Bài phát biểu nổi tiếng của Vladimir Pavlovich Ẻoimson.Vladimir Pavlovich Efroimson (1908 – 1989) – nhà di truyền học, tiến sĩ khoa học sinh học Liên Xô. Ông đã nhiều lần bị trấn áp về chính trị

Tiếng nói trung thực của trí thức thời Xã Nghĩa Liên Xô

HÃY KHẮC CỐT GHI XƯƠNG

May be an image of 1 person
May be an image of 1 person

V.P.Efroimson

Bài phát biểu nổi tiếng của Vladimir Pavlovich Ẻoimson.Vladimir Pavlovich Efroimson (1908 – 1989) – nhà di truyền học, tiến sĩ khoa học sinh học Liên Xô. Ông đã nhiều lần bị trấn áp về chính trị.

Bài phát biểu của Efroimson vào tháng 12 năm 1985 tại Đại học Bách khoa trong buổi công chiếu bộ phim tài liệu “Ngôi sao của Vavilov” đã nhận được sự hưởng ứng rộng rãi trong cộng đồng khoa học.

“Tôi đến đây để nói sự thật. Chúng ta đã xem bộ phim này … Tôi không đổ lỗi cho các tác giả của bộ phim, hay những người vừa nói trước tôi … Nhưng bộ phim này không phải là sự thật. Hay nói đúng ra, thậm chí còn tệ hơn. Đây là một nửa sự thật. Bộ phim không nói lên điều quan trọng nhất. Người ta không nói rằng Vavilov không phải là một sự cố bi thảm trong lịch sử của chúng ta. Vavilov là một trong hàng chục triệu nạn nhân của hệ thống hèn hạ nhất, vô liêm sỉ nhất, tàn ác nhất. Hệ thống này, theo ước tính nhẹ nhất, đã giết hại năm mươi, mà đúng hơn là bảy mươi triệu người hoàn toàn vô tội. Và hệ thống này là chủ nghĩa Stalin. Hệ thống này là chủ nghĩa xã hội. Chủ nghĩa xã hội, vốn đã độc chiếm quyền thống trị ở đất nước chúng ta, và cho đến hôm nay nó vẫn chưa bị cáo buộc về những tội ác của nó. Tôi sẵn sàng chứng minh cho các bạn thấy rằng những con số mà tôi vừa nêu ra có thể là số liệu đã bị hạ thấp.

Tôi không trách các nhà làm phim đã không thể nói sự thật về cái chết của Vavilov. Họ chỉ nói một cách đơn giản – “ông đã chết trong nhà tù Saratov” … Vavilov không chỉ đơn giản là chết. Ông đã chết một cách đau thương! Chết như một con chó. Ông chết vì căn bệnh suy kiệt dinh dưỡng (pellagra) – đây là một chứng bệnh gây ra bởi sự kiệt quệ tuyệt đối, vượt quá sức chịu đựng. Chính vì căn bệnh này mà những con chó hoang bị chết … Chắc nhiều bạn đã từng nhìn thấy những con chó như vậy trên miệng cống thoát nước vào mùa đông…Thế đấy: một nhà khoa học vĩ đại, một thiên tài tầm cỡ thế giới, niềm tự hào của nền khoa học Nga, viện sĩ Nikolai Ivanovich Vavilov đã chết như một con chó trong nhà tù Saratov … Và cần phải để làm sao tất cả những ai tập trung ở đây, biết và ghi nhớ điều này …Nhưng đây không phải là tất cả những gì tôi muốn nói với bạn …Vấn đề chính. Tôi đã già rồi. Tôi từng bị hai cơn đau tim. Tôi đã trải qua hơn hai mươi năm trong trại giam, nơi lưu đày, ở mặt trận. Tôi có thể chết vào ngày mai.

Tôi sẽ chết – và ngoài tôi ra, có lẽ sẽ không ai nói cho các bạn biết sự thật. Và quả thật là hầu như không có nổi hai hoặc ba người trong số các bạn ngồi trong căn phòng này đã bị rơi vào trong ngục tối của KGB, đã phải chịu sự hành hạ dã man và vô nhân đạo mà hàng triệu đồng bào của chúng ta đã phải chịu đựng, và tiếp tục bị cho đến ngày nay, những người ưu tú nhất của đất nước chúng ta, – không chắc tìm được ít nhất là hai người trong số các bạn mà không bị suy sụp, không từ bỏ bất kỳ suy nghĩ nào của mình, không chối bỏ bất kỳ niềm tin nào của mình … Nỗi sợ gông cùm con người ta không phải là nỗi sợ tưởng tượng. Đây là nỗi sợ hãi thực sự về mối nguy hiểm thực sự. Và bạn phải hiểu điều này.

Chừng nào đất nước còn bị cai trị bởi những tên lãnh đạo côn đồ, được bảo vệ bởi cảnh sát chính trị được gọi là KGB, trong khi ngay trước mắt chúng ta, người ta bị tống vào nhà tù và trại giam vì dám nói một lời về sự thật, vì dám giữ gìn dù chỉ là những mảnh vụn nhỏ phẩm giá của họ, cho đến khi bầy đàn thủ phạm của nỗi sợ hãi này chưa bị chỉ tận tay day tận trán, thì các bạn còn không thể, không được ngủ ngon. Nỗi sợ hãi này treo lơ lửng trên mỗi một người trong số các bạn và con cái của bạn. Và đừng nói với tôi rằng bạn không sợ … Ngay cả bây giờ tôi cũng sợ, mặc dù tôi đã đi gần trọn cuộc đời mình rồi. Và tôi không sợ cái chết, mà là sợ nỗi đau thể xác, sự dày vò về thể xác ..

.Những gã đao phủ cai trị đất nước chúng ta chưa bị trừng phạt. Và cho đến chừng nào vì cái chết đau thương như một con chó của Vavilov, vì cái chết thê thảm như chó của hàng triệu tù nhân, vì cái chết suy kiệt như chó của hàng triệu nông dân chết vì đói, hàng trăm ngàn tù nhân chiến tranh, cho đến khi nào vì những cái chết này mà người ta không động đến một sợi tóc trên đầu của bất kể một gã đao phủ nào, thì không một ai trong chúng ta được đảm bảo rằng biến cố đã xảy ra sẽ không lặp lại… Chừng nào chế độ lãnh đạo nhà nước theo lối độc-đảng-trị chưa được thay thế bằng những người chịu trách nhiệm về từng hành động của mình, đối với mỗi một lời nói của mình, thì đất nước của chúng ta sẽ còn là đất nước của những kẻ nô lệ, một đất nước là biểu tượng cho bài học kinh hoàng cho toàn thế giới …Tôi kêu gọi các bạn – hãy nhớ những gì tôi đã nói với bạn hôm nay. Hãy ghi lòng tạc dạ! Hãy khắc cốt ghi xương! “

(Copy từ fb Diệu Chính Nguyễn Bạch)*

Đọc thêm về cuộc đời của N.I. Vavilov

TIỂU SỬ N.I.VAVILOV (1887-1943)

May be an image of 1 person

N.I.Vavilo

Nikolai Ivanovich Vavilov sinh ra trong một gia đình thương nhân giàu có làm nghề buôn bán giày dép tại Moskva. Cha ông là đại biểu duma thành phố Moskva. Ông là anh trai của nhà vật lý Xô viết nổi tiếng Sergey Ivanovich Vavilov (1891-1951).

Ông tốt nghiệp Đại học Nông nghiệp Petrovsky (nay là Đại học Nông nghiệp quốc gia Nga mang tên K.A. Timiryazev) năm 1911 với luận văn về ốc sên như là một loại dịch hại. Từ năm 1911 tới năm 1912, ông làm việc tại Phòng thực vật học ứng dụng và tại Phòng nấm học và bệnh học thực vật. Từ 1913 tới 1914 ông sang Tây Âu và nghiên cứu miễn dịch học thực vật, cộng tác với nhà sinh học người Anh William Bateson (1861-1926), người sáng lập ra ngành di truyền học, ở Đại học Cambridge. Từ 1917 tới 1921, ông là giáo sư tại khoa Nông học Đại học Saratov.

Năm 1919, ông sáng tạo ra học thuyết về miễn dịch học thực vật. Năm 1920, ông lập ra công thức cho quy luật các dãy đồng đẳng trong đột biến di truyền. Khoảng giữa năm 1920, ông kết bạn với một nông dân trẻ tuổi là Trofim Denisovich Lysenko (1898-1976), người sau này là nguồn gốc dẫn tới cái chết thương tâm của ông. Từ 1921 tới 1924, ông là chủ nhiệm bộ môn thực vật học ứng dụng và chọn giống tại Leningrad. Trong năm 1924, bộ môn này được tổ chức lại thành Viện Thực vật học ứng dụng và các giống cây trồng mới Liên Xô và tới năm 1930 thì viện này đổi tên thành Viện trồng trọt Liên Xô (VIR). Ông là giám đốc viện này từ khi ra đời tới tháng 8 năm 1940.

Năm 1923, ông được bầu là viện sĩ thông tấn Viện Hàn lâm khoa học Liên Xô (AN) thuộc bộ phận các khoa học toán lý (nhóm sinh học). Năm 1926, được tặng thưởng huân chương mang tên V. I. Lenin. Năm 1928, ông được bầu là viện sĩ Viện Hàn lâm khoa học Liên Xô thuộc bộ phận các khoa học toán-lý (nhóm thực vật học).Từ 1930 tới 1933 là người đứng đầu Phòng thí nghiệm di truyền học của AN tại Moskva. Từ 1931 tới 1940 là chủ tịch Hiệp hội địa lý Liên Xô. Từ 1933 tới 1940 đứng đầu Viện di truyền học của AN (thành lập trên cơ sở Phòng thí nghiệm di truyền học cũ). Năm 1940, bị bắt theo tố giác. Năm 1943, chết tại nhà tù do viêm phổi và suy dinh dưỡng.

VINH DANH

Viện Hàn lâm Khoa học Liên Xô đã thành lập giải thưởng (năm 1965) và huy chương vàng (năm 1968) mang tên ông.Tại Saratov, năm 1969, người ta đã lấy tên ông đặt cho một đường phố, gọi là đường Vavilov. Năm 1997, ở đầu đường Vavilov đã dựng lên tượng đài kỷ niệm Nikolai Ivanovich Vavilov[2]. Tại Sankt Peterburg cũng có đường phố mang tên anh em nhà Vavilov. Tại Moskva và Lipetsk cũng có đường phố mang tên Vavilov, nhưng là để ghi công em trai ông (Sergey Ivanovich Vavilov).

Tiểu hành tinh, 2862 Vavilov, do nhà thiên văn Liên Xô là Nikolai Stepanovich Chernykh phát hiện năm 1977 được đặt tên theo họ của ông và em trai ông là Sergey Ivanovich Vavilov.[3] Hố va chạm Vavilov trên Mặt tối của Mặt Trăng cũng được đặt tên theo họ của ông và em trai ông từ năm 1970. Tên tuổi ông cũng được nhắc tới trong bài hát When The War Came thuộc album The Crane Wife của nhóm Decemberists.

HOẠT ĐỘNG

Trong khi phát triển học thuyết của mình về các trung tâm nguồn gốc giống cây trồng, Vavilov đã tổ chức một loạt các chuyến khảo sát nông học-thực vật học. Vavilov được coi là một trong những nhà địa lý thực vật tiên phong nhất thời kỳ đó. Để khảo sát các trung tâm nông nghiệp lớn tại Nga và ở ngoại quốc, Vavilov đã tổ chức và tham gia trong 110 cuộc sưu tập. Các chuyến khảo sát chính của ông diễn ra tại Iran (1916), Hoa Kỳ, Trung và Nam Mỹ (1921, 1930, 1932), Địa Trung Hải và Ethiopia (1926-1927). Ông đã được trao huy chương vàng N.M.Przhevalskii của Hiệp hội địa lý Nga cho cuộc khảo sát tới Afghanistan năm 1924.[4]. Ông thu thập hạt giống từ mọi nơi ông đến, và tạo ra tại Leningrad bộ sưu tập lớn nhất thế giới về hạt thực vật.[5]

Ngân hàng hạt này đã được bảo vệ một cách diệu kỳ ngay cả trong thời kỳ vây hãm Leningrad kéo dài 28 tháng, mặc dù bị đói nhưng các cộng sự của Vavilov đã chịu chết đói để bảo vệ các kho hạt có thể ăn được này. Vavilov cũng đưa ra công thức cho quy luật dãy đồng đẳng trong đột biến di truyền.[6]

Ông là thành viên của Xô viết tối cao Liên Xô, chủ tịch Hiệp hội địa lý Liên Xô và là người nhận huân chương Lenin. Trong phần lớn sự nghiệp của mình, Vavilov đã được hỗ trợ rất nhiều từ người phó của mình là Georgy Balabajev.Vavilov nhiều lần phê phán các khái niệm phi-Mendel của Trofim Denisovich Lysenko. Kết quả là Vavilov đã bị bắt ngày 2 tháng 8 năm 1942 và chết trong tù vì thiếu dinh dưỡng đầu năm 1943 tại Saratov. Một phần lớn các mẫu gen của ông đã bị đội thu thập khoa học đặc biệt của Đức quốc xã lấy đi năm 1943, và được chuyển tới Viện di truyền học thực vật của SS, đặt tại lâu đài Lannach gần Graz, Áo.[7]

Tuy nhiên, đội này chỉ lấy được các mẫu lưu trữ tại vùng lãnh thổ bị quân Đức chiếm đóng, chủ yếu tại Ukraina và Krym. Ngân hàng gen chính tại Leningrad không bị ảnh hưởng. Người lãnh đạo của đội thu thập khoa học đặc biệt của Đức là Heinz Brücher (1915-1991), một quan chức SS, đồng thời cũng là một chuyên gia về di truyền học thực vật.

Hiện nay, Viện trồng trọt toàn Nga mang tên Vavilov ở St. Peterburg vẫn là một trong những bộ sưu tập lớn nhất thế giới về vật liệu di truyền học thực vật.[8] Viện này bắt đầu như là Phòng thực vật học ứng dụng năm 1894 và được tổ chức lại năm 1924 thành Viện Nghiên cứu Thực vật học ứng dụng và giống cây trồng mới Liên Xô, năm 1930 thành Viện Nghiên cứu trồng trọt Liên Xô. Vavilov là giám đốc viện này từ 1921 tới 1940. Năm 1962, Viện mang tên ông nhân dịp kỷ niệm 75 năm ngày sinh của Vavilov.

(Theo Wkipedia)

Ảnh 1: N.I.VavilovẢnh 2: V.P.Efroimson

441 ShareLikeCommentShare

Để lại lời nhắn

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.