Ba bài thơ chiêu niệm( sau 30/4/75)-Trần Mộng Tú

BA BÀI THƠ CHIÊU NIỆM
 

Trần Mộng Tú


GỬI EM TRONG MỒ TẬP THỂ


( Mã Lai)



Ta đặt hồn em giữa lòng tay
Ta thổi hồn em bay lên mây
Em là đốm lửa hay vì sao
Em là sự thật hay chiêm bao


Ta gọi hồn em từ huyệt mộ
Em nằm cạnh ai em có hay
Em có truyện trò với kiến, sâu
Miếng ván dưới lưng làm em đau
Tấm khăn liệm có cho hơi ấm
Tay ai cho em mượn gối đầu
Vai ai cho em nhờ úp mặt
Tóc nào sõa đủ giấu tình đau
Mấy trăm đốm nhang như mắt lệ
Ngàn nén tâm hương cháy giữa chiều
Ta gọi em về đây đối mặt
Gọi em về cùng khóc thương nhau


Ta nhỏ câu kinh vào mắt khép
Ru em một giấc ngủ an bình.


Trần Mộng Tú
Kuala Terengganu- Mã lai – Ngày 9 tháng 4 năm 2017

 


VĂN TẾ TẬP THỂ
(Cho Thuyền Nhân)

Giữa biển khơi lồng lộng gió bốn phương
Chúng tôi những người sống sót trong cuộc chiến tranh huynh đệ đau thương, cùng nhau về đây chiêu hồn lưu xứ. 
Xin những đấng tối cao mở lòng đón nhận, vớt lên giữa bọt sóng lênh đênh những oan hồn, uổng tử.
Xin hãy mang hồn vào giấc ngủ ấm yên
Vòng tay Đức Mẹ, vòng tay Phật Bà xin hãy là những tấm khăn mềm
thấm khô ngàn máu lệ.
Chúng tôi cúi đầu gửi lời kinh tiếng kệ
Tiếng chuông tiếng mõ gọi hồn về:

Hỡi hồn côi cút 
bập bềnh ở đâu
ta thắp lửa nến
soi trái tim đau
hồn trôi về đâu
hồn tắp vào đâu
quê nhà xa thẳm
đáy mắt u sầu
Thương hồn lưu lạc
thương ta tha hương
xót hồn đoạn trường
buồn ta xa xứ
Hỡi người cha trẻ
ta xót thương hồn
mở trừng con mắt
vợ đâu con đâu
sóng dâng bạc đầu
tay vuột bàn tay
biển thành huyệt mộ

Ôi người mẹ trẻ
xác dạt vào bờ
vòng tay co quắp
bấu chặt con thơ
cả mẹ cả con
thịt da nhợt nhạt
chết như nằm mơ

Ôi người thiếu phụ
gào khóc tên chồng
tiếng kêu oan nghiệt
rơi vào khoảng không
sóng thản nhiên đập
xác nàng bềnh bồng

Hỡi hồn thiếu nữ
hỡi hồn thanh xuân
băng tuyết trắng ngần
gieo dòng oan nghiệt
ta xót thương em
đóa hoa vừa nở
ong còn bỡ ngỡ
bướm chưa tỏ tình
em đã đắm mình
trong dòng nước bạc
Ôi hồn luân lạc
sóng xô ngàn cơn
biển xanh vùi dập
tan trong tủi hờn

Ta cúi lòng ta
thắp bông hoa nến
thả lời kinh nguyện
cho người hôm nay
ta quơ tay gầy
vốc ngàn hạt muối
rắc lên thân này
ướp ta yếu đuối
Ôi mọi oan hồn
về đây về đây
ngả trên vai này
chúng ta cùng khóc
hãy trút sang ta
nỗi niềm oan thác
nước mắt chúng ta
cùng hòa nước biển
Biển sẽ ngọt ngào
vỗ hồn yên giấc
dỗ hồn giải oan
khép mi mắt lại
hồn đi bình an.

Trần Mộng Tú 
Tháng 4-2017

 


Sau 42 năm (1975- 2017)

VĂN TẾ CHO NHỮNG OAN HỒN  CỦA HAI MIỀN NAM BẮC



Tôi cần bao nhiêu nước mắt
Rửa sạch được những vết thương
Hỡi những oan hồn lẩn khuất
Xin về nhận nén tâm hương


Cả một giang sơn gấm vóc
Chịu bao nhiêu nỗi oan khiên
Bắc Nam hai mươi năm lẻ
Đạn bom lửa cháy hai miền


Bao nhiêu thanh niên đất Bắc
Bị đẩy vào một cơn mê
Đi xẻ Trường Sơn huyễn hoặc
Chết như đi chơi quên về
Ôi những oan hồn son trẻ
Tức tưởi lìa mẹ lìa cha
Đến nay hồn còn vất vưởng
Xót mình là ma không nhà
Mẹ cha đã cùng thiên cổ
Chết không nhắm mắt bình yên
Thương con thác oan sống khổ
Dập vùi một nắm oan khiên
Thôi thì về đây hương khói
Về cùng tiếng mõ lời kinh
Chuông nhà thờ vực hồn dậy
Thôi đừng chua xót phận mình


Thương những hồn dân miền Nam
Chết không có ai vuốt mắt
Cả nhà kẻ trước, người sau
Chồng, vợ, cha, con cùng chết
Máu họ hòa chung một vũng
Mặt còn nguyên dấu bàng hoàng
Hồn ơi thôi đừng khóc nữa
Về đây nhận nén tâm nhang


Cả một kinh thành tốt đẹp
Bỗng đâu trúc chẻ ngói tan


Hỡi hồn anh linh tử sĩ
Tướng nào đã chết theo thành
Hồn còn thơm mùi khói súng
Xác nào tự nổ tan tành
Hãy về đây nghe khóc lậy
Những người sống sót tạ ơn
Cháu con mời hồn chứng dám
Lòng thành đỏ như màu son


Hỡi hồn trên đường biên giới
Súng đạn, hầm chông, bom gài
Xác thân tan ra từng mảnh
Người giết người như trò chơi
Hãy về đây nghe lời khấn
Vợ con một tấc lòng thành
Đừng oán Trời mang oan nghiệt
Đừng giận Đất quá vô tình
Hãy ngậm cười nơi chín suối
Cầu cho hồn được hiển linh


Hỡi hồn quân nhân tù tội
Xác vùi một nắm trong rừng
Mãnh hồn anh linh bất khuất
Chết nhưng mắt mở trừng trừng
Thôi nhé hồn ơi khép mắt
Bút mực nào nói hết lời
Kinh nào cầu siêu cho đủ
Mõ nào gõ gọi hồn ai



Hỡi hồn bập bềnh trên biển
Về đây nghe lời kinh an
Trăm ngàn mảnh hồn ướt sũng
Muối nào trong lệ không tan
Hồn thanh xuân bị vùi dập
Chuông chùa vang tiếng thu không
Nến nhang thơm hồn thiếu nữ
Giải oan một kiếp hồng trần


Hỡi hồn đầu xanh tuổi trẻ
Sức trai như ngọn cỏ bồng
Bỗng dưng chết bờ chết bụi
Bỗng dưng chết biển chết rừng
Ta kéo hồi chuông kinh sớm
Ta thắp nén nhang buổi chiều
Chúa Phật cùng về một lúc
Dắt hồn qua bãi hoang liêu




Chúa Phật từ tâm cúi xuống
Vớt hồn bằng cả hai tay
Hỡi hồn em thơ bé bỏng
Tiếng khóc oe oe bên đường
Tiếng khóc đi tìm vú mẹ
Sữa mẹ tan như giọt sương
Hồn mẹ cũng đang thất lạc
Gọi con ruột khúc đoạn trường


Giáo đường hồi chuông rộn rã
Tiếng thu không trên đồi vang
Ôi những hồn Nam hồn Bắc
Nhận lời ai điếu muộn màng


Lửa nào mồi pho sử Việt
Đốt cháy ngàn trang giải oan



Trần Mộng Tú
Tháng 4/2017 ( 42 năm Quốc Nạn)

Để lại lời nhắn

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.