Đọc lại “Nguyễn Thị Kontum”-Thơ nvs Vũ Thuỵ

Nguyễn Thị Kontum

Thơ NVS Vũ Thuỵ/Già Làng Y Chang

Người còn đó nhưng sao lại vắng bóng ?

Giận hờn nào không gợn sóng Dakbla ?

Người còn nghe lời sông núi thiết tha

Qua tiếng vọng Từ Yaly thác đổ .

Từ bờ tre ôm quanh ngôi làng nhỏ

Khó lam chiều trăn trở khói nhà rông

Kontum em luôn mở rộng trang lòng

Mong người viết chuyện chúng mình lên đó

Có người lòng kontum bỏ ngõ

Người về cho chim nhỏ dậy hồn thơ

Người bỏ chim đi từ buổi dại khờ

Nỗi buồn đó không cho chim tuổi lớn

Tiếng quê em không gọi mời đùa giởn

Hãy chạnh lòng nhỏ xuống chút tình quê

Có lẽ nào người quên ánh trăng thề

Hàng cau nhỏ đư tình về ngõ tối

Đom đóm lập loè hoa đăng ngập lối

Sợ thu về bối rối đuổi hè đi

Hè bỏ đi bầy đom đóm còn gì ?

Ve nức nở khóc vì mùa thu tới

Cũng như em lòng ngỗn ngang trăm mối

Tiễn đưa anh một buổi tối lên đường

Biệt xa anh lòng tràn ngập yêu đương

Con chim hát nhớ thương trong rừng rú

Con nai buồn con khỉ già kêu hú

Con kênh kênh ủ rũ trên cành khô

Con cò ốm nhom lững thửng bờ hồ

Con cá nhớ anh dật dờ nước lũ

Gửi anh xem hình em cho con bú

Cái ngực trần là ngực cũ của anh

Con chúng mình ăn sữa mẹ ngon lành

Em còn nhớ ngày xưa anh cũng thế !!

Nhớ thương anh biết chừng nào mà kể

Nước mắt tràn vú sữa mặn môi con

Người đã đi Kontum mãi mãi vẫn còn

Vẫn mòn mỏi trong héo hon chờ đợi

Già Làng Y chang/nvs Vũ Thuỵ

Để lại lời nhắn

Điền thông tin vào ô dưới đây hoặc nhấn vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

Trang web này sử dụng Akismet để lọc thư rác. Tìm hiểu cách xử lý bình luận của bạn.