Nghề “Godautre”(gỏ đầu trẻ/mần thầy /cô ) thời nay với học sinh ngổ nghịch-Thơ Lê Anh Đức

Lê Anh Đức

Nghề của mình lạ lắm phải không em?
Khi trò hư phạt quỳ là xâm phạm
Nghề của mình bỗng trở thành nghề tạm
Nhìn niêu cơm vô cảm với chính mình.

Nghề của mình xã hội đã lặng thinh
Chỉ có phụ huynh là ùn ùn lên tiếng
Khi chúa con phải quỳ vì làm biếng
Vì tật hư, thói xấu của riêng mình.

Nhớ ngày xưa anh học lớp cùng em
Nhìn củ khoai anh thụt thò trong cặp
Em vì đói vô tình thành kẻ trộm
Cô giáo phạt quỳ em nước mắt rưng rưng.

Nhớ có lần em sửa điểm giúp anh
Để chiều về anh không bị ba đánh
Ai ngờ bị thằng bàn trên nó mách
Cô giáo hiền nện mấy thước mông em.

Cũng từ ấy anh và em lớn lên
Trở thành người biết tôn trọng phải trái
Xưa con trẻ không biết mình vụng dại
Cái thước cô thầy kéo lại cả thanh xuân.

Còn bây giờ sao nghề quá mong manh
Học trò sai chỉ nhẹ nhàng nhắc nhở
Xã hội đang mơ nền giáo dục phải mở
Nhưng lòng người lại đóng cửa – cài then

Xin phép hỏi nghệ thuật kiểng bonsai
Có cái cây nào mà không cần uốn cắt
Hỏi thợ rèn cục sắt không qua lửa
Có bao giờ nó thành cuốc dao không?

Xã hội ơi! phụ huynh ơi nhớ không
Mình lớn lên, trưởng thành từ cây thước
Gục ngã rồi nhưng không hề lùi bước
Chẳng phải nhờ cây thước đó hay sao?

https://www.facebook.com/…/a.314189405586…/885528408452469/…

Để lại lời nhắn

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.