đọc thơ Nguyễn An Bình về đất mũi Cà Mau

Nguyễn An Bình

Chào đất Mũi | Miên man chiều sông Hậu | Khi ta về

Chào đất Mũi

Chào Cà Mau – Chào bình minh đất Mũi
Chào rừng tràm chào rừng đước xôn xao
Chào biển xanh chào ngọn sóng bạc đầu
Ta lại về vùng cực nam đất nước.

Đất phương Nam dấu chân người đi trước
Còn đâu đây theo ngọn gió triều lên
Chạm tay vào cột mốc quá thiêng liêng
Mới thấy hết mùi bùn non dậy đất.

Từng bãi bồi níu chân từng thân đước
Hóa trường thành ngăn sóng dữ biển Đông
Đàn chim bay gọi con nước lớn ròng
U Minh Hạ bạt ngàn xanh bất tận.

Hòn Đá Bạc ai về qua cửa cạn
Có thấy tình soi bóng nước phù sa
Có thấy bông tràm tỏa ngát hương hoa
Nên rất ngọt bản tình ca vọng cổ.

Tình sâu nặng thấm trên từng ngọn cỏ
Đất Mũi kiên cường qua những bão dông
Cửa Khai Long thuyền vượt sóng biển Đông
Cho ta vẫy chào bình minh Đất Mũi.

Miên man chiều sông Hậu

Lại về bên em dòng sông thơ ấu
Chảy hiền hòa suốt năm tháng hoa niên
Lấp lánh phù sa mang tình tôi sâu nặng
Gieo đôi bờ từng hạt nhớ hạt thương.

Có đợi nhau qua một ngày nắng vội
Để mưa về ướt ngọn tóc chiều hoang
Tôi ngồi lại bên chân cầu rất muộn
Thả cuộc tình theo sóng nước trường giang

Người có phải cánh bèo trôi viễn xứ
Bỏ lại đây con nước lớn không về
Màu sét gỉ của chuyến phà năm cũ
Loang vào hồn từ thuở biết si mê.

Màu hoa tím mang tấm lòng của biển
Có chở che dông bão cuối phương trời
Dòng sông hát bốn mùa thơm hoa cỏ
Bay về đâu một cánh nhạn lẻ loi. 

Những giọt mưa lặng thầm trên sông vắng
Chiều lên khơi cho khói sóng dâng đầy
Con sông Hậu một đời miên man chảy
Neo tình tôi ngày ấy hóa mây bay.

23/9/2020
 

Khi ta về

Khi về trú dưới hiên mưa
Soi đèn bạch lạp đêm vừa sang canh
Dưới trăng nghe trống trường thành
Dặm xa ngựa mỏi cũng đành buông cương.

Khi về hồn gió muôn phương
Kèn vang lỗi nhịp loạn phường bát âm
Tử sinh vượt cửa phù trầm
Đời sau còn nợ kiếp tằm sầu riêng.

Khi về khai ấn đền thiêng
Bánh xe lịch sử cuốn nghiền nát thân
Đi qua gió lốc bụi trần
Áo phơi dấu cỏ ngại ngần biển dâu.

Khi về giấc ngủ hư hao
Bướm xưa vườn cũ cỏ nhàu vết đau
Chiều tàn bóng ngả ca dao
Nhớ ai cởi áo qua cầu nước xuôi.

Khi về biến dạng mặt người
Soi gương chợt nhớ mấy lời cổ thi
Gieo câu lục bát lỡ thì
Bước chân sỏi đá khắc ghi lời nguyền.

Khi về lạc dấu đào nguyên
Đầu non cửa động trót phiền nhân gian
Non cao suối biếc thông ngàn
Tìm đâu dã hạc bay ngang bụi lầm.

Khi về gieo hạt từ tâm
Hoa vô ưu nở hương trầm quẩn quanh
Tóc người thuở ấy còn xanh
Sông dài biển rộng thôi đành phai hương.

Khi về tóc nhuộm tà dương
Vàng câu kinh tự vô thường quán không
Sóng xô gò nổi bận lòng
Vô ngôn còn chút bụi hồng nhớ nhau.

28/9/2020

Nguyễn An Bình

Để lại lời nhắn

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.