Lý Bằng(Li Peng) tên hàng thịt Bắc Kinh(Peking butcher)rốt cuộc cũng phải ra đi về cõi ..âm trình diện trước Diêm Vương-The Economist/CNN…

Lý Bằng và vai trò gây tranh cãi trong chính biến Thiên An Môn

Nguồn: “Obituary: Li Peng died on July 22nd”, The Economist, 25/07/2019.

Biên dịch: Phan Nguyên

Nhật ký của Lý Bằng vào ngày 27 tháng 4 năm 1989 ghi lại khoảnh khắc sự cố biểu tình Thiên An Môn tác động trực tiếp tới ông. Trên đường về nhà từ văn phòng thủ tướng ở Bắc Kinh, chiếc xe của ông đã bị chặn bởi những người biểu tình. Người lái xe và vệ sĩ của ông – và ông vui mừng vì có họ bên cạnh lúc đó – phải tìm đường khác.

Sau nhiều ngày biểu tình ủng hộ dân chủ của các sinh viên ở Quảng trường Thiên An Môn, chính phủ vẫn chưa có hành động nào. Không ai đến đánh đập và bắt giữ những người biểu tình như từng xảy ra một lần duy nhất trước đó trong giai đoạn cai trị của Đảng Cộng sản – trong một đợt biểu tình quy mô lớn cũng tại chính Thiên An Môn. Đó là vào năm 1976, khi người dân đang thương tiếc sự qua đời của Thủ tướng Chu Ân Lai. Lý cũng đã khóc thương ông Chu, có lẽ nhiều hơn nhiều người khác, vì Chu đã chăm sóc ông từ khi ông còn là một đứa trẻ sau khi cha ông bị giết, hi sinh vì cuộc đấu tranh của cách mạng. Đạo đức và nguyên tắc của Chu đã ảnh hưởng sâu sắc đến Lý sau này.

Nhưng sự tiếc thương của công chúng năm 1976 đã biến thành biểu tình chính trị chống lại những kẻ thù cứng rắn của Chu, và cuộc biểu tình đó đã bị trấn áp mạnh mẽ. Bây giờ, 13 năm sau, nhiều người Trung Quốc đã cho phép mình tin rằng cuối cùng đảng cũng đã sẵn sàng đi theo một con đường chính trị mới, cở mở hơn với bất đồng chính kiến. Nhưng Lý không thể cho phép điều này. Ông viết trong nhật ký của mình rằng ông thà chết còn hơn là để các cuộc biểu tình vượt ra khỏi tầm kiểm soát.

Ngay từ đầu cuộc biểu tình ông đã sợ điều tồi tệ nhất: rằng những kẻ gây rối này sẽ lặp lại sự hỗn loạn và bạo lực mà Trung Quốc từng chịu đựng trong Cách mạng Văn hóa. Ông đã trải qua những năm bi thảm đó trong vai trò một cán bộ bình thường phụ trách công tác đảng tại sở điện lực Bắc Kinh. (Phát điện, đặc biệt là kỹ thuật thủy điện, là tình yêu lớn của ông, và ông từng theo học chuyên ngành này tại Viện Kỹ thuật Điện ở Moskva). Giờ đây, trong thời đại của Đặng Tiểu Bình với khẩu hiệu “cải cách”, chính trị trở nên bị pha trộn theo một hướng mới, và Lý được gọi là một người bảo thủ. Trong khi Đặng là người cởi mở, Lý sẽ tạo dấu ấn của mình bằng cách giữ lập trường ngược lại.

Thực tế, chính trị Trung Quốc trong thời đại của Đặng thường mâu thuẫn: vừa ôn hòa vừa cứng rắn. Năm 1989, Đặng có hai người thân cận, và Lý là một trong số đó. Người còn lại, hoàn toàn khác, là Tổng Bí thư Triệu Tử Dương (Zhao Ziyang), một người có vẻ tự do xuyên suốt, một người lôi cuốn, thanh lịch, thích mặc Tây phục. Lý từ lâu đã mâu thuẫn với Triệu về tốc độ và đường hướng cải cách, về các vấn đề từ cải cách giá cả đến kiểm soát ý thức hệ. Là một người tin tưởng mạnh mẽ vào vai trò của nhà nước và đảng, ông coi bất kỳ thay đổi nào đều có khả năng gây nguy hiểm cho cả hai.

Trong những ngày xuân căng thẳng năm 1989, Triệu có phần đồng cảm với các sinh viên. Ông nghĩ họ yêu nước. Còn Lý coi các lãnh đạo sinh viên là những kẻ phản cách mạng, tìm cách lật đổ đảng. Họ phải bị đàn áp. Trong các cuộc họp của Ủy ban Thường vụ Bộ Chính trị, ông và Triệu đã cãi nhau dữ dội. Nhưng Lý biết Đặng ủng hộ mình và chủ trường dùng vũ lực để đàn áp. Vào ngày 17 tháng 5, ông cùng với một Triệu Tử Dương đang thất vọng rời một cuộc họp của Bộ Chính trị tại nhà Đặng, vui mừng vì quan điểm của ông đã thắng thế. Việc đàn áp đã được cho phép. Vào ngày 18, ông đã chủ trì một cuộc họp căng thẳng với một số lãnh đạo sinh viên tại Đại lễ đường Nhân dân nhìn ra Quảng trường Thiên An Môn, nói với họ một cách lạnh lùng: “Tình hình sẽ không phát triển như các cậu muốn và mong đợi”. Trái lại, nó sẽ phát triển theo như Lý muốn và dự kiến.

Đêm 20 tháng 5 đã ghi dấu ấn của Lý vào lịch sử Trung Quốc. Đó là khi ông xuất hiện trên truyền hình quốc gia, mặc một bộ đồ đại cán với mái tóc vuốt ngược ra sau, biện minh cho việc chuẩn bị áp dụng thiết quân luật ở Bắc Kinh. “Tình trạng vô chính phủ đang ngày càng xấu đi”, ông đọc bài diễn văn với giọng căng thẳng và tức giận. “Số phận và tương lai của nước Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa, được xây đắp bởi xương máu của bao nhiêu chiến sĩ cách mạng [trong đó có cha ông], đang đối mặt với một mối đe dọa nghiêm trọng”. Từ trong một hội trường chật cứng, hàng trăm cán bộ đã vỗ tay ủng hộ ông.

Lý đã thắng cuộc chiến của mình, và Triệu đã thua. Nhưng Lý đã không giành được trái tim và khối óc của các sinh viên. Mặc dù các sinh viên tập trung sự tức giận của họ vào một số người, bao gồm cả chính Đặng, nhưng Lý đã trở thành gương mặt đại diện chính cho những gì xấu xa. Khi quân đội tập trung ở ngoại thành Bắc Kinh chuẩn bị tiến vào dọn dẹp quảng trường, các sinh viên và các công dân khác đã tổ chức một cuộc biểu tình rầm rộ, hét vang “Đả đảo Lý Bằng”! Trong cuộc gặp ngắn ngủi với họ vào ngày 18, trong bầu không khi sôi sục sự khinh miệt, ông đã nói thẳng với họ: “Chúng ta phải bảo vệ chủ nghĩa xã hội. Tôi không quan tâm đến việc các anh chị có thích nghe điều này hay không”.

Vào đêm 3 tháng 6, điều này đã được lặp lại một lần nữa – bằng những viên đạn. Hàng trăm, có thể hàng ngàn người, đã bị giết. Một số người, đặc biệt là Đặng, xứng đáng bị bêu tên là “Đồ tể Bắc Kinh” như cách nhiều người nước ngoài sau đó đã gán cho các nhà lãnh đạo Trung Quốc. Nhưng biệt danh này thường được gán cho Lý.

Bánh xe vẫn quay

Nhưng Lý chẳng hề bận tâm đến điều đó. Thế giới hậu Thiên An Môn là thế giới của ông. Quan điểm tự do kiểu Triệu không bao giờ được phục hồi. Cải cách kinh tế cuối cùng đã cất cánh một lần nữa, nhanh hơn tốc độ mà những người bảo thủ như ông muốn. Nhưng đảng vẫn nắm vững quyền lực, và đó mới là điều quan trọng nhất. Ông giữ chức thủ tướng trong gần một thập niên, đảm bảo cho các  thành viên gia đình ông thoải mái cắm rễ trong ngành điện lực: hai con trai và con gái ông đều làm việc trong Bộ Tài nguyên nước và Điện lực, và một con trai của ông trở thành chủ tịch tỉnh Sơn Tây nơi có nhiều than. Những người ủng hộ chiến dịch chống tham nhũng đã phẫn nộ với “gia đình điện lực” của ông. Nhưng điều đó cũng không hề làm ông bận tâm.

Dự án mà ông tự hào nhất, mặc dù nó khiến ông trở nên tai tiếng hơn, là việc xây dựng một con đập khổng lồ tại Tam Hiệp trên sông Dương Tử, nơi có phong cảnh tuyệt đẹp. Nó tiêu tốn hàng chục tỷ đô la, làm 1,3 triệu dân phải di dời và bị các nhà môi trường ở Trung Quốc và nước ngoài lên án, nhưng ông đã tán dương nó và còn đưa nó vào trong một bài thơ của mình: “Bánh xe khổng lồ quay/ Dòng điện tràn vô tận/ Thành tựu vào lúc này/ Lợi ích muôn đời sau”. Ông cũng viết một cuốn sách về dự án, dựa trên cuốn nhật ký mà ông đã giữ sau đó. Ông vẫn giữ thói quen viết nhật ký mỗi ngày ngay cả khi đã về già. Ông cố gắng xuất bản các phần tuyển chọn từ nhật ký của mình ghi lại những ngày tháng Tư, tháng Năm và tháng Sáu năm 1989, bảo vệ vai trò của ông trong chính biến Thiên An Môn. Ông dường như không quan tâm liệu độc giả có vui vẻ đón nhận chúng hay không.

Li Peng died on July 22nd

China’s prime minister in 1987-98, who became the public face of the Tiananmen massacre, was 90

Jul 25th 2019

His diary entry for April 27th 1989 recorded the moment when the trouble touched Li Peng directly. On his way home from his prime ministerial office in Beijing, his car was blocked by student protesters. His driver and bodyguards—and he was glad to have both at that moment—had to find another way round.

After days of pro-democracy protests by students in Tiananmen Square, nothing had been done about them. Nobody had come to beat up and drag away the protesters, as had happened during the only previous outbreak of large-scale unrest on that vast plaza during Communist rule. That was in 1976, when people were mourning the death of Prime Minister Zhou Enlai. Li had mourned too, perhaps more than many, because Zhou had cared for him as a child after his father had been killed, a martyr in the revolutionary struggle. Zhou’s morals and principles had deeply influenced him then. But the public grieving in 1976 had turned into political protest against Zhou’s hardline enemies, and that had been sharply put down. Now, 13 years later, many Chinese were allowing themselves to believe that the party might at last be about to take off in a new political direction, one more open to dissent. This Li could not allow. He would rather die, he wrote in his diary, than let the protests get out of hand………………………………………………………………

……………………………………………………………………………………………………………………………..

Li Peng, hardline Chinese premier who backed Tiananmen massacre, dies

By Steven Jiang, CNN

Updated 8:07 PM ET, Tue July 23, 2019 

Li Peng (R), Chairman of the standing committee of the Chinese National People's Congress, is seen in 2002.

Li Peng (R), Chairman of the standing committee of the Chinese National People’s Congress, is seen in 2002. 

Beijing (CNN)Li Peng, the former Chinese Premier remembered for his role in the brutal military suppression of the 1989 Tiananmen Square protesters, has died aged 91, according to state-run media.Li died of an unspecified illness in Beijing on Monday night, the state-run Xinhua news agencyreported Tuesday. State media listed him as 91 using the Chinese method of counting age. He would have been 90 in the Western calendar.During the pro-democracy movement that swept China in the spring of 1989, Li was the face of hardline leaders who refused to negotiate with the protesters and sided with then-paramount leader Deng Xiaoping in ordering the military crackdown.It was Li who, as Premier, declared martial law in Beijing on national television on May 20, 1989, paving the way for the Tiananmen Square massacre two weeks later, in which hundreds of people were killed.

Some of the 200,000 pro-democracy student protesters sit face to face with policemen outside the Great Hall of the People in Tiananmen Square on April 22, 1989.

Some of the 200,000 pro-democracy student protesters sit face to face with policemen outside the Great Hall of the People in Tiananmen Square on April 22, 1989. Despite his controversial image, Li remained unchallenged as China’s number two leader through the 1990s and into the early 2000s, second only to then-President Jiang Zemin, as the ruling Communist Party tried to present a united front. His preference for state control over market forces in running the economy, however, reportedly led to him losing influence as Premier to his lieutenant Zhu Rongji, handpicked by Deng to resurrect stalled economic reforms and market liberalization.After Li suffered a heart attack in 1993, Zhu gradually assumed more responsibility for the country’s economic policies and eventually succeeded Li as Premier in 1998. Li retained his second-highest rank within the party hierarchy, however, moving to the National People’s Congress, China’s rubber-stamp parliament, and presiding over the legislature until his retirement in 2003.

Chinese President Jiang Zemin (L) chats with Chairman of the National People's Congress Li Peng during the opening session of the Chinese People's Political Consultative Committee in Beijing in 2002.

Chinese President Jiang Zemin (L) chats with Chairman of the National People’s Congress Li Peng during the opening session of the Chinese People’s Political Consultative Committee in Beijing in 2002.Li was born in 1928 in Shanghai, to a Communist “martyr” father who was executed by the then-ruling Nationalist government. He was widely said to have been adopted by Zhou Enlai, Communist China’s highly respected first Premier who occupied the post from 1949 until his death in 1976.Having joined the Party as a teenager, he went on to study and graduate from the Moscow Power Engineering Institute while serving as president of the Chinese student association in the Soviet Union. Trained as a hydroelectric engineer, Li worked in China’s power industry upon his return in 1955 — and steadily climbed through the Party’s ranks.Li survived Chairman Mao’s tumultuous Cultural Revolution largely unscathed, thanks to his connection to then-Premier Zhou. After Deng became China’s top ruler in the late 1970s, Li’s political fortune continued to rise, despite clashes between his conservative ideology and the reformist agenda of a more liberal Party leadership wing. He headed several ministries in the 1980s and eventually became Premier in 1988.In the memoirs of former Communist Party General Secretary Zhao Ziyang, who led China from 1987 to 1989, Li was portrayed as the leader of the Party faction that opposed economic reforms and supported greater state control across the country. Zhao was deposed in 1989 for objecting to a military crackdown on the Tiananmen Square protesters.Li kept a relatively low profile after retiring in 2003, though his family’s tight grip on the country’s energy sector — thanks to his background and former positions — attracted continued attention and allegations of corruption. His close association with the controversial Three Gorges Dam, a multibillion-dollar hydroelectric project he personally oversaw, was another point of contention in his legacy.Li was last seen in public in October 2017 during the 19th Communist Party Congress as current President Xi Jinping further consolidated power while former leaders’ influence waned.In a 2010 autobiography titled “The Critical Moment,” believed to be on based on his diaries, Li seemed to try to distance himself from the military crackdown in 1989, with critics seeing an attempt by him to shift most blame to Deng.

CLARIFICATION: This report has been altered to reflect both Chinese and Western age standards.


Để lại lời nhắn

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.