanimous mandate, local authorities are under pressure to ensure a high voter turnout and allow such voting practices to go ahead.

In its last National Assembly, Vietnam had a relatively solid proportion of women representatives (according to IPU, 26.7 percent), including a woman as its previous chair. Do these numbers convert to women’s meaningful participation in politics?

No, because the National Assembly is a rubber stamp legislature that endorses the decisions of the VCP. As the real holders of power belong to members in the party’s Politburo and Central Committee, greater analysis into the party’s structure and composition gives us a better reflection of women’s inclusion in politics. Currently, 9.5 percent of the Central Committee’s members are women, while the 18-member Politburo has only one woman, who heads the Committee’s relatively minor Central Mass Mobilization Department. Hence, women’s actual leadership and political participation is in fact chronically underrepresented within a power structure that is inherently male-centric.

How is the human rights situation in Vietnam?

Appalling and getting worse. Under one-party rule, Vietnam has systematically violated fundamental freedoms; it maintains tight control over the media and has zero tolerance for dissent. The last five years under VCP General Secretary Nguyen Phu Trong has seen an intensified crackdown on dissent, including a marked increase in people arrested for “anti-state” activities. According to rights organization The 88 Project, 2020 saw dozens prosecuted for their peaceful activism, more arrests of women and journalists, and longer jail sentences for those tried under so-called national security laws. There are currently 235 political prisoners in Vietnam, and hundreds more at risk for exercising their basic rights.

The months leading up to the VCP’s January Congress, a quinquennial gathering to determine Vietnam’s top leaders and policy direction, saw a spate of arrests and prosecutions. This included three members of the Independent Journalists Association who were sentenced to harsh prison terms, from 11 to 15 years, under Article 117 of the Criminal Code. According to the U.N., these sentences came amidst an increasing clampdown on freedom of expression.

While online repression is not new, internet freedoms are also increasingly under attack as more people turn to the net and social media to share opinions. According to Amnesty International, the landscape of harassment in Vietnam has shifted significantly to target expression online, including physical attacks, the use of state-sponsored cybertroops, as well as the growing complicity of tech giants, such as Facebook and YouTube, which are increasingly complying with the regime’s censorship demands. In 2020, of the 27 political prisoners designated prisoners of conscience by Amnesty, the group found that 21 were targeted for their online expression.

The atmosphere of the upcoming election will be highly oppressive. Authorities’ actions of locking away critics and shutting down independent voices, within an electoral system that guarantees a VCP victory, only cements the fact that the poll will not be meaningful, and rather a process used to serve the regime’s interests, and ensure their continuity in power. Legitimacy can only be achieved when its people are allowed to choose their own leaders through free and fair elections, something that requires, among other things, the unconditional release of all political prisoners, an end to the relentless harassment of  those peacefully exercising their human rights, the reform of election laws, and invitations to independent observers to monitor the elections. Only then will the legitimacy the VCP seeks be truly genuine.

Vietnam Leadership Transition Will Not Loosen the Party’s Grip

The past five years have seen a sharp increase in both the number of arrests of dissidents, and the severity of the sentences imposed on them.

Image result for by huong nguyen the 88 project

By Huong Nguyen

January 22, 2021   

Vietnam Leadership Transition Will Not Loosen the Party’s Grip
A bust of the communist leader Ho Chi Minh at the Presidential Palace in Hanoi, Vietnam, during a 2012 visit Herman Van Rompuy, then President of the European Council.Credit: Flickr/Herman Van Rompuy

The crackdown on dissidents in Vietnam has substantially worsened in the past five years under the leadership of Nguyen Phu Trong, the general secretary of the country’s ruling Communist Party. Eyes are on the Party’s upcoming National Congress to see how the leadership transition may impact the regime’s handling of political dissent.

The 88 Project monitors the situation of political activists in Vietnam. Our data on both the number of arrests and the length of sentences shows a clear worsening trend in the regime’s punishment of independent voices since Nguyen Phu Trong consolidated power at the last Congress in 2016. His reputation as a political “hard-liner” has again been confirmed on the human rights front. Not only is the number of arrests higher, as we have documented; the length of the prison sentences imposed on dissidents has also increased.

Our Database of Persecuted Activists in Vietnam documents 256 activists currently in prison as of January 2021. By comparison, in July 2016, Amnesty International’s list of Vietnamese prisoners of conscience included only 86 names.

The number of peaceful political activists arrested has increased significantly since 2016, with 18 activists arrested in 2016, 44 in 2017, and 148 in 2018 (notably higher because of the crackdown against public protesters in June 2018). That was followed by 42 arrests in 2019 and at least 31 in 2020.

By comparison, from 2011 to 2015, there were often less than 10 arrests per year, except in 2012 when there were 37 arrests due to the crackdown on the An Dan Dai Dao Buddhist sect (22 arrests).

In addition to the rising number of arrests, the prison sentences imposed on dissidents have also become more severe. Under national security charges such as “propaganda against the socialist state” or “subversion,” dissidents have recently more frequently been convicted and sentenced to more than 10 years in prison, in some cases up to 20 years. Since 2016, Vietnamese courts have handed down one 20-year sentence, three 15-19-year prison sentences, 34 sentences of 10-14 years, and 56 sentences of 5-9 years.

Advocates and practitioners of religious freedom have often received relatively heavy sentences. Vietnam has handed down three life sentences: two in 2020 to ethnic and religious minorities Lau A Lenh and Sung A Sinh, and one in 2013 to Phan Van Thu, leader of the Buddhist sect An Dan Dai Dao. All were convicted under subversion charges (Article 79 of the 1999 Criminal Code, now Article 109 of the 2015 Criminal Code).

By comparison, prior to 2016, dissidents often received less than five years in prison. Sentences of more than 10 years in prison were rare. The only few notable exceptions include Tran Huynh Duy Thuc, who received 16 years in prison in 2010 for allegedly challenging the authority of Communist Party member judges during his trial, members of the An Dan Dai Dao Buddhist sect in 2013, and several cases involving ethnic minorities.ADVERTISEMENT

The sentences imposed on the same activist for identical charges have also gotten much longer. For example, Tran Anh Kim was arrested in 2009 and sentenced to five years in prison under Art. 79 for subversion. He was arrested again in 2015 under the same charge for the same type of activism, and was sentenced to 15 years in prison in December 2016.

2019 and 2020 saw the arrests of several high-profile dissidents, especially the arrests of highly-respected journalist Pham Doan Trang and Pham Chi Dung, president of the Independent Journalists Association of Vietnam. Just a couple of weeks before the Party Congress, Pham Chi Dung was sentenced to 15 years in prison on January 5, 2021, a heavy sentence that stays true to the worsening trend in the sentencing of dissidents in the past five years.

Observers have expressed some hope that a transfer of the Communist Party’s leadership into the hands of Prime Minister Nguyen Xuan Phuc might lead to a relative loosening of the grip on dissenting voices. If Nguyen Phu Trong remains in power or succeeds in installing a trusted protégé, the crackdown trend will likely continue. Time will tell.

One thing is certain, however: the one-party regime will continue to rule Vietnam and the crackdown on dissidents will persist. The difference, if there’s any, will just be a matter of degree.

Hundreds of political prisoners who were heavily convicted under the reign of Nguyen Phu Trong will remain behind bars for 10 or many more years to come, under harsh prison conditions. They need continuing attention and our support.

Huong Nguyen is Co-Director of The 88 Project, a non-profit organization that works to promote freedom of expression in Vietnam.

Để lại lời nhắn

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.