Chuyện của ông “thọc gậy bánh xe thứ 2(sau TNT): Võ Nhật Thu

Võ Nhật Thu( phê tê bốc)

bò tham ghế

Phương án tối ưu

Vụ 5 học sinh đánh rồi lột truồng bạn cần bị xử lý.
Nhiều ý kiến đưa ra là phải cho nghỉ học một năm;
Người thì bảo tống vô trại giáo dưỡng để cải tạo đạo đức rồi cho ra tiếp tục học.

Nghe đủ thứ ý kiến, bà lượm ve chai đưa ra ý kiến tối ưu:
– Cứ để cho chúng học, tốt nhiệp xong tống hết chúng vào TW.
– Hả!? Vào TW? Những thứ ấy vào đó để làm gì?
– Thì tụi nó đã quen đấu đá, cứ cho vào đó để có đất cho chúng dụng võ.

Mong cho ngày 1/4 ni qua nhanh cho rồi!
Chẳng còn tin ai cả! Cả ngày Fb đọc đâu cũng toàn là những điều nói dối, kể cả stt của chính mình.

Kiếp trước vì vụng đường tu
Nặng oan trái chủ, đi tù cả hai

Trần Duy Tùng con trai Trần Bắc Hà(giai cấp mới)

Tui chưa đến cái nơi được gọi là chùa Ba Vàng, tui đã từng 3 lần đến chùa Bái Đính.
Chữ linh thiêng của ngôi chùa nghe mà báng bổ.
Xin gửi lại bài này về nhận định của cá nhân tui về chùa Bái Đính.

Bái Đính linh thiêng?

Với một ngôi chùa chiếm diện tích 500ha, chiều cao từ cổng chủa đến khu Tam quan cuối cùng dần 50m. Chiều dài từ cổng đến cuối chùa là 1000m, Tượng phật Di Lặc chiếm trọn một quả đồi, đồi bên cạnh là tòa bảo tháp cao 50m.
Với quy mô như vậy nên chùa Bái Đính đạt kỷ lục là ngôi chùa lớn nhất Đông Nam Á cũng xứng tầm.

Nhưng linh thiêng?
Hãy nhìn vào cổng chùa, Cổng rộng cao, hoành tráng nhưng hình như chỉ mở khi đón đoàn khách nào quan trọng từ TW hoặc ở một dịp hội hè nào đó còn lại đều đóng kín ở những ngày thường. Chùa to, hoành tráng nhưng chùa không có trụ trì. Vậy chùa xây để làm gì?
Đơn giản để kinh doanh!

Đường vào chùa có đường dành cho người đi bộ. Nhưng ai sẽ đi bộ vào chùa? Không ai cả! Khách đến chiêm bái, thực ra là đến để tham quan được vào cổng “miễn phí” sau khi mua vé đi từ tàu điện ở bến đỗ với giá 30k/người và được quản lý rất chặt.

Tui đi tìm chữ linh thiêng nơi ấy. Không có! Nó là quần thể kiến trúc được phân loại là chùa và có tên là Bái Đính. Chính xác nó là tài sản cố định của một công ty được xây lên, hình như để kinh doanh. Các vị phật, vị bồ tát trong đó cũng là thứ tài sản cố định hữu hình của một doanh nghiệp nên chắc rằng nó được định giá hẳn hoi để có tuổi thọ khấu hao và phân bổ vào chu kỳ kinh doanh hằng năm mà tính ra con số lãi lỗ.

Tui không nhìn thấy vị phật nào linh thiêng nơi đó cả. Chỉ thấy các tượng được đặt tên là là Quan Âm, là Phật Tổ. Những tượng ấy trong mắt du khách như tui không có hồn cốt, đạo cốt. Chúng chỉ là thứ tài sản đắt tiền của một doanh nghiệp không hơn không kém.
Tòa bảo tháp cao 50m, có thang máy lên đến tầng 13, nơi đó đặt phật ngọc và xá lợi của Đức Phật nhưng để lên “chiêm bái” kẻ sùng đạo hay khách thập phương phải bỏ ra 50k mua vé ngay tại sân bảo tháp. Một ngày bao nhiều đoàn du lịch, tiền thu từ dịch vụ xe điện (chỉ có vòng đi, không đón vòng về) là 30K cộng với tiền lên bảo tháp là 50K thì lượng tiền thu về của ngành kinh doanh tôn giáo (Cụ thể là kinh doanh thương hiệu Phật) hiệu quả biết bao!

ÔI linh thiêng! Đức Phật linh thiêng nhưng người trần lại ăn cắp của ngài hai từ này để dán mác vào các tượng phật, bồ tát ko hồn chẳng cốt để tấm áo cà sa thấp thoáng chữ linh thiêng.

Linh thiêng cũng chỉ là tài sản ăn cắp vô hình nên không cần khấu hao giá trị, chỉ có các tượng đồng, tượng vàng kia là thứ tài sản trần tục được thu hồi vốn hằng năm.

Tui mê gái.

Hồi nhỏ tui biết mê gái là chi mô! Rồi tui đi chơi, tập tò tán gái. Quê tui hay nói: Nhứt đốn tre, nhì de gái.
Tre tui đốn rồi! Khó mấy cũng đốn được, cây tre ở giữa bụi cũng đốn tuốt!
Nhưng de gái (tức là từ quê tui nói là đi tán gái, cua gái í!) Tui dở như con chi chi!
Thiệt thì tui de gái không được vì tui xấu trai con gái đẹp thấy mặt tui là chạy mất xác lấy chi mà de! Rứa cái tui gặp ông thầy. Ổng là tổ sư de gái ổng bày cho tui, tui tập tò tán, dần dần cũng biết tán, rồi ham.Tui bắt đầu mê gái. Mê từ hồi nớ, mê đến chừ luôn!
Chừ tui thấy gái đẹp là cứ mê, mê… Vợ la hoài à! Nói là anh có vợ rồi đừng mê nữa! Tui thương vợ nhưng mà vẫn cứ thấy mê mê. Rứa mới chết chứ!

Vợ tui thấy rứa mới đưa tui đến khám 1 bác sĩ, chả khám đâu ko biết nhưng thấy vợ tui mắt chả hấp háy! Tui thấy mà điên!
Lão bắt mạch bảo bệnh tui khá nặng, lão cho tui cái toa mua ba lọ thuốc chữa mê. Mỗi lọ 1,5 triệu, vị chi 3 lọ là 4,5 triệu bảo uống trong vòng 15 ngày.
Vợ tui đắng họng nhưng phải chi tiền. Tui về mần 1 hơi 15 ngày hết 3 lọ, vợ hỏi còn mê không? Tui không trả lời mà nói hôm qua đi chơi thấy mấy em chân dài đẹp thiệt! Vợ nguýt dài hơn cả thước.

Tui nói, chắc anh phải uống thêm 5, 10 lần nữa mới hết bệnh mê. Ngày mai qua lấy thêm 3 lọ nữa nghe em!
Vợ nói, thôi, anh mê ai kệ anh! Uống 10 lần mất 45 triệu em có ngu à!

Nghề với nghiệp

Đám bạn thời phổ thông lâu lắm mới gặp nhau. Râm rang lắm!

Đứa thì nói ờ tau môi giới đất đai. Vừa mua được 5m2 đất mặt tiền. Cả bọn xôn xao: 5m2 mặt tiền ở mô? Đường Hùng Vương hay Nguyễn Văn Linh? Mà chừng nớ làm được cái chi? 
Hắn nói là ở Gò Cà (*), lo hậu sự tụi bay cũng chừng nớ chứ mấy!

Thằng thì nói, tau làm xây dựng. 
Mới nghe rứa bạn bè ồ lên: Chà làm công ty mô? Chắc là giàu rồi! 
Hắn nói, công ty mô có! Tau thợ hồ thôi mà.

Còn một thằng ngồi nghe không nói, không khoe, đến lượt bạn bè hỏi chớ mi mần cái chi? 
Hắn nhịp nhịp cái chân: Ờ tau thì chỉ có nhịp chân lấy tiền.
Đám bạn nhìn hắn ngưỡng mộ vô cùng. mới hỏi đại gia à? 
Hắn nói đâu có!
Lại hỏi chớ nghề chi? 
Hắn nói tau làm nghề thợ may. Bữa mô không nhịp chân là bữa nớ đéo có tiền.

Thằng bạn Bình Định thì trứ danh hơn, hỏi là còn mi, hồi ra trường chừ mần cái chi?
Hắn nói: – Ờ tau làm thơ!
Trời! Hồi học phổ thông văn chỉ 4, 5 điểm mà chừ thành thi sĩ! Ngưỡng mộ ghê luôn!
– Rứa in được mấy tập thơ rồi?
– Thơ đâu mà thơ! Tau làm thơ, làm thơ, chứ ko phải làm thơ! Hiểu chưa!
Ngạc nhiên quá! Không hiểu hắn nói cái chi. Thấy mặt bạn bè đứa mô đứa nấy đực ra, hắn viết ra mặt giấy
Trời ạ! Làm thuê mà giọng Bình Định nó nói là làm thơ!

Haaaaa…,

…..
(*) Gò Cà là nghĩa trang của Tp Đà nẵng

Thời sự nóng

Thời sự nóng

Thông tin gì chưa?
– gì?
– Khá Bảnh…
– À, thằng giang hồ vừa bị bắt rồi…
– Không phải chuyện bị bắt
– Vậy chuyện gì?
– Hắn lên tới TW rồi!
– Hả?!
– Ừ, hôm qua trên TV, buổi giao ban quý thường kỳ tui nghe thủ tướng, phó thủ tướng nhiều lần nhắc đến hắn.
– Đù má! Rứa mà cứ tưởng…


Để lại lời nhắn

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.