Cái lý của thằng “Mèo”(tiếp theo-Chu Mộng Nong

Cái lý của thằng Mèo (Tiếp theo)

Chu Mộng Long

2-10-2019

Tiếp theo phần 1 — phần 2 và phần 3

(Truyện dã sử của Chu Mộng Long)

Trước áp lực của dư luận và trước sự trí trá của vua Mèo, quan công sứ đích thân đến cung đình yêu cầu hoàng thượng xử trảm vua Mèo để an dân. Vẫn biết thi cử ở xứ này là để tuyển quan ngu cho dễ sai bảo, nhưng quan ngu mà dân loạn thì chí nguy. Cho nên lần này, quan công sứ đề nghị xử rốt ráo tội làm lệch lạc kết quả cuộc thi tuyển chọn nhân tài.

Hoàng thượng đăm chiêu nhìn chiếc baton trên tay quan công sứ, cảm thấy cái quyền lực của mình lúc này sao mà nhỏ bé. Ngài quên mất thói quen vuốt râu trước khi phán điều gì, cứ để tay bụm trước bộ hạ, mắt nhìn cái baton mà thưa:

– Nhưng cung đình phải theo luật lệ xưa nay, không thể làm trái quy trình. Hơn nữa vua Mèo có cái lý của thằng Mèo, không đơn giản trảm là xong…

Nghe đến đó, quan công sứ dứ dứ chiếc gậy vào mặt hoàng thượng:

– Lý sự cùn! Nó làm vua xứ Mèo cát cứ một phương. Chủ trương sửa điểm cho con nó và cho cả họ nhà Mèo chẳng phải ai ngoài nó. Nhưng điều tra, lấy chứng cứ cũng nó. Bây giờ nếu giao cho nó xử tội phạm thì nhiều lắm là nó xử thằng hầu. Quy trình cái con kẹc! Quy đầu thì có!

Nghe quan công sứ tức giận văng tục như vậy, hoàng thượng không khỏi hoang mang. Lại nghĩ đến chuyện vua Mèo cho thằng Dục và khâm sai đại thần ăn cứt mèo mà hoàng thượng cũng tức giận theo. Không chỉ thế, vua Mèo còn đánh rắm thối inh giữa cuộc họp dân biểu làm bẽ mặt cả triều đình lẫn quan khách.

– Cho triệu thằng Dục!

Hoàng thượng ra khẩu dụ. Mười phút sau quan Dục (tục gọi là thằng Dục cho thân mật) vác mặt đến. Hoàng thượng hỏi:

– Quan công sứ đòi xử trảm vua Mèo. Khanh có cao kiến gì không?

Thằng Dục cố gắng cúi cái đầu xuống, nhưng cái tướng ngưỡng thiên hơi khó sửa, nên đành quỳ xuống cho chắc:

– Bẩm quan công sứ, muôn tâu hoàng thượng. Trảm là phải. Thần đã nàm hết mình cho cuộc thi trót nọt, nhưng thằng Mèo và đồng bọn phá bĩnh nàm thối ra. Thần đã kiểm điểm trách nhiệm những tay chân của mình, nẽ lào thằng Mèo thoát tội? Ló không chịu nắng nghe mà vẫn cãi ný hết nần lày đến nần khác. Trảm là phải…

Hoàng thượng ngắt lời:

– Dài dòng. Ta hỏi có cao kiến gì không?

Thằng Dục ngửa mặt lên trời như cái bàn thiên đặt giữa sân nhà quê, nghĩ mãi không ra, bèn nói đại cho có cao kiến:

– Bí mật cho ló uống trà có cứt mèo…

Quan công sứ nghe cái cao kế đó thì không khỏi dí cái baton vào miệng thằng Dục:

– Kế hèn. Trả thù vặt mà gọi là cao kiến sao?

Nói đoạn, quan công sứ yêu cầu:

– Người phương Đông có câu: “Điệu hổ ly sơn”. Điều động nó về triều đình, thăng cho nó chức quan nào đó rồi cho khâm sai về xứ Mèo điều tra lại. Vẫn đúng quy trình, không mang tiếng thù vặt.

Hoàng thượng ra chiếu chỉ điều vua Mèo về triều, phong cho một chức quan ngồi chơi xơi nước. Lại ra chiếu chỉ đưa một đại thần địa phương khác về thay chỗ vua Mèo theo luật hồi tỵ. Vua Mèo không thể cãi mà phải chấp hành. Bây giờ thì chỉ nghe vua Mèo ngậm ngùi: “Mong mọi sự rồi sẽ qua”. Thằng Dục nhân cơ hội hàng ngày cho người bí mật pha trà cứt mèo cho vua Mèo uống. Không chết thì cũng lú đi phần nào cho hết cãi lý.

Kết quả điều tra khách quan được tấu trình lên hoàng thượng. Hoàng thượng đích thân xét xử.

Không khí buổi xét xử xem ra rất căng thẳng. Nhà vua ngự trên ngai vàng. Tả hữu hai bên chờ vua phán và chỉ biết hô hoàng thượng anh minh. Quan công sứ chỉ ngồi ghế giám sát. Thằng Dục đóng vai trò công tố viên. Vua Mèo thành bị can. Nhìn không khí căng thẳng, lại thấy thằng Dục trong tư thế hằm hè, vua Mèo biết triều đình sẽ xử mình. Vua Mèo nhìn quanh và ung dung rút ra cái ống hút, phi một điếu dài, khói tỏa khắp cung điện.

– Không được hút thuốc trong cung điện! Nàm như vậy nà vô giáo dục!

Thằng Dục mắng. Vua Mèo cãi:

– Hút một điếu cho bớt căng. Nàm gì sỉ mắng dữ vậy?

Nghe vua Mèo nhái giọng mình, thằng Dục càng tức điên lên. Không cần hoàng thượng khai cuộc, thằng Dục đã oang oang đọc bản luận tội:

– Muôn tâu hoàng thượng. Đã có đủ chứng cứ vua Mèo phạm tội chữa điểm cho con mình và cho cả họ nhà Mèo gây dư luận xấu, ảnh hưởng nghiêm trọng đến an linh quốc gia. Căn cứ vào nuật hình, đề nghị chuyển sang thằng Hình, à nộn, Bộ Hình, xử trảm ngay nập tức!

Vua Mèo phi một điếu thuốc nữa và nhả thẳng khói vào mặt thằng Dục. Thằng Dục ho khùng khục. Vua Mèo cười nhạo:

– Không phải lỗi tại tao. Tại mày ngửa mặt hứng khói đấy nhé. Tao hỏi mày, tao có trực tiếp chữa điểm không?

Thằng Dục lấy khăn lau mắt lau mũi và nói ngay:

– Mày không trực tiếp chữa điểm, nhưng mày lợi dụng chức vụ quyền hạn, chỉ đạo cho cấp dưới chữa. Bằng chứng là em mày, vợ mày đã khai nhận trong bản cung!

Vua Mèo lại phi một điếu nữa. Khói tỏa mù mịt. Không ai còn nhận ra mặt vua Mèo. Trong làn khói, cả triều đình nghe tiếng vua Mèo vang ra:

– Cái lý nó phải thế này nè Dục à. Vợ tạo đã xúi giục em chồng của nó tham gia chữa điểm cho cháu gọi vợ tao là mẹ và gọi em chồng của nó là chú. Và như vậy là không liên quan gì đến tao. Hiểu chưa?

Mặt thằng Dục như cái thớt bị băm khi nghe cái lý lòng vòng như khói thuốc đó. Không kiềm chế được nữa, thằng Dục quát:

– Vậy sao mày không lói nuôn nà,… cái đứa cháu chui ra từ cái nồn vợ mày gọi vợ mày bằng mẹ và gọi chú ló bằng cha cho mày khỏi gánh trách nhiệm?

Không để cho vua Mèo cãi thêm, thằng Dục nhấn thêm vài câu nữa cho hả giận:

– Thiên hạ lói không sai là cái ný thằng Mèo. Tưởng mấy tháng nay cho mày uống trà cứt mèo thì mày nú đi, không ngờ vẫn trí trá!

Vua Mèo nghe cái bí mật quốc gia mà thằng Dục vừa tiết lộ thì mừng như vớ được bửu bối. Đột nhiên vua Mèo trực chỉ vào quan công sứ:

– Ngài công sứ thấy sao? Triều đình An Nam có văn minh không khi chơi trò hèn hạ, cho nghi phạm ăn cứt mèo? Xử án mà trả thù cá nhân thì có khách quan không?

Nói xong vua Mèo ung dung hút hết phần xái còn lại. Cả cung điện cũng ngây ngất say thuốc. Quan công sứ đứng lên nói:

– Xét xử hoang dã như thế này thật mang tiếng cho công cuộc khai hóa văn minh của nhà nước bảo hộ…

Nói xong, quan công sứ cắp baton về thẳng. Hoàng thượng hô bãi triều. Các quan đồng loạt hô: “Hoàng thượng anh minh”.

Kết quả là, vợ vua Mèo bị mang ra xử trảm vì tội chỉ đạo cho em chồng của mình chữa điểm cho cháu của em chồng mình. Vua Mèo làm lễ ăn mừng vì được tự do….

(Còn nữa)

Chu Mộng Nong

May là ông Triệu Tài Vinh chỉ học bốn… ngày!

Blog VOA

Trân Văn

2-10-2019

Quan chức Bộ GD-ĐT họp báo về gian lận thi tốt nghiệp ở Hà Giang, 17/7/2018. Ảnh: ANTĐ

Cuối cùng, Ủy ban Kiểm tra (UBKT) của Tỉnh ủy Hà Giang cũng thay mặt hệ thống chính trị ở Hà Giang, công bố cách thức xử lý các đảng viên dính líu đến scandal gian lận điểm trong kỳ thi Tốt nghiệp Trung học phổ thông năm 2019.

Theo đó, có tới 151 đảng viên, dính líu đến chuyện sửa bài thi để nâng điểm, giúp các thí sinh mà học lực chẳng đâu vào đâu (có những trường hợp điểm thi ba môn chỉ 0,5) giành được chỗ chúng muốn trong hệ thống đại học công lập ở Việt Nam hồi năm ngoái.

Đáng lưu ý là sau 15 tháng “nâng lên, đặt xuống”, UBKT của Tỉnh ủy Hà Giang quyết định chỉ kỷ luật 46/151 cá nhân, trong đó, ba bị khai trừ ra khỏi đảng (cả ba đã bị khởi tố, đang bị xem xét trách nhiệm hình sự), một bị cảnh cáo và 42 bị khiển trách.

Tuy cũng dính líu đến chuyện sửa bài thi để nâng điểm nhưng chẳng rõ dựa vào tiêu chí nào, UBKT của Tỉnh ủy Hà Giang cho rằng có 29/151 cá nhân mà vi phạm “chưa đến mức bị xử lý kỷ luật”, chỉ phải “kiểm điểm sâu sắc, nghiêm túc rút kinh nghiệm”?

76/151 cá nhân còn lại thì có 12 phải chờ ý kiến từ UBKT của BCH Trung ương đảng CSVN, 57 đang tiếp tục xem xét, bốn đang chờ diễn biến mới (2/4 đang chờ phán quyết của tòa, 2/4 đang mắc bệnh hiểm nghèo…

***

Nhìn vào 29 trường hợp dù dính líu đến scandal gian lận điểm thi nhưng UBKT Tỉnh ủy Hà Giang cho rằng “chưa đến mức bị xử lý kỷ luật”, chỉ cần “kiểm điểm sâu sắc, nghiêm túc rút kinh nghiệm”, người ta ắt sẽ hoang mang, không biết nên khóc hay cười!

Ngoài trường hợp bà Phạm Thị Hà (Phó Giám đốc Sở NN PTNT), vợ ông Triệu Tài Vinh (cựu Bí thư Tỉnh ủy, sau scandal gian lận điểm thi được điều động về Ban Kinh tế của BCH Trung ương đảng CSVN) phải “kiểm điểm sâu sắc, nghiêm túc rút kinh nghiệm” vì để “em chồng tác động cho con được nâng điểm thi”, còn có nhiều trường hợp khác rất đáng để ý nhưng do báo chí thông tin không đầy đủ, công chúng không biết để bàn (1)…

Chẳng hạn trường hợp bà Nguyễn Thị Lan Anh (Chánh án Tòa án Hà Giang). Con bà Anh cũng là một trong những đứa trẻ được sửa bài thi để nâng điểm nhưng theo UBKT Tỉnh ủy Hà Giang, Chánh án Tòa án Hà Giang chỉ cần “kiểm điểm sâu sắc, nghiêm túc rút kinh nghiệm” khi “để chồng tác động với người khác giúp nâng điểm thi cho con” là có thể tiếp tục nhân danh Cộng hòa Xã hội chủ nghĩa Việt Nam chỉ đạo xét xử đủ thứ!

Tương tự, bà Vương Ngọc Hà (Phó Đoàn Đại biểu Quốc hội của Hà Giang) không bị kỷ luật vì mẹ bà mới là người… “tác động” sửa bài thi – nâng điểm cho con bà. Các ông: Đỗ Tiến Dũng (Phó Giám đốc Công an Hà Giang), Nguyễn Ngọc Linh (Chánh Thanh tra Công an Hà Giang), Nguyễn Ngọc Châu (Chỉ huy phó Biên phòng Hà Giang) tỉnh không bị kỷ luật vì con của họ được sửa bài thi – nâng điểm là do “tác động” của… vợ họ!..

***

Không nên đối chiếu danh sách đảng viên bị UBKT Tỉnh ủy Hà Giang quyết định áp dụng kỷ luật đảng, với danh sách đảng viên “chưa đến mức bị xử lý kỷ luật”, chỉ phải “kiểm điểm sâu sắc, nghiêm túc rút kinh nghiệm” vì nguy hại cho … não!

Tại sao cùng nhờ “tác động” của “người khác” để con được sửa bài thi – nâng điểm nhưng ông Nguyễn Trung Tuyến (Bảo vệ), bà Nguyễn Thị Sáu (Kế toán), bà Nguyễn Thị Thu Hà (Nhân viên Văn phòng), ông Nguyễn Văn Hà (Nhân viên Ban Tài chính Bộ Chỉ huy quân sự Hà Giang), ông Nguyễn Trung Thành (Sĩ quan cảnh sát thuần túy, không có chức vụ),… lại bị “khiển trách”, còn những đảng viên giữ trọng trách thì không?

Tại sao bà Phạm Thị Hà (phu nhân ông Triệu Tài Vinh) “để em chồng tác động nâng điểm cho con” thì “chưa đến mức bị xử lý kỷ luật”, chỉ phải “kiểm điểm sâu sắc, nghiêm túc rút kinh nghiệm”, còn ông Vàng Mí Chỏ (Phó Chủ tịch HĐND huyện Đồng Văn) “nhờ chị dâu tác động nâng điểm cho con” thì “vi phạm quy định những điều đảng viên không được làm” thành ra bị “khiển trách”? Chẳng lẽ chị dâu nguy hiểm hơn em chồng?

Dường như khi xem xét để xác định có kỷ luật những đảng viên dính líu đến scandal gian lận điểm thi hay không, UBKT của Tỉnh ủy Hà Giang cố ý phân định giữa “nhờ” và “để” nhằm tách bạch giữa… chủ động và… thụ động.

Việc phân định giữa “nhờ người khác tác động” với “để người khác tác động”, rồi quyết đinh “nhờ” thì phải xử lý kỷ luật còn “để” thì được miễn trừ trách nhiệm, chỉ cần “kiểm điểm sâu sắc, nghiêm túc rút kinh nghiệm” là… xong, dựa trên những tiêu chí nào?

Chưa kể nếu “nhờ” thật sự là chủ động thì chỉ “khiển trách”, thậm chí “cảnh cáo” rồi… thôi, có thỏa đáng không? Nếu không (vì chủ động rõ ràng là cố tình phạm pháp) thì lẽ nào lại tha… mẹ, mẹ vợ, chị dâu, em chồng các viên chức lãnh đạo? Tha như thế thì còn gì là “pháp chế xã hội chủ nghĩa”, còn gì là “sống và làm việc theo hiến pháp và pháp luật? Làm sao có thể “xây dựng xã hội công bằng, dân chủ, văn minh”?

***

Sau một thời gian dài “im hơi, lặng tiếng”, tuần trước, ông Triệu Tài Vinh “xuất đầu lộ diện”. Nhân dịp tái ngộ công chúng qua hội thảo về “Đổi mới phương thức lãnh đạo của đảng trong điều kiện mới” do Tạp chí Cộng sản tổ chức, ông Vinh nhắc lại những scandal liên quan tới ông: Cả họ làm quan (vợ, em trai, em gái, em dâu, em rể, bà con nội ngoại chia nhau nắm giữ vai trò lãnh đạo nhiều ngành, nhiều cấp ở Hà Giang). Gian lận thi cử (cả con gái lẫn cháu cùng “bị” sửa bài thi, nâng điểm),… – kèm lời khuyên các đồng chí của ông là “phải đối mặt với thực tế, vượt qua”.

Ông Vinh được mời làm diễn giả tại hội thảo vừa kể vì từng là Bí thư tỉnh Hà Giang trong chín năm. Theo ông Vinh: “Chính trị Hà Giang ổn định vì sức đề kháng của hệ thống chính trị Hà Giang rất tốt” (2)! Cho dù ngay sau đó có khá nhiều người dè bỉu tuyên bố vừa kể nhưng quyết định xử lý 151 đảng viên dính líu đến scandal gian lận điểm trong kỳ thi Tốt nghiệp Trung học phổ thông năm 2019 mà UBKT của Tỉnh ủy hà Giang mới công bố cho thấy, rõ ràng “sức đề kháng của hệ thống chính trị Hà Giang rất tốt”, nếu không, cách xử lý không thể như đã thấy!

Bàn về “Đổi mới phương thức lãnh đạo của đảng trong điều kiện mới”, ông Vinh tâm tình: Ông không được quy hoạch “cán bộ cấp chiến lược”, chỉ được “bồi dưỡng bốn ngày làm Ủy viên Trung ương Đảng” (3). Ông Vinh bảo rằng, sau khi đảm nhận vai trò Phó Chủ tịch tỉnh, rồi Bí thư Hà Giang, ông nhận ra giữa “lý luận và thực tiễn có khoảng cách” nên muốn được học thêm! Tuy ông Vinh tỏ ra rất tự hào về “hệ thống chính trị” ở Hà Giang, xem đó như một sản phẩm do công của ông nhưng với thực tế mà công chúng đã thấy, đã biết về Hà Giang, có lẽ ông Vinh không nên… “học thêm”, dù chỉ một ngày!

Chú thích

(1) https://vtc.vn/gian-lan-thi-cu-o-ha-giang-cong-bo-danh-sach-151-can-bo-dang-vien-lien-quan-d501818.html

(2) https://tuoitre.vn/ong-trieu-tai-vinh-noi-ve-chuyen-ca-nha-lam-quan-va-tieu-cuc-thi-cu-20190925113853604.htm

(3) https://news.zing.vn/ong-trieu-tai-vinh-chia-se-ve-chuyen-ca-ho-lam-quan-gian-lan-thi-cu-post993949.html

Để lại lời nhắn

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.