Thơ Phạm Hiền Mây

KHI ANH

khi anh còn mãi bên trời

thì xa xôi vẫn riêng lời mây bay

hững hờ gió cánh về lay

lối quanh co buốt heo may sớm chiều

heo may lặng lẽ trút nhiều

khi anh con sóng dâng triều nhấp nhô

thì ghềnh đá vẫn dòng xô

mòn nghiêng bóng đổ trăng ô nước tàn

mòn nghiêng bóng đổ trăng làn

hôm đêm ôm riết đóa ràn rụa sao

khi anh ngọt lưỡi tình trao

thì thiên thu biết sầu cao đã gần

thì thiên thu biết đã ngần

ánh non xanh biếc chín tầng rưng rưng

khóe hoa lệ ướt khôn dưng

khi anh khoảnh khắc sương ngưng giọt mềm

khi anh tay lót êm đềm

thì mưa em lá rụng thềm gối ru

đâu cần phải trắng mù u

mới nghe ra cội phù du rất đời

thì ra nghe rất ạ ời

con tim yêu

cất giọng mời

khi anh.

Phạm Hiền Mây

MÙA YÊU

thềm rêu ấy bàn chân mai có mỏi

rủ nhau về lối sót chút ngày dư

nắng loang chiều may sót chút hồ như

hồ như đến hồ như đi đời ngỡ

hồ như đến hồ như đi đời chợ

kiếp vào mây nẻo trắng một hư phù

gió ngàn khuya vỡ rúc tiếng chim gù

hoàng hôn quách thành xây sầu dấu tích

hoàng hôn quách thành mơ cơn tịch mịch

giấc hồ xưa vội vã mặt quay rồi

tối màu em cũ chốn để riêng ngồi

bầy khô lá vụn sông dài trôi rất

bầy khô lá dải sông tàn ẩn dật

củi ghềnh ôm mộng ngắn thuở xanh ngàn

thở hồ khe róc rách chợt thiên đàng

non ngực vút đồi trăng nhô mượt cỏ

nhô ngực vút đồi non cơn bụi đỏ

viễn ly thân thứ lữ khói sương mờ

đẫm phiêu du cố lý trở đôi bờ

hồ như có hồ như không vòi vói

hồ như có hồ như không tình gọi

hai trời mình

kịp chứ

bóng mùa yêu.

Phạm Hiền Mây

NHÉ YÊU

mình yêu nhau nhé anh ơi

ngoài kia bầy sẻ đã lời vu vơ

đã vàng nắng hắt hiên tơ

tường tây mái lợp xanh lơ mấy tầng

xanh tây mái lợp đường trần

mình yêu nhau nhé nẻo gần sắp xa

sẽ bâng khuâng lắm í a

cánh chim lữ thứ chiều qua xứ người

cánh chim lữ vắng môi cười

sầu treo trái chín thơm mười sáu trăng

mình yêu nhau nhé khó ngăn

trận hôm sớm tháng ngày khăn áo vùi

sớm hôm trận khát khao mùi

hương ân ái lén giọt chùi tương tư

trăm năm một mối hồ như

mình yêu nhau nhé mùa hư đợi chờ

mình yêu nhau kẻo bất ngờ

lấp la lấp ló bên bờ môi hôn

trắng đòi xóa dấu tình chôn

dựng mưa khua cuộc dại khôn gió trời

dậy mây mưa cuộc tơi bời

đừng rời nhau

nhé mãi đời

mình yêu.

Phạm Hiền Mây

Để lại lời nhắn

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.