Đọc thơ Nguyễn An Bình : Tà Dôn,Đoá quỳ vàng,người đàn bà bên kia dốc đợi

Nguyễn An Bình


Nhà văn Y Uyên (1943-1969)

Tà Dôn

Tưởng nhớ nhà văn Y Uyên. Trên đường từ Qui Nhơn, Phú Yên về ngang núi Tà Dôn-Phan Thiết mưa như trút nước, bỗng nhớ đến nhà văn Y Uyên chết trận tại nơi nầy năm 1969.

Tà Dôn, Tà Dôn mưa như trút
Xe qua cứ ngỡ vào đất Thục
Sạn đạo chùn chân người không về
Máu tưới đầm đìa trên ngọn bút.

Ngựa tía” giật mình kinh tiếng cú
Tượng đá đầu non” tràn mưa lũ
Mù mịt đất trời đâu “Quê nhà
Bão khô” lốc tan tành muôn thú.

Mây xám vờn quanh đùn đầu núi
Đạn cối pháo bầy đâu trận cuối
Mật khu bên kia cuộc hành quân
Người bỏ cuộc chơi cùng cát bụi.

Tà Dôn, Tà Dôn mưa như trút
Tiễn một người đi vào đất Thục
Phương Nam một mình ta quay về
Dưới tán cây rừng đầy lá mục.

* Hàm Thuận Bắc, 14/10/2020

Chữ in nghiêng“: Tên các tác phẩm của nhà văn Y Uyên

Đóa quỳ vàng

Một ngày tôi leo dốc
Mang nỗi buồn lặng thinh
Chim hoang chừng bật khóc
Đâu tìm được chính mình.

Em trên đồi sương trắng
Mắt sầu lại ướt mi
Áo vàng bay trong gió
Đẹp như một đóa quỳ.

Giọt sương mai buổi sớm
Rớt trong ngày mưa buồn
Dõi chút tình xa vắng
Gởi ráng chiều hoàng hôn.

Em như đóa quỳ vàng
Cho tình tôi nương náu
Bước chân dừng lang thang
Trên đồi cao ngút gió.

Nhà em trong nắng nhẹ
Đã chìm vào khói sương
Một thời ngồi mơ mộng
Ngắm quỳ vàng qua song.

Trong trí nhớ lẻ loi
Một mùa trăng đã mất
Thương chút tình nhỏ nhoi
Xuống triền đồi rực nắng.

Đêm qua lại nằm mơ
Áo người vàng hoa cúc
Cúc quỳ đẹp nên thơ
Một đời đành thao thức.

Như tơ trời óng ả
Dưới bầu trời xanh lam
Nụ tình xanh rất lạ
Sao tình thật gian nan.

Cánh quỳ vàng năm cũ
Trôi đi từ kiếp nào
Dấu lăn trầm mệt lữ
Chìm trong giấc chiêm bao.

Bước chân người lữ khách
Tìm quán trọ ven đường
Vàng trong niềm thương nhớ
Góc phố đã mù sương.

28/10/2020

Người đàn bà bên kia dốc đợi

Một ngày phố núi đầy sương
Đón chờ mùa đông đang tới
Gió reo qua những đồi thông
Bụi phấn vàng bay chấp chới.

Phải chăng hoa đào năm ngoái
Đang thầm chớm nụ ngoài sân
Và một mùa đông xa ngái
Lần về theo những bước chân.

Người đàn bà bên dốc đợi
Có ngồi đong lấy nỗi buồn
Em ơi! Hoa quỳ vàng rực
Bạt ngàn màu nắng mênh mông.

Một ngày sương chiều phố núi
Có người đứng đợi thiên tai
Bởi sau những ngày dông bão
Sẽ là chuông nguyện hồn ai.

Tìm đâu bánh xe thổ mộ
Ngựa thồ gõ móng đêm khuya
Đèn vàng cùng tôi thao thức
Đón tình qua dốc đời kia.

Ước gì tôi là suối mơ
Giữ mãi tim em đừng lạc
Đừng để vịt trời ngác ngơ
Chớp cánh thiên nga bay mất.

2/11/2020

Nguyễn An Bình

Để lại lời nhắn

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.