Đỗ Trường(Leipzig/Đức)bàn chuyện mần thơ,tấu,vè….

Đỗ Trường

THƠ. TẤU. VÈ.

Chẳng phải chỉ trong nước, mà ở nước ngoài cũng vậy, cứ nơi nào có người Việt, thì ở đó thơ ca, tấu vè trổ ra như bè rau muống sau cơn mưa rào đầu hạ. Có lẽ, chịu không nổi, một số bác cho rằng, cần phải cai thơ, cứ như cai thuốc phiện ấy.

Tôi không đến nỗi cực đoan như các bác, nhưng đọc bài tấu: Đất nước ở trong tim của cô giáo Chu Ngọc Thanh, thì sự kêu gào cai thơ quả thực có lý. Bài tấu nhạt nhẽo, tụng ca này, nếu không có thư gợi khen, đánh giá hay của ông (quan đầu) tể tướng, thì chắc chắn không ầm ĩ, và chẳng ai quan tâm đến nó. Đây hoàn toàn không phải là thơ, nó chỉ là bài tấu vần vè tụng ca. Một dạng điếu đọc nơi tang lễ, hiếu hỉ ở làng xã mà thôi.

Sự ồn ào của bài tụng này, hoàn toàn trái ngược với bài thơ: Đất nước mình ngộ quá phải không anh của cô giáo Trần Thị Lam trước đây, trong suy nghĩ người đọc. Nhiều người đánh giá cao, đến nỗi tiến sĩ Nguyễn Xuân Diện ở Viện Hán Nôm còn đưa Đất nước mình ngộ quá phải không anh của Trần Thị Lam lên đến hàng bất hủ. Vâng! Thơ hay dở, mới cũ thuộc vào gu, vào cảm thụ của từng người. Tôi hoàn toàn tôn trọng. Tuy nhiên, cái gì cũng có định lượng, cân đong đo đếm một cách chuẩn mực của nó. Do vậy, với tôi: Đất nước mình ngộ quá phải không anh của Trần Thị Lam, tuy khoái đọc là vậy, nhưng chỉ có thể đọc một lần. Bởi, nó không phải là bài thơ hay, không cho người đọc sự ngẫm nghĩ, tìm kiếm.

Để lý giải, vấn đề này, ta có thể thấy, cũng như bài thơ: Khi Tôi Chết Hãy Đem Tôi Ra Biển không phải vào dạng hay nhất của nhà thơ hào hoa Du Tử Lê. Tuy nhiên bài này, được rất nhiều người biết đến, và yêu thích. Bởi, nó mang tính thời sự, như một thứ bùa ngải đánh đúng vào tâm lý con người ở thời điểm đó (1977). Những câu Bát ngôn với lời thơ tự sự xoáy sâu vào nỗi đau, niềm thương nhớ về quê hương, nơi mịt mù xa tắp. Nhưng những năm gần đây, đường về quê (Việt Nam) dường như cũng ngắn lại. Du Tử Lê cứ túc tắc đi về. Mỗi chuyến bay của Du Tử Lê như một liều thuốc giải bùa, giải thiêng cho bài thơ. Do vậy, Khi Tôi Chết Hãy Đem Tôi Ra Biển của Du Tử Lê nhạt dần là thế.

Từ đó, ta có thể thấy, Đất nước mình ngộ quá phải không anh của Trần Thị Lam, một bài thơ thế sự đánh đúng vào tâm lý người đọc ở thời điểm hiện nay. Tuy nhiên, với tôi sự việc, hình ảnh, câu từ là những câu nói thường nhật của hôm nay, hay câu thơ từ cụ Tản Đà trước đây. Qủa thực không có gì mới mẻ cả.

Viết ra điều này, để ta thấy rằng: Thơ. Tấu. Vè hiện nay đang đảo lộn tùng phèo cả.

Leipzig 20-2-2020

Đỗ Trường

Đất Nước Ở Trong Tim

Đất nước mình bé nhỏ vậy thôi em

Nhưng làm được những điều phi thường lắm

Bởi hai tiếng nhân văn được cất vào sâu thẳm

Bởi vẫn giữ vẹn nguyên hai tiếng đồng bào.

Em thấy không? Trong nỗi nhọc nhằn, vất vả, gian lao

Khi dịch bệnh hiểm nguy đang ngày càng lan rộng

Cả đất nước mình cùng đồng hành ra trận

Trên dưới một lòng chống dịch thoát nguy

.Với người láng giềng đang lúc lâm nguy

Đất nước mình không ngại ngần tiếp tế

Dù mình còn nghèo nhưng mình không thể

Nhắm mắt làm ngơ khi ai đó cơ hàn.

Với đồng bào mình ở vùng dịch nguy nan

Chính phủ đón về cách ly trong doanh trại

Bộ đội vào rừng chịu nắng dầm sương dãi

Để họ nghỉ ngơi nơi đầy đủ chiếu giường.

Với chuyến du thuyền đang khóc giữa đại dương

Mình mở cửa đón họ vào bến cảng

Chẳng phải bởi vì mình không lo dịch nạn

Mà chỉ là vì mình không thể thờ ơ.

Thủ tướng phát lệnh rồi, em đã nghe rõ chưa“

Trong cuộc chiến này sẽ không có một ai bị để lại

”Chẳng có điều gì làm cho mình sợ hãi

Khi trong mỗi người nhân ái được gọi tên.

Từ mái trường này em sẽ lớn lên

Sẽ khắc trong tim bóng hình đất nước

Cô sẽ nối những nhịp cầu mơ ước

Để em vẽ hình Tổ quốc ở trong tim.

Nhớ nghe em, ta chẳng phải đi tìm

Một đất nước ở đâu xa để yêu hết cả

Đảng đã cho ta trái tim hồng rạng tỏa

Vang vọng trong lòng hai tiếng gọi Việt Nam!

Chu Ngọc Thanh,

giáo viên Trường THCS Hùng Vương – Gia Lai Mộc Miên

ĐẤT NƯỚC MÌNH NGỘ QUÁ PHẢI KHÔNG ANH?

Trần Thị Lam

Đất nước mình ngộ quá phải không anh?

Bốn ngàn tuổi mà dân không chịu lớn

Bốn ngàn tuổi mà vẫn còn bú mớm

Trước những bất công vẫn không biết kêu đòi…

Đất nước mình lạ quá phải không anh?

Những chiếc bánh chưng vô cùng kì vĩ

Những dự án và tượng đài nghìn tỉ

Sinh mạng con người chỉ như cái móng tay…

Đất nước mình buồn quá phải không anh?

Biển bạc, rừng xanh, cánh đồng lúa biếc

Rừng đã hết và biển thì đang chết

Những con thuyền nằm nhớ sóng khơi xa…

Đất nước mình thương quá phải không anh?

Mỗi đứa trẻ sinh ra đã gánh nợ nần ông cha để lại

Di sản cho mai sau có gì để cháu con ta trang trải

Đứng trước năm châu mà không phải cúi đầu…

Đất nước mình rồi sẽ về đâu anh?

Anh không biết em làm sao biết được

Câu hỏi gửi trời xanh, gửi người sau, người trước

Ai trả lời dùm đất nước sẽ về đâu…

Trần Thị Lam

– GV Trường Chuyên Hà Tĩnh)

Khi tôi chết hãy đem tôi ra biển

Du Tử Lê

Khi tôi chết hãy đem tôi ra biển

đời lưu vong không cả một ngôi mồ

vùi đất lạ thịt xương e khó rã

hồn không đi sao trở lại quê nhà

Khi tôi chết hãy đem tôi ra biển

nước ngược dòng sẽ đẩy xác trôi đi

bên kia biển là quê hương tôi đó

rặng tre xưa muôn tuổi vẫn xanh rì

Khi tôi chết hãy đem tôi ra biển

và nhớ đừng vội vuốt mắt cho tôi

cho tôi hướng vọng quê tôi lần cuối

biết đâu chừng xác tôi chẳng đến nơi

Khi tôi chết hãy đem tôi ra biển

đừng ngập ngừng vì ái ngại cho tôi

những năm trước bao người ngon miệng cá

thì sá gì thêm một xác cong queo

Khi tôi chết hãy đem tôi ra biển

cho tôi về gặp lại các con tôi

cho tôi về nhìn thấy lệ chúng rơi

từ những mắt đã buồn hơn bóng tối

Khi tôi chết hãy đem tôi ra biển

và trên đường hãy nhớ hát quốc ca

ôi lâu quá không còn ai hát nữa

(bài hát giờ cũng như một hồn ma)

Khi tôi chết nỗi buồn kia cũng hết

đời lưu vong tận tuyệt với linh hồn.

Du Tử Lê

12-77

Để lại lời nhắn

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.