đọc truyện ngắn “Máy dò hồn ” của Trân Mạnh Hảo

Trần Mạnh Hảo

MÁY DÒ HỒN

Làng Hải Bình sau cải cách ruộng đất năm 1956. Tịnh không còn một con chó. Lệnh giết chó thực hiện rất nghiêm. Bọn chó làm lộ tung tích của cán bộ ta ban đêm. Sủa ầm ĩ hơn mõ làng, an ninh thực thi nhiệm vụ sao được ?

Đêm đêm người đi rình như ma ẩn hiện. Tai vách mặt rừng, dân sợ són đái, hở ra là chết. Tuyệt đối không được nghĩ ngợi lung tung. Cấm làng đi đạo chúng mày nghĩ ! Đọc kinh cầu Chúa xin cho con không biết nghĩ. Nghĩ dễ phản động lắm. Nằm mơ dễ phản động lắm.

Công an Máng đưa lão trùm Tuynh lên trụ sở xã xét hỏi trước dân làng lúc 8 giờ tối. Tuynh, 50 tuổi, mặt nhăn bị rách, xám ngoét, không còn tị máu, bị đánh thâm tím chân tay mặt mày :

– Lúc ba giờ đêm hôm qua, mày nghĩ gì ?

– Dạ, thưa cán bộ, con chẳng nghĩ gì ạ !

– Láo, mày nghĩ như sau : cầu Chúa cho bí thư đảng ủy đảng cộng sản Tàng trúng gió hộc máu chết tươi ăn năn tội chẳng kịp, đúng không ?

Tuynh run bắn, ngáp sái quai hàm, mắt đờ đẫn như chó dại, mất hết hồn vía, nói như rên :

– Dạ con nghĩ đúng như vậy ạ !

Dân làng ngồi dưới sân cùng kêu lên : Jê Su Ma, Chúa cứu chúng con ! Đoạn tất cả cùng đấm ngực xin tha tội cho trùm Tuynh…Có người ri rỉ khóc. Dân làng sợ quá toát mồ hôi, có người té đái, khiến không khí sân ủy ban hôi như cú.

Cụ Phó Lai lò rèn, đi đời, đéo có tin Chúa với đảng, nói thầm địt mẹ chết hết bây giờ.

Trùm Tuynh gục xuống như thân chuối bị chém, mắt trắng dã.

Cán bộ lại hỏi :

– Thằng Tuynh, đêm hôm kia lúc ba giờ sáng, mày nghĩ gì ?

– Dạ thưa cán bộ con không nghĩ gì ạ !

– Láo, ba giờ sáng, mày dậy đái ồ ồ vào cái thau nhôm, đoạn mày nghĩ như sau : Hai năm nữa, vào khoảng 1958, Chúa sẽ ban bệnh cúm gà cho 18 đảng viên cộng sản trong xã chết lòi lưỡi ra khỏi mồm đúng không ?

Trùm Tuynh im lặng như đã chết, gục xuống khóc thưa : dạ đúng là con đã nghĩ như thế ạ.

Dân làng lại đấm ngực rầm rập như ngựa phi, kêu tên cực thánh Jê Su Ma Chúa thương xót chúng con…

Công an ra lệnh giải trùm Tuynh đi, quát : cả làng thấy rồi đấy, không hành động, lời nói nào, ý nghĩ nào của các người mà công an không biết nhá, khôn hồn thì xưng tội ra trước mặt cách mạng đi, sẽ được khoan hồng, thằng bé kia, sao mày sợ vãi đái ra thế ?

Thằng bé kia là tôi, tên Thảo, 10 tuổi, ngồi như ngói xếp giữa đám dân làng hôi hám rách rưới trong sân ủy ban nghe công an khảo tội bọn nghĩ bậy. Tôi sợ run như cầy sấy, cầu Chúa liên tục, xin Chúa ban cho con ân sủng, biến con thành con chó hay con mèo, chứ làm người là phải nghĩ, mà nghĩ cái gì công an cũng biết hết như vậy thì làm người để làm gì Chúa ôi !

Cả làng Hải Bình, dân theo đạo Chúa mất hết hồn vía, không ai dám nghĩ ngợi gì. Nghĩ gì là công an biết hết .

Mà làm người không được nghĩ thì xin Chúa cho chúng con làm con vật có sướng không ?

Tối hôm sau, công an xã lại tập hợp ba trăm dân làng lại, để nghe cai Khoách khai ra tội lỗi của mình. Cai Khoách đi lính cho Tây, từng bị tù mới được tha. Tướng Khoách cao lớn, mặt dài như ngựa, tóc bạc gần hết, run như khỉ bị cắt tiết, bị trói giật cánh khuỷu, mắt trắng dã như người ba ngày chưa có hạt cơm trong bụng. Mặt Khoách bị đánh thâm tím.

Cán bộ quát :

– Khoách đêm hôm qua lúc một giờ sáng mày mơ thấy gì ?

– Dạ, con mơ thấy thánh Phê Rô cầm chìa khóa thiên đường ạ !

– Láo, mày mơ thấy nữ chủ tịch xã Sại, đúng không ?

– Dạ dạ dạ con mơ đúng như cán bộ nói ạ !

– Thế trong mơ mày đã làm gì nữ đồng chí Sại ?

– Dạ con chỉ ngắm nhìn nữ chủ tịch vì bà đẹp lắm ạ !

– Láo, mày là tên đế quốc, tên Việt gian, tên tay sai ác ôn của Mỹ Diệm còn sót lại, đúng không ?

– Dạ đúng ạ !

– Trong mơ, mày đã hiếp đồng chí Sại đúng không ?

– Dạ đúng ạ, nhưng chim con khi hiếp dâm thì nó bị mềm nhũn ạ !

Cả làng ngồi trong sân kêu thất thanh, đấm ngực bình bịch cầu Chúa tha tội cho tên hiếp dâm lãnh đạo, dù mới chỉ hiếp dâm trong mơ…

Suốt 10 đêm, dân làng Hải Bình đã chứng kiến 10 tên phản động có ý nghĩ chống đảng, chửi đảng, đã khai ra hết khiến dân chúng sợ té đái. Đêm đêm dân Hải Bình tìm cách trốn đi bằng hết, chỉ còn nhà tôi vì mẹ mới đẻ em bé không trốn đi đâu được.Bố mẹ tôi sợ quá, mặt tái mét, không dám nghĩ ngợi gì, lại chỉ lo đêm mơ thấy chuyện bậy bạ gì với cán bộ, sẽ khổ thân, giống như 10 ông phản động bị dẫn đi không biết giam tù hay bị thủ tiêu.

Đêm khuya, tôi hỏi bố, bố phải đào cái hầm trong vườn, đợi ban ngày hai bố con cùng núp, nói nhỏ vào tai tôi bảo, do máy dò hồn, máy dò ý nghĩ con ạ.

Thì ra, Liên Xô đã viện trợ cho đảng ta 15 cái máy dò ý nghĩ, dò giấc mơ, dò hồn vía con người; xã ta, làng ta được vinh dự nhận một cái. Cứ giờ dân ngủ, máy chạy rè rè, soi hết nhà này đến nhà khác, người này đến người khác, soi tận óc, tận hồn, ai nghĩ cái gì , ai mơ thấy gì là đảng ta biết hết.

Vậy cho nên 10 ông nghĩ bậy, mơ bậy mới khai ra tuốt, vì máy đã chụp được ý nghĩ và giấc mơ của họ rồi.

Đéo mẹ bọn Liên Xô tài thật. Tôi nói thầm trong đầu. Ban ngày máy dò ý nghĩ chưa chạy, lạy Chúa xin cứu chúng con,

Amen .,

.Sài Gòn ngày 21-7- 1982

Trần.Mạnh.Hảo.

Để lại lời nhắn

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.