Chuyện Đè Nẽng:những con kền kền ăn trên xác người !

Đà Nẵng, nơi những “con kền kền” ăn trên xác người (Kỳ 1,2,3,4..)

21/11/2019

Quế Hương

21-11-2019

Ngày 22/10/2019, sản phụ L.H.P.T, sinh năm1987, trú quận Hải Châu, nhập Bệnh viện Phụ nữ để sinh con, sau khi gây tê tuỷ sống để mổ bắt con, thì chị co giật, tê liệt tứ chi và hôn mê sâu, rồi tử vong.

Gia đình đau đớn nhận xác về mai táng, với giải thích của bác sĩ “do thuyên tắc mạch ối”.

Mới đây nhất, khoảng 8 giờ sáng 17/11, sản phụ V.T.N.S, sinh năm 1987, trú quận Cẩm Lệ, Đà Nẵng, nhập viện Bệnh viện Phụ nữ Đà Nẵng để chờ sinh mổ. Đến 11h20 cùng ngày, các bác sĩ tiến hành gây tê tủy sống, mổ lấy thai nhi, thì chị S nguy kịch, co giật, tê liệt. Dù được chuyển sang Bệnh viện công lập Phụ sản – Nhi Đà Nẵng, nhưng đến khoảng 20h cùng ngày, bệnh nhân S. tử vong.

Cũng ngày 17/11/2019, chị N.T.H, 33 tuổi, trú quận Liên Chiểu, Đà Nẵng, nhập Bệnh viện Phụ nữ, trong tình trạng chuyển dạ, được chuyển vào phòng mổ ngay. Sau khi gây tê tủy sống, chị H cũng bị triệu chứng như chị S, tê liệt tứ chi, rơi vào hôn mê, dù được chuyển sang bệnh viện công lập tuyến trên, BV Đa khoa Đà Nẵng, nhưng tiên lượng cực nặng, khó qua khỏi.

Xem tình cảnh ba người phụ nữ đáng thương đến đau lòng, họ đến bệnh viện trong trạng thái sức khoẻ và thai sản bình thường, nhưng lại ra đi trong tức tưởi, đớn đau, oan khuất. Những đứa trẻ bỗng mồ côi mẹ lúc chưa chào đời, mẹ mất để nỗi đau tột cùng cho người ở lại.

Theo lãnh đạo sở Y tế Đà Nẵng, trong thời gian nhập viện, các bác sĩ BV Phụ nữ đã dùng thuốc Bupivacain WPW Spinal 5,5% Heavy để điều trị cho 3 bệnh nhân. Loại thuốc này do Ba Lan sản xuất, Công ty Cổ phần Dược phẩm Trung ương CPCI – Chi nhánh Đà Nẵng cung ứng.

Theo thông tin từ công ty CP Dược phẩm Trung ương CPCI – Chi nhánh Đà Nẵng, tính từ đầu năm 2019 đến nay, đơn vị đã cung ứng 12.550 ống Bupivacaine cho các bệnh viện, trung tâm y tế từ Thừa Thiên Huế đến Quảng Ngãi. Bệnh viện Phụ nữ nhập lô thuốc 01DB0619 gồm 250 liều, sử dụng 130 liều, số còn lại bị niêm phong để chờ kết quả xét nghiệm.

Thuốc của Ba Lan hay Trung Quốc? Thuốc dỏm hay tay nghề bác sĩ dỏm? Câu hỏi vẫn chưa có lời giải đáp.

Thuốc tê “tử thần”. Ảnh trên mạng

Trên trang cá nhân, nhà báo Lê Phi, trưởng Văn phòng báo Pháp luật TP HCM tại Đà Nẵng công bố lá thư đẫm nước mắt của một người chồng mất vợ:

Không ai hiểu được cảm giác đó của tôi khi nhìn thân xác vợ tôi sau khi đem từ bệnh viện về nhà. Mặt biến dạng, chân tay thì bầm đen, gần như cả người, ngực thì hơn hàng chục mũi kim quấy vào, bụng thì vết mổ may ẩu rướm máu và nhiều vết thương khác. Nhìn như một cái xác được trang điểm để doạ ma trong các lễ Halloween vậy…

Tôi muốn nợ gì trả đó, nhưng nghĩ lại, con mình chẳng lẽ mất mẹ giờ cha cũng không, nên tôi kiềm chế hết cỡ. Thật sự bình tĩnh, không ai nhận ra được sau lưng sự bình tĩnh đó là sự máu lạnh tột độ, chỉ cần bên kia không đến xin tha thứ, mà nói điều gì xóc gan, thì tôi nghĩ có chuyện thật tồi tệ xảy ra rồi đấy…

Khi tôi biết được sự thật do thuốc, tôi sốc nặng lắm, vì vợ tôi không đáng bị chết oan uổng như vậy. Nếu do tai nạn bệnh tật, rủi ro trong nghề nghiệp cứu chữa bệnh, tôi còn chấp nhận lời xin lỗi, vì thuốc sẽ gây chết người nhiều ca hơn nữa, nên giờ tôi không thể ngồi im được nên viết ra những gì cảm nhận mình nên chia sẻ…”.

Lê Phi viết thêm: “Các vị đã biết thuốc này có vấn đề vô cùng nguy hiểm đến các sản phụ khi gây tê để mổ bắt thai nhi nhưng các vị không thu hồi loại thuốc này để thay thế bằng loại thuốc khác. Các vị đã có những báo cáo về loại thuốc này ‘không gây mê hoàn toàn, làm tụt huyết áp kéo dài, và một số trường hợp gây ra sốc, co giật’…nhưng các vị đã không làm gì cả.

Sự khốn nạn đến tận cùng. Không khác gì VN Pharma!

***

Vậy Bệnh viện Phụ nữ là bệnh viện nào? Tại sao nhiều sản phụ lại chọn nơi này?

Quay trở lại 10 năm trước. Vào tháng 5/2009, “lãnh chúa miền Trung” Nguyễn Bá Thanh đã cắt băng khánh thành Bệnh viện Phụ nữ, do Hội bảo trợ phụ nữ nghèo và bất hạnh, kêu gọi phụ nữ toàn TP góp tiền xây dựng. Khi đưa vào hoạt động, Nguyễn Bá Thanh lại giao cho vợ mình là Lê Thị Quý toàn quyền quản lý. Tiến sĩ Phan Gia Anh Bảo, ngày ấy, hoặc Bs Võ Xuân Phúc hiện nay, là giám đốc, tiếng là thế, song thực ra chỉ là người làm thuê ăn lương. Nếu ai muốn biết rõ thì tìm gặp bác sĩ Anh Bảo để hỏi.

Mười năm về trước nữa, chắc không ai quên cơn “đại hồng thuỷ” lịch sử tháng 11/1999. Lũ lụt đã làm ngập trắng 10 tỉnh, thành phố miền Trung, 595 người chết (Thừa thiên Huế chết 352 người), 41.846 ngôi nhà bị cuốn trôi, 570 trường học bị cô lập và phá hủy, thiệt hại ước tính 500 triệu đô la. Ngày ấy, y tá Lê Thị Quý đang học “chuyên tu” bác sĩ tại Huế, Nguyễn Bá Thanh đã nhờ một máy bay trực thăng ra Huế đưa vợ về. Khi Lê Thị Quý tươi cười trên không trung, thì dưới đất những tiếng kêu cứu thảm thiết, khóc than xé trời, đoạn đường từ cố đô về Đà Nẵng trắng một màu tang chế…

BV Phụ nữ Đà Nẵng, Lê Thị Quý (hàng đầu, người thứ 2 từ phải sang). Photo Courtesy

Sau khi khai trương Bệnh viện Phụ nữ, để bệnh viện của vợ “ăn nên làm ra”, Nguyễn Bá Thanh cho xây dựng tốc hành một Trung tâm sản nhi tại ngoại ô Ngũ Hành Sơn, cách BV Đa khoa Đà Nẵng gần 20 km.

Tháng 5/2011, Nguyễn Bá Thanh chỉ đạo Phạm Hùng Chiến, giám đốc Sở Y tế Đà Nẵng ra quyết định, chuyển khoa Sản và khoa Nhi ra khỏi BV Đa khoa, về trung tâm mới.

Chiến vốn là bạn cùng lớp Học sinh miền Nam số 1 Đông Triều, Quảng Ninh cùng Bá Thanh. Vì thế, cả nước không có người thứ hai, dù chỉ là anh cử nhân X-quang không hơn không kém, Phạm Hùng Chiến vẫn được bố trí làm giám đốc BV Đa khoa Đà Nẵng và hai nhiệm kỳ làm giám đốc sở Y tế.

Bệnh viện lớn nhất Đà Nẵng không còn khoa Sản, Bệnh viện C của Bộ Y tế cũng không có khoa Sản, từ đó, phụ nữ nội thành Đà Nẵng muốn khám chữa bệnh, sinh sản… phần lớn đổ về BV Phụ nữ của Lê Thị Quý cho gần. Và rồi cái giá họ phải trả là khá đắt: Sinh mạng của cuộc đời mình.

Hai ngày trước khi nghỉ hưu, thứ trưởng thường trực Bộ Y tế đã ký công văn số 5069/BYT-BM-TE ngày 29/8/2019 gởi hoả tốc cho các tỉnh thành, “về sử dụng phương pháp vô cảm gây tê vùng trong mổ lấy thai“.

Công văn nêu rõ:

– Mặc dù Bộ Y tế đã ban hành các văn bản chỉ đạo, chấn chỉnh việc áp dụng phương pháp vô cảm trong mổ lấy thai, tuy nhiên trong thời gian gần đây, một số địa phương vẫn xảy ra các trường hợp tử vong bà mẹ và trẻ sơ sinh có liên quan đến tai biến sau thủ thuật vô cảm bằng phương pháp gây tê vùng (bao gồm cả gây tê tủy sống đơn thuần trong mổ lấy thai và gây tê ngoài màng cứng để giảm đau trong đẻ).

Công văn của Bộ Y tế

Thế nhưng có lẽ, BV Phụ nữ của Lê Thị Quý đã bỏ ngoài tai. BV Phụ nữ công không ra công, tư không ra tư. Giờ đây ai sẽ phải chịu trách nhiệm?

Chiều 21/11/2019, Thứ trưởng BYT đã cấp tốc vào Đà Nẵng để theo sát chỉ đạo, các bác sĩ sản khoa hàng đầu Việt Nam từ BV Từ Dũ cũng bay ra ĐN để tiếp ứng, hầu cứu sống sản phụ đang hôn mê…

Lúc này, bà Ngô Thị Kim Yến, Đại biểu Quốc hội khoá 14, Thành uỷ viên, đại biểu HĐND TP khoá 9, Giám đốc Sở Y tế Đà Nẵng đang bận họp tại Hà Nội và trả lời báo chí bên hành lang quốc hội.

Vậy người đàn bà vô cảm đến lạnh lùng, vô trách nhiệm Ngô Thị Kim Yến là ai?

Để đi tìm hành trình những liều thuốc tê dỏm, trở thành “độc dược” giết chết các sản phụ Đà Nẵng tại bệnh viện của vợ Nguyễn Bá Thanh, chúng ta bắt đầu từ Ngô Thị Kim Yến người phụ nữ “đại diện cho nhân dân” này.

Ngô Thị Kim Yến, người phụ nữ “đại diện cho dân”

Ngô Thị Kim Yến sinh ngày 19/9/1969 tại Điện Ngọc, Điện Bàn, Quảng Nam; quê gốc xã Hoà Tiến, huyện Hoà Vang, TP Đà Nẵng. Kim Yến được kết nạp vào đảng Cộng sản ngày 25/10/2001.

Kim Yến học ĐH y ở Huế, lớp YB1, niên khoá 1987-1993. Ngô Thị Kim Yến gọi ông Năm Chi (Nguyễn Văn Chi, cựu Ủy viên BCT, bố của Nguyễn Xuân Anh) bằng cậu ruột. Mẹ của Kim Yến là em ruột ông Chi.

Năm Kim Yến vào trường, ông Nguyễn Văn Chi là Ủy viên trung ương, Bí thư tỉnh ủy Quảng Nam-Đà Nẵng. Ông có can thiệp cho Kim Yến vào trường y hay không, có Trời mới hay.

Ra trường, cậu Năm Chi gởi Yến cho Nguyễn Bá Thanh, từ đó Yến lên như diều gặp gió. Kim Yến nhanh chóng trở thành cán bộ Sở. Năm 2009, Kim Yến được bổ nhiệm Phó Giám đốc Sở Y tế, dù chưa từng công tác lãnh đạo một bệnh viện nào.

Năm 2011, Nguyễn Bá Thanh đặt Kim Yến ngồi vào ghế đại biểu HĐND TP Đà Nẵng khoá 8, nhằm “tráng men” cho Kim Yến thay thế Phạm Hùng Chiến. Ngày 06/6/2015, với Quyết định số: 4825/QĐ-UBND của Chủ tịch UBND thành phố Đà Nẵng, Ngô Thị Kim Yến chính thức được bổ nhiệm Giám đốc Sở Y tế.

Ngô Thị Kim Yến nhậm chức Giám đốc Sở Y tế Đà Nẵng. Photo Courtesy

Tháng 10/2015, tại đại hội đảng Đà Nẵng lần thứ 21, Kim Yến tiếp tục được anh họ Nguyễn Xuân Anh đưa vào Ủy viên BCH thành ủy Đà Nẵng, nhiệm kỳ 2015-2020.

Tháng 5/2016, Nguyễn Xuân Anh “thiết kế” cho Ngô Thị Kim Yến tiếp tục tái cử vào HĐND TP khoá 9 và trúng cử danh sách Đại biểu QH khoá 14, đơn vị Đà Nẵng. Trong danh sách niêm yết bỏ phiếu bầu cử QH, cái tên Ngô Thị Kim Yến được xếp chung Nguyễn Thanh Quang, Nguyễn Thị Kim Thuý, cùng 2 kẻ “vô danh tiểu tốt” tại Đơn vị bầu cử số 2 gồm: quận Ngũ Hành Sơn, Sơn Trà, huyện Hoà Vang và huyện đảo Hoàng Sa. Danh sách 5 bỏ 2 lấy 3, nhắm mắt lại cũng biết ai sẽ trúng cử. Thật ra, ở tỉnh thành nào cũng một sách như nhau cả. Cái kiểu bầu cử “ý Đảng, lòng dân” ở Việt Nam là thế.

Như vậy, tất cả các chức vụ đến thời điểm này của Ngô Thị Kim Yến có là:

1- Đại biểu quốc hội khoá 14

2- Ủy viên Ủy ban các vấn đề xã hội của Quốc hội.

3- Ủy viên BCH Thành ủy Đà Nẵng

4- Đại biểu HĐND TP Đà Nẵng

5- Bí thư đảng ủy Sở Y tế Đà Nẵng

6- Giám đốc Sở Y tế Đà Nẵng

7- Phó Trưởng ban bảo vệ và chăm sóc sức khoẻ cán bộ TP Đà Nẵng.

Thông tư liên tịch số 51/2015/TTLT- BYT- BNV của liên bộ Y tế, Nội vụ ngày 11/12/2015 quy định trách nhiệm của GĐ sở Y tế:

Giám đốc Sở Y tế là người đứng đầu sở Y tế, chịu trách nhiệm trước Ủy ban nhân dân cấp tỉnh, Chủ tịch Ủy ban nhân dân cấp tỉnh và trước pháp luật về thực hiện chức năng, nhiệm vụ, quyền hạn quản lý nhà nước về lĩnh vực y tế trên địa bàn tỉnh; chịu trách nhiệm báo cáo công tác trước Ủy ban nhân dân cấp tỉnh, Chủ tịch Ủy ban nhân dân cấp tỉnh và Bộ trưởng Bộ Y tế; báo cáo trước Hội đồng nhân dân cấp tỉnh, trả lời kiến nghị của cử tri, chất vấn của đại biểu Hội đồng nhân dân cấp tỉnh“.

Thế nhưng, với 7 chức vụ kể trên, cộng với hơn cả tháng trời ngồi ngủ gục tại Hội trường quốc hội, liệu Ngô Thị Kim Yến có còn thời gian lo được gì cho dân, những người cầm lá phiếu đi bầu ra mình?

Ngược lại, là đại biểu quốc hội, nhưng Ngô Thị Kim Yến bác bỏ các văn bản quy phạm pháp luật, để vun vén cá nhân và làm giàu cho “nhóm lợi ích” trong lĩnh vực y tế mà mình quản lý.

Căn cứ luật Dược số 34/2005/QH11, ngày 24/01/2007, Bộ trưởng Bộ Y tế đã ban hành Quyết định số 11/2007/QĐ-BYT về việc ban hành nguyên tắc, tiêu chuẩn “Thực hành tốt nhà thuốc” (Good Pharmacy Practices – gọi tắt là GPP). Theo Quyết định này, từ ngày 01/01/2011, tất cả các nhà thuốc trên cả nước phải đạt tiêu chuẩn GPP và từ ngày 01/01/2013, tất cả các quầy thuốc phải đạt tiêu chuẩn GPP.

Theo Điều 3 Thông tư số 43/2010/TT-BYT ngày 15/12/2010 của Bộ Y tế quy định lộ trình thực hiện GPP trên các địa bàn và phạm vi hoạt động của cơ sở bán lẻ thuốc; đối với hình thức nhà thuốc phải đảm bảo các yêu cầu:

– Nhà thuốc bệnh viện, nhà thuốc trong cơ sở khám bệnh, chữa bệnh và nhà thuốc có bán lẻ thuốc gây nghiện phải đạt GPP;

– Nhà thuốc tại các phường của bốn thành phố: Hà Nội, thành phố Hồ Chí Minh, Đà Nẵng và Cần Thơ phải đạt GPP;

– Nhà thuốc thành lập mới phải đạt GPP;

– Nhà thuốc đang hoạt động hoặc nhà thuốc đổi, gia hạn, cấp lại Giấy chứng nhận đủ điều kiện kinh doanh thuốc nếu chưa đạt GPP trừ trường hợp quy định tại khoản 1 và khoản 2 Điều này được tiếp tục hoạt động đến hết 31/12/2011.

Thế nhưng, từ Phạm Hùng Chiến cho đến Ngô Thị Kim Yến, luật và văn bản dưới luật, chỉ xem như là thứ bỏ đi. Họ cho phép Công ty cổ phần dược Dapharco, với hàng trăm quầy thuốc bán lẻ tân dược trên khắp các địa bàn 4 quận huyện: Sơn Trà, Ngũ Hành Sơn, Liên Chiểu, Hoà Vang. Chủ quầy thuốc chỉ là dược tá trung học, nhận doanh số thuốc từ công ty về, bán cho nhân dân như mớ rau, mớ cá.

Cứ học 18 tháng, lấy mảnh bằng Trung cấp dược, tham gia công ty Dapharco và trở thành chủ quầy thuốc. Từ thuốc giảm đau kháng viêm, thuốc tim mạch, tiểu đường, đến thuốc hướng thần, gây nghiện gì… quầy đều có cả, bán tất cả.

Những quy định khắt khe, ngặt nghèo về việc buôn bán dược phẩm, quy định rõ ràng tại Luật Dược 2016 số 105/2016 do QH 13 thông qua, có hiệu lực từ 01/01/2017; các nghị định hướng dẫn của Chính phủ: Nghị định 54/2017/NĐ-CP; Nghị định 155/2018/NĐ-CP… Ngô Thị Kim Yến đều vứt vào sọt rác. Ai chết mặc ai, Sở Y tế coi tính mạng của người dân như cỏ rác.

Ở TP này, trước đây Nguyễn Bá Thanh nói là luật, Nguyễn Bá Thanh viết là nghị định. Cho nên việc Sở Y tế Đà Nẵng đã ưu ái cho Bệnh viện Phụ nữ của Lê Thị Quý, cũng như cho phép Công ty Cổ phần Dược và Thiết bị y tế Đà Nẵng rất nhiều đặc ân cũng từ đó đến nay.

Bà chủ Bệnh viện Phụ nữ Đà Nẵng, Lê Thị Quý (ngoài cùng bên phải)

Công ty cổ phần Dược – Thiết bị y tế Đà Nẵng (Dapharco) nói trên, tiền thân là Công ty Dược Đà Nẵng, thành lập từ đầu năm 1984, sau khi TP Đà Nẵng tách địa giới trực thuộc trung ương, sáp nhập thêm Công ty Dược phẩm QNĐN (01/01/1998). Từ ngày 01/04/2005, bắt đầu cổ phần hoá DNNN Công ty Dược Đà Nẵng theo quyết định 195/2004/QĐ-UB, ngày 08/12/2004 của UBND TP Đà Nẵng. Không lâu sau đó, Tổng công ty đầu tư và kinh doanh vốn nhà nước – SCIC (nắm giữ 36,43%) cũng thoái toàn bộ vốn tại công ty Dapharco. Các nhà đầu tư cá nhân đến từ Hà Nội, đã mua toàn bộ số CP SCIC thoái vốn tại công ty. Từ đây, Dapharco là công ty tư nhân 100%.

Tuy nhiên, Dapharco lại trúng thầu gần như 90% các gói thầu cung ứng thuốc và thiết bị y tế vào tất cả các bệnh viện tại Đà Nẵng, kể cả các bệnh viện Trung ương, bệnh viện của quân đội và công an trên địa bàn. Các mặt hàng, chủng loại thuốc của các đơn vị, công ty trong cả nước, muốn bán vào thị trường và hệ thống bệnh viện TP Đà nẵng, đều phải thông qua “con buôn” Dapharco này.

Tiền lót tay để trúng các gói thầu sử dụng thuốc trong 29 bệnh viện, trung tâm y tế trên địa bàn Đà Nẵng là bao nhiêu?

Tiền “hoa hồng” trong hàng ngàn tỷ đồng dùng thuốc mỗi năm được các Cty sản xuất thuốc chi trả, sẽ chia chác ra sao? Ngô Thị Kim Yến là người rõ nhất.

Chưa dừng lại ở đó, những “con kền kền” đã biến đường đi của thuốc cũng vòng vo, nhiêu khê và cực kỳ kinh khủng, dã man…

Cũng cần nói thêm rằng, suốt 20 năm, dưới thời lãnh đạo của Nguyễn Quốc Triệu và Nguyễn Thị Kim Tiến, ngành y dược Việt Nam tệ hại, bê bết và bát nháo hơn bao giờ hết. Từ cấp phép nhập khẩu, sản xuất, lưu hành thuốc; đến đấu thầu thuốc vào bệnh viện, tuyển dụng cán bộ y tế, công tác khám chữa bệnh… sờ đến đâu cũng vi phạm pháp luật, tham nhũng, dân kêu không thấu Trời. Đó là chưa kể đến đội ngũ cán bộ y tế đánh mất lương tâm, tha hoá y đức, vòi vĩnh, nhũng nhiễu với bệnh nhân, làm tiền trên nỗi đau của đồng bào.

ĐBQH “thủ lĩnh” Ngô Thị Kim Yến cũng biến TP Đà Nẵng trở thành minh chứng sống động cho những điều đã nói ở trên.

Đại biểu Quốc hội Ngô Thị Kim Yến. Photo Courtesy

Để nhân dân hiểu rõ mắc xích của việc “đấu thầu thuốc tập trung” tại Sở Y tế (SYT) cung ứng cho 29 bệnh viện, trung tâm y tế toàn Đà Nẵng, chúng tôi đã điều tra và tìm ra một số thông tin đáng chú ý như sau:

Hơn 20 năm qua, Cty dược Đà Nẵng Daphaco (tên cũ khi chưa cổ phần) là “cty nhà” của SYT. Gói thầu thuốc và thiết bị y tế được Daphaco “xây dựng giá” cho Sở. Sở trình cho UBND TP phê duyệt tài chính, xong, lại chỉ định cho Daphaco thầu cung ứng. Cứ thế Daphaco hút “bầu sữa ngân sách”, nuôi chính bộ máy cty mình và lãnh đạo SYT.

Mấy năm gần đây, khi cho trực tiếp tham gia đấu thầu, nhưng hầu hết các cty sản xuất kinh doanh dược phẩm vào thị trường Đà Nẵng vẫn phải qua “con buôn” Dapharco. Có vài cty khác cũng đi theo lối của Dapharco, nhưng chiếm thị phần nhỏ.

Trước đây, Bùi Thị Cẩm, Trưởng phòng Tổ chức của Daphaco là vợ của giám đốc SYT Nguyễn Văn Lý. Hiện nay, Nguyễn Thị Minh Quang, công tác ở phòng Tổ chức nhân sự của Dapharco là vợ của Trần Cúc, Trưởng phòng nghiệp vụ quản lý dược SYT. Còn Nguyễn Tuấn Việt, Phó phòng Quản lý hành nghề Y dược tư nhân, là con trai của cựu PGĐ Sở Y tế Nguyễn Xuân Thước.

Đây là hai “ông trùm” dưới trướng của Ngô Thị Kim Yến, nắm thực quyền cho phép kinh doanh thuốc, vật tư y tế tại Đà Nẵng.

Nực cười ở chỗ, là dược tá, học hành lôm côm, cân bằng một phương trình hoá học ở Hoá vô cơ bậc Trung học chưa xong, cả hai ông lại “Bảo vệ thành công luận án” và được cấp bằng Dược sĩ chuyên khoa II, một học vị tương đương… tiến sĩ vào năm 2015 (!)

Trần Cúc, sinh 1959, dược tá, học “chuyên tu” đại học Y dược TP HCM. Trần Cúc “cùng hội cùng thuyền” với Trần Thị Hoa Lý (vợ của cựu chủ tịch TP Trần Văn Minh) nhiều năm làm Trưởng phòng Giám định Y tế của BHXH Đà Nẵng và Bs Phạm Quốc Khánh, PGĐ BHXH TP, kiêm Trưởng phòng Giám định BHXH hiện nay.

Cứ Danh mục do Cúc lập ra, Ngô Thị Kim Yến duyệt và Phạm Quốc Khánh BHXH đồng ý thanh toán. Cứ thế, hàng ngàn tỷ của nhà nước, của dân, bay theo đám “kền kền” ở thành phố biển này.

Thuốc, thiết bị y tế của cty sản xuất trong nước, hay cty đa quốc gia, muốn vào “danh mục” của SYT để được đấu thầu vào bệnh viện, để được Bảo hiểm y tế thanh toán, thì chỉ có con đường duy nhất là tìm đến Cúc. Hàng trăm cty Dược phẩm, hàng ngàn “tên thương mại” của thuốc và thiết bị, vào danh mục của SYT, mỗi cty đều phải chi ra hàng trăm triệu để “lót tay”. Hãy nhẩm tính xem, mỗi năm làm danh mục mới một lần, Cúc và Ngô Thị Kim Yến ẵm bao nhiêu tiền?

Khi sản phẩm của cty mình đã vào được Danh mục, cty chỉ còn công đoạn cuối cùng là “chung chi” cho Khoa dược các BV và nhờ bác sĩ sử dụng.

Ví dụ một lọ kháng sinh (dạng tiêm truyền) tên biệt dược X, giá thật chỉ 50.000 đ, giá công ty “nâng” để vào bệnh viện là 100.000 đ/lọ. Chi phí sẽ thế này:

– Chạy Danh mục sở 100 triệu cho tên X.
– Khoa dược BV sẽ lấy 5%/lọ, tức 5000 đ/lọ
– Khoa phòng điều trị + Bs sử dụng sẽ hưởng 20.000 đ/lọ.

Cty dược phẩm Thuỳ Dung, có văn phòng trên đường Ỷ Lan Nguyên Phi, liên kết cùng cty dược Huỳnh Tấn ở Sài Gòn, suốt 10 năm nay “trúng thầu” tại ĐN.

Lạ lùng là các “con buôn” này không sản xuất, chỉ đặt hàng tại Ấn Độ làm theo mẫu mã bao bì, tên biệt dược “không đụng hàng” như kiểu VN Pharma, rồi móc nối Trần Cúc, Ngô Thị Kim Yến… tuồn vào hệ thống bệnh viện Đà Nẵng. Họ nâng giá thành viên thuốc lên 10 lần, để móc túi nhân dân, BHYT, để chung chi phần trăm hoa hồng, chia chác nhau.

Con số lãi mà cty có được là không tưởng. Ai chịu thiệt hại? Còn ai nữa, Bảo hiểm Y tế, tức nhân dân chịu. Bóp cổ nhân dân, hút máu ngân sách là như thế đó.

Đưa con đi du học “tự túc” tại Úc, sở hữu những căn lầu mặt tiền cho thuê trên tuyến đường đắt đỏ nội thành như Nguyễn Hoàng, Núi Thành và một biệt thự hoành tráng ven sông có giá trị lên đến 200 tỷ đồng… là những tài sản “nổi” mà Trần Cúc đang có.

Nguyễn Tuấn Việt, sinh 1976, dược tá, học “chuyên tu” đại học Y dược Huế, là con trai của Nguyễn Xuân Thước, cựu PGĐ Sở Y tế. Việt từ nhân viên Dapharco được bố cho nhảy sang sở, làm cán bộ. Ngông cuồng, phách lối, vênh váo và “ăn dày” vô tội vạ… là nhận xét của giới buôn bán, hành nghề, công tác ngành y dược Đà Nẵng. Tìm đến Việt, chung chi đầy đủ, bạn sẽ toại nguyện khi “ngồi xổm” trên mọi Pháp lệnh, Nghị định, Thông tư, văn bản về y dược:

– Cán bộ, công chức “cho thuê bằng dược sĩ” mở nhà thuốc. Nhà thuốc mở cửa hoạt động 24/24h, không cần có mặt DS đại học. Có khi cả năm DS không cần đến nhà thuốc.

– DS cho thuê bằng có thể ở khác tỉnh, sinh viên mới ra trường, thậm chí DS đã chết… cũng OK luôn.

– Mặt bằng không đủ diện tích, cơ sở kinh doanh xập xệ không đạt chuẩn GPP? OK

– Các cty kinh doanh thuốc, vật tư y tế tại Đà Nẵng chả cần tuân thủ “Thực hành tốt bảo quản thuốc” (Good Storage Practices, viết tắt: GSP) theo Luật, chỉ cần “làm luật” cho Việt là OK.

– Dung dưỡng, tiếp tay cho Dapharco tồn tại hàng mấy trăm quầy thuốc do dược tá phụ trách, mà lẽ ra nó chỉ được phép tồn tại ở tuyến xã, ở vùng sâu, vùng xa..theo quy định của pháp luật.
Từ những sai phạm nghiêm trọng của Trần Cúc, Nguyễn Tuấn Việt, có sự đồng loã, bao che, thoả hiệp của “bà nghị” GĐ sở Ngô Thị Kim Yến; hậu quả của nó để lại thật là kinh khủng:

1. Hàng trăm tấn thuốc thành phẩm, dược chất không được kiểm soát, được gần 500 “Quầy thuốc Dapharco” và cả ngàn “Nhà thuốc tư nhân” do DS đại học cho thuê bằng hợp thức hoá, bán cho dân chúng Đà Nẵng dùng mỗi năm.

Ôi “phục vụ nhân dân” tận tình quá!

Những người đứng bán là dược tá không nắm vững tác dụng phụ của thuốc, tác dụng dược lý, sinh khả dụng, chống chỉ định, hay tương tác của các loại thuốc với nhau. Chẳng cần biết thuốc nào cấm kỵ cho người già, trẻ em, phụ nữ mang thai, bệnh nhân tim mạch, tai biến… Cứ “tiền trao” thì … “cháo sẽ múc”, ai bị biến chứng, sốc phản vệ, thậm chí tử vong, cũng mặc kệ.

2. Các công chức là DS từ Quảng Nam và các tỉnh lân cận cũng “chạy” để gởi bằng DS về Đà Nẵng cho thuê, với giá cao hơn ở tỉnh. Nhà thuốc ở ĐN trở nên nhiều hơn quán ăn và hiệu tạp hoá là vậy.

3. Hệ thống các chuỗi nhà thuốc hoạt động bất chấp luật pháp. Nhân dân Đà Nẵng phản ánh rằng: vợ chồng nhân viên X-quang Lân- Vân, thuê bằng DS đại học, rồi mở chuỗi 10 “nhà thuốc Phước Thiện” từ số 1 đến 10. Họ thuê các em dược tá mới ra trường đứng bán tại 10 nhà thuốc, không khác gì nhân viên tạp hoá bán bánh kẹo. Nhìn các em đọc không đúng danh từ y dược, bập bẹ đánh vần tên Biệt dược, mà không khỏi rùng mình.

Vợ của Phùng Anh Dũng, Chánh án Toà án quận Sơn Trà, vốn là tay buôn cá ở chợ, cũng mở chuỗi 6 “nhà thuốc Phương Anh” trên khắp địa bàn quận Sơn Trà, thuê bằng DS và thuê đội ngũ dược tá đứng bán.

Hàng chục Quầy thuốc Dapharco trên đại lộ Ngô Quyền, đoạn cầu Sông Hàn
Hàng chục Quầy thuốc Dapharco trên đại lộ Ngô Quyền, đoạn cầu Sông Hàn

Đó là hai điển hình, trong hàng ngàn “Nhà thuốc tư nhân” như thế, đang gieo rắc nguy hiểm, đau thương và kinh hoàng… cho người dân Đà Nẵng

Năm 2014 đã có nạn nhân tử vong vì uống quá liều Paracetamol mua từ dược tá “sờ lưng bốc thuốc” trên đường Hoàng Diệu, quận Hải Châu. Các bác sĩ Đà Nẵng cho biết, số nạn nhân bị ngộ độc suy gan, thận, xuất huyết tiêu hoá, dị ứng, tai biến, suy đa tạng… do dùng thuốc bừa bãi từ hàng ngàn Nhà thuốc, Quầy thuốc không có DS đại học tư vấn, phải nhập viện cấp cứu là không kể xiết.

Ngành y, thiên chức thật cao quý. Y đức của một người thầy thuốc, chính là hình ảnh mà người đó mang lại khi tiếp đón, phục vụ và chăm sóc sức khỏe bệnh nhân. Một người bác sĩ có y đức là người đó luôn có thái độ niềm nở, tận tình, quan tâm, chăm sóc bệnh nhân mà không hề có ý đồ trục lợi hay mục đích bất lương. Tiếc thay, điều đó, cùng với lời thề Hypocrate đã bị các bác sĩ ném qua cửa sổ giảng đường từ lâu.

Hằng năm đến ngày 27/2, những cây bút du côn khắp mọi miền, lại ngợi ca tận mây xanh những “thiên thần áo trắng” ngồi ghế lãnh đạo quản lý. Còn nhân dân thì biết rõ, đằng sau lớp “cánh” thiên thần, là trái tim của loài ác quỷ. Gia đình Bộ trưởng Kim Tiến tham gia VN Pharma “buôn thuốc ung thư giả” hoặc “nghị sĩ” Giám đốc sở Kim Yến thao túng tệ hại ngành y Đà Nẵng, là hiện thân của những “con kền kền” ăn trên xác người.

Với những bác sĩ trẻ, vì đâu nên nỗi? Vì khi ngồi trên ghế đại học, đồng tiền đã len lỏi vào đó. Ra trường xin vào bệnh viện, phải “chung chi”. Thế là cứ “làm tình, làm tội” bệnh nhân, để lấy lại những gì đã bỏ ra. Cho nên nhiều bệnh nhân chết oan ức là vậy.

Hai trong số nhiều trường hợp sau đây, là một dẫn chứng:

– Cho rằng Bệnh viện Đa khoa Đà Nẵng vô trách nhiệm, lơ đễnh, đã không kịp thời cấp cứu, khiến con gái mình chết oan uổng, chị Dương Thị Minh Nguyệt, cư trú đường Phó Đức Chính, phường An Hải Bắc, quận Sơn Trà, TP. Đà Nẵng, đã viết đơn khiếu nại gửi đến Bộ trưởng Y tế, các Cơ quan ban ngành TP. Đà Nẵng.

Theo chị Nguyệt, ngày 14/7/2015 con gái chị là Nguyễn Phương Vy, 28 tuổi, nhập viện, nhưng không được cấp cứu, chụp CT, can thiệp… chỉ vì gia đình chưa có tiền “đóng tạm ứng” cho bệnh viện. Hậu quả cháu xuất huyết tràn não, hôn mê sâu, tử vong.

Đơn tố cáo và kêu cứu của chị Nguyệt, mẹ em Vy.

– Ông Đặng Thiện tố cáo lên Bộ Y tế, thành uỷ Đà Nẵng, vụ vợ ông là bà Trần Thị Là, 47 tuổi, ngụ thôn Thạch Bồ, xã Hòa Phong, huyện Hòa Vang, Đà Nẵng, bị gãy chân, nhâp viện ngày 6/3/2016. Vì gia đình quá nghèo, không có tiền “lót tay bồi dưỡng” nên BV đã để đến 10 ngày sau, ngày 15/3/2016 mới tiến hành phẫu thuật. Hậu quả bà Là chết vì bị nhiễm trùng.

Con trai bà Là bày tỏ sự phẫn nộ với các phóng viên. Ảnh: Đoàn Nguyên/ Zing

Thành phố Đà Nẵng vốn nhỏ, người dân lại chân chất, cho nên đầu đường cuối hẻm, không có gì họ không biết. Chuyện kể rằng, những năm Trịnh Lương Trân làm Giám đốc Bệnh viện Đa khoa Đà Nẵng, bác sĩ, dược sĩ hay điều dưỡng xin vào, phải chung chi bằng vàng, một suất không dưới 5 cây vàng. Đến thời Giám đốc Phạm Hùng Chiến và Giám đốc Trần Ngọc Thạnh, chung chi bằng tiền mặt, mỗi suất vào bệnh viện, quen biết thì 200 triệu, qua “cò” thì khoảng 300 triệu.

Tiền “bóp cổ” người xin việc, tiền “hoa hồng” của các hãng dược phẩm, tiền % chia chác từ tiêu thụ, mua sắm hàng ngàn tỷ tiền thuốc và trang thiết bị và tiền từ “hút máu” Bảo hiểm y tế… đã làm cho Phạm Hùng Chiến trở thành đại gia. Nhà mặt tiền ở Lê Hồng Phong, Lê Duẩn, Quang Trung, biệt thự trăm tỷ ở Đảo Xanh và một Hotel 10 tầng trên đại lộ Hồ Nghinh đứng tên con trai…

Từ một anh X-quang nghèo kiết xác trở về từ đất Bắc, sau gần 10 năm làm Giám đốc Bệnh viện đa khoa Đà Nẵng và hai nhiệm kỳ Giám đốc sở Y tế dưới thời Nguyễn Bá Thanh, Phạm Hùng Chiến giàu “nứt đố đổ vách”, tài sản xấp xỉ ngàn tỷ đồng.

Người thay Phạm Hùng Chiến, làm Phó giám đốc Sở Y tế, kiêm Giám đốc BV đa khoa Đà Nẵng là Trần Ngọc Thạnh, cũng “ăn bẩn” như tiền nhiệm của mình. Trước khi nghỉ hưu năm 2017, Thạnh cũng kiếm “tàm tạm” khoảng 30 triệu đô la, theo ước tính của người dân về của nổi, của chìm của ông ta.

Cách đây mấy năm, một Giám đốc bệnh viện lớn ở Đà Nẵng chết vì ung thư, tài sản anh ta để lại cho người vợ trẻ là căn nhà lầu 5 tầng mặt tiền đường Nguyễn Thiện Thuật, nhiều lô đất trên khắp thành phố và tài khoản ngân hàng lên đến 150 tỷ VNĐ.

Trần Ngọc Thạnh và Phạm Hùng Chiến. Photo Courtesy

Một “con kền kền” khác cũng làm đồng bào không kém phần ghê sợ, đó là Lê Thị Minh Nguyệt. Minh Nguyệt sinh năm 1961, quê Sơn Trà, Đà Nẵng; bố tập kết, sinh Nguyệt tại Hà Nội. Nguyệt có 20 năm làm Giám đốc Trung tâm Y tế Sơn Trà (BV đa khoa quận). Từng ấy thời gian đủ để Nguyệt nhận “lót tay” chạy chọt của gia đình những sinh viên ra trường xin việc và câu kết cùng Trưởng phòng Kế toán tên Trần Ngọc Minh “vơ vét” hàng trăm tỷ đồng.

Tiền nhiều để làm gì? Để Nguyệt cặp bồ với “phi công” tài xế riêng của mình tên là Trương Minh Đông. Nàng sắm cho chàng một xe ô tô đời mới cùng một căn nhà ba tầng.

Từ một lái xe BV Sơn Trà, Nguyệt đưa Đông đi kiếm tấm bằng “cử nhân” cấp tốc, rồi đặt Đông vào vị trí bất ngờ với hàng trăm cán bộ, nhân viên BV: Phó phòng Hành chính – Tổ chức cán bộ BV Sơn Trà.

Luật pháp trên đất nước này lạ lắm, để cơ quan CA vào cuộc, thì đầu tiên phải có đơn tố cáo, mà đơn phải là “có tên, địa chỉ rõ ràng” thì cơ quan chức năng mới xử lý. Khi thanh tra vào cuộc, có kết luận, thích thì chuyển sang CA, nếu không chuyển, CA cũng chịu chết. Tiếp theo, nếu là cấp ủy viên thì phải báo cáo, chờ Ban Thường vụ, Ủy ban Kiểm tra đảng xử lý. Nếu ách lại tại đây, xem như tội phạm đã… an toàn!

Ngô Thị Kim Yến là ĐBQH khoá 14, thành uỷ viên. Khi Kim Yến làm Phó giám đốc sở, Nguyễn Xuân Anh là Phó Chủ tịch UBND TP, phụ trách Văn hoá xã hội, Y tế, Giáo dục. Kim Yến lên Giám đốc sở, “anh họ” Xuân Anh đã là Bí thư Thành uỷ.

Ngô Thị Kim Yến, Giám đốc Sở Y tế Đà Nẵng. Photo Courtesy

Kim Yến gọi ông Năm Chi bằng cậu ruột, nhưng Chánh thanh tra TP là ông Trần Huy Đức lại gọi bà Trần Thị Thuỷ, vợ ông Chi, bằng cô ruột. Và đương kim Phó chủ tịch UBND TP, Hồ Kỳ Minh lại là con nuôi của vợ chồng ông Năm Chi.

“Dây nhợ” loằng ngoằng như thế, ai xử lý được Ngô Thị Kim Yến?

(Còn tiếp)


Để lại lời nhắn

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.