Đái đường-Cám ơn nước Mỹ

ĐÁI ĐƯỜNG – CÁM ƠN NƯỚC MỸ *****

Dương Lan Chi

Tôi là một bà già quê dốt đặc cán mai, nửa chữ bẻ đôi mà hỏi tui còn
hổng biết, làm sao mà nói được tiếng Mỹ.

Những người quen biết, ai gặp
tui cũng hỏi thăm sao tui hay quá vậy.

Thật ra, chuyện tui “tự nhiên “ được chữa khỏi con mắt bị hỏng, lãnh
tiền trợ cấp và được ở nhà housing thiệt hoàn toàn ngoài sức tưởng
tượng của tui và tất cả những người quen biết với tui.

Tui qua Mỹ theo làn sóng vượt biên, cũng nhờ gia đình tui làm nghề
đánh cá, một chiếc tàu vượt biên lớn sợ “bể” đã cho tui đi “chùa”
nghĩa là không phải đóng “cây”.

Thuyền tui đi lại gặp may nên chẳng
gặp một thằng cướp biển nào, khi đến đảo lại được “bốc” vô Mỹ rất
nhanh.

Thế là tui được ở một đất nước mà mọi người đều mơ ước.

Tui nghe nói
nhiều người có tiền mà đi hoài không được, nhiều khi còn bị bắt giam
cả mấy năm, ở tù phải lao động cực khổ không thua mấy ông sĩ quan học
tập cải tạo.

Một hôm, cũng như mọi ngày, tui đi bộ để vừa chiêm ngưỡng những nhà
cửa sang trọng với những bãi cỏ xanh và đủ loại hoa đẹp rực rỡ như
cảnh tiên.

Đang đi bỗng mắc đái không chịu được, sẵn thấy chân cầu có
vẻ kín đáo, tui bèn bước vội đến đó, nhìn trước nhìn sau thấy coi bộ
hổng có ai dòm, chỉ có xe hơi chạy nườm nượp hàng hàng lớp lớp, yên
chí lớn, ai mà thèm dòm đít bà già. Thì tui đã quen làm như vậy khi ở
Việt Nam mà!

Tui ung dung ngồi chồm hỗm xuống, khoai khoái dễ chịu vô cùng. Vừa
đứng lên thì xe cảnh sát ở đâu bất ngờ trờ tới, thắng nghe một cái
réec, ra dấu biểu tui để hai tay lên xe, tui vừa để lên thì nó lấy hai
tay tui bẻ quặt ra đàng sau, tui nghe một tiếng “cắc” rồi cảm thấy hai
cổ tay lạnh ngắt, thì ra tui đang bị còng tay.

Tui sợ điếng người nhưng đành chịu vì có biết tiếng Mỹ nào đâu mà nói
với chẳng nói. Mấy ổng dìu tôi vô xe, thật ra mấy ổng vừa dìu vừa đẩy
thì đúng hơn vì tui thấy sợ quá, không muốn vô xe cảnh sát chút nào.

Mấy ông cảnh sát đưa tui tới một chỗ gì mà thấy rùng rợn lắm, chỗ nào
cũng có máy móc thấy ngộp, muốn xỉu.

Một ông đi đâu một hồi rồi trở
lại với một ông khác, nhìn thấy ông này tui càng sợ hơn vì ổng mặc cái
áo choàng màu xanh và lại còn đeo mặt nạ màu xanh, không biết họ sẽ
làm gì tui đây! Tự nhiên tui nổi gai ốc khắp người.

Ông mới ra dấu
biểu tôi nằm vô giữa máy rồi ấn hết nút này đến nút khác, một hồi cái
đầu tui bị kẹp chặt, tui cố cựa quay mà hổng ăn thua gì. Tui nhắm mắt
lại thật chặt, bụng nghĩ là chắc tụi nó cho tui lên máy chém, tui niệm
Chúa niệm Phật lung tung. Biết vậy thà ở Việt Nam cho sướng hơn, muốn
đái đâu cũng được, cùng lắm thì bị chọc quê chứ làm gì mà tới phải lên
máy chém!

Nhớ lại hồi còn ở Việt Nam, mỗi lần đi xe đò, lâu lâu xe đậu
lại là mấy ông mấy bà mạnh ai nấy đái: mấy ông thì cứ đứng đái đại lề
đường, còn mấy bà thì kiếm lùm cây.

Tui tưởng mình đã chết, chợt nghe hai bên đầu được nới rộng dần, rồi
có người lay tôi dậy. Thì ra tui vẫn còn sống! Để chắc ăn, tui lắc thử
cái đầu và sờ vào cổ không thấy máu me gì cả. Hú hồn!

Rồi có một người Việt Nam đến, ông ta tự giới thiệu là thông dịch, họ
đua nhau hỏi tại sao tui có sẹo trên mặt phía trên con mắt bên phải,
họ nói trong óc của tui có dấu vết tổn thương nặng. Hèn chi tui nhức
đầu hoài. Họ hỏi tui nhiều câu lắm. Tui giải thích là do bị VC đánh
bằng báng súng trong lúc họ đuổi tui đi kinh tế mới mà tui hổng chịu,
tui cho họ biết con mắt phải của tui bị hư là do lần bị đánh đó.

Kết quả gởi về tận nhà cho biết tui bị thần kinh và bị mù một mắt.

Họ
còn gởi cho tui nhiều giấy tờ khác nữa. Nhờ những giấy tờ này mà sau
này tui được hưởng đủ thứ giúp đỡ: được Mỹ chữa khỏi con mắt bị hư,
được cấp thuốc uống không mất tiền, rồi lại còn được ở nhà housing đến
bây giờ, mỗi tháng tui còn được lãnh một món tiền nho nhỏ, tui xài
tiện tặn, lâu lâu gởi về chút đỉnh cho bà con, hàng xóm.

Nếu tui còn ở Việt Nam thì giờ này vẫn còn ngày hai bữa ăn cơm với rau
muống luộc chấm nước mắm, một giỏ cá nục phải chia ra ăn cho đủ hai
ngày.. Con mắt của tui làm gì mà có tiền chữa, mà có tiền chưa chắc đã
chữa được. Cái đầu của tui bây giờ không còn bị giựt giựt như trước
khi được Mỹ mổ. Thiệt không uổng công tui vượt biên đi Mỹ chút nào.

Nhưng xin bà con đừng bắt chước tui mà đái ngoài đường à nghen! May mà
họ tưởng tui điên. Người không điên làm sao dám làm chuyện đó ở xứ văn
minh lịch sự này! Tui nghe người ta nói tội đái bậy bị phạt rất nặng
mà còn bị ghi vào lý lịch suốt đời.Nước Mỹ có nhà vệ sinh sạch và tiện
nghi lắm, bởi vậy nên nó được đặt tên là “Rest room” là “nhà để nghỉ”
đó mà.

Nghe nói đi xa vài chục dặm là có một “rest area” để khách du
lịch đi vệ sinh và nghỉ ngơi thoải mái không những thế còn có những
bàn ghế bằng đá, có thùng đựng rác khắp nơi và nhất là có phong cảnh
rất hữu tình. Vậy thì đái bậy bị phạt nặng cũng phải.

Tui cũng muốn nói thêm điều này, vì đây là điều tui rất khoái:

Người
nào đến xứ Mỹ cũng biến thành người lịch sự, đi đâu làm gì cũng “get
line” chớ không có thói quen chen lấn như ở nước mình nên bà con cứ
yên tâm. Tui bây giờ cũng lịch sự lắm.

Mỗi lần kể chuyện này, tui chỉ muốn đi tìm lại hai ông cảnh sát Mỹ để
nói lời cám ơn đã còng tay tui lúc đó. Nếu không thì làm gì tui có
ngày nay.

Dương Lan Chi

Để lại lời nhắn

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.