Thái Bá Tân “đánh thuế người sợ vợ !!??”

Thái Bá Tân(thời chưa lấy vợ,còn trẻ)

ĐÁNH THUẾ NGƯỜI SỢ VỢ

1
Người ta kể, rằng ngày xưa, nước nọ,
Có một anh làm ruộng, rất yêu đời,
(Như ta biết, thường kêu ca, nhăn nhó
Là những người nhàn rỗi, thích ăn chơi).
Anh khỏe mạnh, rất thông minh, nghèo khổ,
Làm suốt ngày, không một phút nghỉ ngơi,
Nhưng luôn miệng hát, đùa, dù đang đói
(Là cái điều tôi không sao làm nổi).

2
Theo cái luật ta thường tin – nhân quả,
Anh nông dân một sáng nọ đang cày
Thì bỗng gặp một cục vàng sáng lóa,
Cục vàng ròng, bằng ba bốn nắm tay!
Các bạn nghĩ rằng anh ta vội vã
Giấu mang về, không chịu nói ai hay?
Không, trái lại, là thần dân lý tưởng,
Anh quyết định nộp cho vua lấy thưởng.

3
Một quyết định đáng khen, tuy ai đấy
Bảo đáng chê. Sao cũng được. Thế là
Anh khăn gói lên hoàng cung. Lúc ấy
Cùng tùy tùng, ngài thủ tướng đi ra.
Ngài hỏi chuyện, anh có sao nói vậy.
Cuối cùng ngài thân mật bảo anh ta:
“Ta giúp ngươi gặp vua, nhưng phải hứa
Sau, phần thưởng, chia cho ta một nửa!”

4
Xin nói thêm, cái thời xưa man rợ,
Quan ngang nhiên ăn chặn giữa ban ngày,
Vì thời ấy quan chưa là đầy tớ,
Dân chưa thành ông chủ giống hôm nay.
Quan bây giờ đã khôn hơn, biết sợ,
Biết cách nào ăn vụng khéo chùi tay,
Nhân dự án biết xân xiu đôi tỉ
Bằng cách cho lời khuyên hay chữ ký!

5
Quan lớ n tiếng chống quan liêu, tham nhũng,
Đề cao dân (ông chủ) tít lên trời,
Quan biết cách làm gương cho quần chúng
Bằng ngôn từ rất hoa mĩ. Khắp nơi
Là đầy tớ, quan hết lòng cung phụng,
Rất giữ mình, không lộ liễu ăn chơi.
Trừ những việc dính đến tiền – mọi nhẽ
Đều rất tốt, quan ngày nay là thế.

6
Anh làm ruộng được gặp vua, khỏi nói,
Vua rất vui, vì đang lúc thiếu tiền
Bỗng có người cho cục vàng. Vua hỏi:
“Ta bây giờ sẽ có thưởng, tất nhiên.
Ngươi muốn gì? Một ngôi nhà lợp ngói?
Một nữ tì xinh đẹp giống như tiên?…”
Anh kia đáp: “Con chỉ xin rất ít:
Xin vua ban một trăm roi vào đít!”

7
“Một trăm roi? Vào đít ngươi? Lạ đấy!
Xin đánh ư? Hãy nói rõ xem nào!”
Vua căn vặn, nên anh chàng lúc ấy
Kể chuyện mình hứa chia thưởng ra sao.
“Được, tốt lắm, một khi ngươi muốn vậy
Thì ta chiều. Phần thưởng chẳng là bao!”
Anh kia đáp: “Cảm ơn vua, nếu được,
Phần thủ tướng, xin để ngài nhận trước!”

8
Thế là muốn hay không, ông thủ tướng
Phải giơ mông lãnh đủ mấy mươi hèo.
Cũng như vua, mọi người nhìn, vui sướng.
Ông thì đành bấm bụng, chẳng dám kêu.
Đấy, bài học cho những ai tơ tưởng
ăn chặn người. Bài học quí bao nhiêu!
Nào đã hết. Anh nông dân láu lỉnh:
“Con nhường nốt phần con cho ngài lĩnh!”

9
Tôi còn nhớ thời chăn trâu bị bố
Dùng roi tre quất vào đít nhiều lần.
Nhưng bị đánh một trăm hèo, điều đó
Lại hoàn toàn khắc hẳn. Gã nông dân
Đành mất thưởng để nhường ông quan nọ
Được tự mình chuốc roi vọt vào thân.
Các bạn nghĩ anh ta về tay trắng?
Không, đức vua vốn là người sòng phẳng.

10
“Ngươi khá lắm! Ta là vua, vì thế,
Ta không quen nợ người khác điều gi.
Một trăm roi ngươi xin kia không kể.
(Vua mỉm cười, nhìn thủ tướng). Mấy khi
Ta cho phép. Bây giờ ngươi có thể
Xin cho mình một phần thưởng. Nói đi!”
Anh kia đáp: “Con, thằng dân khốn khó,
Con chỉ xin một điều thôi, bé nhỏ.

11
Nếu ngài muốn ban cho con ân huệ,
Thì xin ra chiếu chỉ để lúc này
Ai cũng biết con thành quan thu thuế
Những người nào sợ vợ. Để từ nay
Những người ấy, không một ai ngoại lệ,
Phải tự mình đến nộp, nộp liền tay.
Thuế nhẹ thôi, chỉ năm xu một quí.
Ai trái lệnh, chém đầu không suy nghĩ!”

12
Vua nghe thế, liền cười vang: “Thật tuyệt!
Cái ngươi xin quả không lớn”. Và rồi
Ngài ký lệnh mà không hề hay biết
Ở nước ngài đang cai trị, than ôi,
Người sợ vợ, nhiều, nhiều không kể xiết,
Nên anh chàng làm ruộng, hãy tin tôi,
Đã giàu to chỉ trong vòng mấy tháng –
Ai nỡ tiếc năm xu mà thiệt mạng?

13
Anh ta giàu chỉ nhờ thu thuế vợ,
Và tất nhiên không khổ nữa, lúc này
Đã có mấy lâu đài to, sặc sỡ,
Có người hầu, xe ngựa phóng như bay.
Nhưng rất tiếc, lại có thêm mấy vợ,
Việc ruộng đồng cũng bỏ bễ lâu nay.
Thế mới biết làm quan sung sướng quá,
Nhiều tiền, vợ, mà không hề vất vả!

14
Ngài thủ tướng một lần, nghe kể lại,
Thấy anh ta thu nhập khá, yêu cầu
Xin đổi chức, nhưng anh ta chẳng dại,
Lại còn đòi tiền thuế nợ từ lâu.
Một sáng nọ, khi đức vua vĩ đại
Đang trên đường đi kinh lý, gặp nhau,
Vua cười hỏi anh ta: “Sao giàu thế?
Chắc không phải nhờ năm xu tiền thuế!”

15
Anh làm ruộng – giờ là quan – lễ phép,
Ghé tai vua: “Con mới gặp, thưa ngài,
Một cô gái rất trẻ trung, xinh đẹp,
Con xin thề, xinh đẹp lắm, ngày mai,
Nếu ngài muốn, cứ bắt về làm thiếp…”
“Thật thế à? Cô gái ấy là ai?”
Vua vội hỏi – dẫu thông minh, vĩ đại,
Vua có tật thích tiền và mê gái.

16
Vua đang định tìm ngay cô gái đó,
Thì than ôi, hoàng hậu tới. Thế là
Vua hạ giọng: “Nhớ im, đừng để lộ,
Kẻo mất đầu, trách ta ác”. Thì ra
Vua sợ vợ, còn sợ hơn sợ hổ.
Anh kia cười, mở chiếc túi bằng da:
“Xin vua nộp cho năm xu tiền thuế!
Ngài đã biết, không một ai ngoại lệ”.

17
Không ngoại lệ, thế mà vua, thật dở,
Vua đã không chịu nộp, bởi vì ngài
Không muốn nhận rằng ngài đang sợ vợ,
Chứ không vì năm xu nhỏ. Như ai,
Vua cũng tỏ ra mình không hề sợ.
Sợ cái gì? Sao phải sợ? Rất oai.
Tôi thì nghĩ, sợ vợ mình cũng được.
Chỉ đừng sợ vợ người, xin dặn trước!

18
Vâng, sợ vợ không có gì xấu hổ,
Đấy là không muốn nói, lại rất cần.
Trong cuộc sống gia đình, không có nó
Thì anh chồng rất dễ có tình nhân,
Còn hàng xóm điếc tai vì cãi cọ,
Con trong nhà sẽ mất nết, hư thân…
Vontaire nói, chắc cũng không vô cớ:
“Tôi rất yêu những anh nào sợ vợ!”

19
Còn anh quan nông dân thì sao nhỉ?
ồ, không sao. Dẫu thoái hóa ít nhiều,
Nhưng cơ bản vẫn là người đáng quí,
Vẫn hàng ngày đi thu thuế tình yêu.
Anh mạnh khỏe, hơi béo lên một tí,
Đã bắt đầu có dấu hiệu kiêu kiêu.
Vốn trung thực, anh tự mình đóng thuế
Cho chính mình. Vì sao, tôi đã kể.

20
Tôi mới gặp anh ta, đừng gạn hỏi
Gặp ở đâu, trong bối cảnh thế nào.
Xin nhắc lại những gì anh ta nói –
Là bây giờ đất nước Việt dù sao
Cũng nên thêm loại thuế này. Khốn nỗi,
Ta bây giờ đã thuế nặng, sưu cao.
Thêm thuế vợ, tôi chỉ e không tưởng.
Ta cứ đợi thông tư ngài thủ tướng.

21
Còn tạm thời, tôi nhận làm đại lý
Cho anh ta, thu thuế ở nước này,
Tức là nước Việt Nam, mời các vị,
Những ông chồng vốn sợ vợ xưa nay,
Đến nộp thuế, ngày cuối cùng mỗi quí,
Chỉ mỗi người năm xu nhỏ. Và đây,
Để làm gương, tôi tự mình nộp trước.
Ai quá nghèo, nộp ba xu cũng được


Hà Nội, 5 tháng Hai, 2004

Để lại lời nhắn

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.