The US, China and Asia after the pandemic: more, not less, tension/Căng thẳng Mỹ – Tàu tại châu Á càng gia tăng sau đại dịch?-Ryan Hass and Kevin Dong,

The US, China and Asia after the pandemic: more, not less, tension

1 April 2020

Ryan Hass and Kevin Dong,

Brookings Institution

Few events of the past century have emphasised the need for global and regional leadership as clearly as the spread of COVID-19. This has shown immunity to all barriers – national, cultural, ideological, and individual. It has attacked the rich as well as the poor, the strong and the weak. It has made virtually every person on the planet feel vulnerable.

US President Donald Trump and China's President Xi Jinping pose for a photo ahead of their bilateral meeting during the G20 leaders summit in Osaka, Japan, 29 June, 2019 (Photo: Reuters/Lamarque).

Traditionally in such circumstances, the United States would step forward to offer leadership, using its unique convening power and its unmatched economic, political and military might to mobilise resources and spur international efforts in a common direction. Such was the case following the Southeast Asian tsunami, the global financial crisis and the outbreak of Ebola in East Africa. The United States has generally viewed it as a positive-sum game to navigate these global challenges with China. That is no longer the case.

Now, many American policymakers view coordination with China on COVID-19 response as a self-harming exercise in a zero-sum competition for global leadership. Such efforts, in their view, confer legitimacy on a Chinese leadership that is unworthy of it.

Top Chinese officials have matched their US counterparts in their myopia, spreading fringe conspiracy theoriesabout the virus originating outside of China and arguing that Beijing’s response to the virus outbreak demonstrates the superiority of its governance system. Such efforts advertise China’s insecurities and weaknesses more than its strengths. They serve as reminders of China’s lethally botched initial response to the outbreak of the virus in Wuhan. Recognising this reputational risk, Chinese propagandists are feverishly attempting to rewrite the COVID-19 narrative to place their leaders in a favourable light.

As a consequence, the world’s two most powerful countries are mired in a narrative war over the causes of the pandemic and the apportionment of blame for the global destruction it is causing. These arguments are likely to lead to negative-sum outcomes for the United States and China. The more the pandemic spreads and devastates economies, the more that both countries will suffer.

This downward spiral shows few signs of abating. Top US officials believe they have a moral imperative to shine a spotlight on the link between China’s negligent initial response in Wuhan and the global spread of the virus. The more global the destruction COVID-19 unleashes, the stronger the conviction will become for these officials that China’s authoritarian governance system must be challenged.

Such moral convictions may merge with domestic political imperatives. The United States will hold its presidential election this November. Deprived of a strong economy, facing rising unemployment and no longer in a position to vow to ‘drain the swamp’ in Washington after four years of incumbency, President Trump may face pressure to focus America’s ire on the ‘Chinese virus’.

Such efforts have already become visible in US Secretary of State Mike Pompeo’s unsuccessful insistence on having G7 foreign minsters refer to COVID-19 as the ‘Wuhan Virus’ in an official communique and in a directivefor US diplomats to press host governments to criticise Beijing’s response to the virus outbreak. If current trends hold, US diplomatic strategy in Asia over the coming year may be consumed by efforts to pin the blame on Beijing, Xi Jinping and the Chinese Communist Party more broadly.

There will also be ongoing efforts to advance initiatives such as the US State Department’s Blue Dot Network, a new multi-stakeholder approach for elevating the quality, transparency and sustainability of infrastructure projects. There will be a push to consolidate the US–Japan–Australia–India quadrilateral grouping and to strengthen US military posture in Asia. Top US officials such as Secretary Pompeo and Secretary of Defense Mark Esper likely will continue their high tempo of travel to the region. But these initiatives may be eclipsed by the Trump administration’s focus on holding the Chinese leadership accountable for its initial response to the virus outbreak.

Such focus would place the United States out of step with virtually every country in the region. Although many partners will be privately sympathetic to critiques of China’s behaviour, few will judge it to be in their national interest to join a public narrative war. Particularly after China’s economy rebounds ahead of the United States’ and Europe’s, China’s economic clout will become too large for neighbouring countries to ignore.

This will lead to heightened tensions across the region, as seemingly peripheral issues such as nomenclature for the pandemic, decisions on Belt and Road Initiative projects, technical standards for 5G build-outs or votes for candidates to head UN specialised agencies become proxies for measuring support for Washington or Beijing. Even though top US and Chinese diplomats likely will continue to mouth platitudes about not forcing other countries to choose between them, space for countries to remain neutral will shrink with each discrete decision.

It is still far from certain that Washington will persist indefinitely in ratcheting up its rivalry with Beijing. Future administrations may prioritise the development of an Asia strategy for dealing with China, rather than concentrating on bilateral confrontation with Beijing.

It’s also not certain that China will maintain such an abrasive external posture indefinitely. But for the time being, the reality is what it is. Buckle up, because things are likely to get worse before they get better.

Ryan Hass is the Michael H Armacost Chair in the Foreign Policy program at the Brookings Institution, where he holds a joint appointment to the John L Thornton China Center and the Center for East Asia Policy Studies. He is also a non-resident affiliated fellow at the Paul Tsai China Center, Yale Law School.

Kevin Dong is an assistant researcher at the John L Thornton China Center of the Brookings Institution.

Căng thẳng Mỹ – Trung tại châu Á càng gia tăng sau đại dịch?

Nguồn: Ryan Hass & Kevin Dong, “The US, China and Asia after the pandemic: more, not less, tension”, East Asia Forum, 01/04/2020.

Biên dịch: Phan Nguyên

Ít có sự kiện nào trong thế kỷ qua lại nhấn mạnh sự cần thiết của lãnh đạo toàn cầu và khu vực rõ ràng như sự lan rộng của COVID-19. Sự lây lan này đã vượt qua mọi rào cản – quốc gia, văn hóa, tư tưởng và cá nhân. Nó cũng đã tấn công người giàu cũng như người nghèo, kẻ mạnh lẫn kẻ yếu. Nó đã làm cho hầu như tất cả mọi người trên hành tinh đều cảm thấy dễ bị tổn thương.

Thông thường, trong hoàn cảnh như vậy, Hoa Kỳ sẽ tiến lên để lãnh đạo, sử dụng sức mạnh tập hợp lực lượng độc nhất và sức mạnh kinh tế, chính trị và quân sự vô song của mình để huy động các nguồn lực, thúc đẩy các nỗ lực quốc tế đi theo một hướng. Điều đó đã xảy ra sau thảm họa sóng thần Đông Nam Á, cuộc khủng hoảng tài chính toàn cầu và sự bùng phát của Ebola ở Đông Phi. Hoa Kỳ thường xem đây là một trò chơi có tổng dương, ai cũng được lợi, để vượt qua những thách thức toàn cầu này cùng với Trung Quốc. Điều này giờ không còn nữa.

Giờ đây, nhiều nhà hoạch định chính sách Mỹ coi sự phối hợp với Trung Quốc nhằm phản ứng với COVID-19 là một nỗ lực tự làm hại mình trong một cuộc cạnh tranh có tổng bằng không (bên được bên mất) nhằm lãnh đạo toàn cầu. Những nỗ lực như vậy, theo quan điểm của họ, mang lại sự chính danh cho một ban lãnh đạo Trung Quốc không xứng đáng với điều đó.

Các quan chức hàng đầu của Trung Quốc cũng không kém các đối tác Hoa Kỳ của mình về tầm nhìn thiển cận, truyền bá các thuyết âm mưu bên lề về virus có nguồn gốc bên ngoài Trung Quốc và cho rằng phản ứng của Bắc Kinh đối với sự bùng phát virus cho thấy sự vượt trội của hệ thống quản trị nước này. Những nỗ lực như vậy càng cho thấy sự bất an và điểm yếu của Trung Quốc hơn là điểm mạnh. Chúng đóng vai trò như một lời nhắc nhở về phản ứng ban đầu yếu kém của Trung Quốc khiến virus bùng phát ở Vũ Hán. Nhận ra rủi ro về uy tín này, các nhà tuyên truyền Trung Quốc đang cố gắng viết lại dòng quan điểm về COVID-19 nhằm đưa các nhà lãnh đạo của họ vào một vị thế tích cực hơn.

Hậu quả là hai quốc gia hùng mạnh nhất thế giới bị sa lầy trong một cuộc chiến diễn ngôn về nguyên nhân gây ra đại dịch và đổ lỗi cho nhau đã gây ra sự tàn phá toàn cầu. Những lập luận này có khả năng dẫn đến những hậu quả hai bên cùng thua cho cả Hoa Kỳ và Trung Quốc. Đại dịch càng lan rộng và tàn phá các nền kinh tế thì cả hai nước càng bị thiệt hại nhiều hơn.

Vòng xoáy xuống đáy này chưa cho thấy dấu hiệu giảm nhiệt. Các quan chức hàng đầu của Mỹ tin rằng họ có nghĩa vụ đạo đức phải làm nổi bật mối liên hệ giữa phản ứng ban đầu sơ suất của Trung Quốc tại Vũ Hán với sự lây lan của virus trên toàn cầu. COVID-19 càng tàn phá toàn cầu bao nhiêu, các quan chức này càng củng cố niềm tin rằng họ phải cho thấy hệ thống quản trị chuyên chế của Trung Quốc phải bị thách thức bấy nhiêu.

Những niềm tin đạo đức như vậy có thể hòa lẫn với các động cơ chính trị trong nước. Hoa Kỳ sẽ tổ chức bầu cử tổng thống vào tháng 11 này. Bị tước mất một thành tích kinh tế mạnh mẽ, đối mặt với tình trạng thất nghiệp gia tăng và không còn có thể “xử lý vũng lầy” ở Washington sau bốn năm cầm quyền, Tổng thống Trump có thể phải đối mặt với áp lực phải chuyển hướng sự bực dọc của Mỹ vào “virus Trung Quốc”.

Những nỗ lực như vậy đã trở nên rõ ràng khi Ngoại trưởng Hoa Kỳ Mike Pompeo khăng khăng, nhưng không thành, đòi các ngoại trưởng nhóm G7 gọi COVID-19 là ‘Virus Vũ Hán’ trong một thông cáo chính thức và trong một chỉ thị cho các nhà ngoại giao Hoa Kỳ yêu cầu chính phủ sở tại phải chỉ trích phản ứng của Trung Quốc đối với sự bùng phát virus. Nếu xu hướng hiện tại tiếp diễn, chiến lược ngoại giao của Mỹ ở châu Á trong năm tới có thể bị hao tổn sinh lực bởi những nỗ lực nhằm đổ lỗi cho Bắc Kinh, Tập Cận Bình và Đảng Cộng sản Trung Quốc nói chung.

Cũng sẽ có những nỗ lực tiếp tục nhằm thúc đẩy những sáng kiến ​​như Mạng lưới Điểm Xanh của Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ, một cách tiếp cận đa phương mới để nâng cao chất lượng, tính minh bạch và sự bền vững của các dự án cơ sở hạ tầng. Mỹ cũng sẽ tìm cách tăng cường nhóm tứ giác Hoa Kỳ – Nhật Bản – Australia – Ấn Độ và củng cố tư thế quân sự của mình tại Châu Á. Các quan chức hàng đầu của Mỹ như Ngoại trưởng Pompeo và Bộ trưởng Quốc phòng Mark Esper có thể sẽ tiếp tục thường xuyên công du khu vực. Nhưng những sáng kiến ​​này có thể bị lu mờ bởi chính quyền Trump khi họ tập trung tìm cách cáo buộc lãnh đạo Trung Quốc chịu trách nhiệm về phản ứng ban đầu đối với việc virus bùng phát.

Trọng tâm như vậy sẽ khiến Hoa Kỳ lạc nhịp với hầu hết các quốc gia trong khu vực. Mặc dù nhiều đối tác sẽ đồng cảm với những chỉ trích về hành vi của Trung Quốc, nhưng ít ai sẽ coi việc tham gia một cuộc chiến công luận công khai là phù hợp với lợi ích quốc gia của mình. Đặc biệt là sau khi nền kinh tế Trung Quốc hồi phục trước nền kinh tế Hoa Kỳ và Châu Âu, sức ảnh hưởng kinh tế của Trung Quốc sẽ trở nên quá lớn khiến các nước láng giềng không thể bỏ qua.

Điều này sẽ dẫn đến căng thẳng gia tăng trên toàn khu vực vì các vấn đề tưởng như nhỏ nhặt như tên gọi cho đại dịch, các quyết định về các dự án Sáng kiến ​​Vành đai và Con đường, các tiêu chuẩn kỹ thuật cho mạng 5G hoặc việc bỏ phiếu cho ứng cử viên lãnh đạo các cơ quan chuyên môn của Liên Hợp Quốc, sẽ trở thành thước đo sự ủng hộ của các nước dành cho Washington hay Bắc Kinh. Mặc dù các nhà ngoại giao hàng đầu của Hoa Kỳ và Trung Quốc có thể sẽ tiếp tục tuyên bố rằng họ không buộc các nước khác phải chọn phe, không gian cho các quốc gia được duy trì sự trung lập sẽ bị thu hẹp qua từng quyết định.

Vẫn chưa rõ Washington có kiên trì vô thời hạn trong việc tăng cường cạnh tranh với Bắc Kinh hay không. Các chính quyền tương lai có thể ưu tiên phát triển một chiến lược châu Á để ứng phó với Trung Quốc, thay vì chỉ tập trung vào một cuộc đối đầu song phương với Bắc Kinh.

Cũng chưa chắc chắn liệu Trung Quốc có duy trì một vị thế đối ngoại khiêu khích như vậy vô thời hạn hay không. Nhưng hiện tại, thực tế là như vậy. Tất cả các nước cần chuẩn bị sẵn sàng bởi tình hình có thể xấu đi trước khi được cải thiện.

Ryan Hass là Chủ tịch chương trình Chính sách đối ngoại tại Viện Brookings. Kevin Dong là trợ lý nghiên cứu tại Trung tâm John L Thornton về Trung Quốc tại Viện Brookings.

Để lại lời nhắn

Điền thông tin vào ô dưới đây hoặc nhấn vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

Trang web này sử dụng Akismet để lọc thư rác. Tìm hiểu cách xử lý bình luận của bạn.