Mất lòng tin của dân-Tô Văn Trường

Vì sao dân mất lòng tin vào lãnh đạo?

Tác giả: Tô Văn Trường

Xét trên khía cạnh nào đó, thì thế nước hiện nay hiểm nghèo hơn thời bọn Minh Thành Tổ tấn công Việt Nam triều Hồ Quý Ly. Bởi vì thời đó, nhân dân quay lưng, nhà Hồ đơn độc, nhưng giặc chưa ở trong nhà, chưa ngồi lẫn chốn quan trường, chưa cắm sâu vào những tử huyệt, chưa lung lạc được chính sách, và can dự được vào kinh tế của nước ta.

Tôi không tán thành việc đưa cán bộ sang Trung Hoa “học” quy mô lớn, đông, định kỳ như hiện nay … Nếu không làm được thì tốt nhất nên chấm dứt việc trao đổi học tập cán bộ giữa 02 đảng vì chính Tàu đã tự lột mặt nạ, vứt bỏ quan hệ  “4 tốt & 16 chữ vàng’ trắng trợn, công khai xâm lược lãnh hải chủ quyền của nước ta và thò bàn tay “lông lá” vào sâu trong các hoạt động chính trị, kinh tế xã hội của đất nước.

KimDungKyDuyen: 

Thật khó tưởng tượng nổi. Khi lòng dân căm phẫn dã tâm và hành động của Tàu đến vậy, mà còn cử cán bộ sang Trường Đảng của một tỉnh ở Tàu học. Không hiểu học gì?

Học làm kiếp nô lệ chăng?

—————-

Ảnh báo Tuổi trẻ

Trên mạng có bài viết ngắn gọn, súc tích của PGS Mạc Văn Trang tiêu đề “Nhục không thể tưởng tượng” nguyên văn như sau:

      “1. Một quốc gia có Viện Hàn lâm khoa học, có Học Viện Hành chính, Học viện chính trị… mà đưa cán bộ sang trường đảng của 1 tỉnh nhờ đào tạo (?)

  1. Kẻ thù truyền kiếp đang chiếm đóng trái phép một phần lãnh thổ nước ta, lại đang tiếp tục xâm lược biển đảo, giết hại đồng bào mình mà vẫn đâm đầu sang để nó dạy dỗ (!);
  2. Nhân dân hoàn toàn có quyền gọi lũ cán bộ đi sang Tàu đào tạo là bọn việt gian, bán nước, tay sai cho giặc!
  3. Tổ tiên ta có bao giờ làm thế không? Trên thế giới, có nước nào hèn, nhục như thế không?

Trên mạng nhiều lời chia sẻ, đồng tình, “ném đá” lãnh đạo không thương tiếc! Có ý kiến cho rằng việc thoả thuận về hợp tác bồi dưỡng đào tạo cán bộ được ký kết từ thời Tổng bí thư Nông Đức Mạnh. Muốn biết rõ nội tình, phải hỏi đích danh ông Phạm Minh Chính (Trưởng ban Tổ chức Trung ương) và ông Võ Văn Thưởng (Trưởng ban Tuyên giáo Trung ương).

Theo thiển nghĩ của tôi, Điểm 1 và 2, kể cả nửa đầu điểm 4 trong bài viết của PGS Mạc Văn Trang nói trên là hoàn toàn chính xác. Riêng còn điểm 3: Không nên quy kết đơn giản, chỉ dựa vào việc sang Tàu học là việt gian bán nước, tay sai cho giặc mà phải đánh giá căn cứ vào tư duy và nhất là việc làm cụ thể. Nửa sau điểm 4 cần phải xem xét kỹ hơn; có thể Lào, Campuchia, Pakistsan và một số nước châu Phi cũng cử cán bộ sang Tàu học (phân biệt cán bộ đảng sang học, khác với sinh viên đi học đại học ở Trung Quốc).

Những lời phê phán, “ném đá” trên mạng xã hội có thể thông cảm, nhưng còn quá nặng bức xúc, cảm tính. Mà trong quan hệ với Trung Quốc, sự tỉnh táo của cái đầu luôn luôn là yêu cầu số 1. Còn như với những cán bộ sẵn sàng “bán mình” cho giặc thì họ chẳng cần phải đến học ở Trung Quốc mới bán được.

Nhà cầm quyền Trung Hoa có nhiều thủ đoạn tinh vi, những luận điệu nhồi sọ nguy hiểm (và có cả việc móc nối cài cắm “tay chân”). Chúng ta không được biết những người được cử đi học có đủ trí thức và bản lĩnh để trao đổi, khi cần phải phản kháng, không cho phép Trung Hoa tuyên truyền chống VN, đơn phương phát tán chủ nghĩa bành trướng dân tộc hẹp hòi, tuyên truyền thù địch chống các dân tộc khác.

Xét trên khía cạnh nào đó, thì thế nước hiện nay hiểm nghèo hơn thời bọn Minh Thành Tổ tấn công Việt Nam triều Hồ Quý Ly. Bởi vì thời đó, nhân dân quay lưng, nhà Hồ đơn độc, nhưng giặc chưa ở trong nhà, chưa ngồi lẫn chốn quan trường, chưa cắm sâu vào những tử huyệt, chưa lung lạc được chính sách, và can dự được vào kinh tế của nước ta.

Lời kết

Tôi không tán thành việc đưa cán bộ sang Trung Hoa “học” quy mô lớn, đông, định kỳ như hiện nay. Nếu bắt buộc phải đi theo ký kết riêng trước đây vẫn còn hiệu lực thì phải hạn chế số lượng, chọn lọc người đi, phải quản lý, nắm được nội dung “hoc tập”. Những người đi học cần thấu hiểu nguyên lý muốn thắng được đối thủ thì phải học từ kế sách, biết rõ tôn tử binh pháp của họ, để sáng tạo chiến lược khắc tinh với họ?

Việc này, VN có nhiều kinh nghiệm nhưng không biết những người lãnh đạo hiện nay cụ thể trực tiếp chịu trách nhiệm là 2 ông Phạm Minh Chính và Võ Văn Thưởng có đủ trí tuệ và bản lĩnh để chăm lo, quản lý việc đó hay không.?

Nếu không làm được thì tốt nhất nên chấm dứt việc trao đổi học tập cán bộ giữa 2 đảng vì chính Tầu đã tự lột mặt nạ, vứt bỏ quan hệ  “4 tốt & 16 chữ vàng’ trắng trợn, công khai xâm lược lãnh hải chủ quyền của nước ta và thò bàn tay “lông lá” vào sâu trong các hoạt động chính trị, kinh tế xã hội của đất nước.

Dân ta yêu hòa bình, rất nhân ái vì đã có quá nhiều chiến tranh, hy sinh, mất mát. Việt Nam mong muốn hoà bình nhưng phải hoà bình trong độc lập, tự do, hạnh phúc chứ không  phải thứ hoà bình, ổn định trong nô lệ.

Xin mượn lời của nhà thơ Huy Cận để kết thúc cho bài viết này:

:”Sống vững chãi bốn nghìn năm sừng sững

Lưng đeo gươm, tay mềm mại bút hoa

Trong va thật sáng hai bờ suy tưởng

Sống hiên ngang mà nhân ái chan hòa”

Tô Văn Trường

Để lại lời nhắn

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.