mùa ôn dịch xem tuổi trẻ vẽ để tuổi già cười(cuối tuần 5/12/2020)

TUỔI TRẺ CƯỜI ONLINE
Cách sử dụng để gạch lát vỉa hè có tuổi thọ được như quảng cáo
Thi công vỉa hè kiểu cuốn chiếu
Tranh: Hữu Lộc

Ta không chia cho bên A, bên B, bên C…thì vỉa hè xài tới 21 năm vẫn còn tốt. Thông cảm đi, tiền tới ta làm vỉa hè….chỉ đủ xài 2 năm là đã cố gắng rồi, Lã Bất Nhân nó

Lão bá tánh kéo tới tận nhà Lã Bất Nhân phản đối inh ỏi. Nguyên đoạn vỉa hè lão nhận thi công, mới qua hai mùa mưa đã đã bong tróc, nát bét như tàu hủ. Lã Bất Nhân đúng là Lã Bất Nhân, trên môi vẫn nở nụ cười tươi rói như chưa từng có chuyện gì.

Có tiếng bất mãn:

– Làm ăn gì bất nhân vậy? Biết bao nhiêu tiền đổ vào vỉa hè, giờ nhìn giống bãi rác ghê chưa? Tại sao ông lại dám bảo đảm vỉa hè xài tới 20 năm?

Bất Nhân lại nở nụ cười cầu hòa:

– Xưa giờ tiền nào của đó, làm gì có vỉa hè nào được bảo hành tới 20 năm?

Lão bá tánh khác lại bực bội:

– Trước lúc ông nhận công trình, đã tuyên bố hùng hồn 20 năm còn gì?

Bất Nhân lẽo lự:

– Nếu ta không chia cho bên A, bên B, bên C…thì đảm bảo vỉa hè xài tới 21 năm vẫn còn tốt. Thông cảm đi, tiền tới ta làm vỉa hè….chỉ đủ xài 2 năm là ta đã cố gắng rồi.

Lại có tiếng la ó vang lên:

– Đoạn vỉa hè từ cuối làng ra đầu làng, tại sao ông hứa xài 50 năm?

Lã Bất Nhân lại hề hề:

– Ta nói không có sai. Đúng là sau khi làm vỉa hè, bên A, bên B, bên C được chia huê hồng, tiền xài của họ chắc tới 50 năm mới hết?

Dân chúng càng phẫn nộ, lại có tiếng:

– Vậy là cái vỉa hè từ làng ra phố, ông hứa 70 năm, chắc là đủ tiền cho mấy ông xài 70 năm đúng không? Làm ăn gì thất đức quá vậy, đó là tiền mồ hôi, tiền thuế của người dân đó!

Lã Bất Nhân lại giở trò mồm mép:

– Lúc ta thi công công trình, ta đã hứa với quan nhà vỉa hè sẽ sử dụng khi cụ thân sinh quan nhà thọ 70 tuổi. Ta làm vỉa hè xong, sang năm thân sinh quan nhà qua đời, thọ đúng 70 tuổi. Ta nào dám ăn nói hai lời, 70 năm đúng 70 năm mà. 

Dân chúng điên tiết khi nghe lời Lã Bất Nhân giải thích. Bất Nhân chẳng thèm quan tâm, hắn xoay lưng khép cổng bước vào nhà, mặc cho dân tình xôn xao ngoài cổng. 

Lã Bất Nhân nhâm nhi ly rượu, tận hưởng giây phút hưởng thụ của mình. Lão nói thầm:

– Ta làm ăn nào giờ có lầm…Chỉ là bọn bây nghe lầm thôi! Vỉa hè nào bảo hành cả chục năm? Điên à, đến cám cũng chẳng có mà ăn

Châu Bá Thông ngồi khóc ròng như con nít khi bị bọn ác mồm, ác miệng đồn có tình cảm với Tiểu Long Nữ. Nếu không mắc gì dạy cho Tiểu Long Nữ môn “Song thủ hỗ bác”?

Cao thủ võ lâm khóc ròng vì anti-fan

Lão Ngoan đồng Châu Bá Thông ngồi khóc tức tưởi. Có ai ngờ lão già này cũng có lúc phải rơi lệ. Lão ngoài đam mê võ công, không còn thú vui nào khác, vậy mà cũng bị bọn trẻ trâu khác lập nhóm anti-fan nói xấu lão khắp chốn giang hồ.

Nào là Châu Bá Thông đầu bạc trắng mà ham chơi lêu lỏng, không biết phụ vợ kiếm tiền. Nào là danh hiệu Trung thần thông là lão bỏ tiền ra mua mà có được… Oan ức chưa, rõ ràng kỳ đại hội Hoa Sơn luận kiếm lần thứ 3, chẳng phải bọn Bắc Hiệp, Tây Cuồng, Nam Tăng, Đông Tà nhất quyết trao giải “Đệ nhất nhân” cho lão sao? Cả đời lão nào màng đến danh hiệu, danh lợi?

Bọn ác mồm ác miệng còn đồn lão có gì gì với Tiểu Long Nữ. Nếu không mắc gì dạy cho Tiểu Long Nữ môn “Song thủ hỗ bác”? Bọn chúng lấy cớ Tiểu Long Nữ và Dương Quá có tình sư đồ nhưng rồi trở thành tình nhân của nhau? Chẳng lẽ sư đồ Bá Thông – Long Nữ không nảy sinh tư tình?

Ghê rợn hơn bọn chúng còn lôi chuyện mấy chục năm trước Châu Bá Thông từng dạy Quách Tĩnh “Song thủ hỗ bác” tại Đào Hoa đảo. Rồi bọn anti-fan chết tiệt dựng chuyện lão mê Quách Tĩnh thân hình 6 múi mới truyền dạy võ công? 

Đúng là minh thương dễ đoán, lời nói ám muội khó phòng. Lão ngồi khóc ròng như con nít, chẳng biết làm sao để Châu Bá Thông lấy lại thanh danh.

Nàng Vương Ngữ Yên xinh đẹp tuyệt trần đang sống hạnh phúc cùng chồng là Đoàn Dự cũng bị bọn vô công rỗi nghề lập nhóm anti-fan để đả kích. Bọn chúng nói nàng chỉ là chân dài não ngắn. Ai cũng biết nàng thông minh tuyệt đỉnh, nên võ công thiên hạ nàng đều biết hết… Ai dám xưng thông minh hơn nàng.

Danh xưng “chị Google” trên chốn võ lâm của nàng cũng bị đem ra bêu rếu. Nào là nàng chỉ là phường học vẹt, nàng có học mà không có hành. Danh hiệu “chị Google” là nàng bỏ tiền ra mua để PR cho bản thân. Nàng chỉ là trưởng giả học làm… sao.

Bọn anti-fan còn lôi chuyện tình cũ của nàng với Mộ Dung Phục biểu ca của nàng bàn tán. Nào là nàng đã mất đi sự trong trắng khi còn cặp kè với biểu ca. 

Bọn vô đạo đức còn phao tin Đoàn Dự chỉ là kẻ đổ vỏ, người ăn ốc là Mộ Dung Phục. Thậm chí pha té giếng của nàng chỉ là màn đóng kịch vụng về, để lấy lòng thương hại của Đoàn Dự.

Đoàn Dự hết mực yêu thương nàng, cuối cùng chịu không nổi những lời gièm pha của bọn giang hồ bá láp. Cuối cùng Đoàn Dự bỏ Vương Ngữ Yên về sống với Mộc Uyển Thanh. Vương Ngữ Yên lại khóc ròng vì mất chồng. Anti-fan nắm quyền sinh sát toàn bộ võ lâm giang hồ chăng?

Lã Bất Nhân cưỡi con xe đi vòng chợ Kim Biên. Ở đây, hắn phát hiện “mỏ dầu lộ thiên” với trữ lượng tới hàng tỷ lít mà không cần phải đặt mũi khoan thăm dò trong lòng đất.

Mua hóa chất ở chợ Kim Biên, pha chế xăng giả bán để làm giàu

Lã Bất Nhân đi buôn nhưng liên tục gặp thất bại. Không nản lòng, Bất Nhân bèn về nhà đóng cửa phòng ngủ và ngày đêm suy nghĩ. “Danh thơm” Trịnh Sướng làm giàu nhanh chóng nhờ sản xuất xăng dầu giả còn in sâu trong tâm trí hắn.

Bất Nhân cuối cùng quyết định, mình phải tìm cách khai khác xăng dầu mới mau giàu được. Một ngày nọ, hắn cưỡi con xe đi vòng về chợ Kim Biên. Ở đây mới thật sự là “mỏ dầu lộ thiên” với trữ lượng tới hàng tỷ lít mà không cần phải đặt mũi khoan thăm dò trong lòng đất.

Chợ Kim Biên hóa chất gì cũng có, từ dung môi, chất tạo màu… biến nước thành xăng chỉ trong vòng một nốt nhạc. Hắn chắc hơn đinh đóng cột, đây là con đường làm giàu nhanh nhất mà hắn đã tìm được. Bất Nhân bèn rủ rê thêm cả đám bạn “ranh nhân” thích làm giàu mà không cần tiêu hao nếp nhăn của não.

Bọn Bất Nhẫn, Bất Tín, Bất Chấp… cùng hắn tạo thành tập đoàn xăng giàu xuyên quốc gia. Có được xăng dầu nhà làm, bọn chúng trộn chung với xăng thật với tỷ lệ 7/3. Và xe nào trót lỡ đổ xăng của tập đoàn này, nếu không hư hỏng thì chạy trên đường cũng xì khói rồi bốc cháy.

Chỉ tội cho những ai đổ xăng của hắn, có con xe làm phương tiện đi lại mà hư hỏng ngày này qua ngày khác… sửa xe đến phờ phạc người. Rất may cơ quan chức năng đã hốt trọn ổ băng nhóm làm xăng dầu giả do Lã Bất Nhân cầm đầu.

Không biết, “mỏ dầu lộ thiên” ở chợ Kim Biên có còn “ranh nhân” nào muốn làm giàu như hắn nữa không? Mời quí vị tiếp tục đổ xăng, chừng nào xe bốc cháy rồi tính tiếp.

Chuyện gì họ cũng cầu xin nhờ ông Trời giúp đỡ. Nào là “Xin ông Trời cho giàu, lạy ông Trời cho con lấy vợ đẹp, bớ ông Trời cho con trúng xổ số chiều nay…”.

Vì sao ông Trời ở tuốt... trên trời?

Ngày xửa, ngày xưa khi ông Trời tạo ra loài người và vạn vật trên thế gian, do tánh ham vui nên ông Trời đã quyết định ở lại cùng con người. Thuở ấy con người còn hồn nhiên, vô tư không có tham sân si như bây giờ.

Tới khi con người tiến hóa bồn bộn thì mọi chuyện đã khác. Họ không còn muốn ăn lông ở lỗ, làm tổ trên cây nữa. Họ bắt đầu tham lam, muốn phải ở biệt phủ, đi xe Audi, ăn tôm hùm Alaska mỗi ngày. Muốn thì nhiều, nhưng con người lại không thích làm lụng cực nhọc để có những thứ ấy…

Từ đấy, chuyện gì họ cũng cầu xin nhờ ông Trời giúp đỡ. Nào là “Xin ông Trời cho giàu, lạy ông Trời cho con lấy vợ đẹp, bớ ông Trời cho con trúng xổ số chiều nay…”. Cả tỉ người ngày nào cũng lải nhải bên tai ông Trời những điều đó, ông bực mình lắm, nhưng do thương con người, nên ông tạm bịt tai một bên để cố ở lại trần gian. 

Cho dù ông Trời có quyền phép vạn năng, nhưng không thể đáp ứng hết mọi lời cầu xin của nhân loại được. Thế giới cả tỉ người mà. Vậy là ai xin được thì ít biết cảm ơn ông Trời, nhưng xin không được con người lại trách: “Trời ơi là trời! Tại sao lại như vậy?”. Nghe riết ông Trời cũng điếc tai, ông bèn dần xa con người để tránh bị tra tấn lỗ tai.

Quá đáng hơn, có một số người không trách móc ông Trời, nhưng lại hay đổ thừa cho ông Trời. Thời tiết khô hạn cũng tại ông Trời, mưa lũ triền miên cũng do ông Trời. Tất cả đều do con người tàn phá thiên nhiên, làm biến đổi khí hậu, nên họa thiên tai cứ triền miên kéo đến. Không những vậy ngay cả dịch bệnh tràn lan con người cũng đổ thừa cho ông Trời…

Ông Trời nghe con người đổ thừa mình thì giận tím người. Ông chỉ biết lắc đầu ngao ngán, rồi xa dần, xa dần con người, cuối cùng ông vọt lên tận chín tầng mây để tránh kiếp nạn bị nghe lời than vãn, bị đổ thừa cho mọi sai lầm của con người.

Nhưng con người vẫn chứng nào tật đó, không chịu nhìn ra lỗi lầm của mình để sữa chữa. Có việc lại kêu trời, than trời, đổ thừa do trời. Muộn màng quá rồi, ông Trời không còn tin vào con người nữa. Ông bịt hai lỗ tai lại, kiên quyết không giải quyết bất kỳ lời cầu xin nào từ con người nữa. Từ đó thế giới con người truyền nhau câu “Kêu trời không thấu” là vậy… 

Nhờ bác sĩ kiểm tra, cháu nó xem sách Tiếng Việt lớp 1 bộ Cánh Diều và tài liệu chỉnh sửa, rồi cứ lắc đầu hoài vậy nè.

Bác sĩ xem giúp, cháu nó cứ lắc đầu hoài

Xin chị cứ bình tĩnh nghe cho hết, chị tài lanh quá.

Thưa chị, chúng tôi đã cố...

“Menu” bằng giả hơi bị phong phú, chỉ cần thích và chịu chi.

Bằng giả: Có cầu ắt có cung

Họ không cố ý dùng bằng giả để thăng tiến, chẳng qua họ bị lừa mà thôi!

Nỗi oan ức của người xài bằng giả

Đâu phải chỉ mình chúng ta mua phải bằng giả…

HAI HUYỀN

Đăng lúc 18:30 | 01/12/2020javascript:if(typeof(admSspPageRg)!=’undefined’){admSspPageRg.draw(2011235);}else{parent.admSspPageRg.draw(2011235);}

Thông tin 600 cái bằng cử nhân tiếng Anh giả của Trường đại học Mây Ngàn vừa được phanh phui khiến thiên hạ xôn xao.

Riêng tại Trung tâm nhân tài Ba Hoa thì sự kiện này đích thực rúng động như một cơn địa chấn. Bởi lẽ, trường Đại học Mây Ngàn với Trung tâm nhân tài Ba Hoa là đối tác công tư liên danh liên kết với quan hệ môi hở răng lạnh, răng cắn môi đau.

Sau một đêm không sao chợp mắt, trưởng phòng A phóng xe như bay đến Trung tâm nhân tài Ba Hoa. Gà vừa gáy sáng nhưng trưởng phòng A không phải là người đến cơ quan sớm nhất. Trước đó, trưởng phòng B đã có mặt và ngồi trầm tư trước ấm trà bốc khói. Trưởng phòng A hơi chột dạ hỏi trưởng phòng B: “Tối qua, ông ngủ ở đây à?”. Trưởng phòng B nhìn lơ đãng nhưng đáp rõ ràng: “Không, tôi đến sớm. Gọi bảo vệ dậy để mở cửa đấy!”.

Người sum vầy, trà thêm thơm. Mỗi người có một tâm sự thầm kín riêng, nhưng đều có một âu lo chung về chuyện bằng cử nhân tiếng Anh giả. Trung tâm nhân tài Ba Hoa thì làm gì có phàm nhân, đều là cường nhân tiền tươi thóc thật, nói khẽ cười duyên, đưa quà cửa trước rước lộc cửa sau. Cho nên cỡ trưởng phòng A và trưởng phòng B đều có khả năng nhất dạ sinh bách kế để đối phó khủng hoảng.

Đâu phải chỉ mình chúng ta mua phải bằng giả...

Trưởng phòng A thăm dò: “Ông tính sao? Cái bằng cử nhân tiếng Anh giả của chúng ta hình như được cấp cùng một đợt”. Trưởng phòng B vặn vẹo: “Còn ông tính sao? Khi cái bằng cử nhân tiếng Anh giả của chúng ta là tiền đề cho học vị tiến sĩ của chúng ta?”.

Sau một hồi liên tục truy vấn lẫn nhau, trưởng phòng A khẳng định: “Nếu đối tác công tư của chúng ta bị truy tố tội danh “giả mạo trong công tác” thì chúng ta cũng bị vạ lây đấy!”. Gật gù đồng tình, trưởng phòng B nhấn mạnh: “Chúng ta phải đoàn kết để cùng nhau vượt qua tai kiếp này. Đúng là họa từ trên trời rơi xuống! Ai có thể giúp những người lương thiện và trong sáng như chúng ta bây giờ?”. Trưởng phòng A gợi ý: “Ông nhớ lại cho kỹ đi. Người nào đã giúp chúng ta sở hữu được cái bằng cử nhân tiếng Anh giả kia?”. Trưởng phòng B sực tỉnh: “Ông nói đúng. Chính sếp C đã vì tình thương mến thương mà mách nước cho chúng ta lấy được cái bằng cử nhân tiếng Anh ở trường Đại học Mây Ngàn”.

Muốn tháo chuông phải tìm người buộc chuông. Trưởng phòng A và trưởng phòng B cũng không phải chờ đợi lâu, đã thấy sếp C trịnh trọng và trang nghiêm ôm cặp bước vào phòng làm việc. Chẳng gõ cửa, trưởng phòng A và trưởng phòng B lao ngay đến trước mặt sếp C.

Vẫn dáng vẻ lịch lãm và điềm đạm, sếp C tỏ vẻ ngơ ngác: “Kìa hai chú. Mới sớm mai yên lành chim hót nắng đẹp mà sao mặt mũi hắt hiu thế?”. Trưởng phòng A và trưởng phòng B đồng thanh: “Nguy to đến nơi rồi mà sao sếp bình tĩnh thế. Sếp không theo dõi tin tức à?”. Sếp C cười hỉ hả: “Gớm, có gì mà ghê gớm đâu! Mọi sự cứ tùy duyên thuận pháp thôi!”.

Đâu phải chỉ mình chúng ta mua phải bằng giả...

Trưởng phòng A và trưởng phòng B vẫn sốt ruột: “Vụ bằng cử nhân tiếng Anh giả ở trường Đại học Mây Ngàn. Sếp giải quyết làm sao?”. Sếp C gắt lên: “Có gì mà phải giải quyết. Liên quan gì đến chúng ta mà phải giải quyết. Chúng ta chỉ là nạn nhân, chúng ta sẽ được bảo vệ thích đáng!”.

Nhắc hai thuộc cấp yên vị, sếp C phân tích: “Cái bằng cử nhân tiếng Anh giả thì tôi biết từ lâu rồi. Vì họ cấp bằng tiếng Anh cho tôi mà tôi tưởng là tiếng Pháp. Bây giờ mọi thứ vỡ lỡ, chúng ta đích thực là những khách hàng nhẹ dạ cả tin. Chúng ta trả tiền thật mà họ lại bán bằng cấp giả, họ có tội, chúng ta vô tội. Chúng ta không sao đâu vì đâu phải mình chúng ta mua phải bằng giả, còn cả đống những người đáng kính khác kia mà…”.

Nhiều khi người ta ế không phải vì tiền duyên mà đơn giản là tại cái “xuyệt”, thậm chí đến shipper cũng phải bỏ bạn…

Đường vào tim em không băng giá nhưng sao khó đi quá!

Để lại lời nhắn

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.