cái búa và xây dựng đảng

CS HỌ “XÂY DỰNG ĐẢNG” NHƯ THẾ NÀO?

Đỗ Ngà

Năm 2015, trên mạng xã hội có lan truyền một bức ảnh chụp lại một cây búa được trưng bày tại Bảo Tàng Quân Đội, bên cạnh cây búa ấy có dòng chữ “Đồng chí Nguyễn Văn Thắng, Huyện Đội phó Huyện Mỏ Cày (Bến Tre) đùng để bổ chết tên ác ôn trong cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước”. Bên dưới đấy còn kèm theo câu Tiếng Anh để quảng bá tội ác với “bạn bè quốc tế” nữa.

Vâng! Một người CS đã dùng búa đập chết người ta rồi gọi nạn nhân ấy là “tên ác ôn” thì thật sự với người có lương tri, như thế là quá sức tưởng tượng. Dùng búa đập chết người ta có phải là ác ôn không? Thế mà với CS kẻ thủ ác ấy không hề “ác ôn” mà cái mũ “ác ôn” ấy họ chụp cho nạn nhân của họ. Gắp lửa bỏ tay người là trò quen thuộc của CS, điều đó ai cũng biết, tuy nhiên việc vừa giết người vừa vu cáo nạn nhân thì quả thật, nó quá sức tưởng tượng, khó tìm được từ nào để mà mô tả cho nó đúng. Chỉ có CS mới làm được như thế.

No photo description available.

Ở tầm rộng hơn thì ĐCS dùng tư tưởng “búa liềm” để tấn công những người không cùng tư tưởng chính trị với họ, đồng thời họ cũng vu cáo nạn nhân bị họ tấn công là “có âm mưu lật đổ” vv… CS viết ra Hiến pháp thừa nhận “quyền tự do ngôn luận”, thế nhưng khi người ta thực thi quyền này thì họ lại chụp mũ là “âm mưu lật đổ” rồi bỏ tù. Vu cho người ta “âm mưu lật đổ” có khác nào gắp lửa bỏ tay người? Kết án tù nặng nề thì đó khác nào là dùng “cây búa” đập vào đầu người ta không? Nói chung, bản chất của tên CS Nguyễn Văn Thắng và bản chất của ĐCS chẳng khác gì nhau. Người CS đã xây dựng đảng, và bảo vệ đảng bằng cách như thế.

Ông Nguyễn Phú Trọng từng sang Liên Xô bảo vệ tiến sĩ ngành Xây dựng đảng. Thực của ngành học không giống ai nào là tập hợp những mánh khóe, những thủ đoạn chính trị mà Lenin đã đặt nền tảng. Đó là cách dùng tội ác, dùng thủ đoạn gian manh để vu cáo những người theo tư tưởng chính trị đối lập, cốt sao phải tiêu diệt đối lập bằng mọi giá. Thực ra nói “xây dựng đảng” là cách nói tránh chứ về bản chất nó là bảo vệ đảng. Mà với CS, bảo vệ đảng cũng đồng nghĩa với việc phải là tiêu diệt mọi đối tượng mà người CS cho là mối đe dọa sự tồn vong của nó.

Hiện nay ông Nguyễn Phú Trọng là con người bảo vệ hệ tư tưởng CS cổ hũ mạnh mẽ nhất, bởi ông đã từng được Liên Xô nhồi sọ những mánh khóe giữ đảng, bằng tiến sĩ xây dựng đảng của ông là giấy chứng nhận cho điều đó. Năm 2013, khi người dân đòi bỏ điều 4 Hiến pháp khi ông Trọng cho lấy ý kiến nhân dân về Hiến pháp sửa đổi thì lập tức ông Trọng lên truyền hình vừa đe dọa vừa chụp mũ nhân dân. Đến năm 2016, tổ chức Phóng Viên Không Biên Giới – RSF xếp Nguyễn Phú trọng vào danh sách 35 nhân vật là kẻ thù của tự do báo chí trên thế giới. Chưa hết, chính ông cho mang “luật an ning mạng” từ Tàu về Việt Nam để chụp mũ và bắt bớ nhiều tù nhân lương tâm hơn. Đó chính là cách ông Trọng “xây dựng đảng”.

Ngày 13/1/2021 tại Nhà Hát Lớn hà Nội đã tổ chức buổi lễ trao giải báo chí toàn quốc về xây dựng Đảng (tức là Giải Búa liềm vàng). Buổi lễ do Trần Quốc Vượng làm chủ trì và rất nhiều nhân vật tai to mặt lớn cả tại chức lẫn về hưu đến dự, thì đủ biết nó quan trọng với ĐCS như thế nào. Buổi lễ này do Báo Nhân Dân, Tạp chí Cộng sản, Đài Truyền hình Việt Nam và Hội Nhà báo Việt Nam phối hợp tổ chức. Họ trao tặng những tác phẩm theo họ là “có giá trị” phải dựa trên tư tưởng CS – một thứ tư tưởng mà thế giới đã vứt sọt rác. Thực chất đó là loại báo chí ưng khuyển, những bài viết sặc mùi tiếng sủa của loại chó trung thành. Nói như ông Nguyễn Như Phong từng viết trên Petrotimes rằng “Nghề phóng viên phải như con chó ấy” thì quả thật, báo chí “xây dựng đảng” nó đúng như vậy.

Nguyễn Như Phong

“nhà báo là như con chó ấy”

Vâng! Nghề báo của CS là như con chó là chính xác,chó sủa lên để bảo vệ chủ mà bất chấp tất cả. Chủ của nó chính là đảng. Nó bất chấp lẽ phải, bất chấp đạo lý, bất chấp danh dự vv… làm mọi cách với mọi thủ đoạn miễn sao “bảo vệ đảng”. Cùng với ngành tòa án và công an, thì báo chí CS cũng góp phần rất lớn trong việc gắp lửa bỏ tay người để viện kiểm sát chụp mũ với tội danh mơ hồ, kế tiếp là tòa án kết án nặng nề và sau đó là công an thì thi hành bản án bất công ấy. Đấy! Cách “xây dựng đảng” của CS là như vậy đấy./.

-Đỗ Ngà-

Tham khảo:

https://nhandan.com.vn/…/le-trao-giai-bao-chi-toan…/

https://www.rfa.org/…/nguyen-phu-trong-in-rsf-new-lists…

https://nhandan.com.vn/…/le-trao-giai-bao-chi-toan…

/https://petrotimes.vn/nghe-phong-vien-la-phai-nhu-con-cho…

Phụ Đính

Báo điện tử Petrotimes

‘Nghề phóng viên là phải như con chó ấy’

Nguyễn Như Phong

17:07 | 10/06/2016 | Khi tôi mới tập tọng bước vào làm phóng viên, tôi đã được đọc một bài báo trong đó có dẫn lời ông chủ bút của tờ Bangkok Post nói rằng: “Nghề phóng viên là phải như con chó ấy…”. Rồi ông lý giải rất hay về nghề phóng viên và con chó.

nghe phong vien la phai nhu con cho ay

 

Phóng viên chầu chực chờ sự kiện.

Lại có một câu nữa cũng rất hay về nghề phóng viên, đó là của cố Tổng thống Mỹ Kennedy. Khi được hỏi, Tổng thống định nghĩa thế nào về nghề nhà báo, thì Kenney trả lời rằng: “Nghề nhà báo là nghề viết ra một nửa những điều mình biết và che giấu đi một nửa những điều mình biết”.

Sau hơn 35 năm làm báo, tôi càng ngẫm, càng thấy sao mà chí lý thế.

Trở lại chuyện ví nhà báo với con chó, thì trước hết phải nói đến những phẩm chất cao quý của con chó.

Trong các loài vật, có lẽ không có loài nào gắn bó với con người hơn con chó.

Chó trung thành với chủ, gần như tuyệt đối.

Chó tôn thờ chủ, yêu chủ bằng một tình cảm trong sáng, vô tư không bao giờ có tính hai mặt.

Chó biết vui cùng chủ và cũng biết buồn cùng chủ.

Đã có biết bao nhiêu câu chuyện cảm động rơi nước mắt về những chú chó nhịn đói ngồi chết bên mộ chủ; những chú chó lăn xả vào hiểm nguy để cứu chủ; những chú chó sẵn sàng tấn công lại kẻ địch để bảo vệ chủ. Và những chú chó sẵn sàng chờ đợi chủ về ngày này qua tháng khác ở một sân ga, hay một bến tàu. Rồi chó giúp đỡ những người tàn tật trong cuộc sống thường ngày, kể cả chuyện đi chợ cho chủ, đưa chủ đi chơi…

nghe phong vien la phai nhu con cho ay
Phóng viên chiến trường sát cánh cùng các các binh sỹ lực lượng gìn giữ hòa bình.

Bất luận vào những hoàn cảnh nào, khi bị chủ mắng, thậm chí bị đánh đòn nó chỉ đau khổ cúp đuôi chui vào một xó, nhưng rồi chỉ ít phút sau nó lại ngoe nguẩy đuôi để đón chủ về.

Thế mới có câu “khuyển mã chi tình” và câu “con không chê cha mẹ khó, chó không chê chủ nghèo”.

Chó có đôi tai cực thính, để phát hiện mọi tiếng động khả nghi và kể cả những tiếng động báo hiệu tin vui. Chó có cái mũi thính, để phát hiện ra có chất độc hay không, có thuốc nổ, có ma túy hay không, hay bất cứ điều gì bất bình thường trong một khối bừa bộn vật chất.

Chó phải biết sủa lên khi có tiếng động lạ, để cảnh báo cho chủ có sự bất thường sắp tới mà cảnh giác. Nó phải biết sủa lên ngăn cản chủ khi phát hiện ra món đồ ăn có chất độc, hay một túi đồ có ma túy hay có thuốc nổ… Và khi chủ có nguy cơ bị xâm phạm, nó phải lăn xả vào chống trả kẻ thù để bảo vệ chủ.

Chó là như vậy đó. Thử hỏi có con vật nào có được những phẩm chất cao quý như chó hay không.

Vậy còn nghề nhà báo thì như thế nào?

Đã làm phóng viên thì cũng phải có đôi tai thính, để phát hiện ra những sự kiện, những vấn đề đang được quan tâm, đang được cần giải đáp; phát hiện ra những sự kiện quan trọng có giá trị, để cung cấp thông tin cho bạn đọc. Phải có đôi tai thính để nghe ngóng tìm ra những chi tiết điển hình, những nhân vật điển hình, những hoàn cảnh điển hình… Nói nôm na là một bài báo muốn hay được thì phải có rất nhiều những chi tiết điển hình đó.

Rồi phóng viên cũng phải có cái “mũi thính”, nghĩa là phải biết phân biệt được: hay – dở; thật – giả; đúng – sai trong những mớ thông tin hỗn độn, dày dặc; trong những sự kiện lớn và trong những đống tài liệu mà rất có thể ở đó người cung cấp tài liệu đã gài bẫy, cho nhà báo ăn thông tin giả. Rồi cũng phải biết phân biệt được rằng nên như thế nào, có đáng viết hay không, có nên viết hay không, mà viết rồi có nên đăng hay không và nếu đăng thì liệu có làm ảnh hưởng đến sự tốt đẹp của xã hội hay thậm chí ảnh hưởng đến lợi ích quốc gia, dân tộc hay không.

Thế rồi, nghề làm báo là cũng phải đưa những thông tin để cảnh báo về một  nguy cơ nào đó sắp xảy ra mà để cho những người quản lý, điều hành biết mà lường trước, để cho nhân dân biết mà phòng tránh. Rồi người làm báo cũng phải biết dũng cảm bảo vệ cái đúng và phải dũng cảm đấu tranh với sai trái, những gì gây tổn hại đến lợi ích của nhân dân, của đất nước.

Người làm báo phải biết đấu tranh với kẻ địch bằng ngòi bút của mình…

Vậy nếu so sánh giữa nghề làm báo với những phẩm chất cao quý của con chó thì xem ra rất giống nhau.

Một con chó sẽ chẳng có giá trị gì nếu như chỉ biết ăn rồi làm cảnh cho chủ. Một nhà báo cũng sẽ chẳng có giá trị nếu viết theo kiểu “ăn theo nói leo” hoặc ngồi một chỗ nhặt nhạnh thông tin từ nơi này, nơi khác biến thành của mình. Một nhà báo, mà không biết bảo vệ quyền và lợi ích hợp pháp của người dân, bảo vệ những cái đúng và dám đấu tranh với những điều sai trái thì cũng thật vô tích sự!

Chỉ có một điều rằng, muốn có được một chú chó hay, mang tất cả những phẩm chất cao quý của loài chó, thì ngoài tình thương yêu chăm sóc của chủ ra, nó cũng phải được dạy dỗ, chỉ bảo từng li từng tí. Nó cũng sẽ bị phạt như phạm lỗi và cũng sẽ được thưởng khi có công.

Nói đến đây, tôi nhớ lại trong lực lượng công an nhân dân cách đây 50 năm đã có một chú chó huyền thoại tên là Ruslan. Chú chó này nguyên là một con chó lai béc-giê của Pháp đời F3, 4 gì đó và hoàn toàn mang đặc trưng của chó ta là “đầu riềng tai húng”.

Ấy vậy mà khi vào tay huấn luyện Trần Đình Thảo thì Ruslan đã trở thành một con chó trinh sát, giám định vào loại độc nhất vô nhị, không chỉ ở Việt Nam mà còn trên thế giới. Đến nỗi, các chuyên viên nuôi cảnh khuyển của CHLB Đức ngày xưa sang nghiên cứu về khả năng đặc biệt của Ruslan. Nó giá trị đến mức mà Bộ trưởng Bộ Công an Trần Quốc Hoàn ngày ấy đã có văn bản chỉ đạo, rằng chỉ được điều chó Ruslan đi làm nhiệm vụ khi có lệnh của Bộ trưởng. Nó đã được Cục trưởng Cục Cảnh sát nhân dân Lê Hữu Qua ra lệnh cho tăng khẩu phần ăn. Từ một đồng hai, lên một đồng tám mỗi ngày. (Vào thời đấy, một bữa ăn của cán bộ, công nhân viên bình thường chỉ có ba hào).

Chú chó này đã lập nhiều chiến công hiển hách. Trong lực lượng đội quân cảnh khuyển của Công an Việt Nam và Bộ đội biên phòng cũng không có con chó nào được như nó.

Nhắc lại điều này là để bạn đọc thấy rằng, chó muốn giỏi thì cũng phải nuôi dạy và phóng viên, nhà báo muốn giỏi thì ngoài năng khiếu trời cho, cũng phải được dạy dỗ, rèn luyện tử tế.

Và chó khôn nhờ chủ, muốn có phóng viên giỏi cũng phải nhờ chủ.

Nhân Ngày Báo chí Cách mạng Việt Nam, xin tâm sự với các bạn nhà báo đôi điều như vậy và mong rằng nếu như ai có chạnh lòng khi bị ví mình như… chó thì hãy nghĩ về những phẩm chất tuyệt vời của con chó.

Nguyễn Như Phong

Để lại lời nhắn

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.