o Nguyễn Hoàng Anh Thư(thế hệ sau của Huế)viết về eng La Chữ vừa rời cõi tạm trần gian)

Nguyễn Hoàng Anh Thư

Tác giả bài thơ “Mùi của mẹ” đã rời cõi tạm hôm nay, biết là Ôn đã chuẩn bị tâm thế ra đi nhẹ nhàng, Ôn thanh thản tạm biệt mọi người nhưng vẫn bàng hoàng khi nghe tin.

“Cây cau già ngoài sân chết đứng

Ngọn trầu không héo úng rụng rời

Gió khóc ngoài giậu mồng tơi

Tre trúc quờ quạng tìm hơi Mẹ già”

Xin được chia buồn cùng Cô và Gia đình. Nguyện cầu Ôn an nhiên nơi miền cửa Phật.

Mùi của mạ !

Thời son trẻ

Mẹ thơm mùi con gái

Mùi tằm dâu rơm rạ quê nhà

Mùi bồ kết hương cau thơm lắm

Mùi thanh xuân đồng nội

Mẹ trao cho cha

Ngày vỡ ối con ra

Mẹ còn thơm mùi chăn gối

Mùi tro than hột muối củ gừng

Con bú mớm

Mẹ thơm mùi vú mọng

Con đi lẫm chẫm

Mẹ thơm mùi cơm nhão, cháo hoa

Con đến trường làng

Mẹ thơm mùi lúa rơm gạo mới

Con lên trường huyện

Mẹ thơm mùi cơm bới mo cau

Khi con ốm đau

Mẹ thơm mùi của Phật

À ơi…Ôm con mùi Mẹ tỏa ra

Bệnh hoạn tiêu tán, tà ma phải lùi

Ngày nắng hạn

Mẹ thơm mùi me đất

Tháng mưa dầm

Mẹ thơm mùi con cá chột nưa

Con xa nhà mang theo mùi của Mẹ

Đi đông đoài nam bắc

Là con đi đất bằng biển lặng

Là con đi chân cứng đá mềm

Ơi những kẻ đi xa

Có nghe thơm mùi của Mẹ

Mẹ thơm mùi bếp lửa quê nhà

Mùi của Mẹ là mùi rất thật

Ngày con thành gia thất

Mẹ thơm mùi treo cưới

Mùi áo khăn đèn rượu trầu cau

Ngày tháng qua mau

Thoảng chút hương đời con hể hả

Mẹ còn giữ một mùi dân dã như rơm

Đời con lận đận áo cơm

Mẹ là áo gấm, tám thơm, nồi đồng

Đời con mỏi gối chồn chân

Lạ thay Mẹ vẫn thơm mầm lộc non

Con mấy mặt con

Vẫn ngỡ mình bé dại

Vì nhà ta còn mùi Mẹ, mùi Bà

Mùi Bà – mùi cái vú da

Mùi cau trầu với mùi hoa mẹ trồng

Mẹ ơi Mẹ mới đó Bốn mùa mặc áo the thâm

Sao nỡ vội già không trẻ mãi

Để vãn buổi chợ chiều tất bật đi mau

Vì biết con chờ gói kẹo cau đùm trong lá chuối

Ôi cục kẹo cau có hương bưởi hương ngâu

Có con cu kêu đầu hồi để thời gian qua chi vội

Bây giờ tội nghiệp Mẹ tôi

Tám mươi ba tuổi xếp đôi cánh cò

Mùi của Mẹ quanh co giường chiếu

Mùi trần ai khô kiệt xác thân

Mùi da xương bên ướt Mẹ nằm

Để cả đời bên ráo con lăn

Khuya nay quỳ xuống ôm chân

Mẹ ơi đã lạnh toàn thân Mất rồi!

Cây cau già ngoài sân chết đứng

Ngọn trầu không héo úng rụng rời

Gió khóc ngoài giậu mồng tơi

Tre trúc quờ quạng tìm hơi Mẹ già

Mẹ hiền đi chuyến chợ xa

Mùi Mẹ cánh Hạc bay ra cõi Trời

Con thành đứa trẻ mồ côi

Mạ ơi!Con thành đứa trẻ mồ côi

Lặng chiều nhang khói tìm hơi Mẹ hiền.

(Nhà giáo, nhà thơ Nguyễn Văn Anh)

ANH SẼ ĐƯỢC HÍT HÀ: “MÙI CỦA MẸ”.

Thảo Nguyên Hoang Dã

Năm 2015, tôi được anh trai tôi ở Đà lạt gởi xem clip MÙI CỦA MẸ.Tôi lặng người, không kìm được cảm xúc…tôi đã đọc, nghe rất nhiều bài thơ viết về mẹ, nhưng với tôi: đây là bài thơ hay nhất từ trước đến nay!

Cũng năm 2015, tôi tìm và đăng bài thơ MÙI CỦA MẸ lên trang cá nhân của mình vào dịp rằm tháng bảy. Bài thơ đi vào lòng người với hàng trăm lượt like , cmt và có 167 lượt share.Thời gian sau tôi hân hạnh được làm bạn fb với tác giả NGUYỄN VĂN ANH!

Càng thú vị hơn khi biết anh là người gốc Huế, quê ở La Chữ, Hương Chữ, Hương Trà( nếu tôi nhớ không lầm).

Với bài thơ MÙI CỦA MẸ, tôi có một kỷ niệm khó quên.

Năm 2018, lang thang fb, tình cờ đọc được bài thơ với những câu thơ rất quen thuộc trên trang một người bạn đang sinh sống ở Cần Thơ. Đọc lại thêm lần nữa và tôi à lên :

MÙI CỦA MẸ!MÙI CỦA MẸ sao gã này dám đạo?

Hắn thay tựa bài thơ, xào xáo đảo lộn vị trí các khổ thơ, thay một số từ ngữ…

Tôi rất căm ghét thói ăn cắp ! Hắn vào inbox nói chuyện, cãi chày cối, không nhận mình đạo. Tôi phải cho hắn xem bài thơ của tác giả, bắt hắn xoá bài và xin lỗi , nếu không, tôi sẽ tung hê lên fb!

Kết quả: hắn xoá bài và block tôi ngay hôm đó!Tác giả có biết vụ việc này, với bản tính hiền lành, anh ấy bỏ qua .

Lâu nay anh lâm bệnh nan y. Sức khoẻ xuống nhanh, điều khâm phục ở anh là sự lạc quan đến khó tin. Mới hôm kia anh còn viết những dòng đầy yêu thương, thế mà hôm qua anh đã ra đi.Có nhiều cái chết, chẳng mảy may làm người khác quan tâm.

Thế mà anh- một người bình dị- ra đi lại khiến cho bao người tiếc thương vô hạn!

Vĩnh biệt anh- tác giả bài thơ MÙI CỦA MẸ!

Anh mất đi nhưng MÙI CỦA MẸ sống mãi với thời gian!

Ra đi thanh thản nhé anh. Nơi xa kia anh sẽ không còn đớn đau thân xác … Nơi xa kia, anh sẽ gặp lại Mẹ!

Sẽ được hít hà MÙI CỦA MẸ nhé anh!

26/10/2020

Thảo Nguyên Hoang Mã

Để lại lời nhắn

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.