Tưởng niệm-Thơ Đặng Lệ Khánh

Tưởng niệm



Trong tâm em không ghi ngày đã khuất
Mà nhớ ngày sinh nhật, lạ lùng chưa
Khi chập chùng tưởng niệm một tháng tư
Lòng em lại thắp thêm đôi ngọn nến

Soi sáng lại tháng năm tràn yêu mến
Em vạch lên một nét đậm trên tường
Như một người trong tù ngục nhớ thương
Đếm ngày qua bằng nhân chia trừ cọng

Em trừ hết những buổi chiều vô vọng
Những mím môi, những hờn giận vu vơ
Những ngày buồn không kẻ đón người đưa
Những giọt mặn đã làm nhòe chăn gối

Em cọng hết những lúc ta bối rối
Cầm tay nhau thật nhè nhẹ mà thôi
Cọng khi mình thong thả bước song đôi
Có tà áo mơn man màu lụa trắng



Em sẽ nhân những mắt nhìn thầm lặng
Những nụ cười trên môi đỏ sáng ngời
Hương quỳnh hoa giữa lãng đãng đêm trôi
Và ánh sáng một vầng trăng dìu dịu

Em sẽ thả những niềm đau còn thiếu
Chia chúng ra từng mảnh nhỏ li ti
Chúng sẽ thành những hạt bụi bay đi
Theo gió cuốn như lời ca đâu đó

Em sẽ bình phương vai anh nhung nhớ
Sẽ tựa đầu và sẽ thấy bình an
Tóc sẽ chảy dài như một dòng hương
Tù ngục yêu thương là thiên đường một thuở

Tháng tư buồn sóng đau tràn bờ đổ
Sinh nhật anh như một chiếc phao hồng
Em kê đầu lên yêu nhớ mênh mông
Trong mắt nhắm một vì sao vừa lặn



Đặng Lệ Khánh

Để lại lời nhắn

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.