Về bãi “Tư Chính”-Hoàng Hải Vân & Trung Bảo

CHUYỆN Ở BÃI TƯ CHÍNH

Hoàng Hải Vân

Trong những ngày qua, nhiều chiến binh mạng dùng bàn phím định xông ra bãi Tư Chính “cứu nước” và không quên kịch liệt lên án báo chí chính thống “im mồm” không dám đưa tin về lực lượng hải quân ta bị hải quân Trung Quốc “tấn công”.

Sự thật là có một tàu, gọi là Tàu khảo sát Hải dương Địa chất 8 (Haiyang Dizhi 8) cùng với một số tàu Hải cảnh Trung Quốc hộ tống đã vào thềm lục địa của ta tại khu vực bãi Tư Chính để thăm dò dầu khí. Nơi đây có nhà giàn DK1 của Hải Quân ta kiểm soát khu vực thềm lục địa này.

Theo luật pháp quốc tế, chủ quyền thềm lục địa của ta là ở phần đáy biển và lòng đất dưới đáy biển. Còn cột nước phía trên đáy biển thuộc tự do hàng hải, nếu không nằm trong vùng đặc quyền kinh tế của ta thì ta không có chủ quyền gì. Bởi vậy tàu bè các nước qua lại đi tới đi lui vùng biển phía trên thềm lục địa của ta đều không vi phạm. Khi nào họ khoan, đục, dùi, hoặc cắm cái gì xuống đất đá dưới đáy biển, lúc đó họ mới vi phạm chủ quyền của ta. Nếu chạy khơi khơi trên mặt nước thì dù họ mang hạm đội đến cũng chẳng làm gì được họ.

Nhưng mấy cái tàu của thằngTàu đến đây không có ý định chạy khơi khơi trên mặt nước ngắm cảnh. Chúng nó đến để thăm dò dầu khí, dù nơi đây chẳng liên quan đến đất hương hỏa mả mẹ gì của nhà nó. Đương nhiên, chúng phải bị lực lượng chấp pháp trên biển của ta giám sát. Giám sát kiểu gì là chuyện quân sự, báo chí cần gì phải biết ! Chúng mày chạy khơi khơi trên mặt nước thì mặc mẹ chúng mày, chúng mày mà cắm cái gì xuống đất đá dưới biển là chúng ông cho vỡ alo ba đời nhà chúng mày ngay.😛

Kết quả là các mạ thủ của ta đã tiễn chúng nó lên đường, không phải bằng tình hữu nghị gì đó, mà bằng những thứ không thể viết lên báo được. Mở quần vạch cu đuổi đám cóc nhái, các báo chính thống có tin gì mà đưa ? Chẳng lẽ đưa tin chiến sĩ ta vung “cac” vung “lon” lên tàu chúng nó ?😛

Đại khái chuyện diễn ra ở bãi Tư chính là như rứa.

Hoàng Hải Vân

P/s : Một cái tút (?) chỉ có vài trăm chữ mà rất nhiều người đã không đọc kỹ, một số kẻ đọc kỹ thì không đủ hiểu biết về luật biển nên không phân biệt như thế nào là sự thật. Riêng việc các báo chính thống vì sao không đăng tin, theo tôi biết là họ không có thông tin gì để đăng, họ lại không thể cử phóng viên ra ngoài biển để lấy tin, cơ quan nhà nước thì không cung cấp. Những hoạt động liên quan đến quân sự không thể yêu cầu các cơ quan nhà nước cung cấp thông tin được. Thông tin từ báo chí nước ngoài cũng lấy từ một dòng tweet của một ông, rồi biến hóa ra, phần lớn không phải là sự thật.

Hoàng Hải Vân

SỰ NGUỴ BIỆN CỦA ÔNG HOÀNG HẢI VÂN

Trung Bảo

Trong bài viết của Hoàng Hải Vân (tên thật Huỳnh Kim Sánh) về sự kiện ở bãi Tư Chính, có nhiều lỗi nguỵ biện, đã khiến ông ấy viết ra những điều đi ngược với các nguyên tắc của nghề báo.

Ngay trong khổ đầu tiên, ông Sánh khẳng định “nhiều chiến binh mạng dùng bàn phím định xông ra bãi Tư Chính cứu nước”. Đây là lối viết xách mé thiếu sự lương thiện và “dán nhãn” cho những người đang lên tiếng trên mạng, tạo ra ấn tượng họ chỉ là những người biết “cào bàn phím” – như cách nói quen thuộc của các dư luận viên, chứ không trả lời được những điều mà người ta đưa ra.

Đây là sự tấn công cá nhân, loại nguỵ biện thấp kém nhất trong các loại nguỵ biện. Ông Sánh, trong các bài viết của mình, thường dẫn các tư tưởng triết học Đông – Tây kim cổ, lại dùng ngay cách nguỵ biện thấp kém này ngay trong phần mở đầu bài viết. Cho thấy ông ta chỉ dùng chữ nghĩa để loè bịp thiên hạ chứ những tư tưởng triết học cao đẹp này không thấm được vào ông ấy.

Trong phần tiếp theo, ông khẳng định tàu thăm dò Trung Quốc đang thăm dò dầu khí trong thềm lục địa của Việt Nam. Ông cũng dẫn luật Biển về Vùng Đặc quyền Kinh tế (Exclusive Economic Zone – EEZ). Từ đó, ông cho rằng việc thăm dò dầu khí của tàu Trung Quốc đã bị “ta giám sát” và sự giám sát ấy là “chuyện quân sự báo chí cần gì phải biết”.

Đây chính là lối nguỵ biện kết luận ẩu thường thấy ở những dư luận viên có chút đầu óc, ông khá hơn ở đoạn này, dùng để bịp thiên hạ sau khi tung ra một mớ xà bần kiến thức góp nhặt.

Đúng là theo luật Biển, tàu bè được phép đi qua lại trong EEZ nhưng ông ta đã khẳng định, tàu Trung Quốc đến để thăm dò dầu khí. Do đó, việc giám sát – can thiệp đối với những xâm phạm vào EEZ của Việt Nam thì bất kỳ người dân nào cũng có quyền được biết. Không ai đòi hỏi báo chí phải đưa kế hoạch tác chiến, trực chiến, hay biện pháp can thiệp cụ thể. Đó là những bí mật quân sự mà luật đã nghiêm cấm báo chí thông tin.

Đưa tin có sự xâm phạm của tàu Trung Quốc đối với EEZ của Việt Nam và hoạt động can thiệp của lực lượng chấp pháp Việt Nam là điều nhà báo nào cũng phải thực hiện. Từ chối điều đó là từ chối trách nhiệm đưa tin của nhà báo. Cố dùng sự nguỵ biện để lu lấp việc ấy rồi kết luận ẩu “báo chí cần gì phải biết” và “báo chí chính thống có tin gì mà đưa” là tự nhận vai trò của một tuyên truyền viên.

Ông Sánh công khai hạ nhục những chiến sĩ Cảnh sát biển Việt Nam khi gọi họ là “mạ thủ” tức bọn chuyên đi chưởi bới tục tằn để trêu tức đối phương. Những cảnh sát biển Việt Nam đang căng mình đối đầu với lực lượng mạnh hơn, đối diện với sinh tử để bảo vệ vùng đặc quyền kinh tế của tổ quốc. Họ tuyệt đối không phải là lực lượng thấp hèn chỉ đi chửi bới nhục mạ. Họ, danh nghĩa là lực lượng bán quân sự nhưng ai cũng biết được biên chế như một binh chủng thuộc quân chủng Hải quân, có lực lượng, khí tài và phương án tác chiến với nhiệm vụ bảo vệ biển đảo của tổ quốc.

Không thể có chuyện “mở quần vạch cu đuổi đám cóc nhái” hay “vung ‘cac’ vung ‘lon’ lên tàu chúng nó” như cách ông Sánh hạ nhục họ. Nếu có, làm sao những máy quay trên tàu Trung Quốc lại chịu bỏ qua mà không mang ra bêu rếu quân đội Việt Nam trước thế giới? Đây là một sự vu khống trắng trợn của ông Sánh với quân đội Việt Nam.

Ông Sánh nhiều lần khoe từng là lính nhưng với khổ cuối trong bài viết của ông, tôi đề nghị Bộ Tư lệnh Cảnh sát biển có ý kiến chính thức về điều xằng bậy mà ông ta cố ý gán ghép. Không cần là luật sư, tôi cũng nhận ra dấu hiệu vi phạm điều 331 ( trước kia là 258) Bộ luật Hình Sự trong bài viết của ông Sánh, “lợi dụng quyền tự do dân chủ để xâm phạm lợi ích của tổ chức và cá nhân”, ở đây cụ thể là danh tiếng – uy tín của lực lượng Cảnh sát biển, là danh dự quân nhân của những chiến sĩ Cảnh sát biển đang chiến đấu bảo vệ biển đảo.

Ông Sánh tuyệt đối không còn là nhà báo. Không phải bởi ông đã bị rút thẻ nhà báo. Một nhà báo không được công nhận bởi cái thẻ do nhà nước cấp. Một nhà báo được công nhận bởi bài viết và bị phủ nhận cũng bởi bài viết.

Trung Bảo

Ps: Chắc chắn ông Sánh sẽ block tôi sau bài viết này. Điều đó chẳng có ý nghĩa gì vì tôi đã unfriend ông ta từ lâu khi thấy vào likes bài viết vu khống cá nhân tôi của thằng Thổ Tả vô học. Chẳng hề gì, dù ông Sánh là người đã phỏng vấn và nhận tôi về báo Thanh Niên làm phóng viên 13 năm về trước.

Để lại lời nhắn

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.