chuyện chính chị chính em nước(đế quốc giẫy chết nhưng chưa chết)Mỹ :Kamala Harris(gốc da đen và thổ dân Mỹ) được chọn làm ứng viên Phó TT liên danh Đảng Dân Chủ-CNN/USAtoday

Thấy gì từ việc Biden chọn Kamala Harris làm ứng viên phó tổng thống?

Nguồn: Joe Biden picks Kamala Harris as his running-mate”, The Economist, 11/08/2020.

Biên dịch: Phan Nguyên

Gần 14 tháng trước, trước khi đại dịch chấm dứt các chiến dịch chính trị truyền thống, trước khi bất cứ ai nghe nói về Gordon Sondland hoặc Lev Parnas hay bất kỳ nhân vật phụ nào khác xuất hiện từ câu chuyện luận tội Donald Trump, Đảng Dân chủ đã có một vấn đề: làm thế nào để tổ chức một cuộc tranh luận tổng thống với 20 ứng cử viên. Họ giải quyết vấn đề bằng cách chia đôi: mười người sẽ tranh luận vào đêm đầu tiên, và mười người còn lại vào đêm thứ hai. Khoảnh khắc đáng nhớ duy nhất của cuộc tranh luận diễn ra vào đêm thứ hai, khi Kamala Harris chất vấn Joe Biden về sự phản đối của ông đối với việc bắt buộc đi xe bus đến các trường học đa chủng tộc, và điều mà bà cho là hồi ức quá tử tế của ông về hai vị thượng nghị sĩ ủng hộ việc cách ly chủng tộc.

Lúc đó Harris không phải dẫn đầu trong hầu hết các cuộc thăm dò, nhưng bà được nhiều người xem là một ứng viên đầy triển vọng — người tốt nhất có thể tập hợp lại liên minh những người tiến bộ, không phải da trắng và thanh niên từng ủng hộ Obama. Các chuyên gia có xu hướng ám chỉ vị trí dẫn đầu các cuộc thăm dò của Biden là nhờ người ta nhận ra tên tuổi của ông từ trước; Biden hay nói lan man và thường chậmchạp. Những gì người ta nhớ sau cuộc tranh luận đó là câu nói của Harris, “Cô gái nhỏ bé đó là tôi” – đề cập đến cách bà đi xe bus đến một trường học dành cho người da trắng. Điều người ta ít nhớ hơn là Biden, sau khi hứng chịu những đòn tấn công của Harris, đã phản pháo lại, nhắc nhở cử toạ rằng không giống như Harris, ông là một người bảo vệ (bị hại) chứ không phải là một công tố viên. Sau đó, ông đã tự thừa nhận trong một cuộc tranh luận – điều không hề dễ dàng: Harris là một nhà tranh luận sắc sảo, hiệu quả, không ngừng nghỉ. Trong các cuộc tranh luận sau đó, cả hai quần thảo nhau, nhưng không bao giờ thực sự nặnglời với nhau nữa. Các cuộc tranh luận dường như không để lại thù oán cá nhân nào: vào ngày 11 tháng 8, Biden tuyên bố Harris là ứng viên phó tổng thống của mình.

Sự lựa chọn này mang tính đột phá nhưng có thể dự đoán được. Tất nhiên, đây là một bước đột phá vì Harris, con gái của một người cha gốc Jamaica và mẹ gốc Ấn Độ, là phụ nữ da đen đầu tiên và là người Mỹ gốc Á đầu tiên được một đảng lớn chọn tham gia một cuộc bầu cử liên bang. Bà cũng là ứng cử viên tổng thống hoặc phó tổng thống đầu tiên của Đảng Dân chủ đến từ khu vực phía tây Texas: khu vực phía tây cótruyền thống ủng hộ Đảng Cộng hòa và hai tổng thống gốc California (Reagan và Nixon) đều là đảng viên Cộng hòa. Và bà là người phụ nữ thứ tư — sau Geraldine Ferraro, Sarah Palin và Hillary Clinton — xuất hiện trong lá phiếu tổng tuyển cử của cả hai đảng.

Điều này cũng có thể đoán trước được bởi vì kể từ khi Biden tuyên bố sẽ chọn một người đồng hành là nữ, bà Harris đã nằm trong số những người dẫn đầu — lý do đầu tiên là vì bà có ít điểm yếu nhất. Elizabeth Warren không trẻ hơn Biden bao nhiêu và có thể khiến Đảng Dân chủ mất một ghế Thượng viện (Thống đốc bang Massachusetts, người dự kiến sẽ đề cử người thay thế bà trong một cuộc bầu cử đặc biệt, là một đảng viên Cộng hòa). Stacey Abrams, ứng viên ưa thích của những người tiến bộ, chưa bao giờ giữ chức vụ nào cao hơn vị trí nghị sĩ trong cơ quan lập pháp bang Georgia. Karen Bass, chủ tịch Uỷ ban nghị sĩ Da đen trong Quốc hội, là một người rất ngưỡng mộ Fidel Castro – một trở ngại cho việc giành chiến thắng ở Florida. Quá nhiều người biết Susan Rice, cựu cố vấn an ninh quốc gia của Barack Obama, dường như không thích bà.

Quan trọng hơn, Harris là một chính trị gia tài năng. Đúng là bà đã điều hành một chiến dịch tranh cử tổng thống quá tệ. Nó phát triển quá lớn quá nhanh, tiêu quá nhiều tiền và không bao giờ thực sự quyết định được đó là một chiến dịch trung dung hay thiên tả. Nhưng thất bại của bà trong cuộc bầu cử sơ bộ là một điều bất thường: bà đã thắng mọi chức vụ dân cử khác mà bà từng theo đuổi. Sau khi rút khỏi cuộc đua tổng thống, bà trở lại Thượng viện, nơi bà giúp xây dựng Đạo luật Công lý Cảnh sát, một đạo luật sẽ thiết lập tiêu chuẩn quốc gia về sử dụng vũ lực của cảnh sát, cấm việc khám nhà mà không báo trước trong các vụ án ma túy và mở rộng quyền điều tra của tổng chưởng lý.

Đó không chỉ là một chính sách tốt mà còn là một động thái chính trị hiệu quả. Phe tả chưa bao giờ đặc biệt thích Harris, một cựu công tố viên, và việc ghi tên bà vào đạo luật cải cách cảnh sát đầy tham vọng càngcủng cố thêm lập luận của bà rằng bà trở thành công tố viên để thay đổi mọi thứ từ bên trong. Nhưng ở khía cạnh đó – khi bà thoải mái với thứ chính trị thực dụng và né tránh phong cách chính trị lên gân của Bernie Sanders và Elizabeth Warren – bà lại giống Biden. Cả hải đều không nặng về ý thức hệ; và đều là những người trong cuộc lão luyện. Họ cởi mở với những ý tưởng tiến bộ nhưng vẫn giữ vững vị trí trung dung của đảng. Và người dân có xu hướng thích họ; họ kết nối rất tốt với cử tri.

Sự lựa chọn này cho thấy Biden không quá lo lắng về cánh tả của mình, hoặc ít nhất, Biden nghĩ rằng bản chất đột phá của việc đề cử Harris sẽ làm được những điều tương tự việc chọn Warren hoặc Abrams nhằmthu hút các cử tri đi bầu ở những nơi ông cần phiếu nhất: các cử tri trẻ và không phải da trắng. Tất nhiên, Biden đã giành được đề cử nhờ vào sức hút của ông đối với các cử tri người Mỹ gốc Phi, nhưng ông cần các cử tri không phải da trắng đi bầu nhiều như trong cuộc bầu cử năm 2012 chứ không phải như mức năm 2016 — đặc biệt là ở các bang như Pennsylvania, Wisconsin, Michigan và Florida.

Harris cũng có một phẩm chất quan trọng mà Biden còn thiếu. Bà có khả năng tranh luận sắc sảo và sẽ thực hiện tốt nhiệm vụ “tấn công” truyền thống của một ứng viên phó tổng thống. Chắc chắn là các đảng viên Dân chủ đang “chảy nước miếng” khi nghĩ đến viễn cảnh bà đối đầu với Mike Pence. Xuất thân là một công tố viên khiến bà cũng phù hợp với cương lĩnh tranh cử thúc đẩy “luật pháp và trật tự”, vốn khả năng sẽ trở thành chủ đề chính của cuộc bầu cử lần này. Việc lựa chọn Warren sẽ giúp củng cố lập luận củaTrump rằng Đảng Dân chủ thực sự là một đảng cực tả; còn lựa chọn bà Rice sẽ giúp các đảng viên Cộng hòa không ngừng bêu rếu những thất bại chính sách đối ngoại thời Obama. Nhưng việc tìm ra một điểmyếu để tấn công Harris là rất khó.

Một số người ủng hộ Biden cho rằng Harris “quá tham vọng”, một lời chỉ trích mang nhiều sắc thái phân biệt giới tính (mọi chính trị gia thành công đều tham vọng; nhưng dường như không ai để ý đến điều đó nếu họ là đàn ông). Biden, một cách hợp lý, dường như đã quyết định rằng tham vọng của bà là một điều tích cực. Giờ đây, Harris trở thành ứng viên hàng đầu kế nhiệm Biden, cho dù là sau 4 năm nữa – Biden sẽ bước sang tuổi 78 vào tháng 11 và đang băn khoăn về việc có nên tìm kiếm nhiệm kỳ thứ hai hay không – hay 8 năm nữa. Con đường trở thành tổng thống của bà, nếu họ giành chiến thắng, phần lớn sẽ phụ thuộc vào mức độ thành công của bà trong quá trình giúp mang lại ghế tổng thống cho Biden.

Why Joe Biden and Kamala Harris would be a disastrous duo in the year of George Floyd

America needs a fix to our criminal justice system, not a glaring reminder of who broke it.

Ruben Navarrette Jr.Opinion

SAN DIEGO — When campaigning for president, choosing a running mate tells Americans about your priorities, judgment and decision-making.

It also tells us whether you’ve been paying attention. We need to know whether you’re in tune with what the country is going through or whether you’re locked away — or quarantined — within your own bubble. 

President Donald Trump is at a disadvantage. This is not the time for his divisive brand of politics, which pits “us” vs. “them” and drives wedges between groups. This is not the moment to engage in racial politicking, look for scapegoats and stoke fears. Such tactics worked four years ago, and Trump won by encouraging half the country to dislike the other half.

But a lot has changed in this country in just the past four months. Given the death of George Floyd at the hands of the Minneapolis Police Department in May, and the pain and destruction it caused, I’ll bet that a lot of Americans have lost their taste for the red meat of racial division.

All this would normally be good news for Joe Biden. That is, if the likely Democratic nominee doesn’t botch his pick for vice president.

Biden’s 1990s crime record

If the attack line against Trump is going to be that he is out of step with the moment, then it would be foolish for Democrats to put a presidential ticket that hearkens back to an earlier time.

Like the 1990s, when — amid skyrocketing crime rates — politicians in both parties competed to see who could be the toughest on crime. Having lost three presidential elections in the 1980s, Democrats were determined to not be pushed around anymore. Gov. Bill Clinton of Arkansas bragged that he supported the death penalty; he even took a break the campaign trail, at one point, to return to Little Rock to oversee an execution.

Former Vice President Joe Biden and Sen. Kamala Harris of California at the Democratic debate in 2019 in Houston.

Among Democrats, there was, in that decade, not one tougher hombre than Biden. In 1992, during a speech on the Senate floor, Sen. Biden, D-Del., bragged that a crime bill he had written was so heavy-handed, it did “everything but hang people for jaywalking.” He also helped write the Violent Crime Control and Law Enforcement Act of 1994 and would thereafter defend what he called the “Biden bill.” Signed by President Clinton, the law led to longer prison sentences, more prison cells, harsher policing and higher incarceration rates for African Americans. Get the Opinion newsletter in your inbox.

What do you think? Shape your opinion with a digest of takes on current events.Delivery: DailyYour Email

The Judge Roy Bean version of Joe Biden doesn’t sit well in an era when elected officials are talking about police reform and social justice. Finally, there has been a realization in many quarters that the criminal justice system is not serving African Americans as much as it is serving them up to a vindictive and blood-thirsty citizenry. It’s about time that light bulb went off.  

But as any viewer of NBC’s “Law and Order” knows, the police are only half the equation. It’s the prosecutors who have the power to take away people’s freedom by putting them in prison, if they meet the burden of proof.

This was always going to be an imperfect system. Emotion, biases, vengeance, prejudice can all get in the way of achieving what prosecutors are supposed to be seeking: justice.

For the past 30 years, I’ve seen those imperfections up close while covering the criminal justice system and writing about its abuses in three major U.S. cities: Phoenix, Dallas and San Diego.

Here is what I’ve learned: District Attorneys should be appointed by the local Board of Supervisors and not elected by the people. State attorneys general should be appointed by independent commissions. 

Because when prosecutors have to stand before the public for election, they morph into a strange beast: half lawyer, half politician. This is a dangerous combination. If there is one thing incompatible with justice, it’s ambition — the ambition that courses through the veins of most politicians, who are usually too busy trying to be popular to properly do the job at hand.

COLUMN:Joe Biden is the national reset we need on COVID-19, but he’s more than 75,000 lives away

It is ambition that has guided Kamala Harris from her days as San Francisco district attorney to California attorney general to U.S. senator to 2020 Democratic presidential candidate.

And it is ambition that has led Harris to where she is now — one of the apparent front-runners to be Biden’s running mate.

Harris’ bad prosecution record 

Biden-Harris. This is a match made in, well, about as far from heaven as you can get. More like at a public execution.

Remember that racist 1994 crime bill that Biden championed and defended for so many years? The same crime bill that fueled the mass incarceration that decimated the African American community in the United States? Well, it was that bill that gave Harris the bricks to build her own political career on the West Coast.  

According to many legal experts, Harris was not the fabled “progressive prosecutor” she pretends to be. While she was San Francisco’s district attorney, lawyers who worked for her were routinely accused of prosecutorial misconduct and cutting corners to rack up convictions even if some innocent people went to jail. About this, she did nothing. 

Our View:Complicating coronavirus stimulus is the last thing struggling unemployment offices need

She seems to have decided early on that, as a Black woman, the only way to climb the ladder politically in the Golden State was to reassure white liberal donors that she could protect them and their belongings from people who looked like her. It worked. She rose all right — on the backs of the less connected: the poor, the dispossessed, people of color.

Biden-Harris 2020? That’s not the ticket. As anyone who has been paying attention already knows, the theme of this rotten year is racial justice. America needs a fix to our criminal justice system, not another glaring reminder of just how broken it really is.

Ruben Navarrette Jr., a member of the USA TODAY Board of Contributors, is a syndicated columnist and host of the podcast “Navarrette Nation.” Follow him on Twitter: @RubenNavarrette

Để lại lời nhắn

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.