chuyện bâng quơ của một ôn Huế cho rằng “xưa rồi Diễm “!-Thân Trọng Tuấn

CHUYỆN XƯA RỒI DIỄM

Thân Trọng Tuấn(cựu học sinh Hàm Nghi(tại trường Quốc Tử Giám cũ)

Câu nói “Người Việt Nam chết trên đống thuốc” được truyền miệng từ xưa. Trong đống thuốc này có một phương gần như không tốn tiền mua, nhưng trị được rất nhiều chứng bệnh khó chữa như tiểu đường, cao máu, bao tử, rêm người, nhức mỏi, v.v. Dùng phương thuốc này có thể tăng tuổi thọ, chẳng hạn như ông bác ruột của tôi đã nuôi tôi suốt bảy năm đi học tại trường trung học Hàm Nghi trong thành nội, là Cụ Đốc Học Thân Trọng Hy ở Bến Ngự Huế, thọ trên 90 tuổi. Thứ hai là Bác Nguyễn Cảnh Cương, hiện ở trên đường Đoàn Thị Điểm, Thành nội, Huế. Đầu năm nay, 2020, bác Nguyễn Cảnh Cương đã dùng cái kéo cán gỗ, dài gần cả thước, lớn nặng hơn 2 ki lô, đứng thẳng băng, xắp hai hàng rào chè tàu trước nhà dài hơn trăm thước tây, chỉ trong vòng vài tiếng đồng hồ, để sửa soạn ăn tết con chuột cống, luôn thể tự mừng thượng thọ 81 tuổi của chính Bác! Thứ ba là Nguyễn Hồng Tuấn, bạn cùng lớp với tôi từ năm Đệ Nhất B trường Hàm Nghi, đậu vào ban Toán Đại Học Sư Phạm Huế năm 1969 một lần với tôi, nhưng chọn học chỉ 2 năm, ra Giáo sư Trung học Đệ Nhất cấp. Nguyễn Hồng Tuấn bị chứng viêm trực tràng mãn tính hết thuốc chữa, nhưng đã nhờ phương thuốc này mà lành từ khi nào không hay, kiêm luôn chứng bệnh cao máu có lần đã phải vào nhà thương. Hiện giờ Nguyễn Hồng Tuấn đã 70 tuổi đang sống với gia đình ở Nam Giao. Thứ tư…Thứ năm … Thứ sáu … Thứ nhiều nữa … Thứ này là Tuấn tôi, cũng đang dùng loại thuốc này và đã nhận thấy một số bịnh khó chữa mắc phải trong người lâu nay đã hết hẳn, hoặc thuyên giảm rất nhiều. Trong sự vui mừng vì nhờ thuốc này mà các chứng bệnh kinh niên trong người tôi từ tinh thần đến thể xác đang từ từ phải chào thua vô điều kiện, nên tôi tẳn mẳn ghi lại một đôi lời.

Tối 26 tháng 1 năm 2017, để chuẩn bị đón tết con gà, tôi mời người bạn thân của riêng tôi cũng như của cả thế giới là ông người Pháp mang tên Rémi Martin đến nhậu tất niên năm con khỉ, là ngày 28 tháng chạp năm Bính Thân. Như thường lệ, mỗi lần đến, ông thường dẫn thêm vài bạn gái đa tình nóng bỏng. Tối nay, ông chỉ mang theo mỗi một cô mà ông cho là hợp với ông nhất. Tôi cũng quen thân với cô này đến độ không còn gọi tên thật của cô ta, mà đặt biệt danh là Cô Nhắc.

Ông Martin vốn là kẻ rất gầy, lùn và tròn trĩnh, cân nặng chưa tới một ki lô, tức chưa tới một ngàn gờ ram hay khoảng chừng một yến ta! Ấy vậy mà ông ta mạnh vô địch. Sau khi tiếp Cô Nhắc đến khuya, ông ta ung dung quật tôi ngã một cái bịch hết sức dễ dàng và tôi không đứng dậy nổi! Tôi vốn là một con người cân nặng sáu mươi lăm ki lô theo đơn vị đo lường của Pháp, tức một trăm sáu mươi lăm “pao” của Mỹ, trong khi ông ta “nhỏ bé như cây kẹo”! Tôi nằm trơ trên sàn nhà, nhướng đôi mắt mờ nhòe nhìn theo ông bạn già và Cô Nhắc đa tình khuất dần trong bóng đêm.

Nhớ lại, sau khi bị đo ván một cách thảm hại, tôi đã gắng sức cựa quậy để ráng lết vô giường và ngủ một một mạch thật ngon lành. Trong cuối giấc ngủ, tôi mơ thấy tôi bị bỏ vào một cái máy lạ lùng và máy ép xuống hai chân tôi. Tôi la lên vì đau điếng và giật mình thức giấc. Hai đầu gối tôi đau buốt đến toát mồ hôi. Nửa tỉnh nửa mơ, tôi cố nhấc chân lên nhưng không được. Ráng ngồi dậy cũng không xong. Chỉ còn cách nằm yên, nghĩ về hai chân của mình, chẳng hiểu vì sao hình như tự nhiên biến mất. Đau đến độ người cứ run run và trào nước mắt! Tỉnh ngủ thật rồi! Sờ xuống hai chân, nhận biết vẫn còn đây, nhưng không nhúc nhích được! Hai đầu gối đau đến độ nhìn lên trần nhà thấy nó quay vòng vòng khi nhanh khi chậm theo nhịp thở! Nỗi sợ hãi ập đến làm sởn da gà khi tự hỏi không hiểu tại sao hai chân mình bỗng nhiên bị què như thế này? Trơ trọi một mình trên giường, tôi ráng chịu đựng những cơn đau dồn dập đến độ mệt lữ và dần dần thiếp đi!

“Dậy đi rỗi! Ngủ gì mà trưa vấy?!” Người dưng khác họ vốn là dân nước ngoài, đánh thức tôi dậy bằng tiếng Việt của vùng biển đâu đó độ chừng gần làng Phước Tĩnh ngoài miền Bắc! Tôi cố gắng trả lời nhưng không rõ tiếng! Lại nghe “Thôi! Trưa rỗi! Dậy đi! Già giồi! Đừng có nàm bộ nhõng nhẽo!” Thiệt là oan ơi ông địa! Chợt có tiếng đóng cửa khá mạnh, xong trong sự yên tĩnh, tôi chỉ còn nghe từng hơi thở của chính mình trong cơn đau quay quắt!

See the source image

Rất lâu sau đó, rồi nhúc nhích được chân! Rồi từ từ ngồi dậy. Rồi lần xuống khỏi giường. Rồi chậm chạp lần từng bước. Phải cố gắng mới đứng vững sau khi đến cửa. Mở cửa phòng dễ dàng vì hai tay còn hoạt động tốt. Ra khỏi phòng, cả nhà vắng lặng. Có lẽ người dưng khác họ rời nhà từ lâu. Bước không nổi, tôi phải quay trở lại giường nằm! Quên hết mọi chuyện, chỉ còn cơn đau dữ dội từ hai đầu gối! Hai đầu gối của tôi không sưng, không nóng, không đỏ mà chỉ đau một cách cực kỳ vô phép! Không muốn gọi xe cấp cứu chở đi bệnh viện vì sợ lỡ bị hàng xóm tò mò để ý rồi biết đâu sẽ bình luận “Chuyện bé xé cho to!”, bèn gọi điện cho bác sĩ gia đình. Lại cầm máy chờ. Một phút chờ điện thoại tưởng chừng dài hơn cả buổi! Bác sĩ trả lời và khuyên tôi nên gọi cho bác sĩ trị đau nhức. Lấy số điện thoại. Lại gọi cho bác sĩ trị đau nhức. Lại căng thẳng vì phải chờ. Mãi một lúc sau mới được nghe “Xin lỗi bác! Phòng mạch của bác sĩ chuyên trị bệnh đau nhức sắp đóng cửa để ăn tết! Bác có thể làm điểm hẹn để gặp bác sĩ vào sáng thứ hai tuần tới!” Trời ơi đất hỡi! Cái đồ cuối năm! Gọi lại cho phòng mạch bác sĩ gia đình. Chỉ có máy trả lời là hôm nay đóng cửa sớm để mừng tết đến, hẹn sẽ mở cửa vào ngày thứ ba mồng bốn Tết, còn nhắn thêm rằng nếu trong trường hợp khẩn cấp nên gọi xe cứu thương số khẩn cấp 911. Thôi đi! Đây không cần!

Bên ngoài trời tối rất mau. Người dưng khác họ vẫn mịt mù cà cưỡng! Có lẽ còn đang lượn quanh để xem chợ bán hoa tết lúc phố vừa lên đèn! Tôi không cảm thấy đói, nhưng ráng kiếm ăn một chút chi lót bụng trước khi uống 2 viên Tylenol 500mg chống đau. Người dưng khác họ gọi điện báo là đang cùng đám bạn vui đùa tất niên, tan cuộc mới về. Chuyện nhỏ! Rất lâu sau khi uống Tylenol, cơn đau vẫn còn đó bèn lấy thuốc Naproxen 500mg trị đau nhức có được sau khi nhổ răng vẫn còn và thuốc ngủ Trazodone 100mg uống thêm mỗi thứ 1 viên. Chờ hoài không ngủ được, bèn uống thêm 1 viên thuốc ngủ nữa, thế là từ từ làm một lèo cho đến trưa hôm sau. Ối dào! Tết với nhất! Xin ông bà cha mẹ linh thiêng tha thứ!

Trong phòng mạch của bác sĩ trị đau nhức, y tá của bác sĩ khi lập hồ sơ có hỏi nếu cho tôi những con số từ 1 đến 10 thì mức đau ở số nào? Trả lời “Ở số một trăm!”. Khám xong, Bác sĩ kê toa cho uống thuốc Alloporinol 100 mg trị thống phong (gút – gout) uống ngày 1 viên và đưa cho tờ giấy ghi tên những loại thức ăn có chứa nhiều chất acid uric nên kiêng cữ cho người mắc chứng thống phong đau nhức, gọi nôm na là bệnh gút! Hẹn 29 ngày sau tái khám. Khi đang khó khăn lần từng bước ra cửa, vừa đọc tờ giấy của bác sĩ đưa cho, thấy bắt kiêng thịt bò, thịt đỏ, cá mòi, cá nục, cá ngừ, gan, lòng, mề, dồi trường, bao tử v.v. và … sweetbread! Thôi cũng đành. Ráng lết lần từng bước cho hết 29 ngày. Kiêng cử theo đúng những điều trên tờ giấy của bác sĩ trị đau nhức.

Một thắc mắc nhỏ lớn dần bởi hai chữ sweetbread! Bánh mì ngọt làm bằng bột mì, men, đường và bơ mà cũng có chất uric acid nhiều như lòng heo, bao tử bò, cá mòi, cá thu, cá ngừ, cá nục sao? Chẳng lẽ mình đã từng sống hơn 40 năm tại California của Mỹ biết rõ ràng sweet nghĩa là ngọt và bread là bánh mì cớ làm sao mà vẫn cứ thắc mắc mãi? Muốn hỏi bác sĩ thì sợ bị cho ngang hàng với con U Ti, toàn thân nó chỉ có mỗi một tế bào! Thôi thì tự tìm kiếm trong các tự điển như Webster, Cambridge Advanced Learner’s Dictionary & Thesaurus, Cambridge Dictionary +Plus, v.v. thấy ghi sweetbread là phần nội tạng gần với bao tử của bê và cừu non, người Âu Châu vẫn ăn từ xưa và Google Books lại chuyển dịch qua tiếng Việt là Bánh mì ngọt! (Translate sweetbread to 1. bánh mì ngọt), quả thật là Google Books cũng quá sai lầm như tôi! Nhờ sau khi cất công ráng quên đau tra cứu tôi mới hết thắc mắc. Sao không ghi đại ra là phải kiêng ăn các thứ như lòng mề bao tử để cho người ta khỏi phải bận tâm?!

Đi khám lần thứ hai cũng y như lần đầu. Trong những ngày chờ tái khám, có lúc đau quá, rên rỉ đến gặp bác sĩ gia đình thì được chích cho một mũi corticosteroids vào đầu gối. Êm được một tuần, rồi từ từ cơn đau tự nhiên trở lại một cách tự quyền, vô lễ.

Khám lần thứ ba cũng y như lần thứ hai. Trả lời cho câu hỏi về mức đau là chín mươi chín chấm chín mươi chín phần trăm (99.99%)!

Khám lần thứ tư cũng y như lần thứ ba. Lần này bác sĩ trị đau nhức cho hay là tôi không bị thống phong, tức là bệnh gout hay gút, mà bị bệnh thận vì qua kết quả của các lần thử máu và lại thấy khớp của các ngón tay và ngón chân của tôi không hề bị chứng sưng, nóng, đỏ đau; duy chỉ hai đầu gối tuy thấy bình thường, nhưng ngày đêm vẫn có hàng loạt đau nhức thấu trời xanh, rõ ràng như có mấy hột cát lổn nhổn nằm phía trong sau xương bánh chè, nên bước đi mới cà quyệt cáng náng như người máy mà người dưng khác họ nhìn thấy vẫn thản nhiên ngôn “cái thứ bệnh giả vờ ấy mà!”.

Bác sĩ gia đình bảo hai trái thận của tôi rất tốt và đã tự động ký giấy chứng nhận tôi là người bị khuyết tật (handicap), để Bộ Xe Cộ Có Động Cơ DMV (Department of Motor Vehicles – Nha lộ vận (Hoa Kỳ)) cấp cho tôi một tấm bảng đỏ chói treo trên móc của kiếng chiếu hậu, chứng nhận tôi có quyền đậu xe tại chỗ dành riêng có hình chiếc xe lăn sơn màu xanh nơi bãi đậu xe công cọng. Cẩn thận tiếp theo, bác sĩ xin bảo hiểm phát cho tôi một cây gậy! Lại nữa, bác sĩ gia đình cũng liền vội xin với hãng bảo hiểm cho tôi đi trung tâm trị đau nhức khác. Tại trung tâm này chích thêm corticosteroids vào gối rồi hẹn tái khám. Một số trong những người tôi quen, cho dù họ chưa bao giờ thấy cảnh chích thuốc corticosteroids vào gối, đã vội cảnh cáo rằng cuộc đời còn lại chỉ nên chích thêm một lần nữa mà thôi! Chích quá ba lần có thể sẽ bị nguy cơ mục xương! Nghe mà hoảng, nhưng rồi tôi chưa chịu tin hẳn như vậy khi biết rằng giá corticosteroids rất mắc, hơn một ngàn đô la USA một mũi chích, nên có thể vì vậy hãng bảo hiểm sức khỏe kiếm cách giới hạn chăng? Về nhà thấy có hiệu nghiệm được vài ba ngày rồi đau nhức trở lại.

Bác sĩ gia đình khuyên tôi nên ra hóng gió biển. Ngồi xe lăn ra cầu tàu New Port Pier câu cá. Các bạn câu xúm lại hỏi han, rôm rã chia xẻ kinh nghiệm thiệt là vui chi lạ! Sau khi về nhà, càng đau nhức thêm, bèn đổ thừa là tôi không hợp đối với gió biển, nhưng vẫn cứ tiếp tục đi. Ba giờ sáng, cơn đau lại chơi trò đánh thức để đi ra biển hóng gió. Rục rịch hơn bốn giờ sáng mới lết lên xe. Trên đường Habor Boulevard ra biển rộng thênh thang và rất ít xe vào lúc này nên vấn đề lái xe khá thoải mái. Có lần tôi bỗng thấy chiếc xe lồng lên và rung rất dữ dội, dưới gầm xe kêu sàn sạt. Thì ra tôi đã leo lề, xe chạy càn vào những bụi hoa bên đường. Hú hồn. May không có cảnh sát! Có lần, trên đường về, tôi giật mình toát mồ hôi bởi những tiếng còi xe inh ỏi! Trong khi dừng lại vì đèn đỏ, tôi đã ngủ lúc nào không hay! Thôi nhé! May mà không gây tai nạn! Ở nhà ngâm chân vào nước muối biển cho an toàn!

Bác sĩ gia đình xin cho đi vật lý trị liệu trong thời gian 3 tháng. Kết quả là trong mỗi lần trị liệu đều thấy “khoái”, nhưng lúc vừa ra khỏi cửa trung tâm vật lý trị liệu vài ba bước là gặp ngay em Vũ Y Như Cẩn tức Vẫn Y Như Cũ!

Có người mách tôi nên ăn đu đủ xanh nấu kèm mấy thứ vớ vẫn, tôi nghe theo, lại còn gieo hột để lấy cây con tính chuyện lâu dài. Ăn đu đủ đến phát ớn mà chứng đau nhức không bớt nên thôi.

Đang lo âu, bất chợt, nhờ cơ duyên, tôi được giới thiệu với một danh y người Tây Tạng để được chích lễ máu độc từ 10 ngón chân, châm kim cả hai chân từ trên đầu gối xuống cổ chân. Ông Thầy chỉ châm kim mà không đốt thuốc cứu và cho dùng các loại thuốc uống tính ra cả thảy là 20 viên mỗi ngày trong suốt sáu tuần lễ, gồm có Truy phong hoàn nhân sâm tuyết liên, Bu Zhong Yi Qi Wan (ngày uống 9 viên), Astrinent comlex, Hu Qian Wan (ngày uống 9 viên). Lại biểu uống thuốc tự tay tôi nấu lấy từ cây rau Thì Là Dại để có giấc ngủ suốt đêm rất êm và khi thức dậy không bị nhức đầu. Loại cây Thì Là này có mùi giống như loại Thì Là người ta thường vẫn dùng khi ăn chả cá, nhưng cây lại cao hơn 1 thước tây, gốc to bằng ngón tay cái rất dễ kiếm. Vào mùa hè cây thường mọc hoang quanh bờ hồ Elsinore thuộc quận Riverside California, cách nhà tôi gần 100 cây số. Kết quả danh y người Tây Tạng chữa chứng đau nhức nơi hai đầu gối có giảm dần chút chút và đau nhức từng kỳ không liên tục cũng giảm dần. Vẫn còn đau nhức rất nhiều vào lúc khoảng ba giờ sáng. Đau luôn, phải thức suốt cho đến khi thấy ánh nắng mặt trời mọc mới bớt đau chút chút! Theo đông y thì đây là âm bệnh! Sau đó dần dần theo ngày tháng, có giảm đau xuống chừng còn một nửa, nhưng bước đi vẫn thẳng cứng như người máy rô bô và cứ phải dùng gậy.

Có người giới thiệu cho tôi trung tâm chích tế bào gốc. Tôi đã mất niềm tin và đuối sức chịu đựng, nên không thèm nghe theo. Đến năm sau 2018 bác sĩ gia đình (*) mới báo cho biết là tôi đã bị chứng đột quỵ, nhưng may mắn là rất nhẹ (mini stroke) và rất ít khi xảy ra. Thiệt là rõ cẩn thận, bác sĩ phải theo đúng luật chờ cả năm để dựa trên kết quả qua những lần thử máu và khám nghiệm, rồi mới báo tin cho tôi hay, dù bác sĩ đã biết ngay trong lần khám đầu tiên!

Tôi lại bị thêm chứng nhiễu loạn âm thanh trong hai lỗ tai suốt ngày đêm. Chứng này khác với chứng ù tai như trong khi bị cảm cúm, lúc ngồi trên máy bay, những khi đi xe qua dốc đèo lên xuống sườn núi hay hoạt động quá độ “mệt bở hơi tai”. Bị như vậy chỉ cần bịt mũi thở mạnh ra một vài lần hoặc nuốt nước bọt là tai sẽ thông trở lại. Còn chứng nhiễu loạn âm thanh trong hai lỗ tai của tôi có những âm thanh thật khó tả, giống như tiếng thông reo từ xa, tiếng bánh xe lăn trên xa lộ, tiếng ấm nước reo lúc sắp sôi, tiếng gió đùa bãi biển, tiếng ve sầu rổn rảng vọng lại từ trong rú trong rừng, tiếng dế mèn, tiếng mảnh sành, châu chấu nỉ non từ ngoài vườn lọt qua cửa sổ… Tai trái của tôi nghe ồn nhiều hơn tai phải. Tất những âm thanh trên đều hùa nhau hòa tấu bản nhạc không tên hỗn loạn rên rỉ theo nhịp 2/4 lên xuống nghe như “Da ua! Da ua! Rin rít! Rin rít!...” liên miên bất tận suốt ngày đêm không dứt! Cường độ âm thanh thay đổi trong ngày. Khi thức dậy nghe ở cường độ 3/10 so với âm thanh xe gắn máy là 10/10. Nhẹ nhất trong ngày là 1/10! Những lúc cường độ lên cao hơn 3/10 thì tai trái nghe “oo.oo-oo.oo”, tai phải nghe “ro.ro-rít.rít”. Chứng loạn âm thanh này theo tiếng Mỹ là Tinnitus. Theo bác sĩ Wynn Huỳnh Trần ở Los Angels California khi giải thích về chứng chóng mặt cho rằng trong phía sau màng nhĩ của tai có sinh cục bướu gây nên bệnh này. (https://www.youtube.com/watch?v=nQncd4gpQL0 ). Tôi đã từng đến gặp các bác sĩ chuyên khoa về Tai Mắt Mũi Họng và đã được trả lời là không thể nào chữa khỏi, vì đây là ảnh hưởng của một số dây thần kinh trong não bị rối loạn. Không thất vọng, tôi vẫn đang tìm kiếm phương cách chữa trị. Lại còn tự hứa rằng, sau khi tìm ra, tôi sẽ viết một bài, vì không riêng gì tôi, còn có một số người cũng đang bị chứng ù tai loạn âm quấy nhiễu.

Thế là đã qua gần hai năm trời, hàng ngày tôi vẫn uống đầy đủ liều lượng thuốc trị các loại tứ chứng nan y của thời đại mới là tiểu đường MEDFORMIN HCL 1,000MG, GLIPIZIDE 10MG, cao máu METOPROLOL SUCCER 25MG, OMESARTAN MEDOXOMIL 40MG, cao mỡ SIMVASTATIN 10MG và tê thấp thì uống tùy theo từng thời kỳ chữa trị như các thứ thuốc trị đau nhức như Celecoxib 200mg, Alloporinol 100mg, Ibupprofen 600mg, Tramadol Hcl 50mg, uống cao hổ cốt trông như mảnh vụn của thịt bò khô không mùi và cứng như sắt thép của Hồng Kông do người bạn bonsai biếu (uống không công hiệu!) và thoa các loại dầu nóng như dầu cù là hiệu con hổ, dầu Vạn ứng, kem Soundbody Muscle & Joint, Easy-Flex (Shu Jin Lu) Pain Reliving Lotion, ngâm hai chân vào trong thùng nước muối biển, v.v.. Kết quả chẳng có gì khá hơn cho lắm. Bạn Nguyễn Văn Lục ban Sử Địa-LVC gởi cho tôi cây ráy tía xắc lát phơi khô để ngâm với rượu đế. Ngâm đúng 30 ngày như lời dặn nhưng mới uống một ly nhỏ đã thấy không xong nên thôi.

Lễ tạ ơn năm 2018, người em họ là Thân Trọng Dũng hiện đang sống ở Chicago được sang Mỹ theo diện HO đã từng chịu cảnh khổ cực dang nắng dầm sương tại Quảng Trị trong khu vực Ái Tử Bình Điền gởi cho mấy hộp Viêm Phong Thấp Topphote do Công Ty Cổ Phần Dược Phẩm Khang Minh bán ra. Uống sau 3 ngày thấy có tác dụng, sau một tuần có hiệu quả tốt, sau 30 ngày không còn dùng gậy, nhưng chỉ dám nói với bác sĩ gia đình là bệnh hai đầu gối tự nhiên thuyên giảm! Muốn khỏi hẳn chứng đau nhức cần phải uống thuốc này một ngày 6 viên. Uống hết hộp 100 viên thì nghỉ một tháng mới uống tiếp hoặc thấy bệnh trở lại hãy uống. Cách uống như vậy, giữ liên tiếp cho đến khi uống đủ một ngàn viên tức 10 hộp. Những lần hết thuốc tôi đều nhờ em Dũng kiếm cách lo liệu giùm, hoặc nhờ Nguyễn Văn Lục hay Nguyễn Hồng Tuấn ở Huế mua gởi qua. Chứng đau đầu gối còn khoảng chừng một nửa. Nghe tin đồn là uống thuốc ngoại khoa của Việt Nam tuy công hiệu nhưng dễ hại thận. Có thể tôi bị chứng phải nghe nhiễu loạn âm thanh vang vọng suốt ngày đêm vì thận của tôi có vấn đề chăng?

Uống nhiều loại thuốc như vậy có lẽ bao tử phải thuộc vào loại sắt thép tinh luyện mới chịu đựng nổi. Gan và thận cũng có thể bị ảnh hưởng. Tôi tự nhiên hay bị đắng miệng, ngứa vài chỗ trong người, chảy nước mắt sống, mắt khô khó chịu như có hạt cát nhỏ lọt vào. Có lẽ đây là gan có vấn đề. Bị chứng loạn âm thanh sâu trong tai có thể do thận mà ra.

Sang đến năm 2019 lại bị thêm chứng không cảm thấy đói và cứng khớp các ngón tay, chữ viết gẫy gập không đều lại lên xuống như mèo cào. Việc trị bàn tay bị cứng khớp nắm mở khó khăn tôi dùng dầu nóng Vạn ứng, kem Soundbody Muscle & Joint cho có lệ! Bác sĩ gia đình cho uống Mgp Megestrol Acetate Oral Suspension Usp 40 mg/ml để cảm thấy thèm ăn nhưng hễ cứ ăn xong là mệt muốn đi nằm, từ bụng lên ngực tức tức như bị đầy hơi muốn ợ một cái nhưng mắc nghẹn không ợ được rất khó chịu, cọng thêm chứng đau nhức giữa lưng và thỉnh thoảng ho khan vài tiếng nên đâm hoảng, hoang mang lo lắng cứ tưởng mình bị ung thư phổi đã đến kỳ thứ tư sắp về thăm ông bà cha mẹ! Bác sĩ gia đình bảo hãy an tâm, đây là bao tử bị đầy hơi xông lên làm đau lưng tức ngực, cho uống thuốc trị bao tử Omeprazol Dr 40 mg, xin bảo hiểm phát cho tôi một dây an toàn quấn ngang bụng bảo vệ lưng. Cho dùng thuốc trị băn khoăn lo lắng là Alprazolam 0.5mg, Buspirone HCL 15 mg nhưng không hiệu nghiệm liền đổi sang Sertraline Hcl 100 mg. Đã ăn uống được như thường nhưng lại sinh táo bón, lại phải uống Stool softener 250 mg softgel. Nước tiểu bỗng có mùi khai đặc, bác sĩ kê toa trị nhiễm trùng Dexamethasone 4mg, Amox Tr-k Clv 875-125 mg, bị ngứa cho thoa Ciclopirox 0.77% Cream. Ban đêm dậy đi tiểu 3, 4 lần cho uống Oxybutynin 15 mg. Lại sau khi thử máu định kỳ, bác sĩ cho uống Tamsulosin Hcl 0.4mg trị nhiếp hộ tuyến, Myrbetrio Er 50 mg trị bàng quang và bắt uống thêm One a Day Men’s, Vitamin D3 5,000 Unit. Cảm cúm cho uống MethylPREDNISSolone 4MG. Cảm ho thì cho uống Robafen-DM Syrup. v.v.

Và ngang đây có lẽ bạn đọc sẽ cho là tôi viết lôi thôi dài dòng quá! Thuốc chữa được nhiều chứng bệnh là thứ thuốc gì? Dạ thưa, loại thuốc này gồm nhiều vị hòa hợp với nhau. Vị thứ nhất là Tin Tưởng. Vị thứ hai là Kiên Nhẫn. Vị thứ ba là Cố Gắng. Vị thứ tư là Điều Chế đúng tiêu chuẩn. Vị thứ năm là Dùng mỗi ngày hai hoặc ba lần. Vị thứ sáu là phải Dùng Liên Tục chín mươi ngày, nói ngắn gọn là sau ba tháng mới đoan chắc rằng từ đây có thể chữa được nhiều chứng bệnh. Nếu muốn đốt giai đoạn mong chóng có kết quả cho sớm bằng cách tận lực dồn lại cho thật nhiều thuốc và dùng gấp trong thời gian thật ngắn thì cũng không xong! Một ví dụ dễ hiểu là khi bị bệnh khó trị nào đó, bác sĩ cho bạn uống thuốc ngày ba lần, mỗi lần một viên trong suốt một tháng. Giống như người bạn gốc Trung Đông của tiến sĩ Trần Văn Khê ghi trong hồi ký, bạn cho rằng phải uống cả tháng mới hết bịnh thì lâu quá, trong khi bạn muốn lành trong vài ba ngày nên dù bạn nghe lời bác sĩ cũng uống ngày ba lần nhưng mỗi lần uống mười viên không theo như toa của bác sĩ thì kết quả sẽ không tốt như ý muốn đâu. Không tin cứ thử xem! Không cần phải là thuốc trị bệnh, thuốc bổ cũng được. Hoặc bạn chủ trương muốn uống thong thả một ngày 2 lít nước trong vòng 5 ngày. Bạn nhanh gọn bằng cách cố gắng hết sức uống một lần liên tiếp mười lít nước lạnh để khỏi phải uống từ từ rất mất công trong 5 ngày tới xem sao? Mau lắm, chỉ trong vòng một hai giờ thôi, kết quả biết liền về việc ưa thích sự gấp gáp! Bạn sẽ bị trúng độc rất nặng vì nước và nguy cơ tử vong 99%! Vị thứ bảy là phải Dùng Luôn cho đến khi bạn tự nhiên muốn nhuốm bệnh trở lại mới ngưng. Còn nếu như các bạn sợ không có thuốc để dùng thì hãy an tâm vì thuốc kiếm rất dễ và thường là không phải trả tiền mua!

Hiện tại vì ngày rộng tháng dài nên tôi điều chế bài thuốc này mỗi ngày ba lần cho chính tôi dùng trong buổi sáng, buổi trưa và buổi chiều. Một lần riêng lẻ tính từ khi bắt đầu điều chế một cách nghiêm cẩn cho đến khi dùng xong cần một thời gian khoảng 45 phút. Điều chế và dùng xong ba lần mất 135 phút hay 2 giờ 15 phút của một ngày. Tiêu chuẩn thông thường của những người đang chữa trị là điều chế và dùng thuốc hai lần một ngày. Thời gian dùng cho một lần điều chế có thể từ 30 đến 45 phút tùy khả năng và ý thích. Có người chỉ dùng một lần trong ngày với thời gian khoảng 45 phút đến một giờ cũng có kết quả tốt nhưng đến chậm. Nếu đọc đến ngang đây bạn không thèm đọc tiếp, đề nghị bạn không nên dùng phương thuốc này vì sẽ không hiệu nghiệm. Nếu các bạn tiếp tục đọc là các bạn có thể có được vị thuốc kiên nhẫn cần thiết rồi, không cần kiếm đâu xa.

Như vậy tôi có thể nói huỵch toẹt ra tên bài thuốc hiện đang được gọi là Dịch Cân Kinh. Phương thuốc này theo tôi tự đùa chơi cho là đã có từ thời Lạc Long Quân trước khi chia tay Âu Cơ trao cho nhau, dùng để trị lam sơn chướng khí ở núi sâu rừng thẳm và đầm lầy nước đọng gây tứ thời cảm mạo cùng các chứng nan y, được thực tế trước tổ Bồ Đề Đạt Ma khoảng chừng hơn hai ngàn năm trăm năm. Đùa tí cho vui ấy mà! Tên nguyên thủy của bài thuốc tôi thật sự không biết. Theo lời cụ Thân Trọng Hy gọi là Phép Đánh Xa. Hiện nay lại có những tên “rất ấn tượng” như Dịch Cân Kinh, Dịch Cân Kinh (cải cách), Đạt Ma Dịch Cân Kinh, Dịch cân kinh 4 nhịp, Dịch Cân Kinh 12 Thức, PHẤT THỦ (DỊCH CÂN KINH), Phất thủ liệu pháp, Dịch Cân Kinh (Phất Thủ Liễu Pháp), v.v. Tôi tập mà cứ thắc mắc “Dịch Cân Kinh” là một kinh điển rất quý, theo tên của bài thuốc hiểu bằng kiến thức sơ đẳng của tôi là dạy cách tập luyện để di chuyển gân trong cơ thể của chính mình, nên trong khi luyện tập tôi luôn luôn chiêm nghiệm và xét đoán mãi mà vẫn không biết và cũng không cảm thấy dấu hiệu gân trong người tôi đã chuyển động như thế nào, chuyển đi đâu và công dụng của nó ra sao? Nếu gân trong người tôi cho dù có mạnh thêm nhưng nó chạy loạn xạ chuyển từ tay chạy xuống chân và ngược lại thì tôi sẽ ra sao đây?  Nhưng rồi tôi lại yên tâm ngay vì sau khi kiểm nghiệm, những gân trong người tôi quả thật có mạnh thêm nhiều nhưng chúng nó vẫn ngoan ngoãn ở nguyên chỗ của chúng không di chuyển đi đâu cả! Tôi vẫn cầm bằng tay và đi bằng chân. Tóm lại, hai mươi năm trước, tôi đã từng theo nhóm của thầy Hàng Trường tập khí công. Trong bài khí công “Càn Khôn Thập Linh” của thầy Hàng Trường đếm thêm hai con sau cùng Gấu và Khỉ là đủ mười hai con, nhưng vẫn phải gọi là mười cũng cứ được đi cho! Còn “Dịch Cân Kinh” xét theo ý nghĩa thấy có vẻ bất ổn! Tên gọi sai chăng? Xin miễn luận bàn, chỉ nên nêu ra sự lợi ích của bài thuốc mà thôi. Nhằm nhò gì ba cái tên vớ vẫn lẻ tẻ!
 

Một chút kinh nghiệm

Theo kinh nghiệm bản thân, vốn mang quá nhiều chứng bệnh, nhưng từ khi tập đến nay tôi hết các chứng rêm người khi thức dậy, bần thần; ngủ ngon giấc và thức giấc khỏe khoắn. Các chứng tiểu đêm và tiểu sót gần như hết hẳn, hết táo bón. Các chứng ù tai hình như vì suy thận mà ra, nay chỉ còn khoảng 20%, hai đầu gối hết đau 99% nên có thể “múa đôi” thoải mái. Hết nóng mu hai bàn chân và những cơn đau nhức ống chân đến độ giãy giựt co lại khi đi ngủ; ăn các thức ăn đều ngon miệng, v.v. Bác sĩ gia đình cho tôi ngưng uống một số thuốc như các loại thuốc trị tiểu đường GLIPIZIDE 10MG TABLET và thuốc trị cao máu OMESARTAN MEDOXOMIL 40MG TAB v.v. Khuyên tôi không nên đo áp huyết và đường trong máu nhiều lần trong ngày vì có thể dẫn đến chứng hoang tưởng. Bác sĩ chỉ ra toa cấp các thứ thẻ, kim, thuốc sát trùng để đo tiểu đường vỏn vẹn một lần cho từng buổi sáng trong ngày. Nếu tôi muốn thử nhiều hơn một lần thì phải tự mua lấy mà dùng giống như tôi phải mua các thứ thuốc bổ khác như dầu cá Omega 3, Vitamin D3 5000 đơn vị, One a Day Men’s v.v. Nhịp tim của tôi nằm trong giới hạn an toàn 90-60. Áp huyết từ mức độ an toàn 120-90 có khi trụt xuống thấp dưới 80-60 và vì vậy hy vọng bác sĩ có thể sẽ tiếp tục giảm liều thuốc cao máu. Có lúc đường hạ thấp vừa xuống khỏi mức 70 gây cảm giác đói bụng, tháo mồ hôi, run run và mệt lữ … Thuốc Medformin đang uống sẽ phải giảm xuống dưới 1000mg. Theo đà này vài năm tới, nếu “Trời đánh không chết! Vẫn còn sống đây!”, tôi hy vọng sẽ chẳng phải uống một viên thuốc nào nữa! Một số các lợi ích khác cho cơ thể lúc này không cần thiết lắm để nêu ra.

Về phương diện tinh thần tôi bớt cáu bẳn gắt gỏng, hết băn khoăn lo lắng cho dù nước Mỹ đang dẫn đầu thế giới về Thánh Cô Vy 19 với vận tốc ngựa phi! Vui vẻ với người chung quanh. Nhớ được những sự việc vừa xảy ra dài lâu hơn một chút. Định trí dễ dàng hơn. Bớt lú lẫn. An nhàn dễ dãi hơn, không còn là ông già khó chịu! Có thể tôi thuộc về hạng người càng già càng dễ dàng, bớt khó tính, khỏe mạnh, giảm những thói “hay bắt bẻ,băng hăng bó hó”, và cũng có thể tôi có được như vậy là kết quả của sau một thời gian dài liên tục chơi trò vẫy tay! Thử vẫy tay như tôi đi bạn! Biết đâu?!

Tài liệu hướng dẫn

Theo tôi thì tài liệu hướng dẫn cách thức luyện Dịch Cân Kinh rõ ràng, dễ hiểu, thật thà và chính xác nhất là của Thầy Phêrô Phạm Công Thuận thuộc Dòng Chúa Cứu Thế Sài Gòn. Muốn có, xin vào đây https://youtu.be/50o04dgpYPc . Youtube này dài 1 giờ.

Các tài liệu khác thấy nhiều trên youtube có thể lựa xem dễ dàng.
 

Cách tập của tôi

Năm ngoái 2019, có một dạo tôi bị bệnh đến nỗi nằm liệt giường, không muốn ăn uống, gắt gỏng khi nghe những lời săn sóc hỏi thăm, đòi bác sĩ gia đình chích thuốc khỏe vitamin B12 nhiều đến độ bác sĩ phải từ chối, bảo tôi đến phòng cấp cứu của nhà thương để được chữa trị. Chán quá! Ai mà dám! Trên giường bệnh, tôi lãng vãng nghĩ có lẽ đang đến lúc ông bà muốn tôi về thăm. Không sao! Nhưng tôi không muốn về thăm trong tình trạng yếu đuối bệnh hoạn! Suy nghĩ lan man. Tôi chợt nghĩ rằng có lẽ bác Cả Hy cũng đang muốn gặp tôi! Bác Cả Hy! À nhớ rồi! Phép Vẫy Tay tức Phép Đánh Xa giúp bác khỏe mạnh. À há! Tôi cố nhớ lại những gì bác nói với tôi trước kia về phép này. Chưa đủ, tôi mở máy computer vào youtube tìm xem thêm khá nhiều video giới thiệu với những tên gọi khác nhau và quyết định “tập luyện” từ hồi đó!

1. Tập cho khỏe mạnh

Mùa lạnh, tôi tập trong phòng ngủ có đủ ánh sáng, đóng kín cửa sổ để tránh luồng gió lò độc hại. Hai bàn chân mang đôi giày đế bằng: Trước là để giữ thăng bằng khi vẫy, sau là tránh nhiễm hơi đất sinh chứng tê thấp, cuối cùng là sẽ không bị to dẹt hai bàn chân. Lưng và bụng có thắt thật chặc bằng dây bảo vệ xương lưng dùng cho những khi bưng nhấc, làm bằng vải thung thật lớn để phòng ngừa sự sa ruột và sổ bụng bia. Vẫy tay không phải là đong đưa hai tay cùng lên xuống một cách thoải mái. Phải vẫy như thế này: Tưởng tượng đang đứng xoay lưng lại trước một bức tường. Trên tường có hai con ruồi đậu đúng chỗ hai bàn tay khi vẫy ra đàng sau sẽ đập vào. Phải vẫy nhanh và mạnh ra sau nếu không thì ruồi sẽ bay mất là hỏng chuyện! Đặt trước mặt một đồng hồ báo thức nhảy từng phút một. Giấy bút ghi giờ tập và số lần vẫy liên tục đếm được trong 10 phút, 20 phút và 30 phút. Khăn lau mồ hôi. Một ly có nửa lít nước âm ấm.

Mùa nóng, tôi tập trong phòng làm việc, dùng Eyes Relax hoặc Digital Wall Clock trên máy vi tính thay đồng hồ. Nhà tôi có 3 phòng ngủ, nay chỉ còn cặp vợ chồng già nên mới có “văn phòng”.

Tôi thường chọn giờ tập vào những giờ có số phút chẵn như 00, 10, 20, 30, v.v. như 5:00 am, 1:30 pm.

Trước khi đến giờ tập định sẵn khoảng 5-10 phút, tôi xoa bóp tai, mắt, mặt, cằm, gáy, đầu tóc, cổ vai và toàn thân trong 2-5 phút xong trong khoảng 2-3 phút tiếp theo vung tay uốn éo thân mình nhẹ nhàng giữ không động đến các khớp xương đến độ kêu răng rắc, vì tuy thấy thích nhưng lại sợ sẽ gây thói quen làm hại cho các khớp xương về sau. Khoảng một phút trước khi thật sự tập, tôi đứng đúng theo phép tập bắt đầu vẫy hai tay một cách khoan thai, nhẹ nhàng rồi từ từ tăng dần tốc độ và mạnh mẽ như mong muốn khi đồng hồ chỉ giờ ấn định. Lúc này mới đếm 1, 2, 3 … cho đến khi chấm dứt giờ tập. Như lúc dùng xe, trước khi đạt tốc độ mong muốn, người lái phải mở máy và cho xe chạy từ chầm chậm đến nhanh dần và cũng phải cho xe chậm lại từ từ trước khi dừng hẳn. Như vậy khi đồng hồ báo hết giờ tập tôi ghi nhớ số đếm lần vẫy và vẫn tiếp tục vẫy không cần đếm tiếp cho lần tập này thêm vài chục cái nữa, chậm lại từ từ rồi mới dừng hẳn. Lúc mới bắt đầu tập, tôi hít thở bình thường thoải mái. Dần dần tôi thấy hơi thở dài và sâu hơn một cách tự nhiên. Sau chừng một tháng, khi hít vào tôi vẫy được 3 vẫy, lúc thở ra tôi vẫy được 4 vẫy. Sau hai tháng, tôi tập thoải mái, khi hít vào tôi vẫy được 4 vẫy, lúc thở ra tôi vẫy được 5 vẫy. Tôi nhận ra rằng tôi đã vẫy nhanh hơn 70 cái trong một phút nên vẫy khoan thai trở lại. Vẫy càng nhanh, càng mau nóng người và bớt bị nhảy số khi đếm. Thời gian tôi đã dùng để tập cho một lần khoảng 40-50 phút. Tính thong thả là 45 phút!

Lý do chọn phép vẫy tay: Trong thời gian ba bốn tháng đầu tiên sau khi bắt đầu tập, lúc vừa tập xong, hai đầu gối tôi bị cứng lại, khởi sự bước những bước rất ngắn, thật khó khăn và rất chậm. Sau đó bước nhanh dần và dễ dàng hơn. Theo lời cụ Đốc học Thân Trọng Hy mà chúng tôi vẫn gọi là Bác Đốc Hy hay Bác Cả Hy dạy tôi rằng sau khi tập cần phải đi bộ ba trăm bước hay nhiều hơn cho đến lúc trở lại bình thường như trước khi tập. Một trăm bước đầu phải bước thật chậm, khoan thai, giữ thăng bằng không nghiêng lệch. Hai tay thong dong hoặc đánh đàng xa, hoặc đưa chéo tay tuần tự từ trái phải và ngược lại, hoặc xoay qua xoay lại để giảm mỏi lưng vai … thật nhẹ nhàng theo mỗi bước chân và co duỗi các ngón tay theo từng động tác. Tôi không thở mạnh phì phò vì chẳng có gì là mệt. Tôi giữ hơi thở nhẹ nhàng không nghe tiếng, chậm rãi và sâu như ngày xưa khi đi quyền. Việc này dễ dàng vì càng tập, tôi thấy hơi thở càng sâu và dài hơn. Nếu thở nhanh có thể bị lạnh hai bàn tay xuống cả hai bàn chân! Một trăm bước tiếp theo tay vẫn chuyển động như vậy, thong thả như đi dạo. Một trăm bước cuối cùng cũng như một trăm bước trước, tay vẫn chuyển động như vậy nhưng nâng nhẹ đầu gối theo từng bước. Sau khi bước xong 300 bước, nếu cảm thấy chưa được thư thái thì tiếp tục cho đến khi như ý. Có khi tôi bước lâu hơn 10 phút.

Nhắc đến bác Đốc Hy của tôi, tôi nhớ lại hồi trước biến cố Tết Mậu Thân 1968, tôi đã thầm chê cách tập vẫy tay của bác vì tôi đã cho rằng cách thức Phép Đánh Xa này chỉ dành cho người già dùng để đuổi chó xua gà, không làm sao bằng thứ “võ ta” mạnh mẽ múa máy đấm đá tay chân nên tôi mày mò cố tìm võ sư xin học mấy “thảo” Đồng Nhi, Bình Thân, Ngọc Trản, Phượng Hoàng v.v. và suốt ngày cứ kiếm cách tập “múa võ” và đọc các “bài thiệu” vanh vách như con vẹt “Ngọc Trản ngân đài. Tả hữu tấn khai thập tự. Quyển diệp liên ba. Tấn sát túc tọa hồi mai phục. Trực tiền quyển địa. Tấn đã song quyền. Hoành tả tọa bạch xà loang lộ. Trấn thủ thanh long biên giang. Hoành hữu tọa bạch xà loang lộ. Khai sơn bạch hổ phát mộc. Tấn đã tam chiến. Thối thủ nhị linh. Tấn khai hổ khẩu. Bái tổ lập như tiền.” Hay “Phượng hoàng phóng cước vỹ. Mãnh hổ khai địa phi. Song long truyền bá đỉnh. Đoạt trấn vũ uy trì. Nhất cấp khai bình phất ấn. Nhị cấp chảo bạt bình phi. Tấn nhất bộ thủ hồi tam bộ. Tứ cấp công danh kiến thứ chi.” Tôi luyện “võ ta” tức võ của Việt Nam, nhưng đọc “bài thiệu” khi múa võ lại bằng tiếng Hán Việt vốn được thầy dạy võ truyền khẩu như thế nào thì cứ răm rắp nhớ nằm lòng từng tiếng. Tuy chỉ hiểu lõm bõm nhưng tôi không cần, điều quan trọng đối với tôi là những “thế” những “nét” để đi quyền thật đúng mà thôi. Có bạn đồng môn khi thầy dạy thế “Ngô Hổ Xà Rắn” trong bài Hiến Long Tàng Hổ vô ý vội cười “Đã xà mà còn rắn!”, vừa dứt lời bị đuổi ngay. Lấy đó làm kinh nghiệm, tôi luôn luôn nghe lời võ sư vì tôi chỉ cần mấy “thảo” để múa võ chứ không lưu tâm đến bài “thiệu” chỉ có công dụng đọc theo khi đi quyền! Vì chỉ ham múa may luyện võ, tôi cho là chưa cần học Phép Đánh Xa dùng tay “đuổi ruồi” của ông bác ruột là bác Cả Hy. Tôi định rằng “dễ mà!”, cứ để đến khi mô về già hẳn hay. Mà hay thiệt. Mãi đến khi tôi hơn 70 tuổi vì muốn khỏe mạnh, thoát khỏi tình trạng bệnh hoạn rề rề, hàng ngày phải uống hơn 30 viên thuốc đủ loại trước khi về chơi miền tiên cảnh, mới chịu khó tập luyện phương pháp “đuổi ruồi”! Có khi nghĩ lại mà tiếc!

Tiếp theo vấn đề đi bộ sau khi tập, tôi may mắn có điều kiện để nằm ngửa trên nệm cứng hay giường không nệm, không gối, xuôi thẳng hai tay hai chân, để đồng hồ báo thức ngủ một giấc 10, 15 phút hay lâu hơn thêm 5, 10 phút nữa tùy theo sự đòi hỏi cần thiết của cơ thể theo mỗi lần tập. Cách thức nầy tôi học của thầy Hàng Trường hai mươi năm trước dùng cho sau khi tập khí công để lấy lại khí lực đã có thể bị hao tổn phần nào trong khi tập luyện và cảm thấy hiệu quả tốt. Theo lời thầy Hàng Trường, người luyện võ sẽ dễ dàng “đằm tính” hơn nếu chịu “nằm ngủ” như thế này sau khi tập luyện.

Về việc co duỗi nắm thả bàn tay, tôi lại nhớ tới những nét chữ của bác Cả Hy trong thời kỳ bác còn làm hiệu trưởng trường trung học tư thục Hàm Long trong khuôn viên của chùa Báo Quốc. Sau khi tôi thi hỏng vào lớp Đệ Thất trường Hàm Nghi, bác đã nuôi cho đi học trường Hàm Long rồi sau đó cho xuống học trường Bình Minh của bà Ngô Đình Nhu, năm sau tôi thi đậu. Năm 1975 tôi sang Mỹ tỵ nạn, bác thường gởi thơ cho tôi. Năm 1976, có lần bác Cả viết cho tôi nguyên bài thơ bác họa thơ của học trò cũ là Cù Huy Cận bài “Trăm năm Quốc Học” mà Huy Cận đã nâng trường Quốc Học nâng thêm mấy tuổi cho đủ một trăm:“… Quốc Học trường ta, Quốc Học ơi!...” Nét chữ của bác Cả Hy vẫn lão luyện đẹp tuyệt vời khiến tôi hằng yêu thích! Trước khi bác mất ở lứa tuổi trên 90, nét chữ của bác vẫn như xưa tuy bác viết nhỏ hơn! Năm ngoái, có người bạn nhìn tôi với ánh mắt ái ngại khi thấy tôi lóng cóng viết mấy chữ đề tặng anh ta như “gà bươi” trên cuốn sách Một Thoáng Hương Xưa mà tôi vừa thuê in xong tuần trước! Hiện tại thì khác, đôi bàn tay của tôi đã cử động dễ dàng và nét chữ vẫn xinh ra phết cho dù chưa đẹp bằng nét chữ viết trong những năm một ngàn chín trăm hồi đó! Suốt mấy chục năm qua tôi chỉ viết bài bằng cách nhấn phím trên máy điện toán cá nhân, bây giờ cầm bút viết mấy chữ trên giấy xong nhìn lại đã không còn thấy mắc cỡ nữa! Hiệu quả của việc theo Dịch Cân Kinh luyện công ấy mà! Còn việc tập uốn nắm hai bàn tay để kích thích các huyệt đạo nhất là huyệt Lao Cung của tim có thể tập trong bất kỳ thời điểm nào cũng được. Tôi tập bằng hai viên bi kim loại rỗng ruột khi dùng nghe văng vẳng những tiếng thanh tao như tiếng chuông gió mơ hồ mà tôi đã mua tại khu phố của người Tàu khi có dịp đi ngang qua. Loại bi này vẫn gọi là bi âm dương, long hổ, tùng hạc v.v. tùy theo hình chạm của từng bộ bi.

Lại nữa, trong thời gian tập luyện, tôi phải uốn cong lưỡi lên đụng mạng khẩu cái của nóc họng và không cắn chặc hai hàm răng vì sợ khuôn mặt lâu ngày sẽ đanh lại khó coi. Sau khi tập tôi thường cảm thấy đầu lưỡi hơi tê tê, giọng nói thỉnh thoảng hơi cứng. Tôi nghĩ đến phương pháp đánh lưỡi mà vị tổ ngành đông y của Việt Nam chỉ cách tập mỗi buổi sáng là Lãn Ông Lê Hữu Trác trong bộ Hải Thượng Y Tông Tâm Lĩnh viết dưới thời vua Lê chúa Trịnh. Thực hành cách đánh lưỡi trong những bước đi sau mỗi lần tập thấy có hiệu quả nên từ đó tôi tiếp tục giữ mãi luôn.

2. Tập luyện trí nhớ

Theo cách thức tập luyện, tôi phải vẫy hai tay lên xuống cùng một lượt không được ngừng nghỉ trong suốt quãng thời gian ấn định cho buổi tập. Tôi cho cách xoay hai bàn tay úp vào hướng đùi khi vẫy ra phía sau mà thầy Phêrô Phạm Công Thuận cho là “cải cách” không thích hợp với tôi nên không làm theo. Trái lại, bạn Nguyễn Hồng Tuấn cho rằng phương pháp xoay tay “cải cách” có hiệu quả hơn. Sau khi tập được hai tháng, tôi thử cách xoay hai bàn tay như phương pháp “cải cách” của thầy Phêrô Phạm Công Thuận, thấy hai vai và ngực động mạnh thật hiệu quả, nhịp vẫy có vẻ chậm lại.

Ban đầu mới thực tập, tôi cho việc này dễ dàng như trò chơi, nhưng khi thực sự tập, các phản ứng phụ dần dần xảy ra liên tục đã làm tôi khó chịu muốn phá lệ hoặc lo sợ tưởng như định bỏ cuộc. Chẳng hạn nhưng đang chú tâm định trí đếm từng lần vẫy thì thình lình có một mụt rôm sảy quái ác đến trên gò má của tôi chơi trò cho ngứa ngáy thiếu điều làm cho tôi “quay đựng”, muốn dừng ngay tay lại mà gải mấy cái vào má để giết nó đi cho hết ngứa thì thật là đã ngứa biết mấy! Tôi cố gắng chịu đựng đến mấy mươi hơi thở, cái mụt sảy mất dạy này mới chịu đi chỗ khác chơi! Lát sau chóp mũi của tôi như có con ruồi vô hình nào đó bạ vào, vừa dẫm dẫm mấy cái chân tí tẹo, vừa rung rung nhúc nhích như đang vuốt cánh thiệt nhột nhạt vô cùng! Nhìn xuống không thấy con ruồi, tôi kiên nhẫn chịu đựng cho đến khi nó bay đi. Rồi sau gáy như có con kiến cắn phải. Rồi ợ hơi. Rồi nấc cụt. Rồi trung tiện. Rồi ngứa lưng. Rồi đau mỏi hai vai. Rồi đau buốt hai đầu gối vốn đang đau sẵn. Rồi mỏi tê hai bàn chân. Những chuyện xấu xa mà tôi đã phạm ùn ùn kéo về một cách tai ác. Những chuyện buồn cười ập đến khiến tôi phải nín lại làm lạc hơi thở gây trung tiện v.v. … Ôi thôi, trong mấy mươi ngày đầu tiên có cả hàng trăm triệu chứng, kể luôn cả triệu chứng mọc mụt nhọt trước ngực, mụt nhọt sau mông, ho khan, muốn ói, đi tiêu chảy v.v. mỗi thứ kéo dài hai ba ngày, nhưng tôi cố gắng không quan tâm đúng theo lời dạy và cũng chẳng cần chữa trị, kiên nhẫn chờ ngày chúng tự giải tán! Đây là những lần tôi có ý định bỏ cuộc, nhưng vội dập tắt ngay vì tôi muốn mạnh khỏe! Nhờ định trí nhất quyết đếm đúng và nhìn đồng hồ mới khám phá ra tôi vẫy không đều, lúc nhanh lúc chậm. Rồi cũng vượt qua. Lúc đầu tôi vẫy với tốc độ chạy theo đồng hồ. Bây giờ thì số chỉ giây của đồng hồ nhảy chậm hơn tôi vẫy! Tập đến ngày thứ 30, hai vai hết đau mỏi, bắt đầu cảm thấy êm êm khi vẫy qua khỏi những con số đếm trên một ngàn. Hai chân bắt đầu đứng vững, thăng bằng hơn, ít chúi tới trước. Đến ngày thứ 60, những triệu chứng quấy rầy đã giảm rất nhiều. Thoải mái như thong dong đi dạo mát hay cỡi ngựa xem hoa! Sau khi bắt đầu vài phút đã thấy hai vai nhẹ nhàng êm ái thích thú, hai bàn chân ấm dần, như vậy huyệt Dũng Tuyền trong lòng bàn chân đang được kích thích, rất tốt cho thận. Rồi hai bàn tay cũng căng ấm chứng tỏ huyệt Lao Cung trong lòng bàn tay cũng đang được kích thích, rất tốt cho tim. Sau chừng 5 phút, từ lưng lên tới hai tai nóng dần rớm mồ hôi. Hai tay vẫy đều và nhanh mà cứ cho mình vẫy chậm. Sau 10 phút đếm trên số 700. Sau 20 phút đếm trên số 1,400. Khi đến phút thứ 30, số vẫy tay đếm được hơn 2,000. Như vậy, tôi vẫy mỗi phút được 70 cái, quá tiêu chuẩn 10 cái như theo quy định là 60 cái. Thời gian tập 30 phút chỉ cần vẫy đều 1,800 cái thật chuẩn là đủ. Tôi đã vẫy chậm lại vì cũng cho rằng phải theo kinh nghiệm của những người đi trước, nếu không thì giống như chiếc xe vì luôn chạy quá nhanh sẽ mau hỏng máy. Tuy nhiên, khi nhớ lại chuyện học võ của những ngày xưa năm ấy, với tiêu chuẩn là càng nhanh càng mạnh càng tốt! Có buổi tập, tôi nổi hứng vẫy hết sức mình, kết quả sau khi vẫy chậm dần đều khi đến phút thứ 30 tôi đếm được 2,267 vẫy tức trên 75 cái trong một phút! Thì cũng như chiếc xe hơi ấy mà, thỉnh thoảng cho lên xa lộ lượn một vòng cho … tốt máy!

Tôi đếm số vẫy và để luyện trí nhớ, tôi cố nhớ con số khi đếm đến phút thứ 10 và thứ 20. Thoạt đầu, tôi viết vào giấy liền sau khi vừa tập xong để ghi vào bảng luyện tập trong ngày. Tiếp tục đến độ khỏi cần chép ra giấy mà lúc ghi sổ tôi vẫn không quên. Tôi tập không ghi liền ra giấy bằng cách ghi nhớ thêm những con số khi đến phút thứ 10, thứ 20 và thứ 30. Chẳng hạn đến phút thứ 10 là 653, tôi thầm nhớ thêm “Sáu năm ba. Sáu năm ba.” Khi đến phút thứ 20 là 1217, tôi lại thầm nhớ thêm “Hai mười bảy. Sáu năm ba. Sáu năm ba. Hai mười bảy.” Đến phút thứ 30 là 1836 tôi thầm nhớ thêm “Tám ba sáu. Hai mười bảy. Sáu năm ba.” và trong phút cuối khi vẫy chậm dần trước khi dừng hẵn, tôi đọc thầm “Sáu năm ba. Hai mười bảy. Tám ba sáu.” và cứ tiếp tục như vậy khi đi bộ.

Tôi hy vọng sức khỏe của tôi mỗi ngày một tăng và các chứng bệnh nan y có sẵn trong tôi như tiểu đường, cao máu, ù tai, tê thấp v.v. sẽ dần dần biến mất trong vài năm tới! Hiện nay tôi cảm thấy cần buổi tập như ngày xưa tôi cần điếu thuốc hay ly rượu! À chút nữa thì quên: Thuốc lá thì tôi bỏ hút hơn 40 năm nay, và rượu bia mà tôi hằng yêu thích đã phản bội tôi, lén lút nương cơ hội tôi bận luyện công theo Dịch Cân Kinh mà cả gan bỏ tôi để mãi mê chạy theo Cô Nhắc hay Cô Vy 19 đến nỗi biệt tăm mất tích luôn ở mô bên Tây, bên Pháp! Thế cũng hay! Tôi lại tự mừng cho tôi vì đã hết nghiện sau hơn một tuần và quyết định mặc kệ chúng, quên đi nỗi nhớ! Trước kia, sau khi quyết định ly dị em “điếu thuốc thẳng”, tôi phải chịu đựng “ba bảy hai mươi mốt ngày” mới hết dật dờ nhớ nhung ray rứt! Tôi cũng nhớ lại suốt hơn bốn mươi năm qua kể từ ngày tới Mỹ tôi rất ít hoặc không hề uống nước có khi cả năm. Trong các buổi họp cộng đồng, tôi chỉ nhấp tí nước lọc cho đỡ khô cổ. Sau buổi họp, tôi tuyệt nhiên không uống thêm một giọt nước nào nữa, cho đến lần họp tiếp theo vào kỳ tới mới chịu nhấp vài ngụm nước mát cho đỡ khô cổ vì bàn luận. Ở nhà, tôi chỉ uống mỗi một thứ là bia với bạn già quốc tịch Pháp là Mông Xi Nho Rémi Martin. Lão ta là kẻ luôn trưng bày một cách thầm lặng giấy tờ in rõ ràng hắn sinh năm 1738, suốt đời thong dong đi du lịch khắp thế giới. Những lúc sang Mỹ “có tí việc” tên già nồng hắc ốm nhom này luôn ghé nhà tôi cùng nhau nhậu chơi rất chí tình! Hiện nay, khi tôi nhấn phím viết mấy dòng này thì hắn đi đâu biệt tích, chắc là đã bị con quỷ Cô Vy 19 dụ dỗ đem đi mất tiêu! Nếu như vậy thì thật là đáng mừng vì bây giờ tôi đã chán ngấy tên bạn già này rồi, bởi lý do là trí nhớ của tôi đang dần dần phục hồi! Tôi nhớ rõ ràng sau những bữa nhậu hắn lạnh lùng quật tôi ngã nhào lăn quay tơi bời hoa lá! Đã đến lúc cần phải chấm dứt cảnh này đi chứ!

Trí nhớ phục hồi vì tôi cố gắng kiên nhẫn định hết tâm trí vào việc duy nhất là đếm đúng từng cái vẫy tay trong suốt buổi tập, gạt bỏ những ý tạp nham đủ loại xấu tốt cứ mãi dùng xa luân chiến tấn công tôi không ngừng nghỉ! Đếm mãi vẫn lẫn lộn, tôi dùng thêm cách nhớ số lần đếm của phút thứ 10 và phút thứ 20 để hỗ trợ. Phải tốn lâu ngày dài tháng tôi mới gần được như ý! Những lúc thanh thản vui sống thì tôi vẫy nhanh và đều đặn hơn khi tâm hồn bất an buồn bực! Hàng ngày tôi vẫn vẫy đều và nhanh như đã định. Dậy sớm để được hưởng nhiều hơn những giây phút quý báu trong ngày trước khi tôi về thăm ông bà! Tôi đang cảm thấy được vui khi cho đi hơn là đón nhận. Tôi kéo dài bài viết này với hy vọng sẽ giúp người đọc quên đi vài phút giây không được thoải mái cho lắm khi gò bó ngồi nhà suốt nhiều tuần lễ vì phải tránh xa Cô Vy 19 đang tác yêu tác quái ngoài kia! Sau khi qua khỏi 90 ngày, tôi chỉ tập hai lần sáng và tối. Buổi trưa thong thả vui chơi! Nghĩ rằng: Thời còn trai tráng, ăn mạnh ngủ nhiều, nếu mỗi ngày vẫy tay sáu, bảy ngàn cái, chắc chắn dư sức qua cầu dễ như không. Còn bây giờ đã tra lão, kém ăn ít ngủ, phải liệu cơm mà gắp mắm. Liệu đến khi già rệu, biết có vẫy được cái mô không, hay là chỉ đong đưa hai cánh tay gầy đét cho có lệ?
 

Thảo xong bài này, tôi khoe với một số người lạ người quen. Vài người phê “OK”. Vài người lặng thinh.

Tôi mới vừa gọi thêm cho mấy người quen đang bó gối ở nhà vì cách ly, hí hửng bắt họ nghe chuyện đời của tôi trong ba năm qua.

Có người thích lắm, vui vẻ hăng hái hứa đủ điều.

Có người hờ hững “Thế à?!”.

Có người nghe xong phán ngay “Ối dào! Tưởng gì chứ thứ này thì tôi đang tập 5-7 năm nay, có kết quả tốt! Chuyện xưa rồi diễm!
 

Thái Cát Thân Trọng Tuấn

California April 03, 2020 –

Để lại lời nhắn

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.