đọc tiếp chuyện dài “khi loài sâu biết khóc”(chương 5,6) của Hoàng Thị Bích Ti

Tác giả Hoàng Thị Bích Ti

CHƯƠNG NĂM

minh hoạ

Người đàn bà quay đi khi nhìn thấy Ngâu đang đi tới từ ngoài hành lang. Còn năm, mười phút nữa giờ học mới bắt đầu. Giáo sư vẫn chưa đến. Học trò loe ngoe vài người . Không biết vì sao người con gái nhỏ bé kia lại gieo trong lòng bà nhiều ác cảm thế ấy! Thật ra bà chả bao giờ biết tên Ngâu. Và cũng chưa một lần trò chuyện với Ngâu. Mặc dù, Ngâu vẫn đi ngang qua chỗ bà ngồi, ngay cửa lớp, trong những giờ học về chiến tranh Việt Nam . Lúc nào Ngâu cũng ngồi lặng lẽ trong lớp học. Không một lời phê bình. Không một câu hỏi. Mái tóc dài đen óng ả là một dải lụa che phủ hết tâm hồn của người con gái ấy. Tất cả những bí mật của người đàn bà Á Đông đều nằm trong những sợi tóc. Không biết sao bà thường hay nghĩ như thế! Mái tóc của Ngâu vẫn hay làm bà khó chịu. Nó gợi cho bà nhớ tới Eric. Người đàn ông đó đã lấy của bà nhiều quá đỗi! Lấy cả tuổi học trò, lấy đời con gái, lấy nốt quãng đời còn lại. Tất cả những thứ ấy, ông đã mang theo và bỏ lại trong cuộc chiến. Bù lại, những thứ mà ông để lại cho bà là tấm anh dũng bội tinh, lá quốc kỳ xếp ngay ngắn, và tấm ảnh của một người con gái Việt Nam với mái tóc dài, nhét trong chiếc ba lô còn tanh mùi chiến trận. Vậy mà bà vẫn ở vậy để nuôi con. Dạy cho ba đứa con trai hãnh diện về cái chết của cha nó. Để rồi đứa con đầu lòng mới tròn mười tám tuổi cũng vội vàng nối gót cha, đi làm người hùng của thời cuộc. Người ta bảo thế! Họ nói con bà đã hy sinh cho tổ quốc. Nó còn nhỏ qúa. Một mình giữa xứ người . Bị cuốn vào cơn lốc chính trị, chung quanh đầy cám dỗ. Cần sa. Bạch phiến. Gái điếm. Tất cả đều trong tầm tay với…

Người đàn bà thở dài rất nhẹ. Bàn tay lơ đãng lật vài trang sách. Mắt cúi xuống những hàng chữ không còn chút lôi cuốn. Bà hơi nghiêng người , nhìn bâng quơ ra ô cửa sau lưng. Khung cửa sổ mở ra cả vòm trời và khoảng sân cỏ chập chờn, xanh mướt. Đồi cỏ uốn quanh mặt hồ phẳng lặng. Hồ thu. Nước xanh rêu. Lá trôi man mác. Lá vàng phai. Hàng thông sừng sững. Bóng soi mặt hồ. Vài con vịt xiêm đen óng đứng rỉa cánh dưới cành liễu dài thê thướt. Liễu vẫn còn xanh nhưng những gốc phong già quanh sân trường lá đã vàng đi nhiều lắm! Vài gốc phong con trễ tràng hơn, nên lá chỉ vừa đổi sắc. Những gốc phong vàng như trỗ hoa. Những gốc phong có khắc tên Gayle và Eric lồng trong trái tim, trên những thân cây sần sùi thơm mùi nhựa ướt, ở một chỗ mang tên ký ức. Những gốc thông đã già đi, nhưng ký ức còn rất mới!

Người con gái đi ngang qua. Tóc đưa mùi hương. Những sợi tóc đông phương như quất vào da thịt Gayle. Người đàn bà quay phắt lại vị trí cũ. Mắt mở trừng trừng lên tấm bảng đen. Lớp học bắt đầu ồn ào. Tiếng bàn ghế xô dịch. Trong một góc bên kia lớp học, người con gái ngồi im lìm bên những trang sách đang mở rộng. Những lời câm thì thầm trong suối tóc. Đôi mắt nâu đen ngước lên nhìn người giáo sư vừa bước lên bục gỗ. Trong góc phòng, chiếc máy chiếu phim nằm từ đó tự bao giờ. Bài giảng bắt đầu. Cả lớp im phăng phắc. Người giáo sư đang thao thao nó về chiến tranh Việt Nam . Chiếc máy chiếu phim chạy rè rè. Đèn tắt. Bóng tối mờ mờ trong lớp học. Lịch sử hiện về trên màn ảnh. Tiếng Nam Mô hoà trong tiếng la hét. Vị hoà thượng ngồi kiết già trong ngọn lửa bừng soi. Lửa tam muội. Lửa từ bi. Hồn siêu. Xác cháy. Chỉ còn lại một trái tim. Trong một quang cảnh hoang tàn đổ nát, xác người nằm chất đống. Vũ khí xếp hàng hàng, lớp lớp. Xác người nằm phơi trong nắng cháy. Những nhát cuốc cào lên mộ huyệt. Những bàn tay già nua run run.. Mẹ già bới đất tìm con. Bàn tay lần xương thịt. Tiếng gào điếng tê cả trời đất. Người vợ trẻ khóc vùi trong vạt áo.

Trả con cho tui! Trả chồng cho tui! Người lính Cộng Hoà thờ ơ nhìn đoàn tù binh đi qua, nối đuôi nhau trong trò chơi rồng rắng. Anh thẫn thờ, mệt mỏi rít một hơi thuốc dài. Khói thuốc bay lãng đãng trên mặt người đồng đội đang ngoẻo đầu trên vai anh. Vết đạn trên đầu người kia sâu hoắm. Vết máu đã khô đen. Trong làn khói nhạt, đôi mắt của người lính buồn hiu hắt. Mắt nói toàn những lời câm. Nói lên thân phận của con người . Nhỏ bé và chịu đựng đến dễ sợ.

Ở một cảnh thành phố, những người lính Mỹ trẻ con trên xe GMC cười đùa, la lối với lũ nhỏ đang đuổi theo xe cả bầy. Từng nắm kẹp tung xuống mặt đường. Tà áo trắng khép nép bên đường, bối rối trước ánh mắt trêu đùa của mấy người lính viễn chinh. Trong một quán rượu rẻ tiền, nụ cười, ánh mắt của những người đàn bà chỉ đáng giá vài đồng đô la đỏ.

Lịch sử mở ra. Những lá thư gửi về từ Việt Nam là chứng nhân. Những lá thư đã trở thành những kỷ vật của các bà mẹ Hoa Kỳ:

Ngày, tháng, năm…

Mẹ ơi!

Đêm hôm qua con nằm mơ, thấy mình đang ở Colorado. Cả nhà mình đi lễ Tro. Mẹ mặc chiếc áo màu thiên thanh. Ba diện bộ đồ lớn, đẹp trai như chú rể. Con oai phong trong bộ quân phục. Mẹ sánh vai chồng, con, hãnh diện bước vào giáo đường trong tiếng xầm xì, chào đón của mọi người. Ôi! Một giấc mơ thật tuyệt vời. Khi tỉnh dậy, lòng tràn trề nỗi nhớ. Con tiếc giấc mơ ấy đến bàng hoàng. Té ra, con vẫn còn ở đây. Một mình, không có ba mẹ.

Buổi sáng mới thức dậy mà cả người con đã dầm dề mồ hôi. Mẹ ơi! Con rất nhớ mẹ. Ở đây, tất cả đều là một sự bất an; ngay cả thời tiết cũng thế. Mẹ ơi! Hy vọng con sẽ được về trong một ngày rất gần. Lúc ấy sẽ tha hồ thưởng thức những món ăn của mẹ nấu cho cả nhà. Mẹ ơi! Chiếc xe ba mua cho con ngày ra trường vẫn còn phải không mẹ? Khi nào về, con nhất định sẽ đưa Carol đi movie với con. Cô nàng ấy kiêu kỳ quá phải không mẹ? Lúc nào cũng chê con là con nít. Lần này gặp lại, chắc chắn cô nàng sẽ hối hận. Mẹ hãy chờ xem.

Thương mẹ nhiều,

Con,
Patrick.

Ngày, tháng, năm….

Mẹ ơi!

Thằng John bạn cùng lớp của con vừa mới chết. Mẹ còn nhớ nó không ? Thằng da đen to dềnh dàng, cầu thủ football của trường. Nó chết trong tay con đó mẹ ơi! Hôm đó, tụi con đi vào làng kia. Thằng John đi trước con mấy bước, đạp phải mìn. Nhìn nó quằn quại, đôi chân gần đứt lìa, bụng tuôn cả đống ruột mà con không khỏi bàng hoàng mừng thầm. Con cám ơn Chúa đã cho con một con đường sống. Trời ơi! Con thật tồi bại. Con mừng vì người trúng mìn là nó! Con mừng vì con hãy còn sống! Sống để về nhà. Sống còn nguyên vẹn.

Con ngồi bên nó suốt đường đến quân y viện. Nó đau đớn lắm mẹ ơi! Máu chảy xuống băng ca, ướt dầm dề tấm lưng bự con của nó. Nhưng nó chẳng hề mở miệng oán trách ai, chửi rủa ai. Nói chỉ khóc hu hu, tồ tồ đòi mẹ nó như đứa con nít. Con cũng khóc, khóc như chưa bao giờ được khóc. Mẹ ơi! Con sợ một ngày nào đó con cũng sẽ chết đau đớn như nó. Con sẽ không bao giờ gặp lại mẹ. Con sợ thành một phế nhân. Ở đây, chung quanh con là cõi chết. Người chết mới chôn xong, người đào huyệt đã ngừng hơi thở. Mẹ ơí! Con nhớ nhà quá. Con muốn về.

Con của mẹ
Jim.

Ngày, tháng, năm….

Mẹ kính yêu,

Khi lá thư này đến tay mẹ thì có lẽ con đã không còn nữa.

Mẹ yêu,

Những giờ phút cuối của cuộc đời, con không biết phải nói gì. Chỉ mong, mẹ hãy vui sống và luôn nhớ rằng lúc nào con cũng yêu kính và mãi mãi ở bên mẹ. Khi nào có thương nhớ con, xin mẹ hãy nghĩ đến những chuỗi ngày hạnh phúc của mẹ con mình…

Ngoài ra, không có gì quan trọng nữa.

Chút ân hận sau cùng của con là khi vừa biết cảm nhận, biết cám ơn cuộc đời thì con phải vĩnh viễn lìa bỏ nó. Ngày còn bé, con mơ làm anh hùng. Mơ là một tay súng cừ khôi, đánh tan giặc da đỏ. Mơ làm cảnh sát, rồi mơ làm thám tử, bây giờ con không còn mơ làm người hùng gì nữa. Khi con chết, đừng ai tuyên dương con như một anh hùng. Làm một anh hùng trong khi bao nhiêu người phải tan xương nát máu thì anh hùng để làm gì? Cho ai?

Ở nơi này, ngoài những bài học bắn giết, chiến tranh đã dạy cho con biết yêu thương và khát khao đời sống. Yêu con người , thường từng cọng cây lá cỏ và nhiều thứ khác nữa mà trước đây con chưa hề để mắt tới. Đối với con bây giờ, sự sống là một cái gì rất quý giá. Thượng Đế bắt con người từ khi mở mắt chào đời phải trải qua biết bao nhiêu điều cơ cực, chiến tranh càng làm thêm nhiều cơ cực hơn. Mai này, nếu cái chết của con có thể đổi lấy chút ý nghĩa trong cuộc sống cho một người nào đó, hay thức tỉnh được , dù chỉ một người yêu thích chiến tranh thì con đã mãn nguyện rồi.

Thương con, xin mẹ hãy vui vẻ lên. Con rất sợ mẹ buồn. Hứa với con đi! Lúc nào con cũng ở bên mẹ…, khi mẹ buồn, con cũng rất buồn theo.

Thương mẹ mãi mãi…

Con,
John.

minh hoạ

Một tiếng nấc bật lên rất khẽ. Vài ba cái đầu ngẩng lên nhìn quanh quất. Cả lớp chìm trong im lặng. Ngâu ngậm ngùi nhìn theo cái bóng của người đàn bà vừa tuôn ra khỏi lớp học. Tiếng nấc còn gieo đầy nỗi hoang mang, bồi hồi trong lòng người ở lại. Nơi chỗ ngồi của Gayle trống không , bỏ lại những trang vở nằm trơ trên mặt bàn tối câm…

CHƯƠNG SÁU

Đính đứng bật dậy. Chàng đi tới đi lui trong căn phòng nhỏ. Lá thư vò nát trong túi quần. Những điều Mai viết thật rườm rà như mớ tình cảm rối bời trong tâm hồn Đính bây giờ. Ra phố nhé? Ừ, ra phố. Đi loanh quan tí cho khuây. Nghĩ là làm, Đính với lấy chiếc áo ấm nằm vắt trên thành ghế, loay hoay tìm xâuchìa khoá rồi xô cửa bước ra đường. Chiều căng gió. Mùa Thu đang chết dần theo những chiếc lá. Rừng khô. Những nhánh cây bị tuốt lá đứng trần truồng bên nhau phơi lớp da xám ngắt già nua, quắn quíu. Dăm ba chiếc lá cuối cùng còn sót lại thoi thóp như người sắp trút hơi. Thành phố không còn ánh lên một màu vàng rực rỡ của nắng và lá. Trời hiu hắt. Những con nắng bỗng trở nên một đòi hỏi hiếm hoi.

Đính lái xe chạy vòng quanh. Thành phố bé tí teo nên đi giáp vòng lại về gần đến nhà. Đính đưa tay lên xem đồng hồ. Giờ này Ngâu đã tan sở. Nhìn thấy một chỗ đậu xe trống bên lề đường, anh tấp xe vào đấy. Trời lành lạnh. Sương mù chập chùng bên triền thung lũng. Chỉ thiếu những cô sơn nữ cài hoa, mang gùi nữa là chẳng khác gì thành phố có mấy cô “má đỏ, môi hồng” của Huân ngày xưa. Đính mong mỏi được nhìn thấy Ngâu, thèm ôm Ngâu trong tay.

Anh đã làm gì cho đời em hở Ngâu? Yêu anh, em không được gì hết! Tội nghiệp cho Ngâu và tội nghiệp cho anh biết bao nhiêu? Tội nghiệp cho Mai nữa! Ừ! Tội nghiệp cho Mai. Làm vợ anh, Mai cũng chả được gì. Thật ra, anh cũng có lần yêu Mai say đắm đó chứ! Không yêu nhau sao lại lấy nhau phải không Ngâu? Ngày đám cưới của hai đứa cũng rình rang ghê lắm. Nhà trai đi rước dâu bằng trực thăng. Thằng Huân bay về từ Pleiku. Ngày cưới của anh, nó uống rượu say mèm, lại chọc cho cô dâu cười chảy cả nước mắt…

Mai cũng đã đem đến cho anh những chuổi ngày êm ấm của lúc ban đầu. Thế mà bỗng dưng, Mai trôi ra khỏi tầm tay anh một cách bất ngờ.

Ngày xưa, mỗi buổi sáng Mai chở anh ra sân bay rồi vui vẻ quay về căn phòng nhỏ của hai đứa trong căn cứ. Vậy mà một buổi chiều anh đi bay về, Mai đi mất tiêu. Căn phòng còn thơm mùi Mai. Chăn gối còn ấm hơi Mai. Thế mà Mai bỏ đi đành đoạn. Tuần lễ sau đó, anh cũng đi. Chuyến bay cuối cùng đưa anh ra biển đến bây giờ. Hai năm sau liên lạc được với gia đình. Mẹ viết thư qua giọt vắn, giọt dài:

“Mẹ biết bên đó con đi làm cực khổ lắm, tiền bạc con gửi về càng nhiều thì mẹ lại càng lo cho con hơn. Cũng may có cái Mai khuyên giải hoài nên mẹ mới bớt nghĩ quẩn. Cái Mai nhận được tin thằng Huân rớt máy bay. Nghe đâu máy bay rớt ở trận đánh nào ở ngoài Trung, cả tuần trước ngày con đi lận kìa. Vậy mà lạ nhỉ? Mình ở trong này chả biết gi hết. Tội nghiệp thằng bé chưa kịp lấy vợ…”

Anh không còn yêu Mai . Nhưng anh nợ Mai nhiều quá đỗi. Bao năm trời Mai thay anh đỡ đần việc nhà. Ngày mẹ chết, không có anh. Mai lại thay anh lo chuyện mộ phần. Không yêu chồng nhưng làm dâu như thế thì trọn đáo quá phải không Ngâu?

Tiếng gõ nhè nhẹ trên kính xe khiến người đàn ông giật mình. Gương mặt người con gái hiện ra xanh xao. Chiếc khăn len màu đen của Đính quấn quanh cổ. Nụ cười phôi pha, mệt mỏi. Đính vội vàng chồm sang mở cửa:

“Ngâu!”

Ngâu gật đầu, Đính hấp tấp nói nhanh:

“Lên xe đi, lạnh lắm!”

Người con gái ngần ngừ, mở cửa chui vào xe. Đôi mắt nhìn thẳng về phía trước, tránh ánh mắt tha thiết của Đính:

“Sao anh ngồi đây?

Đính nắm tay cô dịu dàng:

“Anh chờ nhỏ…”

“Lỡ Ngâu đi học luôn không về thì sao?

Đính cười hiền:

“Anh vẫn chờ…”

Người con gái quay đi. Đính áp bàn tay Ngâu lên má mình, nói khẽ:

“Hôm nay chịu quàng khăn anh rồi à!”

Ngâu ngượng ngịu làm thinh. Đính nhìn xoáy trong mắt Ngâu, dịu dàng:

“Ngâu, anh rất nhớ em!”

Ngâu sửa thế ngồi, nhẹ nhàng rút tay về. Đính se sẻ thở dài, hỏi lảng sang chuyện khác:

“Lúc này nhiều việc lắm à? Sao trông em có vẻ mệt mỏi thế này?”

Ngâu gượng cười:

“Cũng như mọi ngày. Lúc tan sở ra bãi đậu gặp một gã say rượu nên Ngâu hơi hoảng”.

Đính lo lắng:

“Thế à! Hắn làm gì mà nhỏ sợ?”

Ngâu chớp mắt, không trả lời. Cô đang nhớ tới người đàn ông da trắng hay đứng loanh quanh gần nhà thờ. Chiều hôm nay nhìn thấy Ngâu, gã không ngừng đuổi theo, réo gọi.

Đính nắm tay Ngâu lay nhẹ:

“Nhỏ, có nghe anh hỏi không ?”

Người con gái nhẹ lắc đầu:

“Hắn không làm gì hết, chỉ nói lảm nhảm gì đó thôi!”

Đính siết nhẹ tay người con gái:

“Mỗi ngày ra bãi đậu xe thì nhớ cẩn thận nhé! Nơi đó vắng vẻ lắm!”

Ngâu cười nửa miệng, giọng có chút diễu cợ:

“Anh còn…’quan tâm’ đến Ngâu sao?”

Đính thở dài:

“Không phải ‘quan tâm’ mà là lo. Lúc nào anh cũng lo cho em…Nếu không mệt thì đi chơi với anh nghe! Anh có nhiều chuyện muốn nói với Ngâu.” ….

Ngâu thờ ơ:

“Đi đâu?”

Người đàn ông mở máy, nheo mắt:

“Đi đến bất cứ nơi nào mà nhỏ muốn, thiên đàng hay địa ngục, chỉ cần có nhỏ bên cạnh anh là được rồi.”

Ngâu kéo dây an toàn, mỉa mai:

“Vậy thì xuống địa ngục nhé! Dám không?”

Đính cười bao dung, nhanh nhẹn sang số xe. Dãy phố lùi dần lùi dần sau những lọng cây vàng rực. Con đường trước mặt đang mở ra mời gọi. Mưa lất phất. Những hạt mưa thật nhỏ như đang phà từng hơi thở của đất trời lên khung cửa kính. Xe quanh co qua hết mấy con đường dài, cả hai người trong xe cũng quanh co im lặng như lo sợ những điều nói ra sẽ làm phí đi một buổi chiều đẹp. Xe bò dần lên núi. Đính ngừng xe lại trên một vạt đất trọc nằm chênh vênh trên sườn núi. Trời mênh mông. Dòng sông chảy lượn lờ như dải lụa mỏng. Nhà cửa nhỏ li ti bên dưới. Một chú nhạn lạc bầy bay hốt hoảng giữa lưng trời. Tiếng kêu thật thương tâm. Mặt trời le lói bên kia núi. Nắng ngoi ngóp trong lớp mây dầy xám. Sắc nắng phai pha trong màu mây mù tối bày ra một bức tranh vớ những màu sắc đầy mê hoặc. Đồi núi chập chùng trong nỗi hoang liêu khiến cho buổi chiều càng thêm ảm đạm. Lòng chĩu nặng; chập lâu, Đính ngập ngừng, nói nhỏ:

“Anh vừa nhận được thư Mai”.

Ngâu thờ ơ:

“Thế à?”

“Giấy tờ bảo lãnh chắc cũng sắp xong”..

Không chờ Ngâu có phản ứng, chàng nói nhanh:

“Em biết, anh không còn sự chọn lựa nào khác! Anh còn trách nhiệm với Mai… Thật ra, chuyện ly dị này đã phải kết thúc từ lầu…”

Giọng Đính thật thấp. Đính siết nhẹ tay người yêu, dịu dàng nâng mặt Ngâu lên, nhìn cô bằng ánh mắt hoang mang, lo lắng:

“Ngâu, em biết anh yêu em đến chừng nào chứ? Anh đã suy nghĩ kỹ rồi! Anh không thể nào không có em.”

Ngâu im lặng. Cô đang bàng hoàng nhớ đến một thảm kịch của một người vợ. Người đàn bà vượt biển tìm chồng. Khi gặp nhau thì người đàn ông đã có vợ khác. Sau vài ngày đến Mỹ, người đàn bà ấy thắt cổ chết. Nghĩ đến đấy, cô rùng mình; nhưng vẫn cố giữ giọng bình thản:

“Có đáng không ?”

Đính khẽ gắt:

“Tại sao lại đặt vấn đề đáng với không đáng. Hạnh phúc đâu phải là một món hàng để trong tủ kính…Tại sao cứ mãi lẫn tránh anh?”

Ngâu ôn tồn:

“Chuyện gì đến sẽ đến. Ngâu không trốn tránh anh! Em chỉ không muốn gây thêm cho anh nhiều phiền toái. Hơn nữa, Ngâu không muốn một ngày nào đó anh sẽ hối hận.”

Giọng chàng chân thành:

“Trong đời anh không bao giờ có hai chữ hối hận. Anh yêu em. Em có tin anh không ?”

Ngâu chớp mắt. Tin anh. Ừ! đã bao nhiêu lần, cô đều tự hứa là hãy tin lấy chính mình. Lý trí trong sáng sẽ là ngọn đuốc soi đường cho con tim mù quáng. Và đã bao nhiêu lần nhìn thấy cả một sự đau khổ trong đôi mắt Đính, cô đều trở nên hoang mang, bối rối khôn xiết. Hơn ai hết, từ lâu Ngâu đã biết cô không thể nào không có Đính trong cuộc đời. Bất cứ sự chọn lựa nào của trái tim đều đau đớn. Tình yêu. Ngày chưa quen Đính, cô hoàn toàn không tin vào sự hiện diện của tình yêu. Người ta bảo tình yêu đẹp như một chiếc bong bóng màu hồng. Nhưng dưới con mắt mỗi người , màu sắc đều mang một định nghĩa không đồng nhất. Hạnh phúc là màu hồng nhưng khi một trong hai đôi mắt yêu nhau mang bệnh loạn sắc thì cái màu hồng kia sẽ không còn hồng nữa và định nghĩa của tình yêu cũng hoàn toàn sai lệch, không cùng chung một ý nghĩa. Không có ý nghĩa thì sự hiện hữu của nó lại càng thêm phi lý. Nhưng cô đã chấp nhận sự phi lý của nó rồi còn đâu! Chấp nhận như một điều hiển nhiên, cam chịu. Ngay những ngày đầu tiên vừa mới biết yêu Đính.

Cô im lặng nhìn theo cụm mây cô đơn đứng một mình trên đỉnh núi trước mặt. Một cơn gió thổi mạnh, cuốn mây phăng phăng ra khỏi vòm trời cô đơn của nó. Rồi trong khoảnh khắc, mây tan thành từng sợi khói mỏng và bị nuốt chửng giữa một bầu trời đầy nghi ngại. Hạnh phúc của cô cũng đang trôi bềnh bồng như cụm mây ngu xuẩn kia, như con thuyền trên biển đêm. Không một vì sao. Không có cõi vĩnh hằng. Không một ngọn đèn soi. Tất cả chỉ là một vùng biển đen và những lớp sương mù trắng như vải liệm.

Nhìn nét đăm chiêu của Ngâu, Đính ôm đầu khổ sở:

“Em có nghe anh nói không Ngâu? Anh không thể nào sống với Mai được nữa. Tất cả đã hoàn toàn đổ vở rồi! Em hãy chờ anh thu xếp.”

Người con gái nhẹ lắc đầu, giọng bình thản:

“Đừng bắt em hứa gì cả! Em không trông đợi gì ở anh hết thì anh cũng đừng mong đợi gì ở em. Giữa hai chúng ta không có sự ràng buộc của một thứ gì hết. Anh và Ngâu chỉ có một cái chung gọi là…tình yêu. Đối với Ngâu, trong tình yêu không có sự ràng buộc và càng không có bổn phận, anh có biết không ? Đến rồi đi. Đi rồi đến. Tình yêu không có thật. Nếu có, cũng là mơ hồ lắm! Đừng bắt Ngâu phải chờ đợi anh, đó là một yêu cầu không hợp lý. Xưa nay những người đàn bà hay đóng vai cô phụ chờ đợi mòn mỏi trong khi những người đàn ông thì rong ruỗi như một bầy ngựa hoang. Em không cho phép em giống những người đàn bà đó. Một ngày cũng không . Một phút cũng không . Mai này có ra sao, cứ đổ thừa cho số mệnh đi. Ngâu không bao giờ trách anh.”

Hoàng Thị Bích Ti

(còn tiếp/à suivre/to be continued)

Để lại lời nhắn

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.