Hãy cầu nguyện cho Hồng Kông

Hong Kong đã cứu vớt thuyền nhân Việt Nam

NR Khan Nguyen

HƯỚNG VỀ HONGKONG

Hôm nay mong mọi người
Đừng đăng bài ăn uống
Đừng post hình tự sướng
Một ngày cho Hongkong.

Dành hết sự cảm thông
Cho Hương Cảng tan tác
Đấu tranh không giáo mác
Chống lại Chi na zi.

Như là chuyện có đi
Lỡ mai ngày có lại
Chi na zi xâm hại
Đánh cướp đất nước ta.

Bạn bè sẽ bên ta
Chống lại loài ác quỷ
Mọi người cùng liên lũy
Phản đối Chi na zi.

Đừng để cho đến khi
Chúng xâm lăng thế giới
Như bọn phát xít Đức
Trong thế chiến thứ hai.

Người Hongkong miệt mài
Vì tự do đổ máu
Cầu nguyện cho các cháu
Đang lứa tuổi sinh viên.

Là lứa tuổi thần tiên
Phải hi sinh chống giặc
Chi na zi Hán tặc
Để giành lại tự do.

Trung Cộng đang rình mò
Biến con người thành thú
Để cho chúng bù khú
Sống trên những xác người.

Giờ này chúng đang cười
Nhìn Hongkong sụp đổ
Dòng máu đào loang lổ
Nhìn văn minh lộn nhào.

Chúng chẳng chừa nước nào
Ai tan nát mặc kệ
Tân Cương đang đẫm lệ
Tây Tạng cũng tang thương.

Giờ đến lượt Hongkong
Sau đó là ai nữa
Chắc mọi người thừa hiểu
Nước kế tiếp nước nào !!

SÓI ĐÃ TÌM THẤY MỤC TIÊU?

Khan Nguyen

Trước tiên, cần phải khẳng định, bọn cầm quyền dùng xe tăng súng máy đàn áp dã man hàng trăm ngàn người, tàn sát man rợ hàng ngàn người ở Thiên An Môn đêm mùng ba rạng ngày mùng bốn tháng sáu năm 1989 không thể là con người. Vì nếu là người, không ai giết dã man đồng bào mình như thế. Chúng chính là một lũ sói, xem nhân dân là những con mồi.

Trong tự nhiên, khi đàn sói đuổi theo đàn thú, theo bản năng sinh tồn, chúng vừa truy đuổi vừa quan sát con mồi nào yếu nhất. Và khi đã chấm con mồi mục tiêu, lũ sói sẽ tập trung đuổi bắt cho bằng được.

Tập Cận Bình và bè lũ cầm quyền Trung Cộng là một bầy sói hung hãn khát máu, với bản năng của loài thú, chúng khó lòng nuốt trôi cảnh nhân dân Hongkong đứng lên đòi nền pháp trị như các nước văn minh. Bởi nền pháp trị bảo đảm quyền làm chủ của nhân dân, quan chức nhà nước nói chung, và bọn lãnh đạo nói riêng, phải phục vụ lợi ích của nhân dân và chịu sự giám sát của nhân dân. Nếu không làm tròn ý nguyện của nhân dân sẽ bị nhân dân sa thải, thậm chí bị bỏ tù như Tổng thống Hàn Quốc Phát Cẩn Huệ. Cho nên, nếu có dân chủ pháp trị thì làm sao Tập Cận Bình và đám cầm quyền Trung Nam Hải được độc quyền ngồi lên đầu lên cổ nhân dân để vinh thân phì da, xem đất nước và nhân dân như sở hữu riêng của chúng, chúng muốn nói gì, làm gì là quyền của chúng, nhân dân phải chấp hành vô điều kiện nếu không muốn tai bay vạ gió? Đó là lý do bọn độc tài phát xít Tập Cận Bình luôn xem chế độ dân chủ pháp trị như Hongkong là kẻ thù, xem những người dân biểu tình đòi dân chủ là thù địch, và việc tiêu diệt thẳng tay kẻ thù và kẻ thù địch không chút động lòng là bản năng sinh tồn của loài lang sói.

Chúng thừa biết tội ác của chúng ở Thiên An Môn đã làm nhân loại phẫn nộ, nếu có thêm một Thiên An Môn thứ hai sẽ lành ít dữ nhiều. Nhưng bản năng sinh tồn của loài ác thú uống máu người không biết tanh thì làm sao chúng có thể làm người để chấp nhận cho nhân dân Hongkong được sống như những con người? Chúng phải tắm máu Hongkong theo cái cách thâm hiểm của loài quỷ dữ để tránh bị thế giới phản ứng.

Con mồi mục tiêu mà chúng chọn lựa là sinh viên trường Đại học Bách khoa Hongkong, vì các cháu quá nôn nóng đã vượt qua giới hạn của cuộc biểu tình ôn hòa bất bạo động được thế giới đồng tình, khi chế tạo các vũ khí thô sơ để phòng vệ, gây áp lực mạnh buộc Bắc Kinh tôn trọng những yêu sách đúng đắn của nhân dân Hongkong.

Đó là lý do bọn chúng đã dồn hết thực lực đàn áp các cháu đêm qua. Bởi đàn áp các sinh viên trường Bách khoa sẽ đạt được các mục tiêu sau:

– Dằn mặt phong trào đòi dân chủ của nhân dân Hongkong, để người dân khiếp sợ không dám xuống đường.
– Chụp mũ các cháu dùng vũ khí tự tạo bạo động chống chính quyền gây bất ổn và rối loạn xã hội, khiến chính quyền phải trấn áp bảo vệ trị an. Quốc tế sẽ không có cớ để lên án Trung Cộng.
– Tương kế tựu kế áp đặt quyền kiểm soát hoàn toàn của Trung Cộng trong lãnh thổ Hongkong mà không sợ bị quốc tế lên án vi phạm thỏa thuận Trung – Anh về quy chế đặc biệt một quốc gia hai chế độ cho Hongkong trong 50 năm.

Để kín kẽ cho âm mưu gian ác của loài sói, là thay màu áo sói. Nghĩa là PLA núp bóng cảnh sát Hongkong để đàn áp. Nếu quốc tế có lên án thì cùng lắm là tố cáo Bắc Kinh ra lệnh cho chính quyền Hongkong đàn áp chứ không phải Bắc Kinh vi phạm thỏa thuận Trung – Anh đem quân vào đàn áp nhân dân Hongkong.

Và thâm hiểm hơn nữa khi thay đổi kiểu chết cho nhân dân Hongkong. Nghĩa là thay vì dùng xe tăng và đại liên bắn chết hàng ngàn người biểu tình ngay lập tức như ở Thiên An Môn, sẽ làm nhân loại phẫn nộ, thì Bắc Kinh giết dân Hongkong theo kiểu khác, giết từ từ, giết kín đáo. Tức đàn áp, bắt bớ, khủng bố, ám sát v.v… Để những người tham gia biểu tình, nhất là những người nổi bật, bị giết chết từ từ trong đọa đày, trong mờ ám… Làm cho người Hongkong sống không bằng chết rồi mới chết, làm cho người Hongkong chết đường chết xá, chết sông chết biển, chết vì tra tấn hành hạ trong tù… Mà chẳng ai biết rõ nguyên nhân. Xã hội Hongkong sẽ hoang mang, lo sợ, thúc thủ… Nên buộc phải chấp hành ý muốn của Bắc Kinh không dám phản kháng. Quốc tế cũng chẳng có lý do bức bách nào để phản đối Trung Nam Hải.

Với âm mưu thâm độc này, Trung Cộng đã thành công bước đầu trong trận trấn áp sinh viên trường Đại học Bách khoa đêm qua. Cộng đồng quốc tế đã hoàn toàn lúng túng không thể đưa ra các phản ứng kịp thời trước lời kêu gọi giúp đỡ của sinh viên Bách khoa đêm qua. Và chắc giờ này các nước, đặc biệt là Anh, Mỹ cũng đang cân nhắc xem nên phản ứng thế nào.

Tuy nhiên, sự quả cảm của sinh viên đêm qua, nhất là nhân dân Hongkong đổ ra đường chia lửa và giải cứu sinh viên một cách khác thường lúc 2 giờ sáng, tuy không giải cứu sinh viên thành công, song như là một câu trả lời đanh thép cho những toan tính của Bắc Kinh, rằng âm mưu của họ không khuất phục được khát vọng tự do của nhân dân Hongkong, sự thất bại của Bắc Kinh đã dần dần hiện rõ. Bởi…

– Trong bối cảnh kinh tế xã hội Trung cộng đang bất ổn, việc dùng quân sự để đẩy những khó khăn ấy ra bênh ngoài là cần thiết. Song Tập Cận Bình đã tính sai cờ khi đem bất ổn vào Hongkong, tức tạo bất ổn ngay trong nhà mình là một sai lầm nghiêm trọng.
– Đàn áp Hongkong mà không làm cho nhân dân Hongkong khuất phục là tự lấy đá ghè chân mình
– Đàn áp Hongkong khi Mỹ, Anh và các nước mạnh khác đã canh bẫy sẵn là tự làm khó mình, vì chắc chắn trong những ngày tới Trung Cộng sẽ lành ít dữ nhiều trước Mỹ, Anh và cộng đồng quốc tế.

Nói tóm lại, mục tiêu của loài soái đêm qua lợi bất cập hại. Tuy đã bức tử được nhóm sinh viên bám trụ trong trường Đại học bách khoa, song cái sự đời thì :

“Nai dạt móng chó cũng le lưỡi”

Con chó sói Bắc Kinh sẽ còn le lưỡi dài dài cho đến khi không còn thu lưỡi lại được.

Đỗ Hoàng Diệu

Một đứa trẻ từ nhỏ đã làm con nuôi nhà người, quen môi trường quen cách sống tự do dân chủ nhà người, tự nhiên bị trả về cho bố mẹ đẻ, người chung huyết thống nhưng chưa nuôi mình tử tế một ngày, chưa ôm ấp yêu thương một khắc mà gia trưởng, lạnh tanh ra lệnh cho mình phải làm cái này cái kia, đứa trẻ ấy nếu bản lĩnh, tự tin, biết yêu biết tôn trọng mình, chắc chắn sẽ phản kháng.

Cha mẹ đẻ con ra nhưng ngược đãi con cái, tòa án sẽ tước quyền làm cha mẹ, giao đứa trẻ cho người giám hộ khác, đảm bảo em bé được lớn lên với đầy đủ quyền con người.

Hong Kong không còn, không phải là một đứa trẻ. Hong Kong là thanh niên đã trưởng thành. Người Hong Kong trưởng thành có quyền phản kháng, quyền mở cửa đi ra khỏi căn nhà tù ngục của bố mẹ mình. Bố mẹ đâu phải dạng vừa, họ độc ác chặn cửa, rào kẽm gai, đóng cọc chính đứa con của mình, “phơi trăng” giữa đêm lạnh. Thanh niên tuổi trẻ máu đầy sợi mặt trời, quyết chí thoát ra. Ai có gậy dùng gậy có gạch dùng gạch có xăng dùng xăng. Ngôi nhà thành bãi chiến trường.

Ai sẽ cứu chàng thanh niên tuổi trẻ hiên ngang khỏi bố mẹ quỷ dữ? Không ai cả. Chỉ có một con đường duy nhất, con đường thương thuyết. Nhưng bố mẹ là tối cao, là đấng chỉ tay năm ngón, để giữ đạo bề trên, giữ lễ con quỳ trước mặt cha nghe dạy, giữ truyền thống uống máu người, họ sẵn sàng giết con đẻ của mình. Họ, cộng sản Trung Quốc, họ không đời nào để đứa con ra khỏi ngôi nhà làm gì nó thích. Đứa này đi trót lọt, đứa khác cũng đòi đi, cuối cùng chỉ còn lại cương lĩnh rách cùng bộ đại cán Mao ư?

Hong Kong, Hong Kong ơi, mặt trời treo mãi trên đỉnh đầu Hong Kong.

Vietnam, Vietnam ơi, buổi chiều lười mãi không chịu tối, làm sao qua đêm mà sáng mai.

Đỗ Hoàng Diệu

Xin cúi lạy Hồng Kông


Viết Từ Sài Gòn

Trong những năm tháng đất nước đầy chia lìa, người Nam kẻ Bắc gặp nhau nhưng trong nỗi phân li, với phận người chìm nổi, có người lênh đênh trùng dương rồi vĩnh viễn ở lại với sóng gió… Trong cuộc chia lìa ấy, Hồng Kông như một chiếc phao hi vọng, Hồng Kông dang tay, cưu mang và che chở hàng chục ngàn người Việt Nam, Hồng Kông như một bồ tát cứu độ giữa giờ vĩnh quyết. Và hàng triệu người Việt đã qua khỏi cửa tử, đã đặt chân lên những mảnh đất tự do, cũng nhờ vào những bồ tát cứu độ như Hồng Kông.

Bởi không đâu hiểu được giá trị nhân văn, không đâu dễ rủ lòng thương và không đâu dễ sẵn sàng chìa tay chia sẻ khốn khó với đồng loại nhanh hơn những người yêu tự do, yêu hòa bình và đã quen sống với tự do, hòa bình, tôn trọng phẩm hạnh con người. Hồng Kông đã sống như thế, đã hòa quyện màu sắc của mình trên bức tranh nhân bản của thế giới như vậy.

Và chính điều này lý giải tại sao người Việt, không riêng gì người miền Nam mà cả người miền Bắc cũng luôn cảm thấy Hồng Kông gần gũi hơn Trung Quốc, thậm chí gần gũi hơn Đài Loan mặc dù mối tương tác giữa người Việt và người Hồng Kông ít hơn rất nhiều so với việc tương tác với người Đài Loan, Trung Quốc. Bởi sức ảnh hưởng của dân chủ, của văn minh và cả sự giàu có, hào phóng của Hồng Kông đã hấp dẫn không riêng gì người Việt.

Thế rồi cái mốc 1997 như một định mệnh buồn, từ một nơi mặc dù chưa rõ chủ quyền quốc gia nhưng vẫn luôn được mặc định như một quốc gia hùng mạnh, một cảng thơm của nhân loại, Hồng Kông bị đùn đẩy về tay Trung Hoa Đại Lục. Và Trung Quốc cũng là một quốc gia mà ở đó, thứ chủ nghĩa đã khiến cho nhiều người Việt Nam phải bỏ mạng trên biển, nhiều người Việt Nam phải bỏ xứ mà lênh đênh giữa trùng dương và may mắn được Hồng Kông cứu độ một thời nay bỗng trở thành kẻ cai quản Hồng Kông. Và sự cai quản bằng thủ đoạn, cai quản bằng áp chế, thậm chí bằng đàn áp không bao giờ phù hợp với người Hồng Kông. Bởi hơn ai hết, người Hồng Kông đã trả qua và đã vượt qua những chặn đường đen tối của nhân loại từ rất lâu, nghiễm nhiên trở thành vùng đất của tự do, tình yêu và sáng tạo. Bỗng dưng nay mọi sự có khuynh hướng trở về thời đồ đá, thì với người Hồng Kông, không gì khủng khiếp và tệ hại hơn. Những cuộc đấu tranh nổ ra là điều tất yếu.

Và đêm qua, hay nhiều đêm sau nữa, các cuộc đụng độ giữa cảnh sát, thậm chí quân đội với người dân Hồng Kông yêu tự do đang làm đổ máu. Máu của tự do, máu của văn minh, tiến bộ, máu của những người từng dang tay che chở cho chúng ta đổ xuống trong sự im lặng của chúng ta và của thế giới. Rất có thể ngày hôm sau, hay một ngày nào đó trong tương lai, Hoa Kỳ, Anh, Pháp hoặc Liên Hiệp Quốc sẽ can thiệp, sẽ có biện pháp hữu hiệu để giúp Hồng Kông thoát khỏi kiếp nạn. Nhưng, để đợi cho đến ngày ấy, cái ngày có thể là có thật mà cũng có thể là không có thật, đã có biết bao người Hồng Kông đã bỏ mạng vì lý tưởng tự do, hòa bình và thịnh vượng của mình?! Và, hầu hết những người ngã xuống đều là những người trẻ, điều này như một minh chứng cho thế giới tiến bộ thấy rằng chính thế hệ trẻ, thế hệ được tiếp cận với văn minh nhân loại một cách đầy đủ nhất, thế hệ yêu tự do và yêu sáng tạo, thế hệ mà không ai khác ngoài chính họ là những ông chủ tương lai của đất nước, là những người làm hoa tiêu và nắm tay lái đưa con tàu Hồng Kông đi vào tương lai kế tiếp đã thấy được họ cần gì, họ muốn tiến bộ ra sao và họ sẵn sàng đánh đổi cả mạng sống để có được nó.

Điều đó cũng giống như trước đây gần nửa thế kỉ, cha ông của họ đã chấp nhận mọi thứ để cứu lấy những thuyền nhân Việt Nam và người chạy trốn từ các quốc gia mất tự do khác. Và sự giúp đỡ cứu rỗi của họ là bất vụ lợi bởi họ chỉ tốn kém tiền bạc và công sức cho việc này, bù lại họ không có được gì ngoài một sự mất đi, hi sinh cho đồng loại. Để rồi sau gần nửa thế kỉ, những con cháu của Hồng Kông đang dần trở thành nạn nhân của chế độ độc tài Cộng sản. Hơn ai hết, người Hồng Kông hiểu được một khi mất tự do, một khi rơi vào độc tài, con cháu của họ lại phải thành những thuyền nhân để rồi lênh đênh trên biển lịch sử và liệu lúc ấy, trên đại dương lịch sử có còn một Hồng Kông nào khác để con cháu họ tị nạn?!

Khi người Việt Nam chạy trốn khỏi độc tài Cộng sản, thế giới đã dang tay che chở, trong đó có Hồng Kông. Thế nhưng khi người trẻ Hồng Kông đứng lên đấu tranh để chống độc tài, để mưu cầu tự do thì dường như thế giới đang im lặng, Việt Nam cũng đang im lặng. Chúng ta im lặng bằng cách ồn ào ngay trên ngôi nhà của mình hoặc im lặng bằng cách thở dài hoặc im lặng bằng những lời bình luận chua chát để nói rằng đó như là sự đã rồi, đó là định mệnh của Hồng Kông hoặc đó là nỗi buồn của lịch sử… Nhưng có một thực tế, chúng ta chưa bao giờ lên tiếng theo đúng sự mách bảo của lương tri, chúng ta chưa bao giờ lên án Cộng sản Trung Quốc và Tập Cận Bình một cách đầy đủ, thế giới vẫn chưa có (mà lẽ ra cho đến nay, phải có hàng ngàn, hàng triệu) thỉnh nguyện thư của trí thức năm châu, Việt Nam vẫn chưa có thỉnh nguyện thư gửi lên Liên Hiệp Quốc và Hoa Kỳ hay những quốc gia tự do. Chúng ta cần một tiếng nói, nhiều tiếng nói và hàng triệu, hàng tỉ tiếng nói cho Hồng Kông. Bởi bảo vệ Hồng Kông không chỉ đơn giản là bảo vệ người trẻ, bảo vệ sinh mạng trước bạo tàn mà chúng ta đang bảo vệ cho lý tưởng của tự do, bác ái và dân chủ, cho tương lai tự do của chính chúng ta. Thế nhưng cho đến nay, chúng ta vẫn im lặng và thế giới vẫn im lặng (trong sự lên tiếng có chừng mực của mình!).

Điều này, với thế giới tiến bộ, như là một sự sỉ nhục bởi chúng ta đang sổ toẹt vào chính lương tri của mình, và với Việt Nam, với cộng đồng người Việt từng hàm ơn Hồng Kông, thì đây là một sự vong ân, chúng ta đã tự cho thấy mình không xứng đáng để nhận được ân sủng của Chúa và Thượng Đế Tự Do, Bác Ái nếu như chúng ta chỉ bình chân quan sát, chúng ta vẫn giữ thái độ im lặng và chừng mực!

Và dù sao chăng nữa, tôi cũng xin cúi lạy Hồng Kông, xin cúi lạy những người trẻ Hồng Kông đã không may mắn trong công cuộc đấu tranh đầy ý nghĩa và giá trị nhân văn của mình nhằm bảo vệ tự do, bác ái và hòa bình cho quê hương của mình và nhân loại nói chung… Họ đã ngã xuống, đã chết đi trong đau đớn, đã chết trong sự lạnh lùng và tàn độc của đồng loại cũng như đã chết trong sự im lặng đầy vô cảm của thế giới. Tôi xin cúi lạy các bạn! Những người trẻ anh hùng và vắn số!

Tôi cũng xin cúi lạy Hồng Kông, một Hồng Kông tự do, thơm tho và văn minh vừa chết hay đã mang trọng thương trong cơn lửa đạn! Một Hồng Kông từng cứu lấy cha ông, họ hàng, thân quyến và đồng độc, đồng loại chúng tôi, để từ đó, những người được cứu có cơ hội đặt chân lên mảnh đất tự do, bước vào vùng trời nhân ái! Đáp lại điều này, chúng tôi đã chọn im lặng hoặc vô can. Điều ấy như một sự vong ơn và phản trắc trước văn minh nhân loại và tình người trên thế giới này! Xin cúi lạy Hồng Kông một lần nữa!

Một đứa trẻ từ nhỏ đã làm con nuôi nhà người, quen môi trường quen cách sống tự do dân chủ nhà người, tự nhiên bị trả về cho bố mẹ đẻ, người chung huyết thống nhưng chưa nuôi mình tử tế một ngày, chưa ôm ấp yêu thương một khắc mà gia trưởng, lạnh tanh ra lệnh cho mình phải làm cái này cái kia, đứa trẻ ấy nếu bản lĩnh, tự tin, biết yêu biết tôn trọng mình, chắc chắn sẽ phản kháng.

Cha mẹ đẻ con ra nhưng ngược đãi con cái, tòa án sẽ tước quyền làm cha mẹ, giao đứa trẻ cho người giám hộ khác, đảm bảo em bé được lớn lên với đầy đủ quyền con người.

Hong Kong không còn, không phải là một đứa trẻ. Hong Kong là thanh niên đã trưởng thành. Người Hong Kong trưởng thành có quyền phản kháng, quyền mở cửa đi ra khỏi căn nhà tù ngục của bố mẹ mình. Bố mẹ đâu phải dạng vừa, họ độc ác chặn cửa, rào kẽm gai, đóng cọc chính đứa con của mình, “phơi trăng” giữa đêm lạnh. Thanh niên tuổi trẻ máu đầy sợi mặt trời, quyết chí thoát ra. Ai có gậy dùng gậy có gạch dùng gạch có xăng dùng xăng. Ngôi nhà thành bãi chiến trường.

Ai sẽ cứu chàng thanh niên tuổi trẻ hiên ngang khỏi bố mẹ quỷ dữ? Không ai cả. Chỉ có một con đường duy nhất, con đường thương thuyết. Nhưng bố mẹ là tối cao, là đấng chỉ tay năm ngón, để giữ đạo bề trên, giữ lễ con quỳ trước mặt cha nghe dạy, giữ truyền thống uống máu người, họ sẵn sàng giết con đẻ của mình. Họ, cộng sản Trung Quốc, họ không đời nào để đứa con ra khỏi ngôi nhà làm gì nó thích. Đứa này đi trót lọt, đứa khác cũng đòi đi, cuối cùng chỉ còn lại cương lĩnh rách cùng bộ đại cán Mao ư?

Để lại lời nhắn

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.