Sơ suất,ngu, dốt….-Nguyễn Văn Chiến

THỦ TƯỚNG SƠ SUẤT

Nguyễn Văn Chiến
(Viet-Studies. Báo Tiếng Dân ngày 6/8/2019)

Xin giới thiệu tóm tắt bài báo của Nguyễn Văn Chiến để các bạn tham khảo. Bài khá dài, tôi chỉ giữ lại các ý chính. Mong được tác giả thông cảm và cho phép.


phê tê bốc Nguyễn Đình Cống

“Có nhiều kiểu sai: do sơ suất, do dốt, do ngu.
“Sơ suất” thì đó là do ta cẩu thả hay do ta làm việc với cường độ cao, quá say mê, quá tập trung vào chuyện vĩ mô và đại sư mà quên đi các tiểu tiết vi mô.
“Dốt” là do ta không biết chuyện này chuyện kia, định luật này, nguyên lý nọ v.v… , do ta không được học, Còn “ngu” thì cả khi ta được học, dù học rất nhiều, nhưng lại không biết sử dụng sở học của mình để áp dụng vào việc đời.
.
Do đó “ngu” có khi là có được học – có nhãn hiệu cầu chứng với bằng này bằng nọ — nhưng không biết áp dụng những gì đã được dạy.
Người ta có thể dốt nhưng không ngu.
Lại có những kẻ không hề dốt nhưng ngu.

Bây giờ trở lại ý niệm “sai do sơ suất”.
Nếu gọi là “sai do sơ suất” thì ta chỉ và chỉ nên “sai” một lần là đủ. Sai đến lần thứ hai, thứ ba thì ấy là ta dốt. Còn sai đến cả tá lần trở lên thì ấy là do ta không biết học từ những cái sai đầu tiên.
Mà không biết học thì có nghĩa là “ngu”.
Bây giờ ta thử “phân tách” những lần “sơ suất” của thủ tướng.


1. “Cờ lờ vờ”

Đọc diễn văn trong lễ kỷ niệm 50 năm thành lập Ngân hàng Phát triển Châu Á (ADB), thủ tướng phát biểu : “ Cờ Lờ Mờ Vờ và Cờ Lờ Vờ về kết nối các nền kinh tế,
Nhiều người thắc mắc, không hiểu , “cờ-lờ-mờ-vờ,” và “cờ-lờ-vờ” là gì lạ quá!
Hỏi ra mới biết “Cờ Lờ Mờ Vờ” là “CLMV”, tức “Cambodia, Lào, Miến Điện, Việt Nam”.
Còn “Cờ Lờ Vờ” là CLV, Cambodia, Lào và Việt Nam.
Tên ba nước Cambodia– Lào – Việt Nam mà gọi là “cờ lờ vờ” thì quá sai.
Đầu tiên ta tạm hiểu ấy là do ông sơ suất, còn tên trợ lý viết diễn văn cẩu thả. Nói theo giọng Quảng Nôm thì: “Hấn viết răng, tui đọc rứa, hấn viết C-L-V thì tui đọc cờ – lờ -vờ” chớ có chi mô!”
Đến đây thì ta lại đặt vấn đề về trách nhiệm của tên trợ lý: đây có phải đơn thuần là “sơ suất” hay không?
Thứ nhất là trình độ của tên trợ lý!
Nếu đã hiểu rõ thủ tướng rồi thì khi viết tóm tắt những gì thủ tướng cần nói, hắn sẽ viết “mếch in Việt Nam” hay thậm chí cho ra vẻ Ăng Lê thì viết “mếch in Viê..ê.. ế..t nam” chứ không “Made in Việt Naam” để sếp đọc thành “ma ze in Việt Nam” cho thiên hạ cười.
Thứ hai, nếu không ngu thì phải chăng tên trợ lý này ngạo mạn, coi thường thủ tướng? Nhưng đã làm thủ tướng thì phải biết dùng người, biết chọn người.
Làm thủ tướng mà để thằng trợ lý biến mình thành trò cười cho thiên hạ, ấy là “sơ suất”, “dốt” hay “ngu”?

2. “Cách mạng công nghiệp 4.0”

Cụm từ này đã là “sợi chỉ đỏ” xuyên suốt các bài diễn văn của thủ tướng, trở thành mốt thời thượng, thậm chí trở thành đề thi… hoa hậu.
Kể từ đầu năm 2017 đến nay hầu như bài diễn văn nào của thủ tướng cũng chêm cụm từ này.
– Miệng nhà quan có gang, có thép. Bắt chước “chất thép” từ mồm thủ tướng, người người, nhà nhà ai cũng rôm rả “cách mạng công nghiệp 4.0”. Thậm chí các quan chức còn lạm dụng “Cách mạng” để lấy tiền thuế của dân đi du hí nước ngoài. VnExpress (17.7.2018):
“Cách mạng công nghiệp 4.0” còn “bò” vào các cuộc thi hoa hậu vớiCâu hỏi: “Bạn có nghĩ có chỗ cho Hoa hậu Việt Nam trong cuộc cách mạng công nghiệp 4.0 hay không?”.
Nhưng than ôi, làm gì có cái gọi là “cách mạng công nghiệp 4.0”, thưa thủ tướng! Mở miệng ra thì thủ tướng một điều “cách mạng”, hai điều “cách mạng” mà không biết là là một thứ cách mạng bánh vẽ!
– Cuộc cách mạng thứ nhất đánh dấu với sự ra đời của động cơ hơi nước của James Watt tại Anh năm 1759, Cuộc cách mạng thứ hai bắt đầu với ý tưởng “tiêu chuẩn hóa” các bộ phận của Frederick Winslow Taylor và dây chuyền lắp ráp của Henry Ford,. Cuộc cách mạng thứ ba bắt đầu từ thập niên 1970 với phát minh ra chất bán dẫn,.
– Cuộc cách mạng thứ tư bắt đầu vào vào cuối thế kỷ 20, được gọi là cuộc cách mạng thông tin và từ đó đến nay chưa có cuộc cách mạng công nghệ nào khác. Các phát minh mới như trí tuệ nhân tạo, xe hơi điện hay máy tình bảng, smart phone cũng chỉ là các sản phẩm của cuộc cách mạng công nghệ thứ tư.
– Trên thực tế báo chí quốc tế chỉ sử dụng cụm từ “industry 4.0” (kỹ nghệ hay công nghiệp 4.0) mà thực chất chỉ là sự áp dụng và tích hợp những thành tựu mới nhất của cuộc cách mạng thông tin vào sản xuất công nghiệp trong một thế giới toàn cầu hóa về mặt chính trị và nối mạng bằng internet cao tốc.
– Như đã chỉ ra ở trên, cụm từ “cách mạng công nghiệp 4.0” được nhai đi nhai lại trong các bài diễn văn của thủ tướng, được “xã hội hóa” tràn lan, thậm chí còn bị “son phấn hóa” trong kỳ thi hoa hậu. Như vậy thì cái sai này là do “sơ suất”, do “dốt” hay do “ngu”? Người đọc dễ dàng tự tìm câu trả lời!
Việc thủ tướng nhai đi nhai lại cụm từ này cũng giống như ông vua cởi truồng mà tưởng là mình mặc quần áo đẹp!

Bây giờ thủ tướng có sáo ngữ “cách mạng công nghiệp 4.0” còn trước đây Tổng bí thư Nguyễn Văn Linh có “xử lý hộp đen”. Chuyện này được nhà báo Huy Đức ghi lại với đầy đủ tư liệu minh chứng trong cuốn Bên Thắng Cuộc (tập II, Quyền bính).
– Không ai biết cụ thể ông Linh “học” mấy chữ này từ đâu, có tin ông nghe một quan chức có bằng tiến sĩ điều khiển học buộc miệng “xử lý hộp đen” nên chộp lấy như là lời vàng ý hay ngọc dù chẳng hiểu gì.
– Nhưng Tổng bí thư nói thì báo đảng phải nâng. Ngày 10-6-1988, báo Nhân Dân tổ chức cuộc hội thảo của các giám đốc công ty với đề tài: “Làm thế nào để xử lý hộp đen có hiệu quả theo tinh thần các nghị quyết của Đảng và nhà nước mới ban hành”. Kể từ đó cho tới đầu tháng 7 năm 1988, báo Nhân Dân lần lượt đăng phát biểu của nhiều giám đốc, ai cũng nhai lại mối ưu tư “Làm thế nào để xử lý hộp đen” trong khi chả ai biết “hộp đen” là cái gì.

Thấy chướng tai chướng mắt, Giáo sư Hoàng Tuỵ và Giáo sư Phan Đình Diệu cùng đứng tên để viết thư gửi báo Nhân Dân, giải thích rằng các thuật ngữ “hộp đen” báo hay sử dụng “bị hiểu sai lạc và sử dụng tuỳ tiện”. Nhưng thư bị vứt vào sọt rác, tổng biên tập báo đảng giả điếc. Hai giáo sư gửi tới Văn phòng Trung ương nhưng nơi này giả đui! Thế là Nguyễn Văn Linh thành kẻ “ngu si hưởng thái bình”, hở mồm ra là “xử lý hộp đen”.
– Bí nước, hai giáo sư toán học nhờ đến nhà văn Nguyên Ngọc, lúc đó là tổng biên tập báo Văn Nghệ. Đầu tiên Nguyên Ngọc gọi điện cho Tổng Biên tập báo Nhân Dân Hà Đăng, nhưng ông này sợ, thú nhận: “Tôi không dám đăng”. Nhà văn Nguyên Ngọc kể lại: “Một bài báo mấy trăm chữ mà hai bậc đại trí thức của Việt Nam phải đồng ký tên. Cái sai không chỉ là của một cá nhân Tổng bí thư nữa mà có nguy cơ trở thành ‘kiến thức’ phổ thông. Nếu mình cũng sợ không đăng thì người ta sẽ nghĩ là cả nước Việt Nam không biết”.

Nguyên Ngọc cho đăng bài Hộp Đen Và Quay Hộp Đen trên báo Văn Nghệ ngày 30-7-1988, kể từ đó từ này biến sạch khỏi báo Nhân Dân. Sau đó thì Linh cũng câm luôn với chữ “hộp đen”. Rồi cùng với nhiều chuyện khác, sau đó Nguyên Ngọc bị cách chức.
– Dẫu sao thì Nguyễn Văn Linh cũng tỉnh ngộ với bài báo trên, tương tự ông vua cởi trường tỉnh ngộ với lời con trẻ. Nhưng thủ tướng thì hiện tại vẫn say mê với “Cách mạng công nghiệp 4.0” và cuộc “cách mạng” này đang trở thành “kiến thức phổ thông”.

Cái trò “cởi truồng” với “cách mạng 4.0” này không chỉ xảy ra một lần mà lập đi lập lại, còn bị “đại trà hóa” đến mọi nhà, mọi ngành thì đó là “sơ suất”, là “dốt” hay là “ngu”?
Xin phiền quý bạn đọc tự tìm câu trả lời!”

Để lại lời nhắn

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.