Lê Nin và di sản để lại-Đỗ Ngà

Đỗ Ngà

LENIN VÀ DI SẢN TÀN PHÁ MÀ ÔNG TA ĐỂ LẠI

Thời nước Nga sau thế chiến thứ nhất, người dân bất mãn chế độ Sa Hoàng vì chiến tranh dẫn đến nghèo đói và chết chóc. Thời cơ có trong tay, Lenin giương khẩu hiệu “Hòa bình, Đất đai, Bánh mì” và kèm theo đó lời hứa về một xã hội bình đẳng dưới sự bảo trợ của chủ nghĩa cộng sản đã hấp dẫn người dân dựa trên học thuyết của Marx và có thêm sự bổ sung của chính Lenin. Thế là Lenin dùng lực lượng công-nông này giành chính quyền thành công.

Từ năm 1917 đến năm 1921, người dân Nga mới vỡ lẽ ra là sống dưới ách cai trị của những người Bolshevik còn kinh khủng hơn sống dưới thời Sa Hoàng, thế là tầng lớp công – nông bắt đầu nổi dậy phản kháng. Đánh giá về nguyên nhân, Lenin thấy rằng tự do ngôn luận và sự tồn tại một đảng đối lập trên đất nước Nga vẫn còn tồn tại trên đất nước Nga đã mang sự thật tới cho những người công nông nên từ đó mới xảy ra hiện tượng phản kháng như vậy. Kết quả là năm 1921, Lenin cho cấm quyền tự do ngôn luận và tiêu diệt toàn bộ các đảng phái đối lập và chỉ để duy nhất một mình đảng Bolshevik cầm quyền. Tuy cấm tự do ngôn luận, cấm đảng đối lập, cấm những nhà đại tư sản (vì nó đi ngược với lý thuyết CS), tuy nhiên Lenin vẫn không cấm kinh tế tư nhân quy mô nhỏ.

Năm 1924, Lenin bị bệnh giang mai chết, Joseph Stalin lên thay, việc đầu tiên là ông ta đổi tên đảng Bolshevik thành Đảng Cộng sản. Tuy thừa hưởng di sản triệt tư tưởng đối lập của Lenin nhưng hiện tượng bất mãn trong tầng lớp công – nông vẫn âm ỉ và có nguy cơ phát triển dần. Lần này, Stalin nhận thấy chính tầng lớp tư sản còn sót lại là nguyên nhân, chính họ đã cấy vào đầu giai cấp công nông của Nga những bất công do ĐCS Liên Xô gây ra. Thế là Stalin cho loại sạch tầng lớp tiểu tư sản, tịch thu tài sản (giống đánh tư sản hoặc CCRĐ ở Việt Nam) và dồn hết toàn bộ vào những trang trại lao động tập trung do nhà nước làm chủ, mục đích là để tước đoạt công sức lao động của họ và kiểm soát tư tưởng giới tiểu tư sản. Sức lao động đó được xem là tài sản nhà nước, của cải họ làm ra cũng được xem là tài sản nhà nước thế nhưng lương thực họ ăn thì chính quyền CS Nga lại bảo đó là “ân huệ nhà nước ban”. Mục đích là CS dùng miếng ăn để kiểm soát tư tưởng người dân. Đó là lí do kinh tế tập trung bao cấp ra đời.

Ban đầu khi Lenin làm cách mạng, do lời hứa của những người Bolshevik “Hòa bình, Đất đai, Bánh mì” mà tầng lớp công – nông họ mới theo. Thế nhưng qua chính sách tập thể hóa của Stalin thì người dân Nga đã nhận ra Bolshevik đã lừa gạt họ một cách trắng trợn. Hơn nữa, các chính sách nông nghiệp mới và việc thu thập thặng dư đã dẫn đến nạn đói ở nông thôn. Vào những năm 1930, nhiều nông dân Liên Xô đã nổi dậy chống cộng. Đối phó lại với tình trạng này, Stalin quyết định đáp lại sự chống đối này bằng cách dùng vũ lực để ép buộc nông dân vào tập thể và dập tắt mọi chống đối chính trị hoặc ý thức hệ. Điều này đã mở ra nhiều năm đổ máu được gọi là “Đại khủng bố”, trong đó ước tính khoảng 20 triệu người phải chịu đựng và chết.

Sau khi Stalin qua đời năm 1953, Nikita Khrushchev lên thay thì ông này vạch tội Stalin, tuy nhiên ông ta không hề phá mất di sản của Stalin để lại mà vẫn giữ nguyên để tiếp tục cai trị. Bởi đơn giản, qua 2 đời lãnh đạo tiền nhiệm thì ĐCS Liên Xô đã bịt gần như hết mọi ngóc ngách mà có thể làm cho giai cấp công – nông có thể nổi dậy. Và kết quả là Liê Xô đã tồn tại đến năm 1991 mới sụp đổ dù trong đó là cả rừng bất cập và đầy rẫy sự áp bức. Nếu tính từ năm 1930 khi mà Stalin trám lỗ hổng mà Lenin để lại cho đến Liên Xô sụp đổ thì người nông dân và công nhân Nga mất 61 năm ròng rã. Hiện nay nước Nga cũng độc tài nhưng người nông dân và công nhân được tự do hơn dưới thời Liên Xô rất nhiều.

Lại nói đến Lenin, không ai hiểu sức mạnh quần chúng bằng ông này. Và ta là bậc thầy trong vấn đề sách động quần chúng bằng những lời hứa giả dối. Sau khi lên nắm chính quyền, Lenin đã cho thành lập Trường Đào Tạo Cán Bộ Sách Động Quần Chúng (viết tắt là KYTB) và một số trường khác tại Moscow để tạo ra những con người sách động quần chúng có trường lớp để họ về những quốc gia của họ làm cách mạng vô sản và dành chính quyền. Trong đó ông Hồ Chí Minh và một số cán bộ CS Việt Nam đời đầu đã học ở đây. Kết quả là sau chiến tranh thế giới CS thành công trên khắp thế giới và nó đã hình thành nên một khối hùng mạnh đe dọa hòa bình thế gới. May là đến đầu những năm 1990 Liên Xô và đông Âu sụp đổ, tuy nhiên di sản của nó để lại đến hôm nay vẫn còn, đó chính là Trung Cộng.

Như vậy, thực chất Lenin là người đã sản sinh ra ĐCS Việt Nam và trao cho ĐCS “ lá bài” làm cách nào để sách động quần chúng làm cách mạng, và cũng chính Lenin đã trao cho ĐCS Việt Nam cách diệt trừ mầm phản kháng xảy ra quá trình cai trị dân chúng. Cả công cụ giành lấy thiên hạ và công cụ giữ lấy thiên hạ của ĐCS là từ Lenin mà ra thì tất nhiên họ ghi ơn Lenin là đúng rồi?! Đó là lý do tại sao hằng năm đến ngày sinh của Lenin, cả đám trong Bộ Chính Trị và Trung Ương Đảng đứng xếp hàng cúi đầu trước tượng Lenin ở Hà Nội là vậy. Không có Lenin sao có Bác Hồ? Không có Lenin thì làm sao CS có được cuộc sống giàu có và đầy quyền lực như ngày nay? Lenin, kẻ đã gieo rắc thảm họa cho nhân loại, trong đó có dân tộc Việt Nam.

Lenin chết đi từ rất lâu, nhưng ý thức hệ của ông ta để lại là vô cùng khủng khiếp. Mặc dù khối XHCN đã sụp đổ từ 30 năm trước nhưng ý thức hệ này thì vẫn còn sống. Ở Việt Nam, ý thức hệ CS đã giúp ĐCS ung dung khai thách mọi thứ từ người dân cùng khổ mà không gặp phải cản lực gì lớn. Ý thức hệ CS, một di sản vô cùng độc hại hiện nó đang bám rễ rất sâu vào dân tộc này, không biết đến bao giờ dân tộc này mới nhổ được nó?!-

Đỗ Ngà-

Tham khảo:

https://www.thoughtco.com/what-is-communism-1779968

https://www.nguoi-viet.com/…/Ve-hai-cuon-sach-cua-tac…/

https://www.bbc.com/vietnamese/forum-54523183

Image may contain: 1 person, sitting and text
Bùi Kiến Thành –

Đại hội 13: Ý thức hệ của Đảng Cộng sản và căn bệnh thời đại

a

Nguồn hình ảnh, Getty Images

Chụp lại hình ảnh,

Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng và ĐCSVN chuẩn bị cho Đại hội 13 của đảng cầm quyền

Tuyên ngôn của Đảng cộng sản (1848) tóm tắt lý thuyết của Marx và Engels về bản chất của xã hội và chính trị, cụ thể rằng: lịch sử của xã hội từ trước đến nay là lịch sử của đấu tranh giai cấp.

Xã hội luôn vận hành dưới hình thức của một nhóm đa số bị áp bức bị bóc lọt dưới ách của một nhóm thiếu số áp bức.

Nó cũng tóm tắt nét đặc trưng những ý tưởng của họ về việc làm thế nào xã hội tư bản của thời đại sẽ cuối cùng bị thay thế bằng xã hội chủ nghĩa.

Trong đoạn kết của Tuyên ngôn, các tác giả kêu gọi việc dùng bạo lực lật đổ toàn bộ tình trạng xã hội hiện hành, và đoạn văn này đã trở thành một lời kêu gọi thực hiện cách mạng cộng sản khắp thế giới.

Từ đó đến nay, bao nhiêu đổi thay trong lịch sử, và những khẳng định trong “Tuyên Ngôn” đã được thực tế phủ nhận, cốt lõi như là “xã hội tư bản của thời đại sẽ cuối cùng bị thay thế bằng xã hội chủ nghĩa.” Các lý thuyết căn bản của chủ nghĩa Cộng Sản đều bị “phá sản”, như “Kinh tế kế hoạch tập trung”, “Làm theo năng lực, hưởng theo nhu cầu”, “Thiết lập một xã hội … không giai cấp, tự do, bình đẳng, dựa trên sự sở hữu chung và điều khiển chung đối với các phương tiện sản xuất “.

Căn bản lý thuyết không còn, vậy thì Đảng Công Sản Việt Nam dựa trên cơ sở gì để khẳng định vai trò lãnh đạo của mình trong sự nghiệp xây dựng một thể chế “dân chủ, tư do, phát triển, công bằng, hạnh phúc, văn minh”?

Trong một đất nước gồm có gần 100 triệu dân, với đa số có trình độ trí thức căn bản và it ra cũng vài chục triệu người được đào tạo cấp cao, thành phần đảng viên của Đảng Cộng Sản là bao nhiêu mà dành quyền “chỉ đạo” cho cả một đân tộc?

Biết rằng, vì hoàn cảnh đặc biệt của lịch sử, Đảng Cộng Sản đã góp phần đáng kể cho sự nghiệp giải phóng ách nô lệ đối với ngoại bang, nhưng sau 30 năm chống ngoại xâm, Đảng Cộng Sản đã làm được gì trong 45 năm tiếp theo?

Đảng Cộng Sản có còn là “Cộng Sản” không? Ngày hôm nay đất nước có đạt đến một “Nhà nước Pháp quyền” và một “Thể chế dân chủ, công bằng, văn minh” hay chưa? Và vì đâu mà nhân dân ta “bức xúc” như bị “kèm kẹp” trong khi xung quanh ta các quốc gia khác đang mạnh tiến trên con đường phát triển?

‘Không phải là không biết?’

Không phải là lãnh đạo của Đảng Cộng Sản Việt Nam không biết căn bệnh của thời đại, các lý do làm cản trở bước tiến của dân tộc.

Một nghị quyết của Đảng đã nói: “Để tạo chuyển biến mạnh mẽ về công tác xây dựng đảng trong thời gian tới, cần… kiên quyết đấu tranh ngăn chặn, đẩy lùi tình trạng suy thoái về tư tưởng chính trị, đạo đức, lối sống của một bộ phận không nhỏ cán bộ, đảng viên, trước hết là cán bộ lãnh đạo, quản lý các cấp để nâng cao năng lực lãnh đạo, sức chiến đấu của Đảng, củng cố niềm tin của đảng viên và của nhân dân đối với Đảng.”

Người cộng sản cùng bao nhiêu người yêu nước khác đã hy sinh, chiến đấu giành độc lập cho đất nước, tự do, hạnh phúc cho nhân dân, sao lại để đến nỗi suy thoái về tư tưởng chính trị, đạo đức, lối sống đến mức như được nêu thẳng thắn trong Nghị quyết Trung ương 4 nói trên?

Biết là như thế nhưng lãnh đạo Đảng Cộng Sản đã làm gì từ 8 năm qua từ ngày có Nghị Quyết này?

Năm 2016 Nghị quyết Trung ương 4 – Khóa XII (còn được biết với tên gọi 27 biểu hiện suy thoái) là nội dung Nghị quyết số 04-NQ/TW của Ban Chấp hành Trung ương Đảng Cộng sản Việt Nam khoá XII do Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng ký ban hành ngày 30-10-2016 về tăng cường xây dựng, chỉnh đốn Đảng; ngăn chặn, đẩy lùi sự suy thoái về tư tưởng chính trị, đạo đức, lối sống, những biểu hiện “tự diễn biến” và “tự chuyển hóa” trong nội bộ.

Thêm 4 năm đã trôi qua, những gì đã được thực hiện để ngăn trừ, xóa bỏ căn bệnh trầm kha đang ăn sâu vào xương tủy của Đảng Cộng Sản Việt Nam?

Thời gian không thể kéo dài để cho Đảng Cộng Sản Việt Nam “phê bình, tự phê bình, cảnh cáo” các đảng viên của mình.

Những người cộng sản chân chính phải biết lắng nghe tiếng nói của nhân dân, chứ không thể tiếp tục lạm dụng quyền lực để làm những việc hại nước hại dân.

Phải biết lắng nghe lời nhắn nhủ của Chủ tịch Hồ Chí Minh, để làm hết trách nhiệm của mình là “đầy tớ” của nhân dân. Phải luôn luôn tâm niệm rằng nhân dân có quyền đuổi “đầy tớ” nếu mình không tôn trọng nhân dân và làm hại đất nước nhân dân.

Trên đời này không có gì là vĩnh viễn, mặt trời mọc rồi mặt trời lặn là quy luật tự nhiên của tạo hóa.

Nhà Hán trị vì hơn 400 năm rồi cũng bị diệt vong vì không giữ kỷ cương phép nước. Nhà Trần, nhà Lê oai hùng chống ngoại xâm, rồi cũng tàn lụy vì “gian thần, nghịch tử”.

Những người có chức có quyền hôm nay đừng chủ quan nghĩ rằng sẽ trụ qua những cơn bão của thời đại. Liên Xô hay Đông Đức đều bị quét sạch trong môt vài ngày hay vài tuần.

Nhân dân như sông nước, nâng thuyền lên… nhưng cũng có quyền năng lật thuyền. Thuận theo lòng dân thì còn, nghịch với lòng dân thì mất, đấy là nguyên lý muôn đời mà tập thể lãnh đạo Đảng Cộng Sản Việt Nam cần khắc ghi, tâm niệm.

https://www.bbc.com/

Để lại lời nhắn

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.