(thầy) Chu Mộng Nong “thấu cảm” tiếp chuyện người ngu thống trị người khôn nhờ vòng kim cô.

Chu Mộng Nong

THẦY TRÒ ĐƯỜNG TĂNG LUẬN VỀ QUYỀN SỞ HỮU

(Truyện cho trẻ em)

May be an image of 2 people, people standing and outdoors

Khi trình bộ tam kinh tự cho là lấy được từ Linh Sơn, thầy trò Đường Tăng phải mất cả ngày trả lời thẩm vấn của vua Đường. Lý do, thời buổi các loại kinh kỳ đều tam sao thất bản, thật giả lẫn lộn đến mức nước vỏ lựu máu mào gà. Không thể không thẩm tra.

Vua hỏi: “Linh Sơn khác với Đông Thổ Đại Đường thế nào?”

Đường Tăng đáp:

“Tâu bệ hạ. Linh Sơn chỉ có an vui, cực lạc”.

Ngộ Không rảy tai, tỏ ra không đồng tình:

“Nhưng con thấy trong khoé mắt sư phụ có nỗi buồn. Buồn nhất là khi sư phụ phải trao bát vàng, báu vật của Đại Đường cho Linh Sơn để lấy một đống giấy lộn”.

Đường Tăng chắp tay niệm chú:

“Ngộ Không. Đó chỉ là thử thách. Đừng nói cõi Phật đã làm gì cho ta mà hãy nói ta đã làm gì cho cõi Phật. Nam mô Tây phương cực lạc thế giới đại từ đại bi A Di Đà Phật…”.

Tôn Ngộ Không dù đã được tháo vòng kim cô, nhưng một cách tự động, vẫn phải ôm đầu sợ hãi, không dám nói gì thêm.

Bát Giới thấy vậy bèn lên tiếng bảo vệ đại ca:

“Con thấy đại ca nói đúng. Từ khi mất bát vàng, trên đường về phải nhịn đói đến rã họng. Đói thì thấy gái cũng hết thèm. Cực lạc như vậy thì… khổ lắm!”

Sa Tăng lặng lẽ cắm đầu lo ăn bù những ngày đói khát, ai nói gì thì nói, chả thèm quan tâm.

Vua Đường nhíu mày suy tư. Đông Thổ Đại Đường ta vẫn còn kẻ giàu người nghèo. Chỉ vì muốn mọi người đều cực lạc mà phó thác cho Đường Tăng mang kinh về để giải phóng cho dân đen. Nhưng cực lạc đến mức không còn chén bát để ăn thì có nên chăng?

Thấy Bát Giới thực tế nhất trong đám ba thầy trò kia, vua bèn quay sang hỏi:

“Này Bát Giới, hãy nói rõ cho ta xem sự khác nhau giữa Linh Sơn của nhà Phật và Đông Thổ Đại Đường của ta?”

Được lời như cởi tấm lòng, Bát Giới nói toạc móng heo luôn:

May be an image of 4 people, people standing and text that says 'YÊU QUÁI XINH QUÁ KĨA SII PHỤ!!! SAOstar.vn'

“Khác nhau ở quyền sở hữu. Đông Thổ Đại Đường ta mang tiếng đầy khuyết tật nhưng quyền sở hữu được đảm bảo. Trong khi ở Linh Sơn, tài sản cá nhân bị biến thành tài sản chung và có thể bị tước đoạt bất cứ lúc nào. Chỉ cần có chức sắc là có thể tước đoạt tài sản của người khác…”

Sa Tăng nghe đến từ “tước đoạt” thì vội vàng nuốt nhanh miếng ăn còn sót lại trên đĩa.

Đường Tăng đang lim dim mắt bỗng mở to ra quát:

“Bát Giới không được nói bậy, bịa đặt, xuyên tạc!”

Tôn Ngộ Không đỡ lời:

“Con thấy nhị đệ nói không sai. Vua đã hỏi thì nên nói cho hết sự thật. Nhị đệ nói tiếp đi!”

Bát Giới phe phẩy đôi tai lợn, nói tràn cho thoả cơn uất ức:

“Tâu bệ hạ. Thần không bịa đặt, xuyên tạc nửa lời. Bát vàng của sư phụ thì rơi vào tay quan chức Linh Sơn rồi. Còn con thì có mấy cái quả đào trong bụng cũng bị bắt phải ói ra hết. Đến cái ăn đã nuốt vào bụng mà cũng không đảm bảo quyền sở hữu nữa thì cực lạc nỗi gì?”

Nói đoạn, cả ba Ngộ Không, Bát Giới, Sa Tăng đồng lòng xin vua ở lại Đông Thổ Đại Đường. Ngộ Không xin về núi Hoa Quả vui vầy với khỉ. Bát Giới xin mỗi ngày ba bữa cháo cám cũng được, còn Sa Tăng tự nguyện đi bán hàng rong, miễn sao quyền sở hữu được đảm bảo.

Riêng sư phụ tin Linh Sơn cực lạc thì một mình sư phụ về đó mà… vãng sanh cực lạc.

Kết cục vua Đường ra chiếu chỉ:

“Mang hết bộ tam kinh kia vào chùa, chép ra nhiều bản, để dành làm thuốc chữa nỗi đau đói nghèo cho đám thứ dân mê muội…”

(Trích Hậu Tây du ký)

THẦY TRÒ ĐƯỜNG TĂNG XỬ ÁN

(Chuyện cho trẻ em)

Sau 81 kiếp nạn, thầy trò Đường Tăng còn một kiếp nạn nữa. Đó là khi về Đông Thổ Đại Đường, vua Đường không tin bộ tam kinh kia là thật nên tìm cách thử thầy trò Đường Tăng. Vua nói, ở Đông Thổ Đại Đường có mấy vụ án xử không xong, mong thầy trò Đường Tăng giúp. Vụ án khó khăn nhất chính là vụ bay chui.

Đường Tăng đóng vai chánh án. Ba thẩm phán là Ngộ Không, Bát Giới và Sa Tăng.

Đường Tăng hỏi: “Chuyên cơ của nhà Trời đâu dễ cho các người đi nhờ?”

Các bị cáo nhìn nhau và không biết trả lời thế nào. Ngộ Không lên tiếng:

“Sư phụ hỏi vậy thì lão Tôn cũng không trả lời được!” Bát Giới nhìn bị cáo xinh đẹp, nuốt ực cục bọt to tướng xuống cổ và trả lời thay:

“Không dễ thì sao các em nó đi trót lọt?”

Sa Tăng cũng lên tiếng:

“Chắc có dầu nhớt bôi trơn!”

Bát Giới lại nhìn bị cáo từ trên xuống dưới, cái đầu không thể không nghĩ món dầu nhớt… không lành mạnh.

Đường Tăng chắp tay niệm chú rồi nện búa đe:

“Ta hỏi bị cáo hay khỏi các thẩm phán?”

Ngộ Không thấy nhức đầu, đành xin lỗi sư phụ. Bát Giới, Sa Tăng thấy vậy cũng im lặng.Đường Tăng hỏi tiếp:

“Trước khi bay, nhà Trời không tra hỏi gì sao?”

Câu này thì phía bị cáo có người trả lời ngay:

“Có hỏi. Nhưng nhà Trời chỉ hỏi những người đi nhờ đã đóng góp gì cho đất nước chưa?”

Ngộ Không gãi tai và hỏi tiếp:

“Nhà Trời hỏi như vậy thì bị cáo trả lời thế nào?”

Phía bị cáo trả lời ngay: “Nhà vua khẳng định rồi. Doanh nhân đóng góp nhiều nhất cho đất nước”.

Bát Giới nói: “Ta có nghe điều ấy”.

Sa Tăng cũng nói: “Ta có nghe điều ấy”.

Đường Tăng phán:

“Đã đóng góp rồi thì bay quang minh chính đại chứ không thể nói là bay chui”.

Ngộ Không khen: “Sư phụ anh minh”.

Sa Tăng cũng khen: “Sư phụ anh minh”.

Bát Giới thêm: “Và đã đóng góp nhiều rồi thì bay luôn chứ không về nữa là phải đạo. Lần sau có bay thì cho anh bay theo với”.

Xử như vậy tưởng đã xong. Bỗng Ngộ Không phóng đôi mắt thần nhìn thẳng vào bị cáo, phát hiện con này là yêu quái. Ngộ Không vung gậy Như Ý lên hỏi:

“Yêu quái đến từ phương nào?”

Yêu quái rụt đầu giữ quyền im lặng. Đường Tăng chắp tay nhắm mắt niệm chú… Ngộ Không lại ôm đầu kêu lên:

“Sư phụ, sư phụ…”

Đúng lúc đó, người của nhà Trời xuất hiện: “Mấy đứa này con cháu của ta. Chúng lợi dụng lúc ta bận thì chui xuống trần gian nghịch ngợm. Để ta mang về trời xử…”

Nói đoạn cho lên chuyên cơ bay vút về trời.Thầy trò Đường Tăng nhìn theo ngơ ngác. Bát Giới muốn vác cào cỏ bay theo nhưng không kịp, cứ đứng ngẩn ra nhìn:

“Mẹ kiếp, con nhà Trời thì bay về trời, bay đường hoàng chứ bay chui đâu mà xử?”.

Sa Tăng hậm hực không nói gì. Ngộ Không chửi, đúng giọng Đông Thổ:

“Đéo mẹ, bao nhiêu yêu quái lâu nay đều của nhà Trời thì xử cái đéo gì?”

Đường Tăng trách:

“Khẩu nghiệp. Khẩu nghiệp”.

Nghe nói do tội văng đéo mà riêng Ngộ Không không được phép đến Linh Sơn để nhập Niết Bàn mà phải về lại núi Hoa Quả…

Chu Mộng Long

May be an image of 1 person, standing, outdoors and tree

Chu Mộng Long

Để lại lời nhắn

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.