“Đồng chí Tân Bộ Trưởng Záo Zụk” có còn giữ “Záo Zụk thi đua “khi học sinh “một chữ bẻ đôi cũng không biết “(mà lên lớp đều đều)??-Nguyễn Long Chiến

MỘT CHỮ, BẺ ĐÔI CŨNG KHÔNG BIẾT

Đây là câu quê Quảng Nam tôi hay gọi những người không biết chữ, nói trắng ra, là mù chữ . Có sự thật, tôi biết rất rõ, một trẻ 12 tuổi, không biết đọc biết viết, đều đều lên lớp, cho đến lớp sáu. Lúc lên lớp hai, bố mẹ hết sức ngạc nhiên, phát hiện con mình không biết chữ.

Vì không muốn con mình “đập dập, kéo lết “ (cố gắng vô ích), phụ huynh khẩn thiết xin thầy chủ nhiệm cho ở lại lớp vì không muốn con mình…không biết chữ. Thầy và trường cũng khẩn thiết xin phụ huynh rút lại yêu cầu: trường sẽ mất điểm thi đua nếu có một em không lên lớp. Hiệu trưởng hứa sẽ giúp em học tốt lớp hai, nghĩa là sẽ biết đọc biết viết. Một giáo viên kinh nghiệm phụ trách dạy thêm ngoài giờ cho học sinh này.

Bố mẹ là lao động chân tay, túi bụi với công việc sinh nhai và yên tâm con mình sẽ lên lớp nhờ sự quan tâm của nhà trường. Và thật sự, đứa con trai đặc biệt, mặt mũi sáng láng, khôi ngô, tuần tự lên từng lớp, đến hết cấp một.

Khi chuyển cấp, bé trai lại khẩn thiết xin cha mẹ…được ở nhà, không tiếp tục cấp 2. Em 12 tuổi nhưng có vóc dáng của học sinh 15 tuổi. “Con xấu hổ lắm. Con không thể học tiếp”. Cha mẹ bực tức tra vấn, em khóc nức nở cho biết không biết chữ. Họ bèn nhờ một người am hiểu sự việc đem sự vụ đến gặp thầy hiệu trưởng. Cả hiệu trưởng lẫn thầy chủ nhiệm đều thú thật: họ không thể để em ở lại lớp và lên lớp chỉ là chuyện thủ tục.

Người được phụ huynh nhờ vả không chịu lùi bước: tại sao đứa bé không học được mà nhà trường không báo thẳng phụ huynh để tìm hướng giải quyết. Nhà trường cho biết đã nỗ lực kèm cặp rất nhiều nhưng em vẫn không biết đọc biết viết và nếu học sinh ở lại lớp, trường sẽ mất thành tích, và khẩn thiết xin phụ huynh thông cảm. Và phụ huynh cũng hiểu thấu nỗi niềm chung của giáo dục.

Cha mẹ e sợ con mình sẽ bị bạn bè chế diễu đành cho con thôi học. Ở cấp một, em không cảm thấy xấu hổ vì còn nhỏ, và bạn học chẳng ai để ý. Hiệu trưởng gợi ý cho em đi khám tâm thần. Có thể em thuộc dạng thiểu năng trí tuệ dù nhìn bề ngoài không ai nghĩ em như thế.

Chẳng ai nghĩ cháu thiểu năng không phải vì vẻ mặt bên ngoài. Thằng bé phụ giúp lễ nhà thờ, thuộc rất nhiều kinh, hầu như mọi kinh khi nghe người khác đọc nhiều lần. Cháu được dạy đàn, hát trong ca đoàn. Không ai ngờ cháu không biết chữ.

Khi trắc nghiệm chỉ số thông minh IQ ở bịnh viện tâm thần, em ở mức 80, người ta bảo đây là chỉ số có thể học thành kỹ sư. Không rõ ở VN, có cơ sở nghiên cứu nào giải thích hiện tượng này của cháu: không biết chữ nhưng chỉ số IQ tương đối, thuộc bài, thuộc kinh, đánh được đàn, không nhờ học bằng hai mắt mà nhờ nghe bằng hai tai?

Nếu em được chẩn đoán sớm để giáo dục đặc biệt thì cái trường tiểu học kia không phải gặp khó khăn, bối rối và cha mẹ không phải oán trách nhà trường.

Một người thất học, một gia đình thất vọng, vì con không biết đọc chữ sau 5 năm học chỉ là “sợi lông” cho xã hội. Nhưng một học sinh không biết chữ vẫn lên lớp, rất nhiều lớp, để nhà trường có điểm thi đua sẽ là gánh nặng như núi Thái Sơn đối với những ai còn lương tâm mang trọng trách với giáo dục nước nhà.Thực học và thi đua: cái nào quan trọng hơn?

Nguyễn Long Chiến

Học sinh lớp 6 không đọc được chữ: ‘Con không biết vì sao con được lên lớp’

08/04/2021 18:27

TTO – Chỉ riêng Trường THCS-THPT Tân Mỹ (huyện Thanh Bình, tỉnh Đồng Tháp) đã có 6 học sinh lớp 6 đọc viết khó khăn, có chữ đọc được, chữ không. Hiện có 2 em bỏ học vì mặc cảm và không theo kịp bài.

00:02:05

Nhiều học sinh lớp 6 ở Đồng Tháp đọc viết khó khăn, có chữ đọc được, chữ không

Lớp 5 giáo viên không trả bài lấy 1 lần?

Học lớp 6 được một học kỳ, em N.V.K. nhất quyết nghỉ học dù phụ huynh nhiều lần khuyên lơn, thậm chí rầy la. Khi chúng tôi ghé nhà K., chỉ có mình em ở nhà, cha mẹ đều đi làm.

K. sang nhà hàng xóm chơi, trong khi các em nhỏ tuổi hơn đang học bài thì K. đang chơi điện thoại. Hỏi K. vì sao bỏ học, em rơm rớm: “Vì em không biết chữ, em mặc cảm với bạn bè”.

K. kể lớp 1 và lớp 2 em vẫn biết mặt chữ, ráp vần được, nhưng sang lớp 3 thì bị tuột lại so với các bạn. Đỉnh điểm đến lớp 5 thầy cô chưa một lần gọi em lên trả bài. 

“Con cũng không biết vì sao con được lên lớp”, K. nói. 

Chỉ một đoạn văn trong sách 2 dòng 30 chữ thì có 8 chữ K. hoàn toàn không đọc được, một vài chữ phải dừng lại đánh vần…

Học sinh lớp 6 không đọc được chữ: Con không biết vì sao con được lên lớp - Ảnh 2.

Lãnh đạo nhà trường và giáo viên chủ nhiệm đến nhà em C.N. để động viên em đến lớp, nhưng em dứt khoát bỏ học vì học cũng không hiểu gì –

Cách đó không xa, em N.T.C.N. học cùng lớp K. cũng đã bỏ học từ sau Tết Nguyên đán. N. đã 14 tuổi nhưng người rất nhỏ và gầy, nghỉ học N. phải chăm em út chưa tròn tuổi. Hỏi ở cấp 1 thầy cô đã dạy em như thế nào thì N. nói “dạy A, Ă, Â, B, C”.

Bà Nguyễn Thị Gơ, mẹ N., sinh cả thảy 5 đứa con, gia đình không đất canh tác, chỉ làm thuê làm mướn sống qua ngày. “Tui không cho nó nghỉ, mà nó cứ khăng khăng ở nhà. Nhưng nó cũng tối dạ, học trước quên sau. Em gái nó học lớp 4 đôi khi kèm cho nó”, bà Gơ cho biết.

Học sinh lớp 6 không đọc được chữ: Con không biết vì sao con được lên lớp - Ảnh 3.

Một quyển vở của N. nhưng viết sai khá nhiều – Ảnh: N.TÀILật xem một quyển vở N. để trên sàn nhà, ngay ở trang thời khóa biểu, em viết nguệch ngoạc và sai khá nhiều. Như chữ “nhạc” em ghi thành “nạc”, “lịch sử” thì ghi thành “lịnh sử”, “thời khóa biểu” ghi thành “thời phà hiểu”… N. đọc chữ cũng khó khăn, chữ đọc được, chữ đọc sai, chữ hoàn toàn không biết, nhất là những từ ghép có nhiều âm tiết… Hỏi N. có muốn đi học lại không, N. lắc đầu: “Con ở nhà chăm em”.

Ngoài K. và N. đã nghỉ học, còn 4 học sinh khác đọc viết cũng sai rất nhiều và không thể đọc liền câu, mà phải đánh vần từng chữ. Riêng chính tả các em viết sai nhiều.

“Có thể không chỉ 6 em”

Học sinh lớp 6 không đọc được chữ: Con không biết vì sao con được lên lớp - Ảnh 4.

Trường THCS-THPT Tân Mỹ, nơi có nhiều học sinh lớp 6 đọc viết chưa rành – Ảnh: N.TÀI

Thầy La Thành Dũng, hiệu trưởng Trường THCS-THPT Tân Mỹ, ban đầu cho rằng các em chỉ là học lực yếu, chứ chưa đến mức đọc chữ không chạy. Thậm chí, thầy đưa ra danh sách các em học giỏi để “đánh tráo” với những em đọc viết không chạy. 

Tuy nhiên “giấu đầu lòi đuôi”, nhóm học sinh đọc viết chưa rành có 4 nữ 2 nam nhưng danh sách thầy đưa ra lại 3 nam 3 nữ và các em này cũng nói thật mình là học sinh giỏi, chứ không phải học sinh yếu kém.  

Sau đó, thầy Dũng mới thừa nhận còn một số em đọc viết còn chậm, trước mắt phát hiện 6 em. Thầy cũng cho hay ngay khi được giáo viên báo cáo, trường đã cử giáo viên kèm cặp các em tại trường và đến nhà động viên gia đình đốc thúc việc học hành của các em nhiều hơn.

Thầy Đào Hoàng Phương, một giáo viên chủ nhiệm lớp 6, cho biết lớp thầy có 3 em đọc viết không chạy, trong đó 2 em bỏ học. Thầy đã trực tiếp đến nhà nắm hoàn cảnh các em, và vận động gia đình cho con em đi học lại nhưng không thành công. 

“Các em phần lớn gia đình neo đơn, cha mẹ đi làm ăn xa, sống với ông bà, thiếu sự quan tâm của gia đình. Và cũng không hiểu sao các em này lên được lớp 6”, thầy Phương nói.

Ông Lý Bảo Việt, trưởng Phòng GD-ĐT huyện Thanh Bình, xác nhận tình hình học sinh đọc viết không chạy là có, thậm chí có thể không dừng lại ở 6 em ở Trường Tân Mỹ.

“Năm ngoái phòng đã có dự báo do việc nghỉ dịch COVID-19 khá dài, thời gian rèn luyện của các em không nhiều. Riêng việc đánh giá hoàn thành chương trình tiểu học, phòng có kiểm tra, tuy nhiên chỉ là quy trình, chứ chất lượng chưa thể kiểm tra”, ông Việt cho biết.

“Sẽ kiểm tra, rà soát tất cả các trường”

Trả lời vấn đề có hay không việc chạy theo thành tích “đá đít” các em lên lớp dù không đạt, ông Lý Bảo Việt nói: “Cách đây 1 năm, phòng đã không ủng hộ việc cắt thi đua, không xét chiến sĩ thi đua cấp cơ sở… đối với giáo viên có học sinh ở lại lớp và không đặt nặng chỉ tiêu lên lớp 100% cho các trường như một giải pháp ngăn chặn việc chạy theo thành tích”.

Ông Việt cho biết ngay trong học kỳ II này, phòng sẽ cho kiểm tra, rà soát hết các trường tiểu học, THCS trong huyện để nắm thực chất và chấn chỉnh kịp thời, không để kéo dài. “Phòng lo nhất nếu không chấn chỉnh liền, không khéo các em lên cấp THCS sẽ bỏ học, rồi tương lai các em sẽ đi về đâu. Các em là người thiệt nhất. Chất lượng giáo dục là lâu dài, chứ không phải hết năm học là xong”, ông nói

.​Bệnh “ngồi nhầm lớp”

​Bệnh “ngồi nhầm lớp”

TT – Nhiều khi chúng ta gặp những học sinh sau nhiều năm học vẫn không đọc, viết được và gọi đó là hiện tượng “ngồi nhầm lớp”. Vậy thực hư hiện tượng này xét về mặt y học như thế nào?NGỌC TÀI

Để lại lời nhắn

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.