HẬU SỐ ĐỎ HAY TRUYỆN BÀ PHÓ DOAN-Truyện Đỗ Trường

GIẢI STRESS:

HẬU SỐ ĐỎ HAY TRUYỆN BÀ PHÓ DOAN


(Nguyên tác: Chu Mộng Long)

bóng dáng Nghị Hách thời đại

“Ba que xỏ lá” rồi chuồn qua Canada !Như ri có “xỏ lá ba que không ?”

Con cháu và tài sản ở Canada

Sau thời gian cùng đốc tờ Xuân làm nên kỳ tích về thể thao xứ Đông Lào, bà Phó Đoan cùng Xuân Tóc Đỏ đều được phong giáo sư như một niềm vinh dự của nước nhà. Báo Pháp không viết được chữ Đ nên đã viết Đoan thành Doan. Dân Bắc Kỳ từ đó gọi là bà Phó Doan, nghe mềm mại, nữ tính hơn chữ Đoan. Tiếc là khi mang hàm giáo sư, hàm bà Phó Doan cũng nhọn ra, tóc thì còn loe hoe mấy sợi. Người thì bảo già rồi dù có đẹp mấy cũng thành hăng rô. Nhưng có người phản biện, rằng thậm vô lý khi lẽ ra về già thì hàm bà phải móm mém. Rốt cuộc người ta đinh ninh là cả thời trẻ bà thổi kèn nhiều quá nên về già thành người của đảng hăng rô.
Thực ra bà Phó lẫn thằng Xuân chỉ là giáo sư chuyên ngành quần vợt, quần lót gì đó, nhưng do báo chí cứ gọi giáo sư chung chung, cho nên thiên hạ nhầm tưởng đó là hai nhà khoa học hàng đầu. Và đó là lý do cả hai được ngồi chễm chệ trên ngôi cao nhất của khoa học nước nhà.


Bà Phó được một hội liên hiệp khoa học kỹ thuật gì đó viết bài vinh danh cho bà và cho cả thằng Xuân rồi in ngay trang đầu trong sách “Tấm gương nhà khoa học”. Vị chi cho tên tuổi của bà Phó và thằng Xuân lên đến vài chục triệu tiền Đông Lào để trả công cho người biên tập và nhà xuất bản. Thằng Xuân mang ơn bà Phó Doan không để đâu cho hết.
Cái hội liên hiệp đó nhờ tên tuổi của Phó Doan và Xuân Tóc Đỏ mà ngày càng ăn nên làm ra. Hàng ngàn trí thức thi nhau tự viết bài ngợi ca mình và đóng tiền cho hội để được vinh danh trong quyển sách ấy. Phó Doan đặt quyển sách tự vinh danh mình ở đầu giường để nâng niu thay cho mấy cái sextoy thời trẻ. Thằng Xuân thì đi đâu cũng khoe quyển sách đó như thể chỉ có nó là cái hy vọng của khoa học xứ Đông Lào.
Năm nay Phước em chã thi đại học. Cả đời Phó Doan dâm với nhiều đàn ông, dâm đến rụng hết lông, nhưng chỉ sinh được có mỗi mụn cậu Phước nên bằng mọi giá phải cho cậu vào đại học để thừa hưởng gen của nòi giống. Suốt 12 năm cậu không học được gì nhưng vẫn là học sinh giỏi. Hiển nhiên, nay để vào đại học, bà Phó giao cho giáo sư Xuân kèm cặp để tìm vận đỏ. Cậu Phước nói, em chã! Giáo sư Xuân nói, tao biết đéo gì mà kèm cặp? 
Tối hôm đó, chờ bọn gia nhân đi ngủ cả, bà Phó gọi giáo sư Xuân vào buồng. Giáo sư Xuân ớn tận cổ cái thân già của bà Phó nên không muốn vào. Nhớ ngày xưa bà còn múp máp, khi tắm vỗ bành bạch khiêu khích vậy mà đốc tờ Xuân trẻ trung kia vẫn dửng dưng, huống hồ là bây giờ. Nhưng rồi sợ bà Phó phế chức giáo sư của nó nên nó cũng miễn cưỡng bước vào. Trong cái hội giáo sư, uy quyền bà Phó dưới một người trên muôn người, ngay cả bây giờ nghỉ hưu, bà vẫn đương kim đứng đầu một hội khai trí. Đất nước ai ai cũng có học với phong trào khai trí, chỉ mấy năm có được mấy vạn giáo sư tiến sĩ là nhờ công khuyến học của bà. Giáo sư Xuân vừa hé cửa bước vào buồng đã thấy bà Phó vận chiếc áo ngủ rất sexy để lộ từng khối thịt nhão nhoét, bên cạnh là cậu Phước cũng nhồng nhỗng, tay ôm cổ tay sờ ti mẹ.

Thằng Xuân muốn lùi ra nhưng bà Phó vẫn hồn nhiên ngoắt tay nó lại:
– Nào lại đây…
Thằng Xuân bất giác nhìn đôi bàn tay của mình rồi nhìn vú bà Phó. Giá mà vú bà Phó căng như vú cô Tuyết hay ít ra như mấy cái ma nơ canh ngoài cửa hiệu Âu hóa thì nó đã không thoái thác. Nó cúi gập người xuống và nói:
– Rất tiếc tôi không thể hân hạnh!
Bà Phó ngạc nhiên vì không hiểu sao thằng Xuân thoái thác. Bà đẩy cậu Phước ra và nói với thằng Xuân:
– Tôi muốn giáo sư giúp cho em Phước…
– Em chã, em chã…
Cậu Phước thả tay ôm cổ me để thêm một tay nữa ôm vú bà Phó cho trọn hai cái. Cậu tưởng me nhờ giáo sư Xuân giúp một tay nên kiên quyết không cho. Bà Phó giải thích:
– Nào, thả tay ra. Me muốn giáo sư Xuân nâng đỡ em vào đại học…
Giáo sư Xuân thở phào. Tưởng là nâng đỡ hai trái bưởi héo kia? Nhưng nâng đỡ cái cậu Phước suốt ngày chỉ biết chơi với bưởi mà vào được đại học thì cũng quá gian nan. Nó nói:
– Thưa giáo sư Doan. Việc này thì tôi rất hân hạnh. Nhưng khổ nỗi…
– Khổ nỗi cái gì? Tiên sư của chúng ta có câu bất hủ: “Những gì không mua được bằng tiền thì sẽ mua được bằng rất nhiều tiền”. Cậu cứ đem số tiền này biếu cho bọn quan ở Sở Dục. Riêng em Phước cứ đi thi, điểm chác thì Sở Dục có trách nhiệm phải lo.
Nói đoạn bà Phó rút cả cọc tiền từ đũng quần đưa cho thằng Xuân. Cậu Phước nghe đến tên mình thì lắc đầu nguầy nguậy: Em chã! Bà Phó kéo áo che cặp bưởi héo lại, mặc cho cậu Phước lắc đầu “em chã” đến chục lần. Bà nói tiếp:
– Em ngoan nghe lời me dặn. Cứ vào phòng thi viết tên mình rồi bỏ đấy. Hoặc xem bài bên cạnh viết sao thì viết vậy.
Thằng Xuân không tin cậu Phước có thể làm được gì. Nó hỏi:
– Em có viết được tên của mình không?
– Em chã!
Cậu Phước lại lắc đầu. Những ngấn thịt dưới cổ nó cho thấy nó đần độn có nòi. Thằng Xuân nói:
– Cái khó nhất là em Phước viết được tên mình. Nếu không thì…


Nói đoạn thằng Xuân đưa cho nó tờ giấy và cây bút bảo cậu điền tên mình vào chỗ trống xem. Sau mấy cái lắc đầu “em chã”, cậu Phước trịnh trọng như một nhà khoa học chân chính, tay cầm bút vòng trên giấy hai vòng tròn có dấu chấm ở giữa. Trình độ hình học như giáo sư Xuân từng quen với các loại tam giác lộn ngược lộn xuôi, nay gặp hình tròn có dấu chấm nên đành phải lắc đầu với ký hiệu lạ ấy. Nhưng bà Phó cười khanh khách:
– Vậy là tốt rồi. Nhiệm vụ bọn ở Sở Dục là phải nhận diện ra ký hiệu đó thuộc con cái nhà ai mà điền tên vào.
Thằng Xuân bật cười theo:
– Đạo học ngày nay cốt không phải để biết chữ mà để tiến thân. Rất hân hạnh khi được kết bạn với gia tộc thông minh như nhà chị Phó ạ.
Đêm hôm đó bà Phó an tâm ngủ một giấc ngon lành mặc dù mấy lần trở mình cậu Phước la lên “em chã” vì núm vú của me tuột khỏi miệng cậu. Bà Phó mơ thấy mình đến các trường tuyên truyền chương trình khuyến học, tuyên truyền xong bà dụ nhiều học sinh đến nhà nghỉ hiếp cả bọn đến mức chúng bại hoại không còn đủ sức thi.
Kết quả kỳ thi năm ấy cậu Phước đỗ thủ khoa vào một ngành danh giá với mức lương cao đến đỉnh. Bà Phó Doan mở tiệc ăn mừng. Bữa tiệc mở ra ngay tại sân quần nhà bà. Khách toàn quan chức cao cấp. Có cả một số nhà báo quốc doanh đến để đưa tin. Mọi người đến ăn uống phải chui qua và ngồi dưới các loại cờ xí sắc màu sặc sỡ, đỏ có, hồng có, tím hoa cà có… đang treo lủng lẳng trên dây.
Bà Phó tay cầm mic, tay chém gió như một nguyên thủ, trịnh trọng tuyên bố:
– Ơn Giời ơn Phật, cậu Phước nhà tôi năm nay đã đỗ thủ khoa. Phước báu cho nòi giống của ông Doan còn dài lắm nên mới cho tôi đứa con thông minh nhất đỉnh. Sự nghiệp nhà Phó Doan ngày càng vẻ vang, hồng phúc của dân tộc ngày càng rực rỡ…
Trong lúc mọi người vỗ tay giữa chừng thì thằng Xuân hớt hải báo tin Sở Cẩm đã phát hiện có sự gian lận trong kì thi:
– Rất lấy làm tiếc mọi sự đã bại lộ. Một số tờ báo đã nhanh nhảu săn tin ngoài dự đoán, chúng tiết lộ có nhiều trường hợp chữa điểm từ dưới đáy lên đến tận đỉnh. Dư luận thì yêu cầu tiết lộ danh tính thí sinh gian lận. Thật là quan ngại, quan ngại…

Vi Tiểu Bảo ,Xuân tóc đỏ thời phong kiến


Thằng Xuân lỡ mồm báo tin xong thì giật mình lắc đầu nguầy nguậy: “Tôi không liên quan! Tôi không liên quan!” và lo chui vào bóng tối để bỏ của chạy lấy người. Bà Phó tay bắt chuồn chuồn, tưởng chừng cái mic trên tay rơi tuột xuống đất. Trong lúc mọi người hoang mang thì bà Phó cố gắng nắm chặt mic trong tay, miệng loe ra dõng dạc tuyên bố như người thổi kèn quảng cáo thuốc lậu:
– Tôi với tư cách là người đứng đầu hội khai trí quốc gia, vì sự nghiệp khuyến học, đề nghị Sở Cẩm tuyệt đối không được công khai danh tính của thí sinh như báo chí và dư luận yêu cầu. Chức năng của Sở Cẩm là bảo mật thông tin vì an ninh quốc gia và vì tính nhân văn cho con em chúng ta. Vả lại vì tinh thần khuyến học, nếu công khai danh tính của thí sinh gian lận làm cho bọn trẻ bị nhục thì còn gì sự nghiệp khai trí?
Trong lúc đang vỗ dở dang, những bàn tay dưới các bàn tiệc lại tiếp tục vỗ to hơn. Mọi người khen bà Phó Doan thực sự là một giáo sư giàu lòng nhân ái. Bữa tiệc vẫn tiếp tục cho đến khi đám quan chức và các nhà báo có tên tuổi ăn không chừa thứ gì trên bàn tiệc. Với sự sung sướng không thể trì hoãn, nếu không nể bà Phó, họ có thể ăn luôn những thứ lủng lẳng trên đầu. Thằng Xuân gạt cái quần sì líp hồng đang treo lửng lơ trước mặt, nó thò đầu ra ánh sáng và lầm bầm: “Mẹ kiếp, tôi còn có trí chứ cậu Phước đần độn từ đít đến đầu thì làm gì được mà khai với chả thúi?”…

Để lại lời nhắn

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.