Thơ thời thổ tả:Đất dữ-chuyện của bạn tôi-Nguyễn Thị Kim Thoa

Nguyễn Thị Kim Thoa

ĐẤT DỮ – CHUYỆN CỦA BẠN TÔI

Thoát chiến tranh, nhà đói nghèo, phận mọn

Mẹ theo cha cõng con lên núi mưu sinh

Đất dữ, muỗi mòng cơn sốt rét

Nước độc, vắt đĩa bám lưng trôn

Con sáu đưa bốn thằng, hai bé gái

Cả tám người với rựa cùn, cuốc gãy phá đá sỏi

tìm hạt cơm.

Đất vùng sâu, đất dữ chẳng ai bén đến

Một mình mình ca hát với rừng núi hoang vu

Năm năm qua đất vỡ được đôi sào

Trồng cơn (1) sắn, lôn (2) dây khoai đỡ đói

Thằng anh cả muỗi chôm (3)chết chôn ngoài bờ

suối

Thăng thứ hai rắn hổ mang sơi tái (4)giữa rừng già

Thằng thứ ba ngã hố sâu chừ ngồi một chỗ

Cả nhà giờ trông cậy một trai hai gái nhỏ

bỏhọc tự hồi nào

Mẹ ăn sắn khoai, da bủng beo, ngày chỉ ngồi

nhặt lá

Cha còng lưng gánh nước suối xa gập ghềnh.

Hai mười năm qua, lạy trời khai được hai hađất

Bây giờ thời mở của, trồng ha điều, xây được

cái mộ cho hai thằng con

Rồi không rõ vì răng (5)người người,

ngày

ngày, chạy về mua đất

Nghe đâu rằng đây sẽ xây phố chợ lẫn sân golf

Dạ mừng thầm nếu bán đi một nửa

Có tiền chữa bại cho thằng tư

Cho con sáu học thêm đôi ba chữ

Mẹ với cha ngồi tính chuyện lâu dài

Mẹ chần chừ rồi bảo:“Không bán được”

Đây là chỗ thằng cả thằng ba nằm xuống

Phải giữ cho hồn nó có chỗ vào ra

Giá của đất là hai mạng người thân quý

Bao nhiêu cũng không thể đổi bù.

Thế rồi

Một hômXã kêu lên ký vào biên bản:

Đất của nước nhà khi cần phải sung công

Đền bù hai mạng người

bằng mấy chục gốc sắn,

mấy vồng khoai, mấy bụi chuối sau nhà.

Ô hay có lẽ nào lại cải cách ruộng đất

lần thứhai.

Hơn hai mười năm cày sâu cuốc bẫm

Mồ hôi, nước mắt lẫn máu xương

Bây chừ ngồi nhìn đất, cỏ lên cao lấp mộ

Bước chân vào chẳng được

Đất bỏ hoang nằm chờ ông chủ sân golf

Chủ cũ đói nghèo vẫn thiếu hạt cơm

Cha than thân trách nước:

“Bóng chúng” nặng quá

“Bóng chúng đè lên số phận từng người”(6)

Bóng cây Kờ nia không còn che lưng mẹ

Nắng rát bỏng ngực em chẳng giữ được chữnào

Con chim phí không còn nhớ rừng,

bay đi mãimãi

Muốn thắp nén nhang

cho con chờ ngày ông chủ golf mở cửa

Xin đem xác con vào rừng người bảo:

“mày

tính chuyện gì”— Cứ để chúng nằm yên đấy

Chờ ngày chính phủ đền bù!…

Đến lúc đó liệu già này còn sức?

Bốn đứa còn lại

Một đứa què bại liệt

Một đứa sốt rét rừng da bủng màu tro

Hai mụn con gái ngày ngày gánh rau ra chợ

Quá đôi mươi xác xơ

như cây chuối sau trậnbão lửa năm nào

Ôi đau thương chất chồng nơi đất khổ.

Một lời nguyền cho vùng đất dữ:

Hai con linh thiêng xé tan bóng chúng

để trời trong.

Than ôi!

Cháy trang sách cơn bão lửa chuyên hồng

Lạnh mặt người cơn gió dữ chính chuyên?

(1) Cơn : Tiếng địa phương có nghĩa là cây

(2) Lôn : Tiếng địa phương có nghĩa là trồng

(3) Chôm: chôm chỉa: cướp mất

(4) Sơi tái : Ăn tươi

(5) Vì răng: vì sao

(6)Thơ Trần Dần

Mình đọc bài thơ ĐẤT DỮ-CHUYỆN CỦA BẠN TÔI đã vài hôm, ngần ngừ mãi đến hôm nay mới cóp về vì chuyện buồn quá.Nhưng không lẽ vì quá buồn mà ta lại trốn tránh . Đọc , dù không để làm gì đi nữa, ít ra cũng giúp mình thấy ghê sợ tránh xa cái ác, không làm việc ác.———–

Trần Bá Đại Dương ‘s phê tê bốc

Để lại lời nhắn

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.