Chủ biên Gio-o.com Lê Thị Huệ giới thiệu cộng tác viên Trang Đài Glassy Trần Nguyễn(thuyền nhân gốc Gò Công ?)

Lê Thị Huệ

Trang Đài Glassey Trầnnguyễn là nhà văn hiện sống tại Nam California. Cô có một gia đình hay hay, với ba cậu con trai nhỏ và một người chồng gốc Thụy Sĩ.

Chồng là ông tiến sĩ Ph.D và là con trai một. Lúc lập gia đình với vợ Việt đã tình nguyện bỏ họ gia đình chồng, để theo họ vợ Trang Đài. Chúc gia đình Trang Đài một Ngày Lễ Mẹ ấm áp và hạnh phúc –

Gió O com

May be an image of 5 people
May be an image of 5 people

Sinh 1975 tại Gò Công, Việt Nam và định cư tại Quận Cam, Hoa Kỳ năm 1994.
Dùng tiền student loans để thực hiện dự án Việt Mỹ Vietnamese American Project khi còn học cử nhân năm 1998 vì muốn ghi lại lịch sử và kinh nghiệm của người Việt trong giai đoạn cận đại.
Đã thực hiện nhiều dự án nghiên cứu đa ngữ ở nhiều nơi trên thế giới, và xuất bản những tác phẩm sáng tạo, bình luận, và chuyên đề về người Việt hải ngoại tại các châu Á, Âu, và Mỹ.
Sớm ý thức và chọn dấn thân cho an sinh xã hội, tiến trình hòa bình, việc dân chủ hóa, công bằng xã hội, bình đẳng nam nữ, và phát huy văn hóa.
Tham gia lãnh đạo sinh viên và sinh hoạt văn hóa giáo dục nghệ thuật trong cộng đồng.
Luyến ái nhiều ngôn ngữ, tuy chỉ dám nhận là biết tiếng Việt – tiếng mẹ đẻ, cũng là tiếng nuôi con.
Quán quân trong cuộc tranh tài nghiên cứu cho toàn tiểu bang California năm 2004 do hệ thống CSU tổ chức với dự án nghiên cứu, “Quận Cam, Sử Vàng.”
Là người Việt duy nhất đã thực hiện hàng trăm cuộc phỏng vấn song ngữ bằng phương pháp lịch sử truyền khẩu với người Việt ở các châu Á, Âu, Mỹ, và Úc.
Tốt nghiệp bốn Cử nhân một lúc trong ngành Tâm Lý Thanh Thiếu Niên, Văn Chương, Sắc Tộc Học Á Mỹ, và Nhân Văn Đa Khoa, và được chọn là Thủ Khoa trong cả hai ngành học sau vào năm 2001 tại CSU Fullerton.
Hoàn tất cao học ngành Lịch Sử Truyền Khẩu và Cộng Đồng, cũng tại CSUF, và nhận hai giải thưởng Xuất Sắc toàn thành bên cạnh nhiều giải thưởng khác năm 2004.
Là người Việt duy nhất được Bộ Ngoại Giao Hoa Kỳ cấp học bổng Fulbright toàn phần, bậc tối ưu, để thực hiện nghiên cứu về người Việt tại Thụy Điển năm 2004-05. Trong thời gian đó, đã tự túc để đến tìm hiểu cộng đồng người Việt ở hơn mười quốc gia Châu Âu khác.
Tốt nghiệp cao học ngành nhân chủng học tại Đại học Stanford, và hiện đang hoàn tất chương trình tiến sĩ.

Một bài viết

Trangđài Glassey-Trầnguyễn

con là quê hương của mẹ

Dấu Yêu ơi,

Con yêu dấu yêu ơi!

mỗi bập bẹ

khuyến thiện vách tường

mân mê ngày tháng cũ

con ô a

đàn trẻ lớp vỡ lòng

lay trường làng thức dậy trước hừng đông

mắt nheo nheo, nháy nháy, gieo tình

thắt thỏm sông rạch

xao xuyến gió hè

ruộng xa

bàn tay mềm như gió trời mới nở

xoa vào nghìn giấc ngủ của hôm qua

bùn non

mẫn mịn

tan giòn

tiếng cười thấm vào không gian

xe chỉ vấn vương 

luồn tơ lưu luyến

mẹ nhớ mình cười vài thập niên trước

và một quê hương lẽo đẽo đi cày [i]

ôi, Dấu Yêu, con hít vào khoảng trống [ii]

xả hồng trần, muôn lượng kiếp trước, sau

trống như nắng, như đêm chưa kịp ngủ

rỗng như trời, như ống trúc, mo cau

ôi, Yêu Dấu, con thở ra trăm cõi

xõa quê hương trên vũng nhớ đơn côi

mùi mía thơm trong nắng Tết trắng vôi [iii]

mùa tảo mộ nửa con trăng Nguyên Đán

con đã đến, quê hương thôi lẻ bóng

quê-hương-con [iv] bòng bọng nước tao phùng

Trangđài Glassey-Trầnguyễn

http://www.gio-o.com/TrangDai.html

[i] Tôi sinh sau cuộc chiến Việt Nam. Khi tôi còn ấu thơ, thì tiếng cười vô tư của tôi quấn quýt bên những chiếc cày gỗ do trâu kéo trên những thửa ruộng loáng phèn. Cả quê hương tôi lẽo đẽo đi cày trong giai đoạn đó và về sau.

 

[ii] Triết gia Kim Định cho rằng cái khoảng trống trong trống đồng chính là cốt lõi của triết Việt: “…triết lý tâm linh lấy việc xả làm bước nhập môn… Riêng Việt thì xây trên chữ Trống… nhấn mạnh đến sự trống rỗng của tâm hồn làm nền móng” (tr. 42, Phong Thái Anh Vi, tác giả Kim Định, An Việt Houston xuất bản). Con hít vào khoảng trống, là hít vào cái tinh hoa cốt lõi của an vi.

 

[iii] Ở miền quê Tây Nam Bộ vào các thập niên sau 1975, người dân làng nghèo, chỉ dùng vôi trắng để sơn phết lại mộ bia, đa số là mộ đất, hay nhà cửa, trong dịp cuối năm, vừa tảo mộ, vừa chuẩn bị đón Tết. Có lẽ gần bốn thập niên sau, vẫn còn người chỉ có đủ tiền để mua vôi phết trên những nấm mộ nghèo mỗi lần đón Tết.

 

[iv] Con và quê hương, đối với một người mẹ Việt Nam xa quê, đã nên một. Con là tất cả những hy vọng và tình thương mà mẹ muốn trao cho quê hương, và chính quê hương lại là di sản thiêng liêng nhất mẹ muốn trao cho con. Chính trong con, mẹ đã tìm lại quê hương khi mẹ trao quê hương cho con mỗi ngày trong cúc cục cù lao. Con, quê hương, và mẹ cùng lớn lên trong một sự sống mới, gặp nhau trên một sinh lộ mới. Tôi dùng chữ “nước” ở đây với nhiều ngụ ý. Nước, cũng chính là quê hương. Nhưng nước cũng hàm ý nước ối, mạch nước nuôi dưỡng thai nhi trong thời gian chín tháng mười ngày. Bòng bọng nước chỉ một sự hướng tới, một sự háo hức mong đợi nguồn sống mới trong một con người, hay trên một quê hương.

 © gio-o.com 2011

Để lại lời nhắn

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.