chuyện bâng quơ không bâng quơ: Người lính Nhật(với tinh thần Ninja)cuối cùng đầu hàng sau 30 kết thúc thế chiến 2-Niềm tin che mờ lý trí: Đáng trách hay đáng thương?

“Người lính Nhật cuối cùng đầu hàng” sau 30 năm kết thúc Thế chiến 2

Văn hóa Nhật Bản    • Oct 8, 2020

Bài: Uyên NguyễnNhật Bản có một câu chuyện rất nổi tiếng về “người lính cuối cùng đầu hàng” sau khi thế chiến kết thúc 30 năm. Tuy nhiên, câu chuyện về sự tận trung này đến nay vẫn còn để lại nhiều sự tranh cãi.

“Người lính Nhật cuối cùng đầu hàng” sau Thế chiến 2

Đó là người đàn ông tên Onoda Hiro, sinh năm 1922 tại tỉnh Wakayama, Nhật Bản. Ông là người lính Nhật cuối cùng đầu hàng sau khi Thế chiến thứ 2 đã kết thúc 30 năm. Năm 1942, Onoda Hiro gia nhập quân đội Đế quốc Nhật Bản. Ông được đào tạo chuyên về chiến tranh du kích, chiến tranh phá hoại và thu thập tin tức tình báo.

Tháng 12/1944, Onoda được phái tới đảo Lubang với nhiệm vụ quan sát bầu trời để phát hiện các máy bay ném bom của Mỹ. Onoda cùng với các đồng đội nhận được mệnh lệnh kèm với chỉ thị: “Anh tuyệt đối không được tự tử dù có chuyện gì xảy ra. Có thể mất 3 năm, có thể mất 5 năm nhưng chắc chắn chúng tôi sẽ trở lại đón các anh. Cho đến lúc đó, miễn là chỉ còn 1 người lính thì anh vẫn phải tiếp tục lãnh đạo người đó. Anh có thể phải tiếp tục sống nhờ những trái dừa. Nếu vậy thì cứ ăn dừa mà sống! Trong mọi trường hợp, anh không được tự nguyện từ bỏ mạng sống của anh.”

Onoda Hiroo

Hiroo Onoda (phải) và em trai Shigeo Onoda (Ảnh: Wikipedia)

Onoda rời Nhật tới Philippines theo Lữ đoàn Sugi (thuộc Sư đoàn số 8 của Hirosaki). Tại đây theo lệnh của đại tá Taniguchi và Takahashi, Onoda lãnh đạo một nhóm quân Nhật tiến hành chiến đấu độc lập trên đảo Lubang theo hình thức chiến tranh du kích. Do chiến đấu độc lập nên việc liên lạc với đơn vị của nhóm quân Nhật này tạm thời bị cắt đứt. Ông Onoda và 3 đồng đội vẫn tiếp tục cố thủ mà không biết rằng Nhật Bản đã đầu hàng quân đồng minh vào ngày 02/09/1945.

Từ tháng 10/1945, nhóm của Onoda đã nhận được những truyền đơn về việc Chính phủ Nhật đầu hàng, tuy nhiên những người lính này không tin và cho rằng đó là tuyên truyền bịa đặt. Mãi đến sau đó, một người lính ra đầu hàng và trở về Nhật Bản. Những người còn lại vẫn tiếp tục ẩn trốn, ăn trộm gạo, chuối và trâu bò của người dân, thỉnh thoảng tấn công các cư dân địa phương và có lần còn đụng độ với cả binh lính Phillipines.

Niềm tin che mờ lý trí: Đáng trách hay đáng thương?

Tháng 10/1945, sau khi giết một con bò trong nông trại gần đó làm thức ăn, họ tình cờ nhìn thấy một tờ rơi của người dân đảo. Trong đó có thông điệp gửi cho họ nói: “Chiến tranh đã kết thúc ngày 15/08. Hãy xuống núi”. Do không tin được chuyện quân Nhật lại thua trận nhanh như thế, nên họ đã cho rằng tờ truyền tin này là giả và quân Đồng Minh đang lừa họ ra đầu hàng. Cuối cùng, khi gần hết năm đó, người dân trên đảo đã chán ngấy việc bị bắn và đột kích nên đã dùng một chiếc máy bay Boeing B-17 để thả tờ rơi khắp rừng – nơi nhóm của Onoda đang lẩn trốn. Mặc dù những tờ rơi này có lệnh đầu hàng từ Tướng Yamashita, những thành viên của nhóm Onoda một lần nữa xem những thông tin này là giả. Onoda cho rằng, nếu quân Nhật thắng, họ sẽ tới và đón các binh sĩ ở đảo Lubang về. 

Khi biện pháp này không có hiệu quả với nhóm người của Onoda, ngày càng nhiều tờ rơi được thả xuống cùng báo chí từ Nhật, ảnh và thư từ gia đình các binh sĩ. Các phái đoàn từ Nhật được cử đến Lubang, đi vào rừng, dùng loa phóng thanh cầu xin các binh sĩ đầu hàng, tuy nhiên vẫn không có kết quả. Nhiều năm trôi qua, bốn người lính Nhật vẫn tiếp tục thực hiện nhiệm vụ gây rối kẻ thù từ trong rừng mỗi khi có cơ hội và thu thập thông tin tình báo ở mức tốt nhất có thể.

Có lúc, khi nhìn thấy hầu hết mọi người đều mặc thường phục, họ bắt đầu nghĩ rằng đây cũng là trò lừa của lực lượng Đồng minh để lừa lính du kích Nhật mất cảnh giác. Họ nghĩ đến điều đó mỗi khi bắn vào “dân thường”. Mỗi lần như vậy, họ lại bị săn tìm. Dần dần, họ nghĩ rằng tất cả đều là kẻ thù, kể cả những người Nhật thường xuyên đến tìm và cố đưa họ về nhà. Đối với Onoda và nhóm của ông, những người này chắc chắn là tù binh bị bắt vào rừng để lừa họ ra khỏi nơi an toàn.

Đảo Lubang

Tấm bảng viết về ông Onoda trên đảo Lubang. (Ảnh: wikimapia)

Sau 5 năm ở rừng, một thành viên nhóm là Akatsu đã quyết định đầu hàng nhưng không nói cho ba người còn lại. Anh ta đã tách nhóm và sau 6 tháng sống một mình trong rừng, anh ta đã đầu hàng trước những người mà anh ta nghĩ là quân Đồng minh vào năm 1949. Sau sự việc này, nhóm của Onoda ngày càng cẩn trọng và đi sâu vào rừng hơn nhằm che giấu tung tích của mình. Khoảng 5 năm sau nữa, một thành viên trong nhóm là Shimada đã bị giết chết trong một cuộc đụng độ trên bờ biển Gontin. Lúc bấy giờ, nhóm chỉ còn 2 người là Onoda và Kozuka.

Trong 17 năm sau đó, Onoda và Kozuka vẫn sống trong rừng, thu thập tin tình báo càng nhiều càng tốt và tấn công “kẻ thù” bất kỳ khi nào có thể. Họ vẫn tin rằng cuối cùng quân Nhật Bản sẽ phái thêm lính tới và họ sẽ huấn luyện tân binh chiến tranh du kích, sử dụng thông tin tình báo để tái chiếm đảo Lubang. Bởi vì mệnh lệnh mà họ nhận được khi đến Lubang là ở nguyên vị trí, làm công việc của mình cho đến khi cấp trên tới và đưa họ đi.

Tháng 10/1972, sau 27 năm lẩn trốn, Kozuka bị giết khi đụng độ với một nhân viên tuần tra Philippines. Phía Nhật Bản từ lâu đã cho rằng cả Onoda và Kozuka đều đã chết. Chính quyền Nhật Bản không nghĩ họ có thể sống lâu như thế trong rừng. Chỉ đến khi nhìn thấy xác Kozuka, họ bắt đầu nghĩ có thể Onoda vẫn còn sống cho dù anh này bị tuyên bố đã chết từ lâu.

Hành trình trở về và sự chán nản đối với nước Nhật hiện đại

Chính phủ Nhật Bản cử một nhóm vào rừng để tìm kiếm Onoda. Không may, Onoda – người đã có 27 năm kinh nghiệm trong việc lẫn trốn – lại luôn thắng thế trong “cuộc chơi” lần này. Không một ai có thể tìm được ông. Vào năm 1974, một sinh viên đại học tên là Nario Suzuki trong chuyến du lịch thế giới đã quyết định sẽ thử tìm gặp người lính “huyền thoại” này. Cậu tới đảo Lubang, đi bộ xuyên rừng tìm dấu hiệu của Onoda. 

Đáng ngạc nhiên là khi hàng nghìn người trong 29 năm đã không thể tìm được Onoda thì cậu sinh viên này lại thành công. Cậu tìm thấy nơi trú ẩn của Onoda và phát hiện ông hiện vẫn còn sống. Sau đó, Suzuki đã cố thuyết phục Onoda về nhà với mình. Thế nhưng, Onoda từ chối! Ông ta vẫn khăng khăng cấp trên sẽ quay lại tìm mình cho dù chuyện gì xảy ra đi chăng nữa. Ông ta sẽ không đầu hàng cũng như không tin chiến tranh đã kết thúc cho đến khi cấp trên đến và ra lệnh cho ông ta. Suốt chừng ấy năm, Onoda đã giết chết 30 người Philippines và làm bị thương hơn 100 người, phá hủy nhiều vụ mùa của người dân địa phương.

Onoda Hiroo

Chàng sinh viên Nario Suzuki và Onoda (Ảnh: mayooshin.com)

Suzuki sau đó về Nhật Bản với thông tin chấn động là đã tìm ra Onoda. Thiếu tá Taniguchi nay đã nghỉ hưu và làm việc trong hiệu sách đã được đưa gấp tới Lubang để gặp Onoda. Taniguchi đã nói với Onoda rằng Nhật Bản đã thua trận và ra lệnh cho ông từ bỏ vũ khí, đầu hàng người Philippines. Sau khi biết rằng mình đã lãng phí 30 năm cuộc đời và giết hại những người dân vô tội, ông Onoda cảm thấy như mình vừa bị giáng một đòn nặng nề. Sau này, ông tâm sự: “Đột nhiên mọi thứ đen ngòm. Một cơn bão gầm rú trong tôi. Tôi cảm thấy như một kẻ ngốc vì đã quá căng thẳng và cẩn trọng ở đấy. Tồi tệ hơn thế, tôi đã làm gì trong suốt những năm đó? Cơn bão dần qua đi và lần đầu tiên tôi đã hiểu: 30 năm làm lính du kích cho quân Nhật đã chấm dứt đột ngột. Đây là kết thúc!”

Một buổi lễ kỳ lạ đã diễn ra sau đó. Vào ngày 10/03/1975, khi ở tuổi 62, ông Onoda ra khỏi rừng khi vẫn đang mặc bộ quân phục và trao lại thanh kiếm samurai cho Tổng thống Philippines lâm thời là ông Ferdinand Marcos. Tổng thống Marcos đã xá tội cho ông Onoda vì người lính này không hề hay biết chiến tranh đã kết thúc. Khi về Nhật Bản, Onoda được xem như một anh hùng. Quân đội Nhật cũng bồi thường cho ông một số tiền vì đã tận tâm phục vụ đất nước trong suốt 30 năm ở trong rừng. Tuy nhiên, cuộc sống ở Nhật Bản ngày ông trở về đã khác xa thời ông còn trẻ. Ông không hề thích việc nhiều giá trị đạo đức truyền thống mà ông tôn thờ, chẳng hạn như chủ nghĩa yêu nước, nay đã gần như không còn tồn tại. Chán nản với thời cuộc, Onoda đã quyết định đến Brazil, mua một nông trại ở đó và kết hôn.

Onoda Hiroo

Onoda trao lại thanh kiếm samurai cho Tổng thống Ferdinand Marcos. (Ảnh: Wikipedia)

Sau này, Onoda cho ra một cuốn tự truyện với tiêu đề “No Surrender, My Thirty-Year War” (Không đầu hàng, cuộc chiến 30 năm của tôi). Trong đó, ông đã mô tả chi tiết về cuộc sống du kích của mình. Vào năm 1980, sau khi tình cờ đọc được mẩu tin về một thiếu niên Nhật Bản xuống tay giết chết cha mẹ của mình, ông Onoda càng trở nên chán nản hơn về tình trạng của đất nước và thanh niên Nhật Bản. Vì vậy, 4 năm sau, ông quyết định quay về Nhật Bản và thành lập trung tâm giáo dục thanh thiếu niên. Tại đây, ông dạy cho các em nhỏ về các kỹ năng sinh tồn và cách trở thành một công dân Nhật Bản trưởng thành hơn, độc lập hơn.

Onoda Hiroo

Cuốn tự truyện “No Surrender, My Thirty-Year War” của ông Onoda. (Ảnh: thumbs.worthpoint.com)

Tháng 5/1996, ông Onoda trở lại Philippiness, đến hòn đảo Lubang nơi ông từng sống 30 năm và trao tặng 10.000 USD cho các trường học ở đây. 

Ngày 16/1/2014, Hiro Onoda đã qua đời vì bị suy tim, khép lại cuộc đời một chàng lính tận trung.

Câu chuyện của ông đã trở thành nguồn cảm hứng cho bộ phim The Last Imperial Soldier được công chiếu năm 2018. Theo bạn câu chuyện về người lính Nhật với tình yêu nước vĩ đại này được xem là đáng trách hay đáng thương?

kilala.vn

Người lính Ninja huyền thoại của Nhật Bản qua đời

19/01/2014 08:34 GMT+780Lưu

TTO – Người lính Thiên hoàng Nhật Bản từng 29 năm không chịu đầu hàng sau Chiến tranh thế giới thứ 2 đã sống được tới 91 tuổi mới chịu quy hàng số phận. Ông Hiroo Onoda đã qua đời vì bệnh tim tại một bệnh viện ở Tokyo ngày 16-1-2014.

Tìm thấy hai cựu binh Nhật thời Thế Chiến II trong rừng già

Ông Hiroo Onoda trao thanh kiếm quân đội của mình cho Tổng thống Philippines Ferdinand Marcos thể hiện sự đầu hàng tại Dinh Malacanan Palace ở Manila ngày 11-3-1974 – Ảnh: Tư liệu trên Internet
Bản đồ khu vực ông Onoda cố thủ suốt 30 năm ở Philippines – – Ảnh: Tư liệu trên Internet
Ông Hiroo Onoda (thứ hai từ trái qua) tại khu vực cố thủ trên đảo Lubang trong ngày ra hàng 11-3-1974 – Ảnh: Tư liệu trên Internet
Ông Hiroo Onoda vẫy tay chào khi vừa về tới sân bay quốc tế Tokyo ngày 12-3-1974 – Ảnh: Tư liệu trên Internet
Bút tích của ông Onoda trong chuyến thăm New York tháng 4-1975 – Ảnh: Tư liệu trên Internet
Bìa cuốn hồi ký của Onoda được dịch sang tiếng Anh – Ảnh: Tư liệu trên Internet
Ông Onoda khi mới đầu hàng năm 1974 (trái) và sau này – Ảnh: Tư liệu trên Internet
Ông Hiroo Onoda cỡi ngựa bên cạnh vợ mình, bà Machie trong trang trại của ông tại Campo Grande (Brazil) năm 2012 – Ảnh: Kyodo
Những món hàng lưu niệm lấy cảm hứng từ ông Onoda – Ảnh: Tư liệu trên Internet

Người lính này đã “ẩn nấp” (nếu nói đúng tâm thế của ông là “cố thủ”) trong rừng rậm trên đảo Lubang của Philippines suốt gần 3 thập niên, không chấp nhận sự thật là cuộc chiến tranh đã kết thúc với việc Nhật hoàng đầu hàng quân đồng minh ngày 2-9-1945, chẳng đếm xỉa tới những tờ truyền đơn được máy bay thả xuống rừng hay những lời trên loa phóng thanh kêu gọi đầu hàng và nhiều nỗ lực để thuyết phục ông tin rằng quân phiệt Nhật đã thua trận. 

Mãi cho tới năm 1974, Onoda mới chịu ra khỏi nơi ẩn nấp để quay về quê nhà sau khi đích thân viên chỉ huy cũ của ông tới nơi ra lệnh cho ông đầu hàng. 

Onoda là người cuối cùng trong nhiều chục cựu binh Thiên hoàng mà người ta biết được sống lẩn trốn ở châu Á sau Chiến tranh thế giới thứ hai. Trong số này có một người bị bắt trong rừng già trên đảo Guam (Mỹ) hồi năm 1972. Dưới góc độ nào đó, họ được coi như biểu tượng cho tinh thần bất khuất và tuyệt đối trung thành của người lính Nhật đối với Nhật hoàng của mình.

Chờ đợi trong bất khuất 

Là con trai của một thầy giáo, Onoda sinh ngày 19-3-1922 tại Kai-nan. Ông học xong bậc trung học năm 1939, làm việc cho một hãng thương mại Nhật Bản cho tới khi bị động viên nhập ngũ. Sau khi được đào tạo thành một sĩ quan tình báo và một huấn luyện viên chiến thuật du kích, Onoda được phái tới đảo Lubang hồi tháng 12-1944 với nhiệm vụ quan sát bầu trời để phát hiện các máy bay ném bom của Mỹ. 

Ông nhận được mệnh lệnh không bao giờ được đầu hàng, không bao giờ dùng tới hình thức tấn công liều chết, mà phải cố thủ và chờ cho tới khi viện binh tới tiếp cứu. Lúc đó đeo lon trung úy, ông đã bị cô lập trên đảo trong khi lính Mỹ đổ quân lên mạn bắc. Ông và 3 người lính khác đã tuân theo các mệnh lệnh do thượng cấp ban hành sau khi quân phiệt Nhật bại trận năm 1945. Sự tồn tại của nhóm này được biết đến vào năm 1950 khi một người lính ra đầu hàng và trở về Nhật Bản. Những người còn lại vẫn tiếp tục ẩn trốn trong khu vực, ăn trộm gạo, chuối và trâu bò của người dân, thỉnh thoảng tấn công các cư dân địa phương và có lần còn đụng độ với cả binh lính Phillipines. Một người đã chết sau đó. 

Sau 9 năm tìm kiếm không thành công, Tokyo tuyên bố số cựu binh này đã chết. Tuy nhiên vào năm 1972, Onoda và người đồng đội còn lại đã xảy ra một vụ bắn nhau với lính Philippines. Người bạn kia bị giết chết, còn Onoda may mắn chạy thoát. Vụ này đã gây xôn xao ở Nhật và gia đình của Onoda đã tới Lubang với hy vọng thuyết phục được ông rằng cuộc chiến tranh đã kết thúc. 

Sau này Onoda kể rằng lúc đó ông tin những việc như vậy là trò lừa bịp của chế độ bù nhìn do Mỹ lập ra tại Tokyo hòng dụ ông ra mà bắt sống. Ông cũng có đọc trên báo rằng người ta đã cố gắng lùng sục khắp các cánh rừng để tìm kiếm ông, nhưng ông cho rằng đó là trò tuyên truyền. Những chiếc máy bay quân sự Mỹ bay ngang qua khu rừng mà ông ẩn nấp trong suốt những năm diễn ra cuộc chiến tranh ở Việt Nam càng thuyết phục ông rằng cuộc chiến vẫn còn đang tiếp diễn ở đâu đó. 

Mãi tới tháng 2-1974, Onoda mới gặp được Norio Suzuki, một nhà thám hiểm Nhật trẻ tuổi trong khu vực ông ẩn nấp. Ông đã giải thích với đồng hương này về lý do mình vẫn cố thủ trong rừng sâu gần 30 năm rằng: nếu như cuộc chiến đã thật sự qua rồi, sao ông vẫn chưa bao giờ nhận được mệnh lệnh từ thượng cấp của mình. Nhà thám hiểm Suzuki đã trở về Tokyo với thông điệp này của Onoda. Người ta đã tìm được viên chỉ huy trực tiếp trước đây của Onoda, người đã phái ông tới Lubang, đó là cựu thiếu tá Yoshimi Taniguchi, lúc đó làm nghề bán sách. Sau đó, Taniguchi đã được sắp xếp sang Lubang, vào tận chỗ Onoda ẩn nấp trong rừng và trực tiếp ra mệnh lệnh đầu hàng. 

Tới khi đó cuộc chiến tranh của người cựu sĩ quan Thiên hoàng này mới chính thức chấm dứt. Báo Washington Post (18-1-2014) kể rằng: Onoda đã đứng nghiêm với khẩu súng trường của mình khi viên chỉ huy cũ đọc lại bản tuyên bố đầu hàng của Quân hội Thiên hoàng năm 1945. 

Người lính Nhật phải sẵn sàng hy sinh cho đất nước

Ngày 11-3-1974, tại dinh Tổng thống Malacanan Palace ở Manila, Onoda – lúc đó 52 tuổi – trong bộ quân phục Thiên hoàng cũ còn nguyên vẹn cả giày mũ vẫn được bảo quản tốt trong 30 năm đã trao cho Tổng thống Philippines hồi đó là Ferdinand Marcos thanh kiếm Samurai của ông để thể hiện sự đầu hàng. 

Nhà lãnh đạo Philippines đã trả lại cho Onoda thanh kiếm đó và tuyên bố ân xá cho ông các tội đã gây ra ở nước này trong quá khứ. Đại sứ Nhật Bản tại Philippines lúc đó đã gọi Onoda là “mẫu mực của người lính Nhật”. 

Trả lời câu hỏi của báo chí sau khi trở về Nhật Bản rằng ông nghĩ gì về 30 năm ẩn nấp đã qua, Onoda nói rất đơn giản: “Tôi chỉ thực thi mệnh lệnh thượng cấp và không hề ân hận về bất cứ điều gì.” 

Ngay hôm sau, Onoda đã đáp máy bay trở về Tokyo và được đón chào như một vị anh hùng. Cũng có những người lính Nhật khác sau Chiến tranh thế giới thứ hai đã trốn trong các khu rừng rậm ở Guam và Indonesia suốt nhiều thập niên. Nhưng họ trốn vì sợ bị kẻ thù hành quyết, trong khi Onoda “cố thủ” để duy trì nhiệm vụ của mình. 

Giới chính trị Nhật xưa nay vốn đề cao các truyền thống dân tộc chủ nghĩa và quân phiệt chủ nghĩa đã không bỏ lỡ cơ hội để khai thác hình tượng Onoda. Danh tiếng của Onoda cũng vang xa trên hành tinh. Nhà độc tài Uganda, Idi Amin, đã lấy Onoda làm tấm gương xây dựng đạo đức lý tưởng cho quân đội nước mình. 

Vào năm 2010, trong cuộc phỏng vấn của hãng truyền hình Mỹ ABC, Onoda nói rằng: “Mỗi người lính Nhật đều sẵn sàng hy sinh mạng sống cho đất nước. Nhưng là một sĩ quan tình báo, tôi đã được lệnh tiến hành cuộc chiến tranh du kích và không được chết”. Thoạt nhìn qua, người ta có thể coi Onoda là một kẻ cuồng tín, cực đoan và cố chấp, thậm chí là khùng điên. Nhưng xét kỹ lại, ông cũng giống như biết bao người đàn ông Nhật khác chịu ảnh hưởng sâu nặng bởi tinh thần võ sĩ đạo không bao giờ biết khuất phục, coi thất bại là một điều sỉ nhục không còn đáng sống, và đạo lý tuyệt đối trung thành và tuân phục bề trên. 

Biểu tượng 1000 năm Ninja của Nhật Bản 

Giật tít là “Ninja cuối cùng của thế giới” (World’s Last Ninja), tạp chí Mỹ Time (17-1-2014) dẫn công trình nghiên cứu của John Man, nhà nghiên cứu sử học về Ninja, cho biết rằng Onoda đã được huấn luyện đúng theo kiểu Ninja tại trường tình báo nổi tiếng Nakano. Và điều này đã giúp ông có thể ẩn mình và sinh tồn trong rừng già suốt 30 năm. Man nhấn mạnh rằng cái chết của Onoda đã kết thúc truyền thống Ninja kéo dài 1.000 năm của nước Nhật. Tác giả này đã dành riêng cho Onoda một chương trong cuốn sách “Ninja: 1,000 Years of the Shadow Warrior” (Ninja: 1.000 năm chiến binh bóng tối). 

Tuy nhiên, giống như không ít người khác, Onoda đã lâm vào cái bi kịch của khủng hoảng thời hậu chiến. Nước Nhật mà ông quay về đã thay đổi quá nhiều so với ngày ông ra đi. Lúc đó, Nhật Bản đang trong thời bùng nổ kinh tế, tiến bộ khoa học – kỹ thuật và du nhập nhiều văn hóa phương Tây. Nước này cũng tuyên bố mình là một đất nước chủ trương hòa bình. Onoda giống như một người rừng lọt giữa đô thị, lạc lõng. 

Do quá khó khăn để hội nhập thực tiễn mới, chỉ một năm sau ngày quay lại Nhật Bản, Onoda đã di dân sang Brazil năm 1975 để mở một trang trại nuôi gia súc tại một nơi có hàng chục gia đình người Nhật sinh sống ở Campo Grande, thủ phủ của bang Mato Grosso do Sul. Nhưng ông vẫn đi đi về về giữa hai nước. Năm 1976, ông kết hôn với bà Machie Onuki, lúc đó 38 tuổi, nguyên là một người phục vụ trà đạo tại Tokyo. 

Năm 1984, Onoda thành lập ở miền bắc Nhật Bản một trại thanh niên, nơi ông dạy cho giới trẻ Nhật Bản các kỹ thuật mưu sinh thoát hiểm mà ông đã sử dụng trong 30 năm ẩn trốn trong rừng sâu, sống bằng thịt trâu bò rừng và chuối. Các học viên gọi ông bằng biệt hiệu: “Ông chú rừng xanh” (Uncle Jungle). Có lần ông kể với hãng tin Anh Reuters rằng ông đã khuyên các bậc phụ huynh nên để cho con em mình chơi đùa trên đất cát dơ bẩn, ngay cả trong trời mưa. “Quá sạch sẽ và vững chắc làm cho bọn trẻ yếu đi”, – ông nói như vậy.

Năm 1996, ông đã về thăm lại đảo Lubang theo lời mời của chính quyền địa phương. Người Philippines đã xí xóa cho ông chuyện ông từng giết chết và làm bị thương mấy chục người địa phương trong suốt 30 năm “cố thủ” trong rừng. Như một sự chuộc lỗi, ông đã tặng cho cộng đồng địa phương một khoản tiền để lập một học bổng. 

Trong lần xuất hiện trên kênh truyền hình quốc gia Nhật Bản NHK hồi tháng 5-2013, Onoda nói rằng: “Tôi đã sống qua cái thời gọi là chiến tranh, những gì người ta nói thay đổi từ thời này sang thời khác. Tôi nghĩ lẽ ra chúng ta không nên để mình bị chao đảo bởi cái khí hậu của thời đại, mà nên suy nghĩ một cách điềm tĩnh.”

Onoda được coi là người lính Thiên hoàng cuối cùng được tìm thấy sau Chiến tranh thế giới thứ hai. Người phát ngôn của Chính phủ Nhật Bản Yoshihide Suga ngày 17-1-2014 đã bày tỏ sự thương tiếc trước sự ra đi của Onoda, ca ngợi ông có ý chí mạnh mẽ để sống và có một tinh thần bất khuất. Ông nhấn mạnh: “Sau Chiến tranh thế giới thứ hai, ông Onoda đã sống trong rừng sâu suốt nhiều năm và khi ông ấy trở về Nhật Bản, tôi đã cảm thấy rằng cuối cùng cuộc chiến tranh cũng đã kết thúc. Đó là cách tôi cảm nhận được.”

Từ lâu nay, ngành du lịch Philippines đã tổ chức tour du lịch tới đảo Lubang với những hoạt động như đi bộ trong rừng tới thăm những hang động mà ông Onoda từng sống, học các kỹ thuật mưu sinh của ông. 

PHẠM HỒNG PHƯỚC

Để lại lời nhắn

Điền thông tin vào ô dưới đây hoặc nhấn vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

Trang web này sử dụng Akismet để lọc thư rác. Tìm hiểu cách xử lý bình luận của bạn.