Tàu là hiểm hoạ tiềm tàng-Tho Nguyen /Dân Luận

China hiểm hoạ tiềm tàng

  • China, hiểm họa tiềm tàng (1): Một sự thật khó nghe 
  •      Xuân Thọ

  • Mọi khuôn mặt đều bị nhận diện, mọi công dân đều bị theo dõi và cho điểm.
  • Hội nghị thượng đỉnh NATO hôm 4.12 tại Anh đã tuyên bố coi „China có thể là một mối đe dọa“ cho họ trong tương lai. NATO là khối hiệp ước quân sự của 30 nước Phương Tây giàu có, với gần 1 tỷ dân có mức sống cao nhất thế giới. NATO đươc sinh ra từ 1949 để chống lại khối XHCN do Liên Xô đứng đầu. Sau khi khối Warzawa giải tán 1992, NATO chỉ còn coi Nga và “Chủ nghĩa Khủng bố quốc tế“ (Islam cuồng tín) là mối đe dọa.Các cường quốc khác ngoài NATO như Nhật, Úc, Ấn Độ cũng bắt đầu coi China là mối đe dọa tiềm tàng.Người ta đã nhìn thấy con quái vật lù lù đi tới, tuy khá muộn.Tuyên bố chung Nato không nói thẳng thừng về “Kẻ thù mới China“, mặc dù trong tranh luận, vấn đề này được quan tâm cao nhất. Một lý do cho sự né tránh này là NATO chia rẽ chưa từng có.
  • Vai trò lãnh đạo của nước Mỹ đang muốn Great Again đã biến mất. Trump đã biến USA thành một kẻ sẵn sàng chạy làng, bỏ mặc đồng minh. Thổ Nhĩ Kỳ thì gần như một cầu thủ cá độ cho Nga. Tổng thống Macron coi NATO là „Chết não“.Nguyên nhân khác của sự e dè này là: Tất cả các nước đều muốn giữ cửa sau để còn làm ăn với Bắc Kinh.
  • Rõ ràng China đã trở thành hiểm họa khó xử cho nhân loại. Khó xử vì nó vừa là một kẻ phá hoại hàng đầu, vừa là một đối tác kinh tế đáng gờm. Trong khi Nga chỉ có tài nguyên để đổi chác, lại là kẻ thù lâu nay của NATO, thì China có khá nhiều linh vực để hợp tác. Thậm chí một số thành viên NATO như Balan, Hung, Tiệp đang có xu hướng học tập China dưới chiêu bài: “Dân chủ phi tự do”. Do vậy NATO bề ngoài vẫn chĩa mũi dùi vào Nga.
  • China chỉ bị coi là “có thể”, mặc dù nguy hiểm hơn Nga.Khó xử nữa vì mô hình China đang nằm ngoài khuôn khổ của mọi lý luận kinh tế xã hội. Đã không biết bao lần các học giả phương tây phán đoán về sự sụp đổ của đồng Yuan, về nổ bong bóng bất động sản, về suy thoái kinh tế của China. Không ít báo viết về sự sụp đổ của đế chế này. Nhưng tất cả điều đó vẫn không xảy ra – Ít nhất là cho đến hôm nay.Nền kinh tế China không còn là XHCN là điều chắc chắn 100%. Nhưng nó cũng không hoạt động theo các quy luật của CNTB tự do, nơi mà chính phủ không được can thiệp vào các doanh nghiệp, vào chính sách tiền tệ, nơi mà chính phủ luôn bị kiểm soát bởi quốc hội và phe đối lập. Chỉ kể từ Obama đến Trump, nước Mỹ hùng mạnh đã ít nhất là 4 lần suýt phải hoặc đã phải tạm đóng cửa chính phủ vì ngân sách thu chi không cân đối được, khiến quốc hội khóa. Bắc Kinh có thể cũng đã trải qua những giây phút hiểm ngèo như vậy, nhưng chế độ toàn trị vận hành theo kiểu khác.Trong khi Trump phải dùng tweet để chửi khéo Jerome Powell, chủ tịch FED, vì không chịu sự chỉ đạo của Tổng thống[1], thì Tập đã thoải mái sai ngân hàng trung ương China hạ giá đồng Yuan để chơi lại Mỹ trong chiến tranh thương mại. Đó là những khác biệt về mô hình, khiến phương Tây bí về lý luân để tìm chỗ yếu của con quái vật.Nhưng nguyên nhân quan trọng nhất khiến phương tây khó xử với China chính là sự bất đồng trong các nước xưa nay vẫn tự coi mình là “Thành trì của thế giới tự do”. NATO không còn là một cộng đồng chia sẻ giá trị về tự do dân chủ như thời kỳ chiến tranh lạnh nữa. Mâu thuẫn trong nội bộ đã tặng Băc Kinh nhiều chỗ chen chân.Một ví dụ điển hình là viêc Mỹ muốn đồng minh lọai Huawei ra khỏi cuộc chơi 5G. Nhưng nhiều nước như Anh, Đức hay Italia vẫn tìm cách để cửa cho Huawei. Tôi có hỏi một chuyên gia Telecom Đức:- Sao chính phủ lại có thể nhẹ dạ như vậy?
  • Trả lời: – Làm kinh tế, đừng để mình chỉ phụ thuộc vào một gã chào hàng. Huawei hiện là một trong 5-6 hãng lớn lớn có khả năng cung cấp hạ tầng 5G. Nếu nghe lời Mỹ thì chỉ còn mua của mấy hãng Mỹ, Cisco hay Qualcom làm gì có giá cạnh tranh. Nokia hay Ericsson thì năng lực nhỏ, khó đáp ứng được thị trường Đức.- Nhưng mà USA dù có đắt thì vẫn hơn là China chứ, nhất là vấn đề an toàn thông tin – Tôi nói- Đó là ông nghĩ vậy chứ Mỹ giờ đây đâu có coi ai là bạn. China có nghe lén ở Đức hay không thì chưa biết, nhưng Mỹ nghe lén tùm lum hết cả. Edward Snowden có khai vụ NSA nghe lén điện thoại của bà Merkel chục năm liền đó thôi. Ai nghe lén cứ nghe, ai chống cứ chặn!Tức như bị bò đá!Nam Hàn mới đây muốn tăng cường hợp tác quân sự với China vì sợ Mỹ sẽ rút quân đồn trú sau vụ cãi cọ về 5 tỷ USD mà Mỹ đòi. Tập vỗ tay Thank You!Mỹ đơn phương rút khỏi thỏa thuận hạt nhân với Iran, trong khi Anh, Pháp, Đức vẫn muốn dùng nó để kiểm soát Iran. Nếu Teheran nổi khùng, Châu Âu nằm trong tầm tên lửa, còn Mỹ thì không. Do vậy họ tìm tiếng nói ủng hộ của China và Nga là các bên ký hiệp đinh.Chỉ đơn cử vài ví dụ về sự nghi kị đang tràn lan ở phương Tây. Lòng tin tan vỡ đang tạo cơ hội cho China.
  • Khi tôi viết bài „Những lá phiếu“ để nêu một cách nhìn thực tế về những gì đang diễn ra ở HongKong, khuyên mọi người chớ ảo tưởng, cũng như đừng bi quan về thất bại của chú “Châu chấu đá voi”,
  • https://www.facebook.com/tho.nguyen.9231/posts/3526119620739419
  • một số người nhảy vào phê phán tôi “làm nhụt chí người khác”, ca ngợi China.Trong các bài đã viết về China, mặc dù luôn vạch trần bản chất phát xít của “CNXH mang mầu sắc Trung Quốc”, nêu rõ tội ác của giới cầm quyền Bắc Kinh trong đối nội cũng như đối ngoại, tôi chưa bao giờ tìm cách tạo ra ảo tưởng: China chẳng có gì là đáng sợ cả, đó chỉ là cái xác không hồn.Viết như vậy chỉ thỏa mãn sự tự sướng của một bộ phận nhỏ người đọc, nhưng sẽ là vô trách nhiệm.Muốn hiểu được mối hiểm họa, người ta phải biết: China hiện đang ở đâu.
  • 1- Về kinh tế, không ai có thể chối cãi rằng China đã trở thành một nước công nghiệp, có thu nhập đầu người 10.000 USD/năm. Với sản lượng xuất khẩu 1.200 tỷ USD/năm, China đã chiếm chức quán quân xuất khẩu của Đức. Nền kinh tế này có thể cung cấp cho toàn thế giới từ cái kim khâu đến tàu hỏa cao tốc nên được gọi là “Công xưởng của thế giới”. GDP thực tế của China 2018 là 14.000 tỷ USD, đứng sau EU 17.000 tỷ và USA 21.000 tỷ. (Quê Choa 230 tỷ)Để hiểu rõ về GDP danh định (nominal) và GDP theo sức mua (PPP), các bạn có thể đọc ở bài “Những con số”.
  •  
  • https://www.facebook.com/tho.nguyen.9231/posts/24633655370148382-
  • Về khoa học kỹ thuât: China không chỉ một nước công nghiệp bình thường như Nam Hàn, Tiệp hay Hungary, mà đã là một cường quốc hạt nhân với một kho bom khổng lồ, một cường quốc vũ trụ với việc đưa phi thuyền hạ xuống phía sau của mặt trăng. Khi họ khai trương Tàu sân bay Liêu Ninh, mọi người tiên đoán rằng phải mất 10 năm nữa, họ mới làm chủ được kỹ thuật phóng và phanh máy bay. Hiện nay họ đã làm chủ kỹ thuật này và chiếc tàu sân bay thứ hai đã đóng xong. Dự tính đến 2023, tàu sân bay thứ ba xuất xưởng sẽ đưa China thành cường quốc biển thứ nhì, sau Mỹ.Trong số 20 công ty WEB lớn nhất thế giới, 11 là của Mỹ và 9 là của China. Trong số 260 doanh nghiệp công nghệ giá trị trên 1 tỷ USD, gần phân nửa (125) là của Mỹ, 77 của China, còn châu Âu chỉ có khoảng 30 [2]. Trong số các công ty đếm trên đầu ngón tay có thể cung cấp công nghệ 5G toàn cầu, Hua Wei và ZTE chiếm 2 ghế.Sau nhiều năm phát triển công nghiệp tràn lan, China đã bắt đầu chú ý đến các giải pháp môi trường, đóng cửa các xí nghiệp gây ô nhiễm. Họ đang dẫn đầu về số xe ô-tô điện lưu hành. Tuần qua họ đã cho chạy thử một loại tàu điện bánh lốp, nạp điện qua cảm ứng từ trên mặt đường nhựa, chở 300 khách mà không cần người lái. Tàu điện chạy 70km/h này được coi là đột phá trong Trí tuệ nhân tạo (AI)và sẽ được sử dụng tại giải bóng đá thế giới tại Qatar 2022.[3]Trong khi các chế độ dân chủ tôn trọng quyền riêng tư cá nhân nên cấm việc sử dụng dữ liệu công dân trong các ứng dụng Big Data thì China đã sử dụng tràn lan công nghệ này để theo dõi và khống chế công dân. Nhờ vậy mà công nghê Big Data và AI của họ đã qua măt EU, chỉ đứng sau Mỹ.Bảo vệ đạo đức và nhân phẩm ở xứ văn minh nghiêm cấm các nghiên cứu về tế bào gốc nhằm chế các nội tạng nhân tạo. Nhưng tháng 11.2018, Giáo sư He Jiankui ở Thẩm Quyến đã bất chấp tất cả, tuyên bố tạo ra 2 thai nhi gái. Cả thế giới giận dữ.
  • Köln 8.12.2019
  • (Còn tiếp)
  • [1] https://twitter.com/realdonaldtr…/status/1174388901806362624
    [2] http://vi.rfi.fr/…/20180928-trung-quoc-%E2%80%93-hoa-ky-mot…
    [3] https://www.t-online.de/…/diese-strassenbahn-braucht-keinen…
  • China, hiểm họa tiềm tàng (3): Chủ nghĩa dân tộc Đại Hán
  •  Xuân Thọ
  • Theo FB Tho Nguyen
    Sinh viên Trung Quốc ở hải ngoại biểu tình phản đối sinh viên Hong Kong.Tại lễ kỷ niệm 70 năm thành lập nước CHND Trung Hoa 1.10.2019, chủ tich Tập Cận Bình ca ngợi công lao của đảng Cộng sản Trung Quốc đã đưa hàng trăm triệu người thoát cảnh đói nghèo. Thực chất là năm 1979, trước đống đổ nát do Mao để lại, Đặng Tiểu Bình chỉ còn cách trả lại cho nhân dân quyền tự do làm ăn trên mảnh đất của chính họ đã bị cướp đi từ 1949.Hàng trăm triệu người đã lao động quên mình hàng chục năm sau đó, tạo nền móng cho những gì mà China có được hôm nay.Sức mạnh hôm nay của China, trước tiên là nhờ sức lao động sáng tạo của một dân tộc chăm chỉ, có một nền văn hóa rực rỡ. Nếu không có đảng CS lãnh đạo, thì Quốc dân Đảng cũng đã nhân mô hình của Đài Loan lên toàn lục địa. Khi đó GDP nominal của China sẽ là 590 tỷ (của TW hiện tại) chia cho 24 triệu dân rồi nhân với 1,4 tỷ người Hoa lục = 34.400 tỷ. GDP này = 1,7 lần của Mỹ (20.000 tỷ) chứ không phải là 14.000 tỷ như hiện nay. Tất nhiên dân chủ và công bằng xã hội sẽ khá hơn rất nhiều. Người Việt sẽ không dám chê người Tàu nhổ bậy, nói to, chen ngang nữa.Còn quan hệ với Việt Nam thế nào thì chưa biết, vì người Hán vẫn lãnh đạo nước China Republic. (Nhưng nếu cha con Tưởng ngồi ở Bắc Kinh từ 1949 thì ta đã khác. Hi hi, kiểu gì cũng cóc sợ.)Giả định này tuy khôi hài, nhưng nó cho thấy trào lưu văn minh sẽ không bỏ qua nơi nào của trái đất. Góc tối nhất của Châu Phi ngày nay cũng có mobile phone. Vấn đề chỉ là tiến nhanh hay chậm.
  • China đã bừng tỉnh từ Cách mạng Tân Hợi 1911, khi Tôn Trung Sơn lãnh đạo Quốc Dân Đảng tiến hành cách mạng Tư sản dân quyền. China bắt đầu hiện đại hóa từ đó và chủ nghĩa tư bản đã bén rễ khá sâu. Nên nhớ rằng Ngân hàng HSBC (Hong Kong – Shang Hai Bank Corp.) đã là nhà Bank hàng đầu thế giới từ đầu thế kỷ 20.Chiến tranh Quốc Cộng với sự thắng lợi của đảng CSTQ, rồi Cách mạng Văn hóa chỉ làm gián đoạn và kéo chậm sự phát triển đó vài chục năm. Đặng Tiểu Bình đã vứt cái chăn bụi bậm ra để kẻ khổng lồ tỉnh ngủ, nhìn sang mấy thằng em Đài Loan, Hong Kong rồi tiến. Chủ nghĩa Tư bản được xây dựng lại tại Hoa lục từ 1979 đến nay là một bước tất yếu.Nhìn như vậy chúng ta sẽ bớt bi quan cũng như bớt ảo tưởng.Cái gì đã là tất yếu thì ta phải chấp nhận và kiên cường trụ với nó, như cha ông chúng ta suốt 4000 năm qua. Thời kỳ đầu của quá trình tích tụ tư bản thì chế độ nào cũng tàn bạo như nhau, từ Anh đến Mỹ. Đài Loan thời Tưởng hay Nam Hàn thời Lý Thừa Vãn, Pak Choong Hee cũng đẫm máu kinh hoàng. Nhưng một đám tướng lĩnh chủ trương công nghiệp hóa theo hướng khai dân trí, mở cửa, ắt sẽ đi đến dân chủ, khác hẳn những kẻ chỉ thích độc tài bằng ngu dân, đóng cửa, bịt miệng.Giới cầm quyền nào, dù là quân chủ, tư sản hay cộng sản cũng chỉ khẳng định được tính chính danh khi phát huy được chủ nghĩa dân tộc. Điều này thì đảng Cộng sản Trung Quốc đã thành công. Rất nhiều trí thức hải ngoại đã hướng về Hoa lục. Ngược lại thì Bắc Kinh đã thu hút và nuôi dưỡng được rất nhiều nhân tài. Bên cạnh các quan chức cao cấp đang nắm các tổ chức quốc tế nêu ở bài trước, còn có vô số trí thức từ Hoa lục đang lãnh đạo các cơ sở khoa học toàn cầu. Ảnh hưởng của Bắc Kinh đã đưa họ đến những vị trí đó. Nhưng nếu chỉ là các quan chức mua bằng giả, thăng tiến bằng đấu đá thì chỉ vài ngày là họ đã phải rời khỏi văn phòng vì sự ngu dốt.Họ thực sự là tinh hoa, đủ tầm cỡ quốc tế để điều hành, giao tiếp và thuyết phục.
  • Điều đáng nói là họ vẫn trung thành với Bắc Kinh, cho dù ở cương vị đó, họ nhìn thấy mọi khiếm khuyết của chế độ. Chủ nghĩa dân tộc chính là sức mạnh mềm của China mà không dễ nhìn thấy.Trong quan hệ Việt-Trung chẳng hạn: Từ sau 1990 Bắc Kinh vẫn vinh danh các “Anh hùng chiến tranh” Trung-Việt. Báo đài vẫn lôi đích danh Việt Nam ra lên án khi có tranh chấp biển Đông. Mọi công dân Hoa lục đều nghĩ rằng: Nam-Sa, Tây-Sa phải lấy lại từ Việt Nam. Dù những đảo đó chưa từng thuộc về China, không người Hoa nào coi đó là bãi cát chim ỉa để có thể tặc lưỡi.Khi phong trào phản kháng ở Hong Kong nổ ra, người dân Hoa lục không hề được thông tin vì cái lồng Chinanet kín quá. Nhưng sinh viên China ở nước ngoài biết hết. Họ đã làm gì? Thay vì ủng hộ các bạn Hong Kong, họ đồng loạt tổ chức các cuộc phản biểu tình, chống lại sinh viên Hong Kong ở các nước sở tại, tất nhiên với số lượng áp đảo.[1]Tất cả đó là quyền lực mềm của China. Tôi mà kể thêm tý nữa là sẽ có người chửi tôi ca ngợi giặc. Mơ hồ, chụp mũ là nhược điểm cứng của người Việt.Có người coi Tư bản phương Tây là thủ phạm trong việc nuôi dưỡng con quái vật để rồi ngày nay hối không kịp. Điều đó chỉ đúng ở điểm là các nước tư bản kỹ nghệ đã không siết chặt các quy định về sở hữu trí tuệ, chống gián điệp công nghệ. Nhưng nếu không ăn cắp công nghệ thì quá trình phát triển của China chỉ trễ thêm một thời gian.Người Đài Loan, Singapore, Hong Kong không bị coi là kẻ cắp mà vẫn đạt trình độ High-Tech. Bản chất của CNTB là tự do cạnh tranh, trong đó cạnh tranh về giá cả là hàng đầu. Cứ nơi nào giá rẻ thì vốn liếng sẽ chảy về đấy, công việc sẽ mọc lên. Qua công việc trí thức sẽ phát triển, nhất là với dân ham học như người Hoa.Khi đã xóa bỏ sở hữu tập thể, giải phóng sức lao động, cho phép tự do kinh tế, sớm hay muộn China cũng sẽ là một nước kỹ nghệ.

  • Phát triển GDP của nhân loại từ 2000 năm qua. Một nghiên cứu của ngân hàng JP Morgan và đại học Groenningen Hà Lan. Trước khi CNTB xuất hiện, China và India từng chiếm gần 3/4 GDP thế giới. Phương tây công nghiệp hóa và nước Mỹ ra đời đã đưa tỷ trọng của Âu-Mỹ lên đến 70-80% toàn cầu. Nước Nga đã đạt được bước tiến ngoạn mục sau 1917, nhưng bắt đầu suy giảm từ khi có chiến tranh lạnh. Trong thời kỳ từ 1952, sau chiến tranh Triều Tiên, Nga vẫn có GDP cao hơn China. Nhưng từ 1980, Chính sách “Mèo trắng như mèo đen” của Đặng đã đưa China quay trở lại.Trong lịch sử nhân loại, China và Ấn Độ vẫn là hai nền kinh tế lớn nhất vì đông dân nhất. Đồ thị của ngân hàng JP Morgan [2] cho thấy trước khi CNTB xuất hiện, hai quốc gia này từng chiếm gần ¾ tổng sản phẩm thế giới. Phương tây công nghiệp hóa và sự ra đời của nước Mỹ đã đưa tỷ trọng của Âu-Mỹ lên đến 70-80% toàn cầu. Nước Nga đã đạt được bước tiến ngoạn mục sau 1917, nhưng bắt đầu suy giảm từ khi có chiến tranh lạnh. Trong thời kỳ từ 1952, sau chiến tranh Triều Tiên, Nga vẫn có GDP cao hơn China. Nhưng từ 1980, Chính sách “Mèo trắng như mèo đen” của Đặng đã đưa China quay trở lại.Do vậy việc các nước đông dân như China hay Ấn Độ có GDP cao, trở thành siêu cường không phải là điều gì quá tự hào cho họ. Chính các nước nhỏ hơn như Anh, Pháp, Đức, Tây Ban Nha, Bồ Đào Nha, Hà Lan.. mới đáng nói. Nhờ mở cửa kinh tế, khai sáng về tư tưởng mà họ đã bắt các nước lớn hơn mình hàng chục lần phải quỳ gối làm nô lệ.Nhìn lịch sử như vậy sẽ thấy dân các nước lớn hoàn toàn có quyền được hưởng sự thịnh vượng. Khi thời thế thay đổi, đất nước họ có thể thành siêu cường mà không ai phải ghen tỵ, phải lo sợ.Nhưng người khổng lồ có dân chủ sẽ không nguy hiểm cho nhân loại. Sự vươn lên của Ấn Độ hay Indonexia (264 triệu dân) chưa bao giờ làm ai phải lo ngại như của China.Vậy trách nhiệm của nhân loại trong việc để cho mối đe dọa này hình thành nằm ở đâu?
  • Köln, 12.12.2019

  • (còn tiếp)————-
    [1] https://www.cp24.com/…/pro-china-group-blocks-toronto-rally…[2] https://www.visualcapitalist.com/2000-years-economic-histo…/

China, hiểm họa tiềm tàng (Phần 4) – Trách nhiệm lịch sử

Vang Bordeaux made in France, nhưng tiền chảy về China.

Tiếp theo các phần trước

Hãy coi việc dân tộc Trung Hoa được phát triển và thịnh vương là quyền của họ. Vậy nền kinh tế TBCN được xây dựng ở đó cũng là hiển nhiên. Khoác cái vỏ nào là cách mà những người lãnh đạo ở đó làm. Vậy vấn đề cần bàn chỉ còn là: Tại sao thế giới lại để họ lũng đoạn đến như vậy?
Đầu tiên phải nói đến lòng tham của con người. Chủ nghĩa tư bản đã lợi dụng sức sản xuất của một tỷ người Hoa để cạnh tranh nhau sản xuất ra các loại hàng mau hỏng rẻ tiền bán trong các cửa hàng One-Dollar, các đồ dệt chỉ mặc một mùa, các đồ hàng diện từ dùng một hai năm. Kỷ nguyên Made in China đã đẻ ra một xã hội tiêu thụ chưa từng có. Giới trẻ ngày nay đã quen với lối sống vài cái mobile phone, một tủ quần áo mà không biết mặc cái nào. Lòng tham của tư bản kết hợp với nền sản xuất bóc lột kiểu lương tù China đã tạo ra làn sóng phá hủy tài nguyên thiên nhiên hôm nay.Điểm tương đồng giữa Chủ nghĩa Trung Quốc xã và chủ nghĩa tư bản xuất phát từ lòng tham. Hình ảnh sinh động nhất gần đây là việc ông Trump, anh hùng chống Tàu, đang đặt hàng triệu USD cờ quat, mũ cho chiến dịch bầu cử 2020.[1] (Chắc lại Fake news!)

Hãng Robot Kuka của Đức bị hãng Midea từ Quảng Đông mua năm 2015 với giá hơn 3,5 tỷ USDLòng tham cũng tiêu diệt hàng chục triệu việc làm khắp phương tây để chuyển công nghệ về China. Khi hãng Robot công nghiệp Kuka [2] của Đức lâm vào khó khăn trên thị trường chứng khoán, nhiều công ty châu Âu muốn bỏ tiền vào, nhưng không ai bỏ nhiều tiền bằng công ty Midea từ Quảng Đông. Cuối cùng Kuka nay vẫn made in Germany, nhưng lời lãi và công nghệ là của người Tàu. Người Đức nay đổ cho nhau người này tham tiền, người kia chắc lép. Cứ như vậy, người Hoa đã sở hữu nhiều lò rượu vang của Pháp [3], các xí nghiệp cơ khí chính xác nhỏ của Đức, cảng biển của Hy-Lạp.Nếu trong cuộc đấu này, China cứ việc phát triển mà các đối thủ không bị những cú như Kuka, Volvo, Lenovo (IBM), không bị mất hàng chục triệu việc làm cùng hàng ngàn xí nghiệp high tech khác thì khoảng cách vẫn còn dễ chịu.Khi hơi thở của con quái vật đã ở sau lưng, người ta mới hô hào đoàn kết. Họ tập trung vào các vũ khí cứng.China không phải là Nam-Tư, Syria hay Lybia mà bất cứ ai dám đưa quân vào can thiệp. Do vậy đòn quân sự chỉ mãi là ước vọng của những kẻ nhẹ dạ.Đòn kinh tế tất nhiên sẽ gây khốn khó cho kẻ sống bằng xuất khẩu và nhập nguyên vất liệu. Điều đó hiện đang làm chậm mức tăng trưởng của China. Nhưng trừng phạt kinh tế thì hai bên đều bị ảnh hưởng. Dù China có thiệt hại nhiều hơn Mỹ, nhưng sức chịu đựng của người Hoa cao hơn, lại dai hơn. Nếu vì chiến tranh kinh tế mà dân họ thiếu thực phẩm đến mức gần chết đói, Bắc Kinh cũng mặc kệ. Ở Mỹ thì không chắc, nên tôi không dám quả quyết là ai sẽ dừng trước.Điều mà Bắc Kinh sợ nhất là ngọn gió dân chủ thổi qua bức màn sắt. Hiểu được quyền của mình, hàng trăm triệu người Hoa lục sẽ không để cho tiền thuế của mình được sử dụng để củng cố nền độc tài. Họ sẽ đòi quyền lợi. Biết được mình đang bị lợi dụng, chủ nghĩa dân tộc sẽ bị lung lay.Xét và kinh tế và quân sự, China đang trên con đường tiến tới một siêu cường. Xét về dân chủ, nhân quyền, văn minh, China vẫn còn là môt chú lùn thảm hại. Nó biết rằng cái chết của nó không phải do bên ngoài đem đến, mà bởi sự phân rã bên trong.
Đó chính là lời giải thích cho thái độ cứng rắn của Băc-Kinh đối với những gì đang xảy ra ở Hong Kong, ở Tân Cương, Tây Tạng và cả ở Đài Loan.Nhưng những gì đang tiếp tục xảy ra sau cuộc bầu cử địa phương ở Hong Kong đang khiến Bắc Kinh đau đầu. Tập có kinh nghiệm chống bạo động, nhưng không biết cách chống “Bất bạo động”. Bắc Kinh chỉ có võ “Để lâu cứt trâu hóa bùn”. Nhưng giờ đây họ hiểu tinh thần Hong Kong không phải là bùn.China có đủ quân bài để trả đũa các trừng phạt kinh tế và đe dọa vũ lực của Phương Tây. Mạng người của họ quá rẻ. Nhưng họ không có cách để trả đũa các trừng phạt chính trị về vi phạm nhân quyền, về nạn diệt chủng, về đàn áp tôn giáo. Các đối thủ của họ không có các yếu điểm đó. Sức mạnh mềm của họ sẽ bị hóa giải. Đó là gót chân Achilles của Bắc Kinh.Những người Hoa lục nhìn thấy vấn đề như thế này cũng không ít. Chỉ có thế giới biết ít về họ, nếu có biết cũng ngó lơ. Chủ nghĩa tư bản vì lợi nhuận tối đa đã bất chấp tất cả các cảnh báo của giới đấu tranh vì nhân quyền.Từ Thiên An Môn 1989 đến Hong Kong 2019, từ Tây Tạng đến Tân Cương, phương Tây luôn phản ứng nửa vời với China. Chỉ việc tiếp hay không tiếp ông Dalai Lama đã làm đau đầu nhiều chính phủ phương Tây. Từ mấy chục năm nay, tôi vẫn cảm thấy bị xúc phạm, khi nhớ đến hình ảnh ngoại trưởng Đức Kinkel tháo cái khăn Khata truyền thống của Tây Tạng từ trên cổ xuống để cầm tay, sau khi ông Dalai Lama kính tặng chủ nhà trong chuyển thăm Đức năm 1995.

Năm 1995, ngoại trưởng Đức Klaus Kinkel sau khi nhận khăn của ông Dalai Lama đã không quàng lên cổ, mà cầm tay. Ông ta bị dư luận Đức phê bình là sợ sức ép của Bắc Kinh.

Trong vụ Hong Kong, phản ứng của các nước lớn là không thể chấp nhận được.Đấu tranh chính trị là đấu về tinh thần, do vậy sự ủng hộ về tinh thần vô cùng quan trọng. Người Hong Kong chẳng bao giờ mong Mỹ, Anh đưa quân giải phóng Hong Kong như mấy bố nóng đầu suy luận.Nhưng nếu có một một tuyên bố chung của tất cả các nguyên thủ G7 thì đó sẽ là một quả bom tấn giáng vào lực lượng cảnh sát Hong Kong. Đáng tiếc thanh niên Hong Kong đã phải tự lo bằng gạch đá và súng cao su.Cuối cùng, ai cũng sẽ phải tự lo bảo vệ cuộc sống, nhân phẩm và tương lai của con cháu mình.Việt Nam nằm dưới sưc ép của China hàng trăm năm qua. Trong ba chục năm gần đây còn là sự đe dọa về lãnh thổ, tài nguyên. China đã tạo ra các thực tế đã rồi trên đất liền và Biển Đông. Chúng ta chẳng còn chỗ để lùi.Tất nhiên để chống lại các cuộc xâm lăng vũ trang thì viêc tăng cường tiềm lực quốc phòng và tìm kiếm đồng minh là cần thiết. Song những thứ đó không khiến Bắc kinh phải lo sợ.Mỹ sẽ không hy sinh người lính nào của họ để bảo vệ Đảo Sơn Ca. Cùng lắm họ tặng Việt Nam vài tàu chiến để người Việt tự đổ máu.Vũ khí của Nga thì China có nhiều hơn, hiện đại hơn, kèm theo cả các bí quyết hóa giải.Điều Bắc Kinh sợ nhất là một Việt Nam dân chủ, văn minh và tự tin ở sát nách họ. Một Hong Kong vơi sức nổ hơn hàng chục lần là cơn ác mộng cho Bắc Kinh.Muốn bảo vệ tổ quốc trước âm mưu thôn tính của China, không thể dùng chung vũ khí của nó. Nhỏ đánh to thì phải dùng những thứ mà nó không biết dùng, thứ nó sợ.Các mục tiêu: Dân chủ, Tự do, Công bằng, Nhân đạo và Toàn vẹn lãnh thổ không thể tách rời là vậy.

Köln 15.12.2019

Xuân Thọ (FB Tho Nguyen)

Để lại lời nhắn

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.